Phong Khí Quan Trường

Chương 882: Chân tướng tàn khốc..


Chương 882: Chân tướng tàn khốc..
Từ câu lạc bộ đi ra, hai vợ chồng Tô Khải Văn, Đàm Tinh Tinh
không cùng cùng đường với mọi người vì thế nên lái xe đi trước.
Tạ Chỉ không để cho Hồng Kỳ đã uống rượu say lái xe, lại đỡ
anh trai đã uống say mềm vào trong xe mình, để xe của anh ấy lại bãi giữ xe,
cũng không thể đã muộn như vậy rồi còn gọi tài xế đến đón.
Lái xe rẽ vào đường lớn, hai người đàn ông hút thuốc trong xe
chật hẹp, Tạ Chỉ lấy tay bịt mũi rồi mở toang cửa sổ xe.
Trong không khí lan tràn một mùi giống như khi vừa đốt than
xong, mùi hỗn tạp đó theo gió đêm thổi vào trong xe, làm cho người ta thấy khó
chịu, Tạ Chỉ nhìn chăm chăm vào đèn đường trước cửa xe, nghĩ đến bộ dạng của Diệp
Tuyển Phong khi nghe tin Điền Gia Canh từng tiến cử Hùng Văn Bân cho Chung Lập
Dân, trong lòng than nhẹ,một bên cũng nghe anh trai và Hồng Kỳ ngồi ghế sau xe
nói chuyện.
- Ban đầu, Điền Gia Canh điều động Hùng Văn Bân và Ngô Hải
Phong ra khỏi Đông Hoa. Liệu có phải đã sớm cùng Thẩm Hoài thương lượng tốt rồi
hay không.
Tạ Thành Giang vứt tàn thuốc qua cửa sổ xe, thanh âm khàn
khàn theo gió đêm bay vào trong xe mang theo âm hưởng nặng nề, như tiếng mặt da
của tiếng trống cổ đang từ từ nứt rách.
- Có khả năng.
Tống Hồng Kỳ nói nhẹ, lại quay ra nhìn bóng của những cây đèn
đường qua cửa số xe.
Tạ Chỉ liếc nhìn Hồng Kỳ qua kính chiếu hậu, thấy anh mày kiếm
nhíu chặt, đã biết khí sương mù che lấp tầm mắt đã dần tản đi, rất nhiều việc sẽ
hiện ra diện mạo thật của nó, thế nhưng có một số sự thật thật sự khó làm cho
con người ta chấp nhận được.
Giữa Điền Gia Canh và Thẩm Hoài đã có thỏa thuận ngầm, có thể
thỏa thuận đó đã có từ trước khi Điền Gia Canh điều chuyển Hùng Văn Bân, Ngô Hải
Phong ra khỏi Đông Hoa, thậm chí còn có khả năng có sớm hơn cả khi tham gia hợp
tác đầu tư cổ phần vào luyện hoá Tân Phổ, Mai thép cùng với than Hoài, thúc đẩy
thành lập trung tâm giao dịch than đá Tân Phổ.
Nếu suy xét kỹ hơn, Thẩm Hoài thúc đẩy việc xây dựng cảng Tân
Phổ ở Hà Phổ, cũng đề xuất thúc đẩy Tống hệ nhận thức về tầm quan trọng của việc
phát triển than Hoài đông xuất ở vùng biển Hoài Bắc, cũng đề xuất với Điền Gia
Canh về vành đai phát triển kinh tế vịnh Hoài Hải ven lưu vực sông Chử Giang,
nhằm phát triển kinh tế cho Hoài Hải, hai người họ không phải là đang kết hợp
vô cùng nhịp nhàng sao?
Thậm chí mối quan hệ đó còn có trước cả khi mối quan hệ giữa
Thẩm Hoài và Đàm Khải Bình trở nên gay gắt, Điền Gia Canh là người luôn tán thưởng
Thẩm Hoài, mặc dù lúc ấy nhìn có vẻ như tỉnh ủy bắt buộc phải lựa chọn giữa sắt
thép Tân Phổ và Đàm Khải Bình.
Chỉ có như vậy thì tất cả mới được giải thích một cách hợp
tình hợp lý.
Mai thép hệ từ 3 năm trước đã mượn lại nhà máy luyện dầu của
Từ Thành, tiến hành xây dựng, cải tạo rồi nhập lại thị trường, dự án luyện hóa
Tân Phổ lên đài cũng coi như Điền Gia Canh tài tình, không làm cho ai nhìn thấy
chút sơ hở nào để tra xét.
Ai có thể ngờ rằng, vốn dĩ Điền Gia Canh là cường địch của họ
Tống mà mấy năm nay lại trở thành người ủng hộ kiên định nhất của Mai thép hệ,
chân tướng sự việc thật làm cho người ta thấy chua chát. Tạ Chỉ không biết cha
của Hồng Kỳ sau khi biết việc này sẽ có cảm nhận gì.
- Không biết là do thế giới biến đổi nhanh hay là do tôi nhìn
không ra.
Tạ Thành Giang rút điếu thuốc trên miệng ra, nhả khói, rồi hỏi:
- Lại nói tên Thẩm Hoài này thật là gáy dài phản cốt, đi đến
đâu cũng đắc tội người ta, tại sao lại vẫn có nhiều người nhảy ra giúp hắn như
thế cơ chứ?.
Trong lòng Tạ Chỉ, anh cô luôn là người thuần thục, ổn trọng,
bây giờ nhìn thấy anh mình nói những câu này vậy thật sự là anh đã bị tin tức
hôm nay làm cho mơ hồ rồi. Cô thấy Hồng Kỳ không có lên tiếng phản kháng, trong
lòng nghĩ anh ta hẳn cũng có cùng suy nghĩ với mình.
Nghĩ đến đây, Tạ Chỉ âm thầm than thở trong lòng, đập vô lăng
rồi đánh xe quẹo vào nhà đậu ở con đường nhỏ dưới bóng cây, đứng ở ngoài cổng,
không muốn muộn như thế này còn kinh động đến người giúp việc phải ra mở cửa,
cô xuống xe bước đến ở cửa cổng.
Lúc này mới nhìn thấy cô dượng (chú Tư) Tống Bính Sinh cùng
dì út Tạ Giai Huệ còn có Tạ Đường đang ở nhà mình, lại thấy ba mẹ đang đi cùng
họ từ phòng khách đi ra,nhìn bộ dạng hẳn là đang muốn về.
Tạ Chỉ đi đến chào hỏi:
- Dì út cùng Tạ Đường tối nay đến sao không nói với con một
tiếng?
- Buổi tối tô và Tạ Đường cùng nhau ra ngoài ăn cơm, trên đường
trở về thì gặp được ba con nên qua đây ngồi một lát, cứ tưởng mấy đứa sẽ về sớm
cơ.
Tạ Giai Huệ nói
- Hồng Nghĩa lôi chúng con đi hát, con vốn dĩ đã sớm muốn về
nhà ngủ rồi.
Tạ Chỉ nói
Tạ Thành Giang, Tống Hồng Kỳ lúc này cũng đỗ xe ngoài cửa, đi
tới chào hỏi. Tạ Thành Giang đem chuyện Chung Lập Dân tiến cử Hùng Văn Bân làm
phó thị trưởng Từ Thành cho dượng Tống Bính Sinh và cha anh ta là Tạ Hải Thành
nghe.
Tống Bính Sinh mặt mày căng thẳng, khẽ hừ một tiếng nói:
- Việc này chỉ làm cho tiểu tử kia càng ngày càng ngông cuồng
ngạo mạn hơn mà thôi.
Tạ Chỉ thấy chú Tư Tống Bính Sinh khi nghe được tin tức này vẫn
nói như vậy, trong lòng liền nghĩ ông ta hẳn có thành kiến đối với Thẩm Hoài, đại
khái cả đời này đều khó có khả năng thay đổi, lại thấy Tạ Đường đứng phía sau
lè lưỡi, cô rất muốn cười nhưng nhìn thấy vẻ mặt bực bội của cha cô ấy thì lại
cười không được.
Tống Bính Sinh vốn dự định cùng vợ ngồi xe về nhà nhưng lại
phát sinh chuyện này nên đành quay lại phòng khách ngồi xuống.
Tạ Hải Thành hỏi Hồng Kỳ:
- Hồng Kỳ, chuyện này con đã gọi điện thông báo với cha con một
tiếng chưa?
Tống Hồng Kỳ nói:
- Vẫn chưa, đã muộn như vậy rồi, ngày mai con sẽ gọi điện thoại.
Tạ Hải Thành gật đầu, sự việc đều đã như vậy, cùng một sự việc,
nói sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không có quá nhiều ý nghĩa, tại sao phải
khổ cực gọi điện thoại tới ngay lúc đó, làm cho Tống Kiều Sinh cả đêm mất ngủ.
Ông ta nói với Tống Bính Sinh:
- Thẩm Hoài mấy năm gần đây làm nên những thành tựu như vậy,
chúng ta cũng không phải là không thấy ưu điểm của nó, chỉ là cậu ta tính tình
quá cố chấp, làm người khác thật khó hợp tác cùng nó. Như vậy, con đường này chắc
chắn sẽ càng ngày càng hẹp, Chung Lập Dân muốn lợi dụng nó, lợi dụng Mai thép hệ
để nắm bắt quyền lực ở Hoài Hải, thiết lập thể chế mới do ông ta làm bí thư tỉnh
ủy. Vấn đề này không khó giải quyết, Thẩm Hoài đại khái cũng có thể cảm nhận được
uy hiếp mà bí thư tỉnh ủy mang lại. Vấn đề này nếu nói thì cũng chưa thực sự
quá nguy hại, Chung Lập Dân chỉ còn hai, ba năm nữa thì sẽ phải về hưu, nhưng
Chung Lập Dân lại muốn lợi dụng Mai thép hệ, cũng chỉ trong hai, ba năm này,
con đường của Thẩm Hoài cùng Mai thép hệ cũng sẽ không đi lệch khỏi quỹ đạo quá
xa. Làm cho người ta không ngờ tới chính là Điền Gia Canh đã rời khỏi Hoài Hải
rồi nhưng đối với Hoài Hải vẫn cứ là âm hồn bất tán, đây mới là phiền phức lớn
nhất.
- Tiểu tử này phải có một tí ý thức đại cục, làm gì cũng
không cần gây loạn đến mức như thế này.
Tống Bính Sinh hậm hực nói:
- Tống gia chúng ta cùng Điền Gia Canh là quan hệ gì, nó cũng
không phải không biết. Cha Hồng Kỳ làm bí thư tỉnh ủy chính là chọc cho Điền
Gia Canh một gậy đấy. Tên tiểu tử này thật giỏi, thà giúp người ngoài kiếm tiền
cũng nhất định không chịu ra tay trợ giúp chúng ta, thật hết thuốc chữa. Tống
gia ta sao lại nuôi dưỡng được một con sói mắt trắng như vậy chứ?
Nghe được cuộc trò chuyện của ba mình cùng chú Tư, trong lòng
Tạ Chỉ dường như có vật gì đè nặng, lấy cớ ngực hơi khó chịu liền xin phép về
phòng nghỉ ngơi.
Tạ Chỉ mới vừa vào phòng mở cửa sổ ra hít thở một chút, Tạ Đường
liền từ phía sau đẩy của đi vào, làm mặt quỷ hỏi:
- Lời của ba em, chị không thích nghe à?
Tạ Chỉ cười cười, thực tế, vấn đề này của Tạ Đường cô có chút
không biết làm sao trả lời.
Nếu theo như lời ba cô mà nói, thì rõ ràng đã đào sẵn hố chỉ
chờ chú Tư nhảy vào, chú Tư lại mang thành kiến không gì có thể thay đổi, dù có
nhảy xuống hố thật thì cũng không chịu quay đầu, thật sự làm cho cô không còn lời
nào để nói, trong lòng thầm nghĩ, đại khái cũng nghe được chuyện Điền Gia Canh
âm thầm ủng hộ Thẩm Hoài từ phía sau, thật sự làm cho họ chấn kinh quá đi, hẳn làm
cho họ càng khó chấp nhận?
Tạ Chỉ than nhẹ trong lòng, Chung Lập Dân cũng sắp đến tuổi về
hưu, Hoài Hải chính là trạm dừng cuối cùng của ông ta, điểm này dường như có thể
chắc chắn không còn gì phải nghi ngờ nữa. Nếu Thẩm Hoài có nhận được sự ủng hộ
của Chung Lập Dân thì cũng không được coi như việc quá mức kinh động, thế nhưng
Điền Gia Canh lại không giống như vậy.
Con đường chính trị của Điền Gia Canh nói ít thì cũng còn có
thể làm thêm chục năm nữa, nếu nói nhiều thì cũng có thể làm thêm mười ba, mười
bốn năm nữa, ông ta bây giờ cũng đã đảm nhiệm chức vụ bí thư tỉnh ủy nhiệm kỳ
thứ hai, tuy năm trước chưa thể vào bộ chính trị nhưng đến lần đại hội tới đây
việc chiếm một tên trên bảng là điều chắc chắn, Điền Gia Canh nhiệm kỳ tới thậm
chí còn có khả năng sẽ được vào quốc hội đảm nhiệm chức Phó thủ tướng, trở
thành một trong những nhân vật quan trọng nhất trong thể chế kinh tế xã hội.
Mặc dù ông ta không tỏ thái độ công khai, nhưng có một vài lời
là từ miệng Chung Lập Dân nói ra, ý nghĩa như nhau, Điền Gia Canh ủng hộ Mai
thép hệ, càng kiên định hơn so với sự ủng hộ của Chung Lập Dân.
Khi mọi người vừa nghe thấy Chung Lập Dân tiến cử Hùng Văn
Bân đảm nhiệm chức phó thị trưởng thường vụ Từ Thành, còn cho rằng Triệu Thu
Hoa có khả năng sẽ liên hợp lại với Từ Bái, nhưng khi được biết Đường Gia Canh
cũng tham dự vào việc này, thì những ý niệm ban đầu đều tiêu tán, hai bí thư tỉnh
ủy tiền nhiệm và đương nhiệm của tỉnh Hoài Hải đều công khai lập trường đứng về
phía Mai thép hệ, thì còn ai có thể gây sức ép được nữa?
Những lão đại ủy viên thường vụ tỉnh ủy như Triệu Thu Hoa, Từ
Bái, Đới Nhạc Sinh, Tô Duy Quân còn có thể có lựa chọn khác sao?
Nhưng mà việc xảy ra ở bên này càng khiến cho người ta khó chấp
nhận , Điền Gia Canh là đối thủ lớn nhất của cha Hồng Kỳ, bất luận là Điền Gia
Canh ủng hộ Mai thép hệ hay Thẩm Hoài lựa chọn cùng Điền Gia Canh hợp tác, đều
sẽ nói bên này đang phải đối mặt với một cục diện rối rắm.
Vấn đề rối rắm này cũng là Tạ Chỉ vô ý mới nói cho Tạ Đường
nghe, biết thân thể cô yếu nhược, khi đó gió tối khá lớn liến đóng cửa sổ lại,
rồi nói:
- Đi hát thôi, khắp phòng toàn mấy người hút thuốc, chị nhịn
liền mấy tiếng rồi, có chút không thoải mái.
Tạ Đường làm mặt quỷ, đến gần, ra vẻ thần thần bí bí nói:
- Hai ngày trước chúng ta về Yến Kinh, ba bị ông lôi đến giáo
huấn một trận. Em trốn sau vách tường nghe trộm, ông rất không khách khí nói ba
với cái trình độ đó đến làm một huyện phó còn không đủ, kêu ba an phận làm ở
Hoài Hải, lại nói mấy lời kêu ba không được đến tìm Thẩm Hoài để gây phiền phức.
Ba em hai ngày nay vô cùng tức giận, đàn ông cũng có thời kỳ mãn kinh, chị cũng
biết mà.
Tạ Đường rất không khách khí mà đem việc cha dượng Tống Bính
Sinh bị ông giáo huấn nói cho Tạ Chỉ biết.
Tại Chỉ nghe xong cũng thấy khiếp sợ, không có tâm trạng nào
để nghe nốt mấy câu nói đùa phía sau của Tạ Đường.
Ông cụ những năm gần đây rất ít tỏ thái độ gì, mặc dù những
câu này là lôi chú Tư đến Yến Kinh để giáo huấn, nhưng cũng có thể nhìn ra ông
đã bắt đầu không hài lòng đối với bọn họ rồi, chỉ là có đôi khi không thể không
bày ra bộ dạng giả câm giả điếc mà thôi.
Hiện tại ý kiến của chú Tư đã không còn quan trọng nữa, mấu
chốt vẫn là xem Diệp Tuyển Phong và Thẩm Hoài thương lượng đạt được kết quả như
thế nào, đàm phán đến đâu, cũng có nghĩa họ tạm thời hòa giải đến mức độ nào.
Lúc này Tạ Đường lại đi qua, đem cửa phòng mở hé ra một khe
nhỏ, như vậy có thể nghe được tiếng nói chuyện bên dưới phòng khách. Tạ Chỉ ngồi
trên sàn nhà, lưng tựa vào cạnh giường nghe bố cô, anh cô, Hồng Kỳ còn có chú
Tư đang ngồi than trách, trách Thẩm Hoài mấy năm nay vong ân phụ nghĩa, sau khi
gây sức ép cho Đàm Khải Bình, lại giày vò Tống gia một cách tàn nhẫn, tới mức
làm cho mất hết nhân tâm.
- Anh trai em mới thật sự là người bị ghét đây này?
Tạ Đường cười hỏi nhỏ Tạ Chỉ:
- Anh ta rốt cuộc làm ra chuyện thương thiên hại lý như vậy,
chẳng lẽ anh ta còn khốn nạn hơn cả khi ở nước ngoài ư?
- Hắn cũng không phải là càng ngày càng trở nên đốn mạt, hắn
về nước làm cũng không đến nỗi nào, chỉ là phong cách quá ngang ngược.
Tạ Chỉ cười chua xót, nếu như nói là có thành kiến, thì đến
nay cô cũng không nói ra được mình đối với Thẩm Hoài có chút thiện cảm nào
không, nhưng cô cũng giống như chú Tư, Tống Hồng Nghĩa, Lưu Kiến Quốc, đến dũng
khí đối mặt với thực tế cũng không có. Họ không phải là dạng người cầm lên được
thì đặt xuống được, đến cuối cùng sẽ giống với Đàm Khải Bình bị đuổi khỏi Đông
Hoa, bọn họ rất có khả năng sẽ khiến cho Thẩm Hoài rời khỏi Hoài Hải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận