Phong Khí Quan Trường

Chương 439: Ngọn lửa trong ngày đông


Chương 439: Ngọn lửa trong ngày đông
Quốc lộ Du Phổ là tuyến đường chính để đi từ huyện Du Sơn
sang các tỉnh lân cận khác, uốn lượn quanh đồi núi phía đông Du Lĩnh, cơ bản là
men theo phía đông của bờ bắc sông Du Khê, toàn bộ khoảng bốn mươi km.
Tuyến đường chính Du Phổ nằm trong huyện Du Sơn, vẫn là đường
đá sỏi xây dựng từ những năm sáu mươi, đã gần ba mươi năm trôi qua, quốc lộ Du
Phổ vẫn chưa thể sửa chữa triệt để một lần, nền đường hư hao nghiêm trọng, đồi
núi, triền núi hai bên mấy năm gần đây cũng thay đổi nhiều, cộng thêm hiện tượng
khai phá lung tung, đồi trọc, nhìn vào tuy không phải vô cùng nguy hiểm, nhưng
cũng uy hiếp rất lớn đến con đường.
Những năm gần đây lại liên tục xảy ra thiên tai khiến cho đất
đá sạt lở, tuy không trên quy mô lớn, không xảy ra thương vong gì, nhưng một lần
xảy ra như vậy thì đường đi phải bị niêm phong mấy ngày, kinh phí bảo dưỡng cấp
nhỏ giọt xuống cũng đã bị sử dụng hết.
Huyện Du Sơn nghèo, tài chính của thành phố Đông Hoa không dư
dả bao nhiêu so với khu huyện, kinh phí trích ra cho việc xây dựng cầu đường
cũng có hạn, đa số phải xây dựng các trọng điểm bảo đảm trong nội thành, có thể
chia cho huyện Du Sơn như muối bỏ biển.
Phùng Ngọc Mai, La Khánh họ đều hy vọng có thể có con đường
nhựa tốt để có thể giúp huyện Du Sơn tương thông với bên ngoài, nhưng quốc lộ
Du Phổ cho dù có thể tu bổ thật tốt, nghiêm túc chỉnh sửa nền đường, rải thêm một
lớp đất đá, gia cố những chỗ nguy hểm, thì cũng cần đến 3.500.000, nếu như tiêu
chuẩn cao hơn thì tổng tiền phí sẽ gấp đôi, gấp mười, tiền này ai ra chứ?
Nghe Tiếu Hạo Dân nói Thẩm Hoài làm hai chuyện cho huyện Du
Sơn, vì Du Sơn xây một con đường quốc lộ chất lượng tốt, Phùng Ngọc Mai, La
Khánh tất nhiên không tin, năm ba triệu, đào đâu ra?
Huyện Du Sơn móc không ra một đồng, thành phố Đông Hoa không
lấy ra được số tiền này, trên tỉnh nếu muốn cấp tiền chuyên để sửa đường, vậy
ba bốn mươi huyện khó khăn khác nhìn phát thèm như vậy, không bất mãn sao?
Chỉ có điều lời nói từ miệng Tiếu Hạo Dân, Phùng Ngọc Mai, La
Khánh cho dù không tin đi nữa, cũng sẽ không chất vấn ngay trước mặt, thấy thời
gian không còn sớm, cáo từ Tiếu Hạo Dân về nhà.
Vùng núi Du Sơn ở sâu trong sườn đông Du Lĩnh, xung quanh đều
là núi non trùng điệp, có lỗ hổng cũng là đối diện với hướng đông nam, tuy là
so với các huyện khác cao hơn mực nước biển là ba bốn trăm mét nhưng mùa đông ở
đây ấm hơn một chút, trong đêm gió thổi cũng không đến nỗi rét run người.
- Ông xã, anh cảm thấy lời nói của Tiếu Hạo Dân có bao nhiêu
là thật?
Phùng Ngọc Mai hỏi.
- Mặc kệ lời anh ta có bao nhiêu phần là thật, tình hình ở trạm
thuỷ điện Du Sơn không được cải thiện, năm sau lại loạn như thế thì chưa chắc
lũ định kì có thể chống đỡ được,
La Khánh đứng ở trước hẻm, nhìn huyện thành chìm trong bóng tối,
không có được một vài ngọn đèn chiếu sáng, ở đầu hẻm cũng chỉ là cột điện gắn một
bóng đèn, chiếu sáng cho đầu hẻm, nhưng cũng sáng không được bao xa, y không
suy nghĩ về chuyện quốc lộ Du Phổ, lòng y tràn đầy những suy nghĩ về chuyện
ngày mai đến thành phố tìm phó Chủ tịch thành phố Dương Ngọc Quyền bàn về đập
nước Du Sơn, thấy mặt vợ đầy nghi ngờ, nói,
- Không phải trước đây đều nói Thẩm Hoài sửa con đường quốc lộ
bốn năm km của trấn Mai Khê, cũng tốn hết bốn năm chục triệu đấy, tin đồn truyền
đi nhiều nơi, mọi người sao cũng không tin được, nói không chừng đó là thực thì
sao.
Khép kín là một trong những tác dụng phụ của nghèo khổ.
Du Sơn và Mai Kê không xa mấy, nhưng cũng sẽ không ai không
có chuyện gì đi đến Mai Khê
Kì tích phát triển của Mai Khê trong hai năm gần đây, Phùng
Ngọc Mai cũng có nghe nói, nhưng chưa tận mắt thấy cũng rất khó tưởng tượng
thành phố Đông Hoa có nơi lại có một con đường quốc lộ lớn như vậy, trước đây
luôn không tin vào điều này.
Nghe chồng nói như vậy, Phùng Ngọc Mai ngẫm lại cũng phải,
nói:
- Cũng đúng, không thể nói là chuyện chúng ta không biết thì
nó không có tồn tại. Nói đi nói lại, cũng là sau khi chúng ta tốt nghiệp đã ở
Du Sơn mười mấy năm, cũng đã lạc hậu nhiều, có những chuyện không quen với phát
triển tân tiến bên ngoài.
- Em đang cảm thấy mình già sao?
La Khánh cười nói,
- Anh thấy em so với lúc còn đi học cũng không khác nhau gì mấy,
vẫn xinh đẹp như xưa.
Giơ tay vuốt ve má rồi nghịch tóc, dùng ngón tay cái vuốt ve
phía khoé mắt của Phùng Ngọc Mai, y thích nhìn đôi mắt tuyệt đẹp của vợ mình.
- Anh cũng thật là, không coi ở đây là đâu à.
Phùng Ngọc Mai có chút ngượng ngùng đẩy bàn tay chồng ra, kéo
cánh tay chuẩn bị về nhà.
Lúc này ở phía đông nam vang đến tiếng ồn ào, loáng thoáng
nghe có người chạy nhanh la hét:
- Cháy rồi, cháy rồi...
Phùng Ngọc Mai, La Khánh nhất thời không hiểu gì cả, lửa ở
đâu, họ thậm chí không xác định được nơi nào xảy ra cháy.
Tiếu Hạo Dân khoác áo khoác chạy ra, thấy Phùng La hai người
họ đang ở trước hẻm, hỏi:
- Ở đâu cháy?
Tiếu Hạo Dân là Chủ tịch thị trấn, sắp bước sang năm mới rồi,
trấn Đông Du có nơi cháy, y tất nhiên không thể ngồi ở nhà xem.
Phùng Ngọc Mai, La Khánh nhún vai thể hiện cũng không biết rõ
tình hình lắm, liền chạy men theo âm thanh ở hướng đông nam, ở huyện chỉ vỏn vẹn
có một xe cứu hỏa, chạy ra cũng mau, chạy vượt qua bên cạnh họ.
Lúc này ngọn lửa đã bùng lên, đỏ rực chiếu sáng nửa bầu trời.
- Những tên vô lại này, đúng là chuyện gì mẹ nó cũng dám làm!
Tiếu Hạo Dân dậm chân, đứng ở bên đường chửi ầm lên.
Phùng Ngọc Mai lúc này cũng nhận ra nơi cháy chính là sở công
thương trấn Đông Du.
Buổi chiều Thẩm Hoài họp quyết định phải từ cục Công thương
thành phố mượn người đồng thời cùng cán bộ trấn Đông Du hạch thẩm tất cả hồ sơ
sở công thương trấn năm 95, hy vọng có thể từ đây tìm được chỗ hổng tiến hành cải
cách.
Trận hoả hoạn trước mắt cho dù có thể dập tắt kịp thời thì giấy
trắng mực đen trong đó cũng chỉ còn có thể gặp quỷ rồi thôi.
Nếu không có người cố ý phóng hỏa, thiêu hủy tư liệu, sao có
thể trùng hợp phát sinh chuyện như vậy?
Phùng Ngọc Mai, La Khánh, Tiếu Hạo Dân nhanh chân chạy tới hiện
trường nơi xảy ra vụ cháy, xung quanh đã có rất nhiều người, thiếu chút nữa
ngăn xe cứu hỏa không vào được.
Tuy rằng có thể khống chế ngọn lửa không cho nó lan sang xung
quanh nhưng do áp lực nước từ hệ thống cung cấp nước ở lân cận không đủ, lại
không có ống nước chuyên dùng, nước phun ra từ xe cứu hoả không mạnh, căn bản
không có cách nào áp chế ngọn lửa trong cục công thương. Lúc này chỉ có thể khống
chế ngọn lửa bên ngoài, ngọn lửa bên trong sở công thương vẫn tiếp tục cháy, đồ
vật trong đó cháy xong hoàn toàn thì ngọn lửa sẽ tự tắt.
Khi Phùng Ngọc Mai, La Khánh, Tiếu Hạo Dân đến, Trương Hữu
Tài và sở trưởng sở công thương của trấn Trương Bồi Kiệt đã ở hiện trường chỉ
huy tổ chức người cứu hoả, còn có đám người của phó đồn trưởng công an Du Thành
Phú phái xuống.
Trấn Đông Du không lớn, có cành cây ngọn cỏ gì lay động thì
cũng sẽ rất nhanh chóng lan truyền đi khắp mọi nơi, người khác sẽ không tuỳ tiện
chạy đến góp vui, nhưng thành viên bị Thẩm Hoài điểm danh thêm vào nhóm công
tác điều chỉnh chuyên nghiệp, thấy sở công thương của trấn bị cháy cũng không
dám giả bộ không biết tình hình hoả hoạn.
Đám người Cát Ái Quốc, Âu Dương Sơn chạy đến xem động tĩnh thế
nào thì thấy sở công thương bị cháy thành tro tàn, chỉ còn lại một khung nhà
đen đen, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau.
Mọi người không phải là tên khờ, biết xác suất trùng hợp như
vậy là bao nhiêu, nhưng không có chứng cứ rõ ràng cũng không dám nói lung tung
gì, mà cũng không thể nói gì, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không biết rằng sau
khi Thẩm Hoài biết chuyện này sẽ có phản ứng gì.

Thẩm Hoài khoác áo ra mở cửa sân ra, mắt lướt qua tất cả mọi
người đang đứng trước sân, trong tay còn cầm chén trà mới pha, hỏi:
- Có nơi cháy, các anh chạy đến chỗ tôi làm gì?
- Là sở công thường trấn Đông Du không cẩn thận gây ra hoả hoạn.
Cát Ái Quốc, chủ nhiệm ban du lịch e dè nói, nhìn gương mặt của
Thẩm Hoài xám đi dưới ánh đèn leo loét.
Thẩm Hoài lập tức buông chén trà trong tay ra, chỉ nghe một
tiếng “xoảng”, chén sứ nát vụn, nước bắn khắp nơi, trong lòng mọi người như trống
đánh “đùng” một tiếng, biết là Thẩm ngang ngược không phải dễ bị kích động
nhưng không ngờ hắn chưa hỏi đã làm vỡ ly trà, căn bản y không tin sở công thương
sẽ xảy ra hoả hoạn.
Nhìn Thẩm Hoài tức giận bước vào sân trong, không nói một tiếng,
để mọi người ngoài cửa sân ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng không ai dám rời khỏi,
chỉ có thể ở ngoài sau vào sân trong, nhưng vào sân trong rồi mới phát hiện là
Thẩm Hoài không có khoá cửa sân, vào phòng thì khoá cửa lại, không kêu mọi người
vào trong đó.
Ngọn đèn ở tầng dưới từ cửa sổ chiếu vào, mọi người tuy không
dám đụng đến oai vũ của Thẩm Hoài nhưng trong lòng không có quỷ, cũng không cần
lo gì.
Theo bọn họ, cho dù là ngọn lửa này do người cố ý làm, cho dù
Thẩm Hoài không bỏ qua, nghiêm túc điều tra, phải có chứng cứ rõ ràng mới được,
không có chứng cứ thì cũng không tính được khoản nợ khó đòi này đâu.
Thẩm ngang ngược rất lợi hại, cũng không thể vô duyên vô cớ bắt
một người ra để gánh cái tội phóng hoả này? Lương Chấn Bảo, Cao Dương bọn họ
cũng không thể để tên Thẩm ngang ngược này làm loạn.
Mọi người nghĩ Thẩm ngang ngược lợi hại đến mức thế nào thì
lúc này cũng chỉ có thể nổi giận mà thôi.
Cũng không trách hắn nổi giận, ai gặp phải chuyện này đều sẽ
không kìm được sự bực tức trong lòng, nhưng mọi người nghĩ, Thẩm ngang ngược
trút hết cơn giận thì chuyện này cũng chỉ làm cho qua chuyện.
Phùng Ngọc Mai cũng cảm thấy khó xử lý, sở công thương có thể
đem những tài liệu quan trọng đốt thành tro bụi, cho dù là nghi ngờ có người cố
ý phóng hoả, việc điều tra cũng là do công an huyện và đại đội phòng cháy chữa
cháy, điều tra không tìm ra chứng cứ thì chuyện này cũng không thể truy cứu tiếp
được.
Cho dù là Trương Bồi Kiệt vì chuyện tối nay mà nhận trách nhiệm
quản lí không tốt nhưng cùng lắm thì cũng chỉ bị mất chức, nhưng ý kiến phải từ
sở công thương tìm ra chỗ hổng, từ trong nội bộ tiến hành cải cách của Thẩm
Hoài thì đã chết từ trong trứng nước.
Cho dù biết rõ đây là kế thí tốt giữ xe của Trương Hữu Tài
thì có thể làm gì?
Phùng Ngọc Mai lo lắng chuyện như vậy sẽ xảy ra lần nữa, tài
năng của Thẩm Hoài sẽ bị Trương Hữu Tài áp chế.
- Chủ tịch Thẩm chiều nay đòi xem tài liệu, thì ở sở công
thương xảy ra hoả hoạn trong đêm đã bị thiêu rụi hoàn toàn tài liệu, anh nói
không phải là anh kiếm người phóng hoả thì ai tin chứ?
Tiếu Hạo Dân thấy Thẩm Hoài không cho mọi người vào phòng, thấy
sở trưởng sở công thương Trương Bồi Kiệt núp ở phía sau, tóm lấy gã mà mắng.
- Chủ tịch Tiếu …
Thẩm Hoài lòi đầu ra nói.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại mới phát hiện không biết lúc nào
Thẩm Hoài đã lên lầu rồi, đứng trên cửa sổ nhìn chằm chằm vào họ.
- Sở trưởng Trương sẽ không thể rũ bỏ trách nhiệm của mình,
chủ tịch Tiếu anh cũng không cần tỏ ra mình trong sạch, chiều nay rõ ràng tôi bảo
anh chú ý đống tài liệu chỉnh lý ở sở công thương, anh đi đâu hả? Anh cho tôi
là tên hồ đồ dễ gạt sao?
Thẩm Hoài lớn tiếng quát mắng.
Người bên ngoài đều thông cảm nhìn về Tiếu Hạo Dân, bọn họ biết
Tiếu Hạo Dân vô tội, nhưng Thẩm Hoài đã lấy ngọn lửa trút giận lên đầu Tiếu Hạo
Dân, bọn họ tự nhiên cũng là vui lòng xem kịch vui.
Phùng Ngọc Mai, La Khánh lúc này mới chắc chắn là Thẩm Hoài
là đang diễn trò, không bị ngọn lửa của sở công thương đốt cháy hết lý trí,
cũng rất có thể tình huống này đã nằm trong dự đoán của Thẩm Hoài.
Tiếu Hạo Dân cúi đầu không nói gì, Thẩm Hoài vẫn chưa hết tức
giận, đứng ở trên lầu bên cạnh cửa sổ, tiếp tục nói:
- Chuyện hôm nay, bây giờ tôi không muốn nói gì hết, là có
người cố ý phóng hoả hay là không cẩn thận xảy ra hoả hoạn, bộ phòng cháy chữa
cháy và bộ công an sẽ điều tra, chúng ta không thể vu oan cho người khác, cũng
không thể tha cho hung thủ phóng hoả. Nhưng chiều nay tôi rõ ràng là yêu cầu
cán bộ trấn và sở công thương hôm nay phải chỉnh lý lại tài liệu, đợi cục công
thương trên thành phố phái người xuống tra xét, các anh coi lời nói của tôi là
gió thoảng bên tai à? Tiếu Hạo Dân, trách nhiệm của anh tạm thời tôi không truy
cứu. Nhưng lúc cháy, Trương Bồi Kiệt anh ở đâu? Sau khi cháy không thấy người của
nhóm tích cực tham gia chữa cháy, bình thường việc phòng cháy của sở công
thương là gì hả? Ngoài trừ phối hợp với công an, bộ phòng cháy chữa cháy tiến
hành điều tra ra, sở trưởng Trương phải xử lý chuyện gì trước, cục trưởng
Trương Bân hai người sáng mai thảo luận với tổ đảng, trước trưa mai phải đưa bảng
kết luận xử lý sơ bộ giao cho tôi. Cục trưởng Trương Bân có nghe rõ lời tôi nói
không?
- Nghe rõ rồi
Trương Bân buồn bã đứng ở trong sân trả lời.
Tốt lắm, những người khác về hết đi, ai làm việc đó, chủ nhiệm
Phùng ở lại Thẩm Hoài nói.
La Khánh đứng ở bên cạnh vợ, không biết có cần ở lại không.
- Anh là ai?
Lúc La Khánh đang chần chừ thì Thẩm Hoài ở trên lầu đã hỏi vọng
xuống.
- Chủ tịch huyện Thẩm, anh ấy là chồng của tôi La Khánh, là
phó trạm trưởng thuỷ điện hồ Du Sơn.
Phùng Ngọc Mai nói
- À, trạm trưởng La cùng chủ nhiệm Phùng ở lại một chút
Thẩm Hoài nói rồi liền rụt đầu vào phòng.
Những người khác cũng không nghi ngờ, chỉ cho rằng Thẩm Hoài
là vì tránh hiềm nghi mới kêu La Khánh cũng cùng ở lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận