Phong Khí Quan Trường

Chương 982: Nói rõ ngọn ngành.


Chương 982: Nói rõ ngọn ngành.
Lần trước Thẩm Hoài đến Paris, Tôn Trường Canh cũng có đến bệnh
viện thăm hỏi bện tình của Thẩm Sơn.
Tuy nhiên lần đó tình hình của Hoài Hải nhìn bề ngoài rất
bình thường, Tôn Trường Canh cũng không giao tiếp với Thẩm Hoài nhiều, Thẩm
Hoài cũng không chủ định đem bí mật cấp cao trong nước nói tỉ mỉ cho Tôn Trường
Canh biết.
Quan trọng là trước đây Thẩm Hoài cũng ít khi liên hệ trực tiếp
với Tôn Trường Canh. Ngoại trừ Tôn Á Lâm ra, đối với sự thay đổi về tình hình
trong nước, Tôn Trường Canh cùng Tôn gia tự nhiên cũng không biết tin tức gì
trên đường đi của anh.
Sự việc tập đoàn Trường Thanh đầu tư ở trong nước cũng hoàn
toàn không cần tới Thẩm Hoài phụ trách công việc gì, nếu có bất kì biến động nhỏ
nào thì đầu tiên phải bảo cáo lên tổng bộ tập đoàn Trường Thanh.
Thủ tướng Vương Nguyên sau khi đi thị sát tại Hoài Hải, nhân
sự của tỉnh Hoài Hải thay đổi nhanh chóng, phát sinh nhiều làn sóng mới, đối với
những người chưa hiểu hết về tình hình chính trị trong nước, dĩ nhiên thấy hoa
mắt và bối rối, thậm chí đối quá nhiều thứ phức tạp không rõ cùng những tin đồn
nhảm trong lòng cũng hoang mang.
Đầu năm sau hành trình trở về thăm quê hương, Tôn gia cùng tập
đoàn Trường Thanh quyết định gia tăng tỷ lệ đầu tư trong nước.
Đối với việc Chúng Tín đầu tư góp vốn cổ phần để khởi động
giai đoạn 3 của dự án xây dựng cơ sở chế tạo điện tử Hồng Cơ Trường Thành tại
khu công nghiệp quốc tế Từ Thành, tham gia vào đầu tư xây dựng khu vui chơi giải
trí Bạch Nhạn Cơ, cũng như đầu tư xây dựng hai khu khách sạn năm sao cao cấp
trong phạm vi thành phố hiện đại Bằng Duyệt và thành phố mới Lâm Cảng tại Chử
Nam, Tôn gia cùng tập đoàn Trường Thanh hai năm trước có kế hoạch đầu tư vào
trong nước lên tới 1 tỷ đô la Mỹ, hơn nữa đều tập trung trong phạm vị khu kinh
tế Hoài Hải. Đối với sự thay đổi nhân sự ở tỉnh Hoài Hải, Tôn gia không thể
không nhạy cảm, không quan tâm, và không thể không hỏi cho rõ ràng.
Tôn Á Lâm cũng từng đem sự thay đổi tại tỉnh Hoài Hải thông
báo cho Tôn Trường Canh cùng Tôn gia biết, nhưng có một số tin tức nhạy cảm
cũng không tiết lộ, cho nên Tôn Trường Canh và một số người ở Paris cũng không
có cách nào biết hết được sự toàn bộ sự thay đổi.
Thẩm Hoài lần này nhân cơ hội thay đổi chức vụ rảnh rỗi nên đến
Paris, Tôn Trường Canh đương nhiên sẽ không bỏ qua, kéo theo Tôn Khải Thiện
cùng nhau đi đến nơi ở của họ Thẩm gặpThẩm Hoài.
Mưa rơi rả rích, Thẩm Hoài nhìn thấy người giúp việc đẩy ông
ngoại đang ngồi xe lăn ra ngoài, anh đi tới đắp mền lên chân ông, cười nói với
Tông Trường Canh:
- Trời mưa liên tục, còn tưởng rằng ông Trường Canh hôm nay sẽ
không từ Italy trở về chứ ạ.
- Chân của ta cứ trời mưa là lại đau, sợ bệnh thấp, nhưng ở
quen nếp bên Pariss rồi, ở bên ngoài một thời gian dài cũng muốn trở về.
Tôn Trường Canh vỗ đầu gối ngồi xuống.
Tôn Trường Canh cũng đã lớn tuổi, không quen mùa đông lạnh lẽo
ẩm ướt tại Paris, đầu thu năm ngoái rời Pháp đến phía Nam, nhưng Thẩm Hoài đang
ở Châu Âu, nếu muốn bàn chuyện Tôn Trường Canh cũng chỉ có thể trở về Paris.
Ngồi xuống, Thẩm Hoài đem một số tình hình phát sinh và một số
điều chỉnh về nhân sự trong khoảng thời gian này của Tỉnh Hoài Hải, mối quan hệ
rắc rối phức tạp dây dưa nhiều năm ẩn dưới mặt nước của Kế Kinh hệ cùng Hồ hệ,
Kỷ hệ cùng với sức ảnh hưởng mạnh yếu của những người có công lao sáng lập
chính quyền trung ương vẫn còn tồn tại, chậm rãi phân tích cho Tôn Trường Canh
nghe.
Gia tộc trước khi kiến quốc đã chuyển gia đình ra sinh sống tại
nước ngoài, Tôn Trường Canh đối với thành tựu chính trị trong nước vẫn luôn
quan tâm, nhưng dù sao cũng có khoảng cách. Từ khi xây dựng Đảng cho tới này,
bên trong Đảng hình thành mối quan hệ phức tạp bảy mươi, tám mươi năm. Thẩm
Hoài cũng phải nghe cha Thành Di và ông cụ phân tích mới có thể hiểu rõ, huống
hồ Tôn Trường Canh định cư ở nước ngoài, mây mù che phủ, làm sao hiểu được rõ
ràng.
Nghe Thẩm Hoài phân tích, Tôn Trường Canh hôm nay cũng có thể
lý giải được manh mối của mối quan hệ phức tạp, cười nói:
Bất kể là ý muốn của cá nhân Từ Bái, hay là ý tưởng bên trong
Kế Kinh hệ, đều hướng tới nhiệm kỳ mới sau ba năm nữa, để cho Từ Bái có cơ hội
lãnh đạo Hoài Hải, tương lai hắn muốn tiến một bước nắm quyền lực chủ chốt tại
chính quyền trung ương. Nhưng trên thực tế, Hồ hệ lại điều Triệu Thu Hoa đi,
ngược lại sức ảnh hưởng tại Hoài Hải lại được mở rộng, trong quá trình phát triển
của Mai thép tại Hoài Hải cũng có thể thu được càng to lớn hơn. Ta hiểu như vậy
có đúng không?
- Đúng ạ.
Giữa năm ngoái còn muốn làm suy yếu Mai thép, thậm chí Từ
Bái, Quách Thành Trạch đã có hành động thực tế. Nhưng sở dĩ Từ Bái và Quách
Thành Trạch có hành động nóng vội là do cảm thấy bản thân bọn họ ở Hoài Hải có
căn cơ yếu kém, không phải Từ Bái lên làm tỉnh trưởng hoặc bí thư tỉnh ủy là có
thể cải thiện được. Nhưng cho dù Từ Bái lên làm tỉnh trưởng hoặc bí thư tỉnh, với
chúng ta thế còn khá yêu còn phải lựa chọn hợp tác với bọn họ. Điều này thực sự
cũng là bất đắc dĩ.
- Cháu muốn nói đến bất đắc dĩ, vậy cái việc bị cháu lừa đến
thuyền giặc, cuối cùng Từ Bái không thể không lựa chọn hợp tác với cháu nếu
không muốn phun ra vài ngụm máu?
Tôn Trường Thanh cười ha hả.
Dẫn Từ Bái vào tròng, tiếp đó triển khai mở rộng hợp tác khu
vực với tỉnh Giang Đông, Tôn Trường Canh cũng đã sớm nghe người ta nói đến.
- Mai thép có một khuyết điểm rất lớn là trong các cuộc hội
nghị ra quyết sách của Tỉnh không có người đại diện thay Mai thép lên tiếng.
Tôn Khải Thiện nhẹ nhàng thở dài nói.
- Tôi không cho đây là khuyết điểm..
Thẩm Hoài nói tiếp:
- Bộ máy ủy viên thường vụ tỉnh có thể không có người trực tiếp
thay quyền lên tiếng cho Mai thép, nhìn thì rất có hạn chế nhưng trong tương
lai chính trị trong nước khoảng hai ba mươi năm nữa sẽ có đường lối rõ ràng, chỉ
cần Mai thép không đi sai quỹ đạo sẽ không khó từ chỗ trung lập đạt được sự ủng
hộ khắp nơi. Đây cũng là lý do mà nhiều năm qua Mai thép luôn kiên trì đường lối
trung lập: Làm việc chính xác…
- Cũng đúng.
Tôi Khải Thiện gật đầu, nhớ lại quá trình phát triển của Mai
thép, đến mỗi thời điểm mấu chốt đều nhận được sự giúp đỡ ngoài sức tưởng tượng,
điều này tuyệt đối không phải chỉ là một chút vận may đơn thuần.
- Như vậy xem ra cháu được điều đến nhậm chức tại doanh nghiệp
công uỷ nhà nước, vậy thì sự phát triển của tập đoàn Trường Thanh ở Hoài Hải
cũng vẫn có thể tiếp tục ủy thác trên người cháu rồi.
Tôn Trường Thanh nheo mắt nói.
- Trong nước khoảng hai ba chục năm nữa nền kinh tế sẽ liên tục
phát triển với tốc độ cao, đây là một chiếc bánh ngọt không ngừng lớn mạnh, chỉ
có thể đi đúng hướng,không lệch khỏi quỹ đạo, thích ứng với tình hình phương hướng
điều chỉnh, bất kể là ai cũng đều có thể được chia phần bánh xứng đáng.
Thẩm Hoài nói:
- Cháu nhậm chức ở đâu cũng không có quan hệ gì lớn.
Tôn Trường Thanh cười híp mắt.
Thẩm Hoài tiếp tục nói:
- Trước đây có rất nhiều người không đủ tin tưởng với hình
thái phát triển kinh tế trong nước, trên thực tế những người này tầm nhìn hạn hẹp.
Khủng hoảng tài chính tại Đông Nam Á tuy rằng có thể thay đổi cách nhìn của một
số người, nhưng theo quan điểm của cháu khoảng ba đến năm năm nữa bên trong
không đủ để đầu tư. Đối với hướng đầu tư trong tương lai của tập đoàn Trường
Thanh theo kiến nghị của cháu nên gia tăng tỉ trọng đầu tư trong nước. Tương
lai sau khi nền kinh tế Trung Quốc quật khởi tất nhiên là con đường toàn cầu
hóa. Mà tương lai Trung Quốc toàn cầu hóa, trước mắt cần tiếp tục chuyển giao
công nghiệp Âu Mĩ, hướng tới xuất khẩu lao động sản xuất loại hình kinh tế khác
nhau. Tương lai sau khi kinh tế Trung Quốc quật khởi sẽ toàn cầu hoá thì tài
nguyên cùng nguyên liệu được cung cấp sẽ dựa vào bên ngoài. Dựa vào điều này
cháu nghĩ tập đoàn Trường Thanh đều có thể có nhiều cơ hội đầu tư cùng khả năng
hợp tác.
- Cháu đối với sự phát triển của nền kinh tế trong nước thật
là có lòng tin.
Tôn Trường Canh cảm khái nói.
- Trên thực tế mặc kệ nước ngoài đối với cục diện chính trị
trong nước có bao nhiêu phê phán, trong nước kể từ sau khi kiến quốc thực sự có
phát sinh một chút khó khăn.Nhưng theo hướng toàn diện mà nhìn thì Trung Quốc
trước sau cũng sẽ quật khởi theo như cháu nói.
Thẩm Hoài biết Tôn Trường Canh là một người gà rời quê hương
đối với cục diện chính trị trong nước luôn có thành kiến, anh bình tĩnh nói:
- Hơn nữa trải qua gần nửa thế kỷ tích lũy, trong nước thực tế
đã cất cánh bay qua bước thứ nhất..
Tuy Thẩm Hoài không nói đến vấn đề cụ thể vẫn có thể khiến
cho người già có kiến thức cao cảm thấy dao động, nhưng người nắm rõ được quá
trình phát triển quật khởi của Mai thép và cảng Tân Phổ, đều biết được Thẩm
Hoài bao năm qua luôn gắn những lời nói đó với thực tiễn.
Đông Hoa cũng không phải là nguồn cung cấp năng lượng và
nguyên vật liệu, cũng không phải là thị trường cuối cùng của sản phẩm được đưa
ra, cảng Tân Phổ cùng với khu công nghiệp của Mai thép ở Tân Phổ, Mai Khê phát
triển xây dựng nên, nói chính xác hơn là thúc đẩy sản xuất quy mô lớn, hoạt động
hậu cần là một chu trình liên tục,mà nguyên liệu và nguồn tài nguyên cũng tăng
lên theo tỷ lệ trọng đối với nước ngoài.
Tôn Trường Canh cũng hiểu được ý đồ của Thẩm Hoài, chính là
Mai thép muốn mở rộng dây chuyền công nghiệp kéo dài lên thượng du, tập đoàn
Trường Thanh cũng có thể gia tăng quyền đầu tư nguồn khoáng sản và nguồn năng
lượng ở nước ngoài.
Tập đoàn Trường Thanh có thể coi là con quái vật lớn, nhưng lớn
mà không mạnh, mấy chục năm trước đem tài sản tạập trung đầu tư vào khu vực Tây
Âu, vào cuối năm 1980 khi thấy nền kinh tế Tây Âu không thể tăng trưởng được nữa
mới gia tăng chế tạo ở khu vực Á Thái, đầu tư ngành công nghiệp khai phá tài
nguyên cùng với thông tin điện tử, nhưng về phương diện đầu tư này đến bây giờ
tỉ trọng cũng không cao.
Mặc dù tập đoàn Trường Thanh đã quyết định huy động các định
hướng chiến lược, nhưng ở Tây Âu chuyển nhượng hàng loạt tài sản không phải là
đơn giản, ở nước ngoài lĩnh vực khoáng sản và năng lượng cần đầu tư nhiều vốn,
thậm chí tập đoàn Trường Thanh có thể rút ra một hai tỉ đô la Mỹ, ở nước ngoài
trong lĩnh vực khoáng sản và nguồn năng lượng rất khó tạo ra được nhiều bọt
sóng chứ đừng nói đến bọt nước.
Tôn Trường Canh càng quan tâm trong tương lai trong vòng ba đến
năm năm nữa Thẩm Hoài có khả năng trở thành người đưa tỉnh Hoài Hải đứng đầu về
phát triển đầu tư,mặc dù hiện tại tỉnh Hoài Hải cũng chưa phải là tỉnh có nền
kinh tế phát triển, nhưng tài sản nhà nước tại địa bàn cũng khoảng 70-80 tỉ.
Tôn Trường Canh càng quan tâm tương lai khi Thẩm Hoài trở
thành người đứng đầu tỉnh Hoài Hải, còn có thể quán triệt phương châm “toàn cầu
hóa” hay không, tập đoàn Trường Thanh có thể theo phương châm “toàn cầu hóa”
cùng với các hệ thống doanh nghiệp nhà nước tại tỉnh Hoài Hải triển khai hợp
tác chặt chẽ hay không.
Đương nhiên lần này Thẩm Hoài được điều chuyển đến doanh nghiệp
công uỷ nhà nước tỉnh đảm nhiệm phó chức, hơn nữa hệ thống doanh nghiệp nhà nước
phức tạp, hầu như không ai có thể hoàn toàn nắm giữ một hệ thống đầu tư nhà nước
của tỉnh.
Trao đổi về tình hình kinh tế trong và ngoài nước cũng không
đề cập đến dự án cụ thể, cuộc nói chuyện này đến đêm mới kết thúc. Tôn Trường
Canh cũng đã hơn tám mươi tuổi, tinh thần vẫn còn rất tốt, lúc rời đi thần sắc
hai mắt vẫn sáng ngời, nhìn không có một chút gì là mệt mỏi.
Thẩm Hoài cùng Thành Di đứng ở dưới hiên nhìn xe rời khỏi sân
mới từ từ khép cổng sắt lại.
Sáng mai làm vé máy bay trở về nước, Thành Di không muốn
nhưng vẫn trở lại phòng thay Thẩm Hoài chuẩn bị hành lý.
Thẩm Hoài ngồi trên chiếc ghế dài, nghiêm túc suy nghĩ lại cuộc
nói chuyện vừa rồi với Tôn Trường Canh.
Anh sắp đến công tác tại doanh nghiệp công uỷ nhà nước, phải
đứng ở góc độ cao hơn để một lần nữa tự hỏi một vài vấn đề mà không chỉ đứng ở
lập trường của Mai thép,tương lai là một cuộc hành trình mới càng phải dồn càng
nhiều tinh lực hơn nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận