Phong Khí Quan Trường

Chương 956: Mẹ con (1)..


Chương 956: Mẹ con (1)..
Về Mai Khê, Thẩm Hoài và Tôn Á Lâm ai lái xe nấy.
Trên xe, Thẩm Hoài gọi điện cho Trần Đan. Trần Đan biết Tôn Á
Lâm cũng muốn qua dùng cơm, cũng không chuẩn bị gì thêm, dứt khoát bảo bọn họ đến
Thượng Khê Viên.
Thẩm Hoài và Tôn Á Lâm dừng xe bên cạnh bãi cỏ nghỉ ngơi phía
đông Chử Viên, đi xuyên qua đền thờ Lão Thạch phía đông phố cũ, đi men theo phố,
dưới ánh đèn đường bằng gang, nhìn thấy mấy cửa hàng, quán ăn kiểu nhật trang
hoàng đẹp đẽ đang kinh doanh; ở phía đông chùa An Lan cũng có một câu lạc bộ bảng
hiệu chữ Nhật mới mở.
Thẩm Hoài ra khỏi huyện khá muộn, lúc này đã qua bảy giờ, các
thực khách đa số đều đã vào tiệm, người qua đường ít ỏi hoặc là du khách trẻ tuổi,
hoặc là cư dân trong trấn ăn tối xong ra ngoài dạo phố.
Tài lực trấn Mai Khê sung túc, sau khi Thẩm Hoài ở lại Đường
Áp, tiếp đó cũng liên tục đổ đầu tư vào phố cũ Mai Khê.
Bởi vì các kiến thiết như khu công nghiệp trong khu mới Mai
Khê, thành mới Hà Tây đều phải tiến hành quy hoạch chỉnh thể, một số kiến trúc
cổ có giá trị, nhưng lại không đủ thăng cấp thành bảo vệ văn vật cấp quốc gia,
cũng không tiếc bỏ khoản tiền khổng lồ dời sang đây, mở rộng phạm vi phố cũ về
phía bắc, bao bọc lấy Mai Lâm góc tây nam, hình thành một công viên chiếm gần
trăm mẫu đất, khiến cho trấn cũ gần trăm kilomet vuông phố cũ Mai Khê, bến tàu
lão Hà, phố thương mại ven sông,phương biên phố học đường chân chính chỉnh hợp
thành một chỉnh thế, cũng trở thành cảnh quan thu hút người nhất trong phạm vi
khu mới Mai Khê.
Đi vào Thượng Khê Viên, ở tiền sảnh cũng có mấy người trung
niên đang đợi người, nhỏ giọng nói chuyện với nhau bằng tiếng Nhật.
- Hai năm nay Mai Khê lại giống như bị quỷ chiếm lĩnh rồi…
Tôn Á Lâm nhìn thấy khắp nơi đều là người Nhật Bản, không nhịn
được thấp giọng lẩm bẩm.
Mãi cho đến giai đoạn trước thập niên 90, Nhật Bản sau khi
kinh tế quật khởi, phương hướng di chuyển sản nghiệp và tài chính Châu Á chủ yếu
đều ở địa khu Đông Nam Á, cũng bắt đầu từ khủng hoảng tài chính châu Á, xí nghiệp
Nhật Bản, và các nhà đầu tư Á Thái khác bao gồm cả thương nhân người Hoa trong
đó chủ yếu đều dời ánh mắt đến Trung Quốc.
Đối với quốc gia này mà nói, dân số một tỷ hai ít nhiều cũng
là gánh nặng không chịu nổi, nhưng đối với nhà đầu tư mà nói, có nghĩa là tài
nguyên nguồn lao động giá rẻ đầy đủ và thị trường tiềm năng rộng lớn.
Sau khi nhìn thấy thế lực tiếp tục tăng trưởng mạnh mẽ của
kinh tế Trung Quốc chưa giảm, ở hải ngoại từ lâu có rất nhiều lý luận “một trăm
triệu người” nổi tiếng mà các nhà kinh tế học đề xuất đối với thị trường Trung
Quốc, cho rằng chỉ cần trong một tỷ hai nhân khẩu của Trung Quốc, cho dù sau
khi kinh tế tăng trưởng liên tục chỉ sản sinh ra một trăm triệu người giàu, quy
mô thị trường cũng gần với thể chế kinh tế thứ hai hiện nay là Nhật Bản.
Đằng sau tài nguyên nguồn lao động giá rẻ đầy đủ, Trung Quốc
có hệ thống giáo dục hoàn thiện, và tiến hành công nghiệp hóa mà năm mươi năm
trở lại đây vẫn cố gắng tiến bước, khiến cho người lao động thế hệ trẻ của
Trung Quốc gần như đều có tố chất sản nghiệp cực cao và năng lực thích ứng với
xã hội công nghiệp hóa.
Trong các nhà đầu tư, nếu nói đến người nghiên cứu triệt để về
sự phát triển kinh tế của Trung Quốc, chủ yếu vẫn là thương nhân người Hoa ở Nhật
Hàn và Đông Nam Á là chính, cũng bao gồm các thương nhân ở địa khu Đài Loan.
Trước kia, các nhà đầu tư ở địa khu Đài Loan chịu ảnh hưởng mối
quan hệ căng thẳng giữa hai bên bờ biển, mức độ đầu tư đối với quốc nội trước
nay đều rất hạn chế,nhưng sau khi chịu sự tàn phá của khủng hoảng tài chính Á
Thái, địa phương Đài Loan hiện nay cũng bị bức phải buông lỏng sự hạn chế đầu
tư vào quốc nội, ngạch đầu tư bắt đầu từ năm ngoái cũng đã tăng vọt.
Đám người Thẩm Hoài, Hùng Văn Bân từ sớm trước khi có khủng
hoảng tài chính Á Thái đều nhận thức được vấn đề chuyển dịch lần hai sản nghiệp
Á Thái, càng tích cực chủ động đi ra ngoài trong công tác thu hút đầu tư.
Đến năm 98, rất nhiều cơ sở hạ trầng khu sản nghiệp ở khu mới
Mai Khê cơ bản đều đã xây dựng thành thục. Sân bay, đường sắt, cửa cảng, đường
cao tốc vòng ngoài cũng đều hình thành đồng bộ, Thẩm Hoài cực kỳ chú trọng nắm
lấy xây dựng hoàn cảnh mềm ở Mai Khê và Tân Phổ, hai năm nay thành tích thu hút
đầu tư cũng đột phá ngoài ý muốn.
Năm 98 khu mới Mai Khê chỉ thu hút gần trăm doanh nghiệp Đài
Loan và xí nghiệp lớn nhỏ Nhật Hàn từ Đông Nam Á chuyển dịch sang. Địa khu Đài
Loan chịu ảnh hưởng của văn hóa Nhật Bản rất sâu, cũng tạo thành cảnh tượng có
thể nhìn thấy người Nhật đi đầy đường ở bất cứ nơi nào trong nhà hàng trấn Mai
Khê hôm nay.
Sau lưng nơi này cũng có công lao của chế tạo sắt thép Phú
Sĩ.
Là một phần tử của An Điền hệ một trong sáu đại tài phiệt Nhật
Bản, bản thân chế tạo sắt thép Phú Sĩ là xí nghiệp chế tạo công nghiệp nặng lớn,
có sức ảnh hưởng rất lớn trong Nhật Bản.
Những năm gần đây, khu sản nghiệp luyện kim quốc tế Mai Khê
đã trở thành căn cứ sản nghiệp lò điện lớn nhất trong nước, hình thành năng lực
luyện thép năm đạt đến ba triệu hai trăm tấn, công ty góp vốn mà chế tạo sắt
thép Phú Sĩ và Tỉnh thép, tập đoàn Trường Thanh hợp thành chiếm hơn phân nửa
trong đó.
Xây dựng nhà máy thép do Dung Tín và Tỉnh thép chủ đạo ở Tân
Tân, kế hoạch là năm nay sẽ xây xong đưa vào sản xuất trước thu, chủ yếu cũng
áp dụng kỹ thuật lò cao của chế tạo sắt thép Phú Sĩ. Chế tạo sắt thép Phú Sĩ
cũng nắm 15% cổ phần trong đó. Lúc trước để gom góp vốn xây dựng cho luyện hóa
Tân Phổ, Tôn Á Lâm cũng chuyển 10% cổ phần công nghiệp Mai Khê công ty Thượng
Thị dưới danh nghĩa đầu tư Chúng Tín trong tay sang cho chế tạo sắt thép Phú Sĩ
nắm giữ.
Muốn nói sức ảnh hưởng về mặt sản nghiệp thì chế tạo sắt thép
Phú Sĩ không sánh bằng Mai thép ở Đông Hoa, nhưng không hề yếu hơn Tỉnh thép.
Mà những năm gần đây trước sau đều chịu ảnh hưởng trực tiếp của
của chế tạo sắt thép Phú Sĩ, lấy chế tạo sắt thép Phú Sĩ làm chủ, xí nghiệp đầu
tư Nhật đến Đông Hoa đầu tư xây dựng nhà máy có gần hai mươi xí nghiệp. Ngoài
ra, còn nhiều xí nghiệp đầu tư Nhật đến Đông Hoa đầu tư chủ yếu lấy dệt may
công nghiệp nhẹ và hóa chất làm chủ.
Thu nhập thuế tài chính của khu Đường Áp và khu mới Mai Khê,
năm ngoái bị Hà Phổ đuổi kịp, nhưng tốc độ tăng trưởng mấy năm sau sẽ không giảm.
Nếu nói đến vấn đề lớn nhất, thì sự phát triển sau này của khu mới Mai Khê, chủ
yếu sẽ chịu sự hạn chế không đủ đất dùng cho công nghiệp.
Khi khu mới Mai Khê thành lập, tuy nhập cả các trấn Mai Khê, Trúc
Xã, Hoàng Kiều vào, nhưng trên thực tế từ đường lớn Chử Khê về phía bắc đều là
đất dùng xây dựng thành thị, chỉ quy hoạch một phần đất của hai trấn Mai Khê,
Trúc Xã vào khu công nghiệp, trừ đi các kiến trúc đồng bộ như giao thông, điện
nước, thì diện tích xây dựng xưởng có thể dùng được thậm chí còn không tới sáu
mươi kilomet vuông.
Tuy có đất dùng công nghiệp hai ba mươi kilomet vuông có thể
dùng, nhưng chiếu theo sự phát triển lâu dài mà nói, tiềm lực phát triển sau
này của khu mới Mai Khê còn xa lắm mới đủ.
So ra, khu công nghiệp cảng Tân Phổ, diện tích khu công nghiệp
xây xong lúc này thậm chí còn nhỏ hơn khu mới Mai Khê. Khu vực chính thức đưa
vào quy hoạch cũng không phải lớn lắm, nhưng ngoài trừ phía nam đường lớn Mai
Phổ có đất bụng khá rộng có thể quy hoạch thành đất dùng xây dựng công nghiệp
ra, phía đông còn có bãi cạn hai ba kilomet vuông để lấp; nếu là bãi cạn biển bốn
năm mươi kilomet vuông ven biển từ phía bắc cảng trú đóng của hạm đội Hoài Hải
cho đến cảng Tân Tân, thì diện tích bãi bùn và bãi cạn có thể lấp lại dùng cho
phát triển công nghiệp còn cực lớn.
Nếu có thể kiêm nhiệm Ủy viên Thành ủy Đông Hoa, Thẩm Hoài dự
định cùng Trần Binh tiến hành thúc đẩy điều chỉnh khu hành chính và quy hoạch bố
cục xây dựng thành trấn, công nghiệp mới trong phạm vi thành phố Đông Hoa, khiến
tài nguyên phát triển các mặt của Đông Hoa đều cân bằng, để khiến thế lực hình
thành mấy năm nay của kinh tế Đông Hoa không bị rơi xuống trong mười năm sau.
Chỉ là kế hoạch này trước mắt xem ra phải tạm ngưng.
Đương nhiên, cho dù tốc độ tăng trưởng sau này của Đông Hoa
không mạnh mẽ như hai năm trước, cơ sở cũng đã có, thành tích đã đủ huy hoàng rồi.
Năm 94, tổng giá trị sản xuất quốc dân thành phố Đông Hoa chỉ
hơn ba mươi tỷ một chút, mục tiêu năm nay lại phải đột phá một trăm tỷ, đuổi kịp
Từ Thành, song song trở thành thành phố kinh tế đứng đầu tỉnh Hoài Hải, chỉ là
trọng điểm kinh tế của Đông Hoa ở Tân Phổ, Mai Khê, về mặt kết cấu khu vực chưa
thể nói là cân bằng.
Sau khi thực thể kinh tế nổi lên, ngành nghề được lợi nhất
trong ba ngành lớn mãi mãi đều là ẩm thực.
Thượng Khê Viên qua mấy năm nay tận tâm kinh doanh đã trở
thành xí nghiệp nhà hàng cao cấp nhất Đông Hoa, lại cùng nhau nổi tiếng với món
ăn quan phủ Tôn gia.
Có điều, Trần Đan cũng không có dã tâm quá lớn, Thượng Khê
Viên tới nay cũng chỉ có hai nhà hàng ở phố cũ Mai Khê và Di Viên Từ Thành, diện
tích kinh doanh có hạn,nhà hàng chính bên phố cũ không thể gánh vác tiệc chiêu
đãi quy mô lớn, phòng riêng cũng không tới ba mươi gian.
Cũng có lẽ là thiếu nhân tố tiếp thị, việc kinh doanh hiện
nay ở nhà hàng chính của Thượng Khê Viên chỉ chấp nhận đặt trước, còn cần phải
đặt trước ba bốn ngày, mức bán ra một năm phải vượt qua hai ngàn vạn.
Quy mô Thượng Khê Viên lại nhỏ, có thể có doanh thu cao như
thế, tỷ lệ lợi nhuận ngành ẩm thực cũng cao, nói theo kiểu của Tôn Á Lâm, quả
thực là bò sữa tiền mặt.
Phòng riêng dùng cơm có khẩn thiết đi nữa, Thẩm Hoài và Tôn Á
Lâm qua dùng cơm luôn không cần lo không có chỗ.
Bọn Thẩm Hoài vừa đến, Trần Đan đi ra khỏi văn phòng, nói với
Tôn Á Lâm:
- Nếu không phải Thẩm Hoài gọi điện sang, tôi cũng không biết
cô cũng về Đông Hoa đó.
Hơn một năm nay Tôn Á Lâm đều ở nước ngoài, mà đầu năm trưởng
bối Tôn gia về Đông Hoa thăm thân, Trần Đan cũng không có cơ hội gặp mặt Tôn Á
Lâm. Tính ra,Trần Đan cũng đã mấy tháng không gặp mặt Tôn Á Lâm rồi.
Tôn Á Lâm nói với Trần Đan:
- Cô sẽ không chê tôi qua ăn cơm vướng tay vướng chân chứ?
- Vừa rồi còn mặt dày mày dạn muốn qua ăn cơm, lúc này sao lại
khách sáo rồi?
Thẩm Hoài lấy làm lạ hỏi Tôn Á Lâm.
Tôn Á Lâm không nói gì, Trần Đan lại oán trách liếc Thẩm
Hoài, nói với Tôn Á Lâm:
- Cô đừng nghe anh ấy nói bậy…
Rồi dẫn Thẩm Hoài, Tôn Á Lâm đi về khu vườn phía tây.
Khấu Huyên đi ra từ một cửa tròn của một khu viện, nhìn thấy
Thẩm Hoài đi cùng Trần Đan, có chút bất ngờ, lấy làm lạ hỏi:
- Sao anh lại chạy đến đây ăn cơm? Chị Á Lâm về Đông Hoa khi
nào vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận