Phong Khí Quan Trường

Chương 200: Trên tàu (2)


Chương 200: Trên tàu (2)
Thẩm Hoài nhìn sang, đứa nhỏ trong lòng người phụ nữ kia chỉ
chừng hai ba tuổi, mặt đỏ bừng, ngực phập phồng, nhắm mắt lại thở dốc, vội nói:
“Đứa bé sợ là trúng nắng rồi.” Đưa tay sờ lên mặt thằng bé, hơi nóng, liền nói
với cô nhân viên: “Không thể tùy tiện đuổi về toa được, nếu ở trong đó là có
chuyện đấy. Cô để mẹ con họ vào ngồi đây trước đã.” Nói xong liền tiếp lấy đứa
bé, để hai mẹ con vào trong toa, nhân viên tàu thấy Thẩm Hoài làm vậy, cũng
không có ý đuổi người nữa.
Người đàn ông kia chắc là nghe được động tĩnh, quay đầu ra,
hiềm chán nói: “Mấy người sao tùy tiện cho người lạ vào thế, lỡ tôi mất đồ đạc
gì thì làm sao? Đứa nhỏ sinh bệnh? Không phải trong xe có nhân viên y tế rồi
à?”
Thấy hành khách có ý kiến, cô nhân viên khó xử nhìn Thẩm
Hoài, cũng không biết nên làm thế nào mới phải.
“Cô đổi vé tàu cho tổi.” Thẩm Hoài lấy phiếu giường nằm đưa
cho người phụ nữ kia, lại sờ sờ lên trán đứa nhỏ, vấn đề không lớn lắm, lại cầm
hai chai nước trong ba lô ra đưa cho hai mẹ con, nói: “Phiếu này cô cứ cầm, có
việc gì thì tìm nhân viên nhờ can thiệp…”
Ông lão giường trên cúi người xuống nhìn Thẩm Hoài một cái, lại
nhìn đứa nhỏ trong lòng người phụ nữ, cầm một bình nhỏ đựng thuốc từ trong túi
lưới ra, nói: “Cho thằng bé uống 10 viên, trời nóng thế này, đứa bé còn nhỏ, chịu
sao được…”
Người phụ nữ cảm kích liên thanh đa tạ, Thẩm Hoài chỉ cười cười,
cầm ba lô lên đi ra khỏi toa tàu.
Cô nhân viên vội đuổi theo, nhỏ giọng giải thích: “Không phải
tôi không muốn hai mẹ con họ vào, trên tàu có quy định…”
Thẩm Hoài nhớ lại chuyện hồi trước, mình cũng từng nửa đêm
lén la lén lút mò tới giường nằm ngủ chui, cười nói: “Cô không làm gì sai cả!”
Cứ thế đi sang toa kế tiếp.
Toa phổ thông và toa giường nằm có điều hòa là hai thế giới
hoàn toàn khác biệt. Thẩm Hoài vừa vào, mùi mồ hôi và hơi nóng đập mặt mà tới,
khiến hắn nhất thời khó mà thích ứng. Trời thì nóng, đúng lúc sinh viên về quê,
khắp nơi toàn người và hành lý, muốn chen chân vào cũng khó…
Thẩm Hoài chen đến một chỗ hơi trống, dựa tường mà đứng, đem
ba lô chuyển đến trong lòng, đang tính đứng thế này qua đêm, chợt nghe thấy một
tiếng mềm mại gọi tên mình: “Thẩm Hoài!”
Trong toa tầu ầm ỹ, chợt nghe có tiếng mềm mại gọi tên mình,
Thẩm Hoài ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy Hùng Đại Linh đang ngồi đối diện, cách
mình hai dãy ghế.
“Chậc!” Thẩm Hoài khổ sở lắm mới chen sang đó được, nói: “Đến
đây cũng có thể gặp được, có phải thấy tôi liền có cảm giác như âm hồn không
tán?”
“…” Chợt thấy Thẩm Hoài, trong lòng nàng sinh ra cảm giác hớn
hở khó nói nên lời. Nghe hắn chọc thế này, cảm thấy khá buồn cười, rũ cả người,
ngẩng đầu hỏi: “Anh đi Bắc Kinh à?”
“Ừ!” Thẩm Hoài nói: “Em được nghỉ sao không về Đông Hoa?”
“Vốn cũng định về.” Hùng Đại Linh nói: “Nhưng chị em bảo ngày
mai sẽ cùng Chu Minh ngồi máy bay lên Bắc Kinh tham gia hoạt động kêu gọi đầu
tư gì gì ấy. Em liền theo mấy đứa bạn lên Bắc Kinh chơi một vòng, rồi theo chị
với anh rể về Đông Hoa luôn…”
“À, ra là vậy!” Thẩm Hoài nhớ ra Chu Minh làm cán bộ trong kế
ủy (ủy ban kinh tế kế hoạch) thành phố, lần này cũng có trong danh sách tham
gia hoạt động kêu gọi đầu tư. Mượn cớ công sai, đưa cả vợ lên Bắc Kinh chơi một
chuyến, không có gì là ngạc nhiên cả. Chỉ không ngờ lại khiến hắn và Hùng Đại
Linh có cơ hội gặp mặt trong toa tàu thế này.
“Mấy bạn này đều là bạn học của em, có bạn người Bắc Kinh,
cũng có bạn như em, lên Bắc Kinh chơi cho biết.” Hùng Đại Linh đứng lên giới
thiệu đám bạn đồng hành. Nhưng đến lúc giới thiệu Thẩm Hoài lại khá khó xử, rốt
cuộc không thể mặt mày nghiêm túc, nói hắn là bí thư đảng ủy của một hương trấn
trong thành phố Đông Hoa?
Những năm đầu thập niên 90, sinh viên đại học hẵng còn có giá
lắm, tuy sau này bước vào xã hội sẽ dần khuất phục, cúi đầu trước hiện thực.
Nhưng bọn hắn giờ đang ngồi trong ghế nhà trường, đối với tương lai sung mãn niềm
tin, có ai sẽ để một tên bí thư đảng ủy hương trấn nhỏ nhoi vào mắt?
“Thẩm Hoài là bạn của anh rể tớ.” Hùng Đại Linh chỉ có thể giới
thiệu sơ qua về thân phận Thẩm Hoài như thế.
Tâm lý Thẩm Hoài khẽ cười nhẹ, giờ không biết Chu Minh hận
mình nhiều, hay sợ mình nhiều nữa. Có lẽ hai bên gặp mặt sẽ nhìn nhau mà cười,
nhưng từ đáy lòng đã không xem nhau là bạn hữu nữa rồi.
Giờ là thời điểm học sinh sinh viên nghỉ học về quê, đi du lịch,
trong toa tàu cũng có rất nhiều sinh viên về nhà nghỉ hè. Trong dãy ghế dài của
Hùng Đại Linh chen chúc tận 8 người, bốn nam bốn nữ, đều là bạn học trong học
viện kinh tế tỉnh.
Tuổi tác bọn hắn cách nhau không lớn, trên mặt đều là nụ cười
thanh xuân tươi trẻ, ngồi trong toa tàu chen chúc ầm mĩ, hơi mồ hôi gắt mũi
nhưng không hề cảm thấy khó chịu, trong tay còn xòe bài poker, khiến Thẩm Hoài
nhớ lại thời đại học của mình, hồi đó hắn bần hàn hơn bây giờ nhiều, nhưng niềm
lạc quan tích cực luôn luôn hiện hữu, phảng phất cả thế giới đều nằm rạp dưới
bàn chân mình.
Thẩm Hoài kề bàn mà đứng, tuy bên này rất chen chúc, nhưng có
thể nhìn ra cảnh đêm bên ngoài, cảm giác cũng không quá khó chịu.
« Anh ngồi xuống đây luôn. » Một cô bạn ngồi cạnh Hùng Đại
Linh rướn người chen vào, ngồi trên bắp đùi cô gái bên cửa sổ, để Thẩm Hoài có
chỗ mà ngồi.
Con gái thân hình mảnh khảnh đến đâu, nhưng chỗ của ba người,
giờ thêm Thẩm Hoài chen vào, khó tránh khỏi đụng chạm.
Ngồi xuống đây chưa hẳn đã thoải mái bằng đứng thẳng lên,
nhưng Thẩm Hoài không thể cự tuyệt ý tốt của người ta, đành « Cảm ơn » một tiếng
rồi ngồi xuống kề sát Hùng Đại Linh.
Hùng Đại Linh để tóc đuôi ngựa, mặc váy dài, áo sơ mi ngắn
tay, đúng tiêu chuẩn nữ sinh viên…
Nhưng mà vừa ngồi xuống, Thẩm Hoài liền cảm nhận được ngay
hai đạo ánh mắt bất mãn nhìn sang mình.
Phía đối diện bốn cậu thanh niên chen cùng một chỗ, trong tàu
lại nóng bức, ba người chỉ mặc áo lót. Chỉ có mỗi một cậu đứng đối diện Hùng Đại
Linh, dù trên người mồ hôi mồ kê nhễ nhại, vẫn rất chú ý hình tượng, để nguyên
áo sơ mi ngắn tay, trên tay là một quyển « Tuyển tập thơ về biển », người cũng
trắng trẻo, khá có vẻ văn nhân trí thức, có điều ánh mắt nhìn sang Thẩm Hoài
khá là bất mãn khi thấy hắn kề sát Hùng Đại Linh.
Trong lòng Thẩm Hoài khẽ cười trộm, thầm nhủ: Hùng Đại Ny đã
xinh đẹp rồi, Hùng Đại Linh còn xinh hơn cả chị gái mình. Có lẽ số bạn trai thầm
mến nàng trong học viện kinh tế không phải số ít, mà những người có thể công
khai biểu lộ tình cảm, đa phần đều có chút thực lực để dựa vào.
Từ câu chuyện giữa Hùng Đại Linh và đám bạn, rất nhanh Thẩm
Hoài đã biết cô gái vừa rồi nhường chỗ cho hắn gọi là Tân Kỳ, nhà ở trên tỉnh,
lần này cũng theo Hùng Đại Linh lên Bắc Kinh chơi. Tám người ở đây không phải học
cùng một ngành, mà là trong ban cán sự của hội sinh viên, cũng xem như là đồng
học, cậu thanh niên mặc sơ mi kia gọi là Trịnh Phong.
Bản thân Trịnh Phong là người Bắc Kinh, lần này cũng chính hắn
chủ động mời mọi người lên Bắc Kinh chơi, không biết là vì để kéo được Hùng Đại
Linh đi mới rủ cả đám không nữa.
Chen chúc mà ngồi, tiếp xúc thân thể là điều khó tránh miễn,
Hùng Đại Linh lại không có vẻ gì là phản cảm, hiếu kỳ hỏi Thẩm Hoài: « Nghe chị
em nói nhà anh ở Bắc Kinh, lần này về thăm nhà hay cũng như anh rể em, đi tham
gia hoạt động? »
« Người thân trong nhà tổ chức đại thọ, nên xin nghỉ mấy ngày
về thăm. » Thẩm Hoài nói: « Hoạt động kêu gọi đầu tư không liên quan gì đến
nhân vật nhỏ như anh cả… » Tuy Chu Dụ muốn hắn tham gia cùng, nhưng Thẩm Hoài
chỉ định đến nhà khách của thành phố trên thủ đô cho biết, chứ trên tỉnh tổ chức
hoạt động, làm sao có chỗ cho một bí thư đảng ủy con con là hắn xuất hiện.
« À… » Hùng Đại Linh chợt gặp được Thẩm Hoài, tuy trong lòng
khá là hớn hở, nhưng lại không biết tìm chủ đề nào thích hợp để nói chuyện.
Tuy cách một hai tháng nàng lại về nhà một chuyến, nhưng nửa
năm qua xảy ra rất nhiều chuyện, sự ngăn cách giữa Thẩm Hoài và gia đình mình
nàng cũng có thể nhận ra. Nhớ mùa đông năm trước hai bên rất có hảo cảm, nhưng
Thẩm Hoài cố ý sơ xa cũng khiến sự tự tôn mẫn cảm của Hùng Đại Linh bị tổn
thương. Nếu không phải lần này ngẫu nhiên tương phùng, chưa chắc hai bên sẽ có
khả năng chủ động đi tiếp xúc?
Biết Thẩm Hoài là người Bắc Kinh, đám bạn gái của Hùng Đại
Linh rất hứng thú, cô gái Tân Kỳ nhường chỗ cho Thẩm Hoài lúc nãy liền quay đầu
nhìn lại, cười hỏi: « A, anh người Bắc Kinh à, sao lại chạy đến Đông Hoa công
tác? Có phải cũng tính toán như Trịnh Phong đồng học, vì yêu mà buông bỏ cơ hội
phát triển trong đại thành thị? »
Trong vùng duyên hải phía Đông, tỉnh Hoài Hải chỉ được tính
là tỉnh có kinh tế tương đối lạc hậu. Đông Hoa lại là thành phố chậm phát triển
của Hoài Hải. Trong mắt người bình thường, rất khó tưởng tượng ra rằng: Một
thanh niên có hộ khẩu thủ đô sẽ chạy đến tận Đông Hoa làm việc!
« Quê mẹ anh là ở Đông Hoa, chứ anh không cao giá như mấy em
tưởng đâu. » Thẩm Hoài cười trả lời Tân Kỳ.
Tân Kỳ và Hùng Đại Linh tuổi tác tương đương, có lẽ là tính
tình hiếu động, thích chạy loạn, lại là trời hè, nên da dẻ không trắng nõn được
như Hùng Đại Linh, song mày mắt diễm mị, cũng là một cô gái khá xinh xắn.
Kinh viện* xuất mỹ nữ không phải là không có căn cứ, dạng mỹ
nữ như Chu Nghi, Hùng Đại Linh tuy ít, nhưng mỗi đẹp đều sẽ có hai ba gương mặt
xuất sắc.
*tên thường gọi của học viện kinh tế.
« Thế anh làm gì ở Đông Hoa, hay cũng như anh rể Đại Linh,
công tác trong cơ quan phủ thị chính? » Tân Kỳ khá hứng thú với Thẩm Hoài, lữ đồ
còn dài, cũng cần tán gẫu giết bớt thời gian.
“Anh công tác dưới hương trấn, cũng tính là nhân viên quốc
gia.” Thẩm Hoài nói.
“Thế anh là cán bộ hương trấn rồi! Hay thật, hè này bọn em phải
viết một luận văn điều tra về kinh tế nông thôn, đang đau đầu không biết làm thế
nào, gặp anh thế này là tốt rồi…” Tân Kỳ hưng phấn reo lên.
“Thì ra là cán bộ hương trấn…”
Ngữ điệu Tân Kỳ khá là chân thành, có điều tên Trịnh Phong
kia lại hận không đem mấy chữ “thì ra là cán bộ hương trấn” chen ra khỏi khoang
mũi, cũng hận không đem hai chữ “không đáng” viết hẳn lên mặt.
Thẩm Hoài xuất hiện, Hùng Đại Linh hớn hở bắt chuyện, tiếp đó
Tân Kỳ nhường chỗ, cộng thêm Hùng Đại Linh không chút để ý chen cùng một nơi với
Thẩm Hoài, khiến tâm lý hắn khó mà thoải mái cho nổi.
Cái mác sinh viên đại học tuy rất là oai, nhưng khí chất Thẩm
Hoài cũng bất phàm, cười nói như gió xuân gội lên đầu, khiến ba cô gái nhịn
không nổi sà vào bắt chuyện, thực tế khiến tâm lý Trịnh Phong sa vào thế yếu,
ghen tỵ và địch ý là hoàn toàn dễ hiểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận