Phong Khí Quan Trường

Chương 989: Một hòn đá ném xuống hồ (1)..


Chương 989: Một hòn đá ném xuống hồ (1)..
Tân Phó bí thư đi nhậm chức theo lý mà nói thì thời gian giới
thiệu giao lưu không cần quá dài, nhưng toàn bộ các trưởng phòng đều đóng cửa họp
đã khiến cho nhân viên các phòng rất kinh ngạc.
Bởi vì người phụ trách các phòng đều ở trong phòng họp, tất cả
mọi người đều không dám tùy tiện tiến vào nhưng mọi người ở tại văn phòng của
mình thảo luận về vấn đề các cán bộ đầu não đóng cửa họp có khả năng bàn luận về
vấn đề thành lập Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước.
Nói đến điều này thì trong lòng tất cả mọi người đều tràn đầy
hưng phấn.
Trước đây doanh nghiệp nhà nước công ủy trực thuộc hệ thống của
tỉnh nhưng cũng chỉ được coi là một bộ phận nhỏ, năm phòng chức năng tổng cộng
cũng chỉ có 50-60 người, cán bộ cấp chính huyện cũng chỉ có bảy hay tám cây
thương, nói ra cũng thực sự là vô cùng thê thảm.
Tuy rằng phương án trù bị văn phòng quản lý giám sát tài sản
nhà nước còn chưa công bố, nhưng những nhân viên nội bộ trong doanh nghiệp đều
ít nhiều biết những thông tin có liên quan. Những chỗ khác không nói nhưng chỉ
năm phòng chức năng được mở rộng thành mười một phòng, các nhân viên công tác
cũng có khả năng được mở rộng gấp ba bốn lần cũng nên, riêng điều này cũng rất
đáng để các nhân viên phấn khởi rồi.
Công ủy trước đây nhiều sư nhưng lại ít nến, những cán bộ có
năng lực thật sự lại là thân tín của các lãnh đạo nên bị chiếm đi, còn một số
lão thành ở cơ quan, tuy ngồi tại chức một vài năm nhưng ít có cơ hội thăng chức.
Mặc dù nói đại đa số trong phòng làm việc đều là chủ nhiệm hoặc
phó chủ nhiệm nhưng suy cho cùng vẫn là nhân viên, không có cơ hội đi lên vị
trí lãnh đạo, đương nhiên cũng không được vầng sáng bao phủ.
Mở rộng ra mười phòng cộng thêm hai chức vụ phó phòng nữa,
nói cách khác phải tăng thêm mười tám chức vụ lãnh đạo, điều này còn chưa đủ để
cho mọi người hưng phấn và sôi sục hay sao?
Đường Bảo Thành ngồi ở sau bàn làm việc, cầm chén trà bằng thủy
tinh, nhấp từng ngụm nhỏ ngẫm trà Bích Loa Xuân, nghe mọi người bàn luận sôi nổi
về đề tài thành lập Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước, y không tham
gia giúp vui, nhưng muốn nói y không hề bị cám dỗ, vậy cũng chỉ là lừa mình dối
người mà thôi.
Y phỏng đoán rằng tăng thêm sáu phòng nữa, sẽ từ các ủy ban
kinh tế thương mại, ủy ban kế hoạch và các bộ phận chọn cán bộ để đảm đương chức
vụ lãnh đạo, sẽ từ các doanh nghiệp nhà nước chọn lựa thêm một số người, đương
nhiên ít nhiều cũng sẽ lựa chọn một số người ở nội bộ.
Trước đây cũng từng có một số chức vụ để trống làm cho mọi
người tranh giành đến vỡ đầu chảy máu, nhưng thực sự thì cũng rất động viên mọi
người, lần này cứ coi như là có khoảng ba đến năm người đủ tiêu chuẩn để đề bạt
vẫn còn hơn tình trạng nhiều sư ít nến.
Mọi người đang hứng khởi tán gẫu nên không nghe được tiếng bước
chân ngoài hành lang, đến khi cửa phòng bị đẩy ra, mọi người mới dừng âm thanh
hỗn loạn lại.
Trưởng phòng Tưởng Vệ Bình nhìn phòng làm việc hỗn loạn, xấu
hổi nói với Thẩm Hoài:
- Mọi người biết được Bí thư Thẩm hôm nay sẽ lãnh đạo mọi người
làm việc nên có chút phấn khởi.
Thẩm Hoài nhìn trong phòng làm việc một dãy người, người thì
đứng, ngồi một nửa mông lên bàn, người thì hút thuốc, uống trà hết sức nhàn
nhã, không để tâm tình trạng này nói:
- Như vậy xem ra tất cả mọi người đều đã biết tôi nên không cần
phải tự giới thiệu nữa rồi. Nhưng tôi còn chưa biết hết mọi người, trưởng phòng
Tưởng anh lần lượt giới thiệu cho tôi biết một chút nhé …
- Vừa rồi hội nghị đảng tổ đã quyết định, công tác cơ sở văn
phòng chúng ta sau này công việc sẽ do Bí thư Thẩm quản lý…
Tưởng Vệ Bình thấy mọi người ở trong văn phòng còn chưa hiểu
rõ sự việc nên nói nhấn mạnh lên một chút, sau đó giới thiệu từng người một cho
Thẩm Hoài biết.
Nhưng một câu nói kia của Tưởng Vệ Bình đã gây gợn sóng trong
lòng mọi người.
Doanh nghiệp nhà nước công ủy tuy là có năm phòng chức năng
nhưng quyền lực tập trung chủ yếu ở văn phòng quản lý cơ sở.
Bao gồm quy định các văn kiện quy phạm có liên quan mang tính
quy phạm, đẩy mạnh cải tổ cùng gây dựng lại doanh nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh,
hoàn thiện nâng cao hệ thống quản lý, thúc đẩy điều chỉnh chiến lược kinh tế
cùng với cơ cấu tài sản, lập ra, đào tạo ra các nhân viên chuyên nghiệp của
doanh nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh cùng với những nhân viên quản lý thực thi
biện pháp phân phối cùng với các tổ chức thực hiện, thành lập cùng hoàn thiện
các hệ thống chỉ tiêu tài sản của nhà nước, thông qua việc lập kế hoạch, dự
toán, kiểm toán, thống kê, kiểm toán … để thực hiện hiệu quả giám sát tài sản
nhà nước, cùng với công tác sát hạch lại thành tựu của tổ chức quản lý doanh
nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh, thưởng phạt đối với các công tác quản lý của
các xí nghiệp cấp cơ sở…
Doanh nghiệp nhà nước công ủy từ khi mới thành lập cho đến bí
thư tiền nhiệm là Lý Cốc, đều trực tiếp nắm giữ công tác quản lý các văn phòng
cơ sở. Lý Cốc được điều đến Từ Thành đảm nhiệm chức phó bí thư thành ủy kiêm
Quyền Thị trưởng, sau thời gian ngắn ngủi hơn một tháng, công tác quản lý văn
phòng cơ sở đều trực tiếp báo cáo tới Tưởng Ích Bân khả năng là người kế nhiệm
cao.
Bởi vì quản lý văn phòng cơ sở trọng yếu như vậy, lại thêm có
thông lệ cũ và Tưởng Ích Bân lại là thân tín của Tỉnh trưởng Từ Bái, tất cả mọi
người đương nhiên cho rằng về sau Tưởng Ích Bân sẽ trực tiếp phân công quản lý
văn phòng quản lý, rất nhiều người đều tận lực muốn trở thành thân tín của Tưởng
Ích Bân, ai có thể ngờ rằng đột nhiên lại xảy ra việc này?
Tất cả mọi người trong văn phòng đều ngơ ngác nhìn nhau, ánh
mắt nhìn vào Tưởng Vệ Bình, thậm chí tưởng tượng Trưởng phòng Tưởng đang nói
đùa mọi người.
Chính bản thân Tưởng Vệ Bình vẫn còn chưa hết kinh ngạc,
nhưng chính y cũng biết Bí thư Tưởng không thể chủ động đem việc nhiệm vụ quản
lý công tác của văn phòng cơ sở nhường lại, có thể là do Tỉnh trưởng Từ hoặc là
Bí thư Chung trực tiếp bày mưu đặt kế, vì vậy bọn y ở phía dưới hoàn toàn không
thể thay đổi được sự thật.
Tưởng Vệ Bình lần lượt giới thiệu, Thẩm Hoài lần lượt bắt
tay, nói chuyện vài câu, giới thiệu từng người trong văn phòng lớn đã mất hơn
mười phút.
Đường Bảo Thành vừa rồi ngồi ở vị trí của mình mà không đi
lên phía trước nói chuyện phiếm, cũng là người giới thiệu cuối cùng. Thẩm Hoài
bắt tay Đường Bảo Thành,nói với Tưởng Vệ Bình:
- Tôi đối với công tác quản lý của văn phòng cơ sở còn chưa
hiểu hết, Lão Tưởng anh phải chịu trách nhiệm công tác hằng ngày nên tôi cũng
không làm phiền đến anh. Ở đây ai quen thuộc với các nghiệp vụ của phòng hãy để
họ giúp tôi làm quen với quy trình dự án công tác của công ủy một chút.
Thẩm Hoài vẫn còn nắm tay của Đường Bảo Thành, Tưởng Vệ Bình
cũng chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền nói:
- Lão Đường là cán bộ nghiệp vụ nòng cốt, được điều đến công ủy,
đã từng ở xí nghiệp đảm nhiệm phó xưởng, tinh thông nghiệp vụ, kinh nghiệm thực
tiến cũng nhiều, Bí thư Thẩm có chuyện gì không hiểu, có thể tìm lão Đường …
- Vậy được rồi, sau này làm phiền Đường Bảo Thành rồi.
Thẩm Hoài vỗ nhẹ hai cái vào mu bàn tay của lão Đường rồi mới
buông tay ra, cùng Tưởng Vệ Binh đi ra ngoài.
Nghe tiếng bước chân xa dần trong hành lang, lão đạo trong
văn phòng đến gõ vào vai của Đường Bảo Thành oán trách:
- Lão Đường à, anh còn giả bộ ngớ ngẩn với chúng tôi, Bí thư
Thẩm và anh có quan hệ gì, anh tiết lộ cho tôi một chút xem.
Đường Bảo Thành để ý Phùng Kiến Phong ở bên cạnh nhìn mình với
ánh mắt như oán trách, tựa hồ như nghĩ rằng y cùng Thẩm phó bí thư sớm đã quen
biết từ trước, sáng sớm nay ở trong thang máy cố ý để cho y cùng Triệu Duy
Quyên bị xấu mặt, mạo phạm phó bí thư Thẩm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận