Phong Khí Quan Trường

Chương 663: Điều kiện


Chương 663: Điều kiện
Máy bay đến trễ, thời gian đến bị hoãn lại hai tiếng, ban đêm
đi đường cao tốc, tốc độ xe lại trì hoãn, cho nên lần này Hồ Lâm so với dự tính
phải muộn hơn 3 tiếng mới có thể tới Đông Hoa gặp mặt mọi người.
Đới Nghị dùng xong bữa tối, không chịu nổi việc chờ đợi Hồ
Lâm, liền lôi kéo bọn Cao Tiểu Hổ tới câu lạc bộ Vương Triều uống rượu, vừa uống
rượu vừa đợi người .
Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn phải để ý hình tượng, sẽ không lộ
mặt để người khác nhận ra mình.
Chỉ có điều Đông Hoa cũng không có bao nhiêu câu lạc bộ tư
nhân xa hoa, Đới Nghị muốn đi Vương Triều tiêu khiển, bọn họ tất nhiên muốn Cao
Dương cùng đi, bọn họ ở lại khách sạn Nam Viên đợi Hồ Lâm sang đây. Cao Tiểu Hổ
tạm thời gọi Từ Kiến Trung cùng đến câu lạc bộ uống rượu, bọn người Trần Bảo Tề
trước đó không hiểu rõ tình hình.
Cho dù có biết chuyện, bọn họ đến lúc này cũng sẽ không đặc
biệt cảnh giác, ai có thể đoán được Thẩm Hoài trước ngày tuyển cử hai ngày còn
ác độc như vậy mưu tính phía sau. Mà trước khi câu kéo phiếu bầu, bọn họ cần tiến
thêm một bước đi trấn an đám người cha con Từ Phúc Lâm, Từ Kiến Trung, tránh để
bọn chúng dưới áp lực của Thẩm Hoài, lâm trận lùi bước - loại tình huống này
không phải là không có khả năng.
Trần Bảo Tề tuyệt đối không thể ngờ được khi bọn họ không lộ
ra điểm yếu, Thẩm Hoài đánh ra một quyền hiểm ác như thế; lão lúc này, đứng trước
cửa sổ, nhìn bóng đêm dưới đáy hồ, lưng đều lộ ra một luồng khí lạnh.
Lão không rõ tình hình tại sao lại xấu đến mức này, lão thậm
chí cũng không biết phải ứng phó với loại tình huống này như thế nào, trước hết
chỉ cho thư ký gọi điện thoại báo tin cho Ngu Thành Chấn lại đây thảo luận.
Ngu Thành Chấn chạy đến lầu số 3, từ miệng Trần Bảo Tề biết
được chuyện xảy ra ở câu lạc bộ Vương Triều, da đầu cũng từng đợt run lên.
Thừa dịp còn chút thời gian trước khi Hồ Lâm đến, y vừa rồi
quay trở về lầu nhỏ số 3, để tường tận xem thư ký chuyên môn vì y ở phía sau
chuẩn bị bài diễn thuyết hội thảo trong ngày diễn ra hội nghị Hội đồng nhân dân
Hà Phổ.
Trong đầu y thậm chí đang tưởng tượng Tôn Hưng Đồng dự tuyển
được số phiếu vượt qua Đới Tuyền, sắc mặt Thẩm Hoài sẽ khó coi như thế nào, sự
tình sao lại thành ra như vậy?
Không phải đã tính toán Thẩm Hoài không có chuẩn bị âm mưu gì
khác, tình huống làm sao chuyển biến xấu đến nông nỗi này?
Không phải rất khẳng định nói, Thẩm Hoài trước đó đối với việc
Tần Bính Khuê tham dự móc nối gian lận phiếu bầu cử vẫn luôn không nắm rõ tình
hình sao? Không phải nói tại cơ sở cán bộ huyện Hà Phổ rất có uy tín, lại nói Tần
Bính Khuê sẽ không chịu sự khống chế của Thẩm Hoài, cũng sẽ không khuất phục sự
uy hiếp của Thẩm Hoài sao, so với cha con Từ Phúc Lâm, Từ Kiến Trung đáng tin
hơn sao?
Thẩm Hoài kia vì sao đột nhiên liền kéo theo Tần Bính Khuê,
hiện tại ở câu lạc bộ Vương Triều cùng bọn người Đới Nghị, Cao Tiểu Hổ và Từ Kiến
Trung gặp mặt?
Việc móc nối gian lận phiếu bầu này không cần nhắc lại, hiện
tại điều khiến bọn họ đau đầu là làm sao giải quyết tình huống này.
Nếu chỉ là Đới Nghị, Cao Tiểu Hổ cùng Từ Kiến Trung gặp còn dễ
nói, bọn họ có lý do để lui tới, có khi là lấy cớ đùn đẩy, nhưng Cao Dương ở
đây, vấn đề cũng có chút không rõ ràng rồi.
Rốt cuộc có phải Từ Phúc Lâm không chịu nổi Thẩm Hoài gia
tăng áp lực, nói hết ra rồi hay không?
Mà ở ba cô bồi rượu ở Vương Triều, con gái của Tần Bính Khuê
lại trùng hợp xuất hiện trong phòng bọn Đới Nghị, Cao Dương, xảy ra chuyện gì,
sự tình tại sao cứ phải trùng hợp như vậy?
Là trùng hợp, hay do Thẩm Hoài đã sớm sắp đặt cạm bẫy hoàn hảo?
Nếu như là cạm bẫy, vấn đề rốt cuộc là ở đâu? Bọn họ vì sao một
chút cũng không cảm thấy vận xấu đang đến?
Nếu chỉ là trùng hợp, tại sao trùng hợp được như vậy?
Ngu Thành Chấn cũng thiếu tỉnh táo rồi, y như thế nào cũng
khó có khả năng đoán được, Tần Bính Khuê nhập cuộc là do tính toán tỉ mỉ của Thẩm
Hoài, dù thế nào cũng khó có khả năng đoán được, Tần Bính Khuê một khi nhập cuộc
nhất định bọn họ đứng giữa sự tan tác, mà cục diện trước mắt không phải nói y
cùng Tần Bảo Tề đoán không được, nghĩ mãi mà không rõ là có thể, nghĩ mãi vẫn
không rõ, cục diện có khả năng lập tức chặt đứt sinh mạng chính trị của bọn họ.
Nếu chỉ do Từ Phúc Lâm phản bội, thậm chí Cao Dương ở trong
phòng cùng Từ Kiến Trung giao thiệp bắt được vụ việc, cũng dễ xử lý, Trần Bảo Tề
cùng Ngu Thành Chấn đều không có giao thiệp gì với Từ Phúc Lâm, càng không có dấu
hiệu gì rõ ràng, thật sự không được, liền tạm thời để Cao Dương chịu oan một
chút, còn có thể ngăn cản ngọn lửa lớn đốt đến trên người bọn họ.
Nhưng, lại thêm tinh thần sụp đổ của Tần Bính Khuê, vấn đề sẽ
nghiêm trọng hơn nhiều, khó giải quyết hơn nhiều
Ngu Thành Chấn không kiềm nổi lo lắng cùng sợ hãi sâu sắc: Thẩm
Hoài có phải định dùng việc này, đem quan trường Đông Hoa lật đổ?
Bất kể là hội đồng nhân dân huyện lựa chọn câu kết phiếu bầu,
hay là Tần Bính Khuê tinh thần sụp đổ, thực tế đều không quan trọng.
Chuyện lớn hơn nữa, chỉ cần có thể che đậy đều cũng sẽ không
có chuyện gì - bọn họ có khi chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, thủ đoạn
cùng phương án thay đổi chuyện xấu thành chuyện tốt - chỉ có sự tình bại lộ mới
là việc lớn.
Thẩm Hoài có thể một lần nữa vỡ tổ, đem quan trường Đông Hoa
gây tình cảnh hỗn loạn, gà chó không yên hay không?
- Thẩm Hoài và Cao Dương trên đường đến đây, đi về khách sạn
Nam Viên này, báo cáo cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Trần Bảo Tề nhìn được sự
lo sợ trong mắt Ngu Thành Chấn, nói.
- À Nghe Trần Bảo Tề nói như vậy, Ngu Thành Chấn trong chốn
quan trường đã trải qua bao nhiêu sóng gió, trong lòng thoáng cảm thấy dễ chịu
hơn, Thẩm Hoài nếu muốn lại đây nói chuyện, nói lên muốn đàm phán con đường sống,
y cũng không khó tưởng tượng ra cảnh Thẩm Hoài lúc này khóe môi nhếch lên lạnh
lùng, trong ánh mắt lạnh thấu xương ấy ánh lên một tia tham lam quỷ dị.
Thẩm Hoài ở Mai Cương mượn danh lọc dầu Từ Thành, cùng với
nhân vật chính của Tống gia, Tống Kiều Sinh và đám người Hạ Đới gây ra bất hòa,
Ngu Thành Chấn nghĩ mãi không rõ, Thẩm Hoài rốt cuộc không có được bất kì trợ
giúp nào, dưới tình huống ấy, cớ gì bọn họ cũng không ở thế thượng phong?
- Hình như xe của Chủ nhiệm Cao đã tới Nhân viên công tác gõ
cửa tiến vào nhắc nhở.
Trần Bảo Tề và Ngu Thành Chấn đồng thời đi đến trước cửa sổ,
nhìn bãi giữ xe trước lầu: đầu tiên là Cao Dương chạy chiếc xe công vụ Nissan
màu đen đến, phía sau vừa mới tiến vào hai cửa là một chiếc Maserati Limousine.
Toàn bộ thành phố Đông Hoa hiện tại chỉ có một chiếc Maserati,
Trần Bảo Tề cũng biết đó là của cô gái Tôn gia kia, Tôn Á Lâm, trong lòng biết
Thẩm Hoài lúc này đang ngồi ở bên trong.
Cao Dương trước tiên xuống xe, cũng không đợi ý tứ của Thẩm
Hoài, trực tiếp chạy lên lầu, tới gặp Trần Bảo Tề.
Cao Dương chỉ thấy Ngu Thành Chấn ở lầu hai, Đới Nghị , Cao
Tiểu Hổ đã rời Vương Triều trước cũng không đến, nghĩ thầm hẳn bọn họ đã biết
Thẩm Hoài muốn tới gặp Trần Bảo Tề, cũng không thể cùng hắn đụng mặt lần nữa
chăng?
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, con gái của Tần Bính Khuê vì
sao lại ở nơi đó tiếp rượu? Trần Bảo Tề cho nhân viên công tác mở cửa phòng ra,
một bên đè nặng thanh âm chất vấn Cao Dương, một bên ánh mắt nhìn Thẩm Hoài chằm
chằm vừa bước tới đầu cầu thang.
- Con gái Tần Bính Khuê sau khi tốt nghiệp trung học, trong
huyện Hà Phổ từng suy xét tuyển ban ngành chính phủ. Tần Bính Khuê giữ vững
nguyên tắc, cố chấp cự tuyệt an bài của huyện, đuổi con gái của ông ấy ra khỏi
Hà Phổ làm công. Quan hệ cha con cũng vì vậy mà bất hòa, mấy năm gần đây cũng
không có bất kì liên lạc nào. Cao Dương chợt hiểu rõ tình hình, tiến thêm một
bước đứng trước Trần Bảo Tề báo cáo: - Con gái của ông ta ở đó tiếp rượu cũng
không phải ngày một ngày hai, Đới tổng cũng đã sớm nhận ra cô ấy, chỉ có điều
ngài ấy lại không biết cô ấy là con gái Tần Bính Khuê, cũng không biết Thẩm
Hoài vì sao lại biết được
Trần Bảo Tề liếc mắt nhìn Ngu Thành Chấn một cái, trong lòng
khẽ thở dài một tiếng, nếu Thẩm Hoài đã sớm biết cô gái kia là con gái Tần Bính
Khuê, mà Từ Phúc Lâm, Từ Kiến Trung mưu đồ bí mật mượn uy tín Tần Bính Khuê ở sở
cán bộ huyện Hà Phổ, đẩy ra Tôn Hưng Đồng móc nối vé bầu cử, liền đã định trước
bọn họ nhất định thất bại.
Nói cho cùng đều do bọn họ trù tính công việc có sơ suất!
Nhưng trước đó làm gì có ai có khả năng tưởng tượng đến loại sơ hở này sẽ xảy
ra?
Trần Bảo Tề vỗ vỗ vai Cao Dương, trấn an y, biết việc này
không phải lỗi của y, lúc này đã nhìn thấy Thẩm Hoài "lộp bộp" từ
chân cầu thang bước tới.
- Trưởng ban thư ký Cao, xe của ông chạy nhanh thật nha, cũng
không nói chờ tôi một tiếng; sự tình ông đã cùng Bí thư Trần, Bí thư Ngu báo
cáo cả rồi sao? Thẩm Hoài đi tới, mang nét cười trách cứ Cao Dương, nói.
Cao Dương nghiêm mặt, trả lời không được, không trả lời cũng
không xong.
Trần Bảo Tề nhìn Thẩm Hoài, đến lúc này lão cũng khôi phục bình
tĩnh, biết bọn họ bây giờ ở thế bị động, nhưng trong thời gian ngắn như vậy, Thẩm
Hoài ý đồ bức chết hai Bí Thư Thành Ủy, đối với hắn cũng không có lợi gì.
Cho nên, có gì thì ngồi xuống nói chuyện, đơn giản làm một cuộc
giao dịch.
Trần Bảo Tề hắng giọng một cái, nói: - Cao Dương cũng vừa báo
cáo cho tôi rồi, ở huyện Hà Phổ mời dự họp lại xảy ra chuyện như vậy, tôi cùng
Bí thư Ngu đều cảm thấy hoảng hốt. Tôi đề nghị chính bộ máy đảng chính huyện Hà
Phổ phải nghiêm túc điều tra, xử lý vụ việc lần này
- Nghiêm túc xử lí? Nghiêm túc xử lí như thế nào? Thẩm Hoài
làm bộ dạng ngây ngốc hỏi. - Giám đốc Tần là một đảng viên ưu tú luôn giữ
nguyên tắc, cự tuyệt huyện an bài công tác cho con gái ông ấy, làm quan hệ cha
con bất hòa, con gái của ông ấy rời khỏi Hà Phổ, cuối cùng lại đến thành phố
làm việc này, cũng là lựa chọn của cá nhân cô. Giám đốc Tần sau khi biết chuyện
nhất thời chịu không nổi kích động, đây cũng chỉ là xung đột quan niệm hai thế
hệ. Quan thanh liêm cũng khó bỏ việc nhà, cho dù con gái của Giám đốc Tần ham
hưởng thụ, ham ăn biếng làm, ở huyện cũng không có cách nào điều tra, xử lí được!
Hơn nữa, ôm con gái Giám đốc Tần mà chuốc rượu là đứa con của Trưởng ban Đới
bên Ban tổ chức Tỉnh ủy, , công khai xử lí việc này là thích hợp sao?
Trần Bảo Tề và Ngu Thành Chấn ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng
biết Thẩm Hoài không đề cập tới vấn đề móc nối phiếu bầu, không phải là cho qua
chuyện này, mà kế tiếp hắn liền ra giá rồi.
Trần Bảo Tề nhất thời không biết phải tiếp chuyện như thế
nào, chỉ có điều ra vẻ trấn định nhìn hắn tiếp tục đem lời nói ra.
- Việc này của Giám đốc Tần làm người khác rất thương xót đấy,
tôi sẽ phái nhân viên đến bên cạnh ông chăm sóc, không để ông chịu thêm kích động
gì, điểm ấy xin Bí thư Trần, Bí thư Ngu cứ yên tâm. Thẩm Hoài nói: - Nhưng tôi
đã đến đây, vẫn là cùng Bí thư Trần, Bí thư Ngu báo cáo hai chuyện?
Trần Bảo Tề âm lãnh nghiêm mặt, Thẩm Hoài lúc này phái người
chăm sóc Tần Bính Khuê, nói trắng ra chính là muốn coi chừng con át chủ bài
này, lão khó khăn mở miệng, nói: - Cậu cứ tiếp tục
- Tập đoàn Trường Thanh cùng khu kinh tế Tân Phổ vừa mới kí
thỏa thuận, kế hoạch lấy 25triệu đô la Mỹ, mua vào hai ngàn mẫu đất công nghiệp,
đưa nhân viên tới Thái Lan, Malaysia và những nơi khác, học tập chế tạo máy
tính và thiết lập căn cứ, chuyển đến Tân Phổ. Đây là do Ủy viên thường vụ huyện
Hà Phổ, Bí thư Đảng ủy thị trấn Tân Phổ Đới Tuyền tự mình thúc đẩy thu hút vốn
đầu tư dự án, cũng là thành quả đầu tư lớn nhất của huyện chúng tôi năm nay, buổi
sáng khi nói chuyện, tôi đã quên cùng Bí Thư Trần, Bí thư Ngu báo tin vui, lúc
này chạy tới đây báo cáo bổ sung một chút Thẩm Hoài nói.
- Đây đúng là tin đáng vui mừng, bí thư Ngu ông ngày mốt đi
làm công tác giám sát việc tuyển cử Hội đồng nhân dân Hà Phổ, nhớ khen ngợi Đới
Tuyền về việc làm thu hút vốn đầu tư cho Đông Hoa làm ra thành tích tốt như vậy.
Trần Bảo Tề nói.
Ngu Thành Chấn thở dài trong lòng: Thẩm Hoài đây là phải đảm
bảo Đới Tuyền ứng cử chức Phó chủ tịch huyện, hơn nữa toàn bộ dự án khai thác
Tân Phổ, phát triển toàn vẹn phải có được 25 triệu đô là Mỹ, nguy cơ nợ nần
phía trước cũng có thể giảm bớt.
Tuy nhiên, sau trò khôi hài đêm nay, Đới Tuyền được ứng cử
Phó chủ tịch là chuyện chắc chắn, móc nối gian lận phiếu bầu như thế này chỉ là
trò cười, chuyện này chỉ có thể nói Thẩm Hoài tiến thêm một bước ra oai, mà
không phải là ra điều kiện.
- Còn một việc, đó là dự án nhà máy lọc dầu Tân Phổ khả thi
tiến hành cũng đã qua ba tháng, công việc hậu cần có liên quan cũng làm tốt.
Công việc hậu cần không hẳn là dồi dào, ở huyện không biết xấu hổ mà trực tiếp
cầu xin thành phố giúp đỡ; hiện tại việc hậu cần được thêm vào một chút, dự án
dùng đất giải tỏa mặt bằng, san bằng, xây dựng bến tàu tạm thời, chuẩn bị tài
chính khởi công, thăm dò thiết kế và công tác liên quan, đều đang làm dở, cũng
làm tới một quy trình nhất định rồi, tôi là người da mặt dày, hy vọng thành phố
sẽ giúp đỡ nhiều hơn một chút
Trần Bảo Tề liếc mắt nhìn Ngu Thành Chấn một cái, lão biết Thẩm
Hoài lúc này đưa tay ra hướng thành phố xin "giúp đỡ", là ám chỉ phải
ở hội nghị thường ủy thành phố hình thành nghị quyết chính thức giúp đỡ - buổi
sáng ngày mai là cuộc họp hai tháng một lần của hội nghị thường vụ thành phố.
Nhưng, bọn họ nếu vào lúc này đáp ứng điều kiện của Thẩm
Hoài, lát nữa làm sao giải thích cùng Hồ Lâm?
"Cộc cộc cộc", có tiếng giày cao gót đi lên, Trần Bảo
Tề nhìn về phía cửa, chỉ thấy Thích Tĩnh Dao đang ở đầu cầu thang, bên cạnh là
một cô gái trẻ tuổi rất giống cô, Trần Bảo Tề biết Thích Tĩnh Dao có người em
gái song sinh, nhưng chưa bao giờ gặp qua, không nghĩ cô lúc này đã đến Đông
Hoa.
Thẩm Hoài quay đầu nhìn lại, đối mặt với ánh mắt thanh tịnh của
Thích Cẩn Hinh, đột ngột cảm thấy đau đầu, hắn không thể ở trước mặt bọn Trần Bảo
Tề lộ ra bất kì nét yếu đuối nào
Bạn cần đăng nhập để bình luận