Phong Khí Quan Trường

Chương 341


Chương 341
Một đêm triền miên không nghỉ, sáng sớm ngày thứ hai nhân lúc
Trần Đan đánh lạc hướng mẹ nàng, Thẩm Hoài trộm trộm chuồn ra trốn đến công ty.
************************************************** **********
Sáng nay Thẩm Hoài phải gọi điện cho cô út, nói sự tình ở
Đông Hoa hai ngày qua, hy vọng phía điện lực Đông Nam có thể nhanh chóng bắt
tay vào công tác hợp vốn, trao đổi cổ quyền, tránh miễn đêm dài lắm mộng.
Tống Văn Tuệ nhận được điện thoại, trong lòng than thở không
thôi.
Vốn giai đoạn Thẩm Hoài giao vãng với con gái Thành Văn Quang
là cơ hội để song phương hòa hoãn mâu thuẫn, ai biết sẽ đột nhiên phát sinh
chuyện thế này?
Khăng khăng Thẩm Hoài cũng không phải đèn cạn dầu, trong chuyện
này hắn có thể đứng ngoài không đi trêu ghẹo họ Đàm; song hắn lại nắm chắc thời
cơ, mượn thế để Mai thép thoát ly sự khống chế trực tiếp từ chính phủ địa
phương, tạo không gian phát triển càng rộng rãi, Tống Văn Tuệ không thể trách hắn
làm thế là sai.
Tuy trong quan trường Thẩm Hoài còn xa mới tính là thành thục,
trơn tròn, nhưng mỗi bước đi của hắn đều nỗ lực dẫn Mai thép tiến về không gian
càng cao, càng rộng mở… Chuyện gì cũng có hai mặt của nó, Thẩm Hoài phong mang
quá lộ, có thể nói là không thành thục, nhưng nói đi thì phải nói lại, nếu Thẩm
Hoài không có tâm thái mặc kệ hết thảy, quét ngang khốn khó này, sao Mai thép
có thể đạt thành tựu đáng kể trong thời gian ngắn thế được?
Tống Văn Tuệ nghĩ đến hình thế sau này, khi dự án Mai thép
đang bắt tay làm xong, cổ phần mà chính phủ địa phương nắm giữ trong Mai thép sẽ
tiếp tục giáng xuống, tổng tư sản của Mai thép sắp đạt tới quy mô 1 tỷ, ở địa
khu mà kinh tế chưa thực sự phát triển như Đông Hoa, đúng là Thẩm Hoài đã đủ thực
lực để tự thành một hệ… Nghĩ thế bèn cũng mặc kệ cho hắn dày vò, không khuyên
thêm nữa.
************************************************** *****
Đầu năm mồng sáu, cơ quan chính phủ bắt đầu đi làm trở lại
bình thường, nhưng không khí lười nhác, hưởng thụ còn sẽ kéo dài suốt tháng
giêng.
Trừ phòng ban sản xuất một mực trong trạng thái luân ban
không nghỉ, những bộ phận khác thì đã công tác trở lại vào ngày mồng 4, bắt đầu
tiến vào trạng thái vận hành bình thường.
Kiến thiết Cồn Giang còn chưa đủ kinh nghiệm và thực lực để
tiếp nhận hạng mục công nghiệp lớn, qua thời gian dài thảo luận, bàn bạc, Thẩm
Hoài và mấy người Triệu Đông quyết định công tác kiến thiết trong lần nhập dây
chuyền này sẽ do công ty kiến thiết khoáng sản số 6 trực thuộc bộ Cơ giới Nông
nghiệp làm tổng thầu… Lúc ấy dây chuyền luyện thép chủ chốt của xưởng, bao gồm
công tác cải tạo kỹ thuật cũng do công ty này phụ trách kiến thiết. Về phần lực
lượng kỹ thuật, năm trước những cán bộ và công nhân viên kỹ thuật cốt cán đã được
phái tới Birmingham tham gia dỡ dời thiết bị.
Tuy đồ án thiết kế dự án lần này còn chưa qua vòng thẩm hạch
cuối cùng, nhưng dưới sự thôi thúc của Mai thép, đội thi công của công ty số 6 đã
tới công trường vào năm trước.
Sau khi gọi điện cho cô út, Thẩm Hoài liền sắp xếp thời gian
tới công trường nhìn qua một cái. Nhà tạm cho ban chỉ huy công trình đã dựng
xong, công nhân chính đang dựng hàng rào vây quanh công trường. Trước khi chính
thức động thổ, nước và điện cũng phải phối bị kịp thời, còn một số công tác cần
gấp rút hoàn thành.
Triệu Đông từ trong lán chỉ huy chạy ra, hai bên cằm dưới có
vết xước, Thẩm Hoài cười hỏi: “Chậc… sao thế… là tác phẩm của Minh Hà?”
Thẩm Hoài sờ lên hai vết xước bên cằm, cười khổ nói: “Từ đầu
năm đến giờ toàn ngủ trên công trường, Minh Hà có muốn cãi cọ cũng không cơ hội;
sáng nay cạo râu không cẩn thận nên mới…”
Công ty dự án lần này do Thẩm Hoài đảm nhiệm chủ tịch hội đồng
quản trị, Triệu Đông và Phan Thành lần lượt là tổng giám đốc, phó tổng giám đốc.
Thẩm Hoài không có mặt, có chuyện gì đều phải đến tay Triệu
Đông mới quyết định được.
Mặc dù đám người Hồ Chí Cương đều được phái tới đảm nhiệm
giám đốc văn phòng trong công ty dự án mới, làm trợ thủ hỗ trợ Triệu Đông,
nhưng do thời gian chuẩn bị quá gấp rút, cả đồ án cơ địa còn chưa thẩm định
xong, lại phải hoàn thành trước 16 tháng giêng để tiến hành nghi thức động thổ,
tất cả công tác chồng tích vào tay, hoàn toàn có thể dùng vắt chân lên cổ để
hình dung.
Triệu Đông cũng biết chuyện nhà Hùng Văn Bân, nhưng cả mấy cuộc
họp ban thi công hôm qua cũng không có cơ hội nghe Thẩm Hoài nói kỹ, chỉ nghe
qua đại khái… Lần này vừa hướng nhà tạm của bộ chỉ huy công trình vừa nghe Thẩm
Hoài kể dạ yến đêm qua trong nhà Đàm Khải Bình, nhịn không nổi than thở một
hơi.
“Đợi dự án mới làm xong, vận
hành có lợi nhuận, chúng ta mới có thể đứng thẳng lưng, không cần nhìn sắc mặt
người khác.” Thẩm Hoài vỗ vỗ lên vai Triệu Đông: “Đoạn thời gian này cậu chú ý
sức khỏe chút…”
Triệu Đông gật gật đầu, hắn không thích sự hư ngụy, ngươi lừa
ta gạt trên chốn quan trường, nhưng muốn hết khả năng vẫy thoát tệ đoan kia,
nói đến cùng vẫn phải nhờ thực lực bản thân.
Năm nay sản lượng Mai thép đã vượt quá 600 triệu, thuế nộp
lên hơn 50 triệu, chiếm đến 56% tổng tài thuế của địa khu Đông Hoa, địa vị Mai
thép ở Đông Hoa là không thể xem nhẹ.
Dự án mới làm xong, cộng cả nhà máy điện, bến cảng, các xí
nghiệp tương quan với Mai thép thì sẽ có tổng sản lượng đạt tới 2,5 tỷ thậm chí
càng cao, số thuế nộp lên rất có thể vượt quá con số 300 triệu; lại thêm thông
qua lợi ích ràng buộc, cột chặt điện lực Đông Nam, Hồng Cơ, Chúng Tín và rất
nhiều xí nghiệp địa phương vào cùng chiến hào với Mai thép.
Đến lúc ấy Đàm Khải Bình còn muốn động tay động chân vào Mai
thép, vậy tất phải lo lắng đến hậu quả và ảnh hưởng, liệu kẻ ngồi trên ghế bí
thư thị ủy như hắn có đủ sức tiếp nhận không.
Trước nay chính trị không có chỗ cho kẻ cô lập, quan trường
dù nhỏ đến đâu cũng thông qua đủ loại ràng buộc lợi ích, trói buộc cùng một chỗ
với thế giới bên ngoài.
Một viên đường nằm trên khay, thường thường sẽ có vô số người
nhìn chăm chăm vào nó, chuyện liên quan đến lợi ích của vô số người, ai dám động
tay đánh lật bàn, kẻ đó phải lo lắng cho cẩn thận, liệu sẽ dẫn tới những hậu quả
gì.
Đối với cảnh ngộ mà Hùng Văn Bân phải đối mặt sắp tới, Thẩm
Hoài cũng hết cách, Triệu Đông càng vô lực không giúp gì được; thậm chí hắn còn
không sắp xếp được thời gian để tới thăm mẹ con Hùng Đại Ny trong bệnh viện.
************************************************** **********
Họp mặt làm quen một cái với người phụ trách của công ty số 6
xong, Thẩm Hoài gọi điện cho Trần Đan, được biết nàng và tiểu Lê đang trong bệnh
viện thăm mẹ con Hùng Đại Ny.
Nhìn trong tay đã không còn chuyện gì quá khẩn yếu cần mình
lên tiếng… Tôn Á Lâm lại gọi điện tới, nói tối nay hẹn đến nhà hàng Chử Cốc ăn
cơm, Thẩm Hoài liền tính tới bệnh viện một chuyến, cũng tiện đón Trần Đan và tiểu
Lê về thị trấn luôn.
Thẩm Hoài ngồi xe bus đến bệnh viện nhân dân, đến gần phòng bệnh,
thấy bên trong vọng ra tiếng cười nói rộn ràng, có vẻ rất đông vui.
Trừ Trần Đan, tiểu Lê còn có đồng sự của Hùng Đại Ny đến thăm
hỏi, chị họ Trần Đan, Vương Thúy cũng xuất hiện.
Gò má Hùng Đại Ny vẫn còn vẻ xám trắng, nhưng đã có thể miễn
cưỡng nói cười với đồng nghiệp được rồi.
Thẩm Hoài vào phòng bệnh, thấy chỉ mỗi Bạch Tố Mai chăm sóc
con gái, Hùng Văn Bân và Hùng Đại Linh không biết đi đâu, hắn quan tâm hỏi han
mấy câu, rồi tiếp Trần Đan, tiểu Lê rời đi; xuống tới đại sảnh nam lầu, vừa
đúng lúc đụng mặt Hùng Đại Linh xách một túi sữa bột đi lên.
Hùng Đại Linh thấy Thẩm Hoài đi xuống, sững người một chốc mới
cùng Trần Đan, tiểu Lê chào hỏi: “Chị đi rồi à…” nhưng không để ý đến Thẩm
Hoài, quay đầu chui vào thang máy.
“Sao Đại Linh nhìn anh có vẻ
lạ thế?” Trần Đan hỏi.
“Ai biết được?” Thẩm Hoài chột
dạ, lảng sang chuyện khác, nói: “Em gọi điện hỏi Tôn Á Lâm một cái, xem các
nàng đang chơi ở đâu?”
Trần Đan nghe lời gọi điện, lải nhải một trận, đến sau mới bịt
lấy ống nghe, nói nhỏ với Thẩm Hoài: “Các nàng đang ở cùng Chu tổng, Chu bộ trưởng,
chuẩn bị lái xe sang đây….”
Thẩm Hoài thiếu chút trượt chân té xuống bậc thềm, hận Tôn Á
Lâm đến nghiến răng nghiến lợi…. Khó được có dịp Tống Đồng tới Đông Hoa, Thẩm
Hoài không có thời gian hầu nàng, tự nhiên phải đứng ra mời nàng vài bữa ra
trò, Tôn Á Lâm kiến nghị đặt bữa tối trong nhà hàng Chử Cốc, hắn cũng không
nghĩ nhiều liền đáp ứng.
Rốt cuộc Tống Đồng là tiểu bối Tống gia, Thẩm Hoài coi nàng
là em gái, không hưng sư động chúng ồn ào làm gì, chỉ mời năm ba bạn bè thân
thiết tới ăn cơm tán gẫu mà thôi. Vốn hắn cũng có chút tư tâm, cho dù không thể
cho Trần Đan một thân phận chính thức, nhưng tốt nhất nên để người Tống gia biết
sự tồn tại của nàng… Thẩm Hoài căn bản không ngờ đến Tôn Á Lâm sẽ kéo thêm cả
Chu Dụ đến thêm loạn, hắn có thể tưởng tượng chắc Chu Dụ cũng bị Tôn Á Lâm làm
cho trở tay không kịp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận