Phong Khí Quan Trường

Chương 629: Trị trò ăn vạ ngang ngược


Chương 629: Trị trò ăn vạ ngang ngược
Điền Ái Anh đạp phải cục gạch, cả người ngã quỵ trong ngõ hẻm
tư thế rất khó coi, lồm cồm ngồi dậy, sờ mặt liền thấy máu đầy, gào khóc mà mắng:
- Cái đồ chết bằm không có mắt kia, tám đời thất đức, ném gạch muốn đập chết
tôi...
Tần Đại Vĩ, Dương Lâm đứng ở bên cạnh tuỳ tiện nói: - Đúng vậy,
cửa tại sao lại có thể có cục gạch nhỉ? Ngồi yên nhìn Điền Ái Anh máu mũi loang
đầy mặt, cũng không đi đỡ chị ta một cái.
Điền Ái Anh thấy không ai tới đỡ chị ta một cái, cũng không
có mặt mũi mắng Tần Đại Vĩ, Dương Lâm cùng với em gái của chồng là Đông Huệ
Nam, nhìn chồng mình là Đông Chí Quốc đứng ở trong sân sững sờ, ngoác miệng mắng:
- Mắt anh mù àh, có phải anh mong chờ tôi đập đầu chết luôn
hay không hả, anh càng dễ tìm cô ả lẳng lơ họ Triệu ở xí nghiệp các anh chứ gì.
Tôi xui xẻo tám đời mới tìm được đồ nhu nhược vô dụng lại còn không có lương
tâm như anh, người ta muốn hại chết bà xã anh, anh ngay cái rắm cũng không kêu
một tiếng...
Nhìn anh vợ của Dương Lâm - Đông Chí Quốc lại vẫn thực sự đi
tới đỡ Điền Ái Anh đang nằm trên mặt đất muốn lăn lộn lên, Thẩm Hoài cũng nhẹ
nhàng thở dài, hiểu được ý của Tần Đại Vĩ khi nháy mắt ra hiệu cho hắn là: Đông
gia có một người đàn bà chanh chua như vậy, có thể không kiêng nể gì khóc lóc
om sòm lăn lộn, văng tục chửi thề, không phải là không có duyên cớ đâu, việc
này người khác đúng thực là không có cách nào nhúng tay, quan thanh liêm cũng
khó đoạn tuyệt với việc nhà mình.
Thẩm Hoài cười nói với Dương Lâm:
- Hai ngày này vừa hay tôi đi theo anh Tần lăn lộn ở thành phố
Từ Thành, buổi sáng đi Đại học Hoài Nam dạo qua một vòng, anh Tần muốn giới thiệu
anh cho tôi quen, Hoài đại không thể tình cờ gặp mặt, nhàn rỗi cũng là không có
việc gì, cũng là chạy như tên mù lang thang... Cũng không vội mà nói rõ mục
đích đến.
Dương Lâm thấy Điền Ái Anh đang lầm bầm, tạm thời sẽ không
chú ý tới bọn họ ở bên này, khẩn trương mời Thẩm Hoài vào sân trước đã, không lằng
nhằng ở cửa.
Mái hiên thấp bé, nhìn có một ông lão sắc mặt xanh mét, Thẩm
Hoài trong lòng biết ông ấy hẳn là cha vợ Dương Lâm, đại khái cũng để cho người
vợ của con cả khóc lóc om sòm, thằng con lớn nhất vô dụng nên tức giận không nhẹ,
bên nhà bếp phía tây có một bà lão đang lo liệu cơm trưa, nhìn thấy có khách
vào nhà, liền vội vàng quệt nước mắt trong khóe mắt, miễn cưỡng nặn ra một nụ
cười so với khóc còn khó coi hơn.
Thẩm Hoài gật gật đầu chào hỏi, cũng không an ủi được gì.
Dương Lâm cũng hiểu Tần Đại Vĩ và Thẩm Hoài tới đây không hải
là không công mà đến, nhưng với anh mà nói mặt khó coi nhất bại lộ trước mặt
người ngoài, cũng là bối rối khó mà chịu nổi, hơn nữa lúc này Điền Ái Anh còn
đang gào thét mắng không dứt ở ngoài cửa, anh cũng không rảnh đi phỏng đoán ý đồ
Tần Đại Vĩ và Thẩm Hoài chạy tới đây, chỉ bất đắc dĩ cười khổ nói xin lỗi: - Thật
sự là ngại quá...
- Nhà nhà đều có những trải nghiệm Thẩm Hoài nở nụ cười nhẹ,
nhìn Đông Huệ Nam - vợ Dương Lâm giúp bọn hắn đem trà bưng lại đây, khom người,
rồi lại ngồi xuống nói với Dương Lâm,
- Mai Cương mượn xác lọc dầu Từ Thành, tiến sĩ Dương đã nghe
nói qua chưa?
- Ừh. Dương Lâm gật gật đầu, quan hệ giữa Thẩm Hoài và Mai
Cương, anh cũng đã nghe Tần Đại Vĩ đề cập tới, nói, - Trong khoảng thời gian
này lọc dầu Từ Thành náo nhiệt như vậy, tôi ở trường học muốn bịt tai không
thèm nghe chuyện ngoài cửa sổ cũng không thể...
- Đối với lọc dầu, tôi là người ngoài nghề, tầng lớp quản lý
chủ yếu của Mai Cương cũng không hẳn là hết sức tinh thông về ngành công nghiệp
hoá dầu. Ngoại trừ phải tôn trọng ý kiến của cán bộ nòng cốt ngành Hoá dầu
thành phố Từ Thành ra, đối với phát triển công nghiệp lọc dầu, chúng tôi vẫn cần
phải nghe một chút ý kiến bên ngoài của những người vừa tinh thông vừa quen thuộc
đối với ngành hoá dầu Từ Thành Thẩm Hoài nói, - Cho nên mới đánh bạo đến nhà...
Cho dù lúc này không có lòng dạ nào đi nghiên cứu thảo luận
những vấn đề chuyên nghiệp này, nhưng Thẩm Hoài mở miệng hỏi, Dương Lâm cũng
không thể cự tuyệt, anh liếc nhìn Tần Đại Vĩ một cái, muốn hỏi xem có nên đổi
sang chỗ khác thảo luận mấy vấn đề này hay không.
Điền Ái Anh còn ở bên ngoài chửi bậy không dứt, Tần Đại Vĩ
lúc đầu còn lo lắng Điền Ái Anh mắng khó nghe thì sẽ khiến Thẩm Hoài khó chịu,
nhưng thấy Thẩm Hoài giống như người không có việc gì vậy, vào nhà liền hỏi han
Dương Lâm về vấn đề phát triển công nghiệp hoá dầu, nghĩ thầm rằng Thẩm Hoài ở
trong đó không hẳn là không có ý khảo nghiệm Dương Lâm.
Tần Đại Vĩ cũng không rõ ràng lắm Mai Cương có quyết tâm gia
nhập ngành công nghiệp hoá dầu tới đâu, cũng không rõ ràng lắm Thẩm Hoài vội vã
tiếp xúc với Dương Lâm, là đơn thuần tham khảo ý kiến của Dương Lâm, hay là nói
có ý đồ tiến thêm một bước, nhưng biết là dưới tình huống như vậy, ý định của
Dương Lâm còn có thể rõ ràng, quả thật nếu so với câu trả lời có chuẩn bị càng
có thể thể hiện năng lực hơn.
Tần Đại Vĩ cũng ngồi yên không nhúc nhích.
Vấn đề lúc mới đầu của Thẩm Hoài chủ yếu vẫn là tập trung ở
chi tiết kỹ thuật của hạng mục lọc dầu Chử Nam, Dương Lâm mặc dù đã ra khỏi
ngành lọc dầu Từ Thành đã hai năm rồi, nhưng lọc dầu Từ Thành lập kế hoạch hạng
mục Chử Nam là do Dương Lâm đã sớm bắt đầu ở lọc dầu Từ Thành từ lâu rồi, sau
khi nghiên cứu thảo luận tính khả thi của hạng mục, chuyên gia bên phía ngành
công nghiệp hoá chất Hoài Đại đều có tham gia.
Ngoại trừ trù tính công suất nâng cao gấp đôi ra, Dương Lâm đối
với đủ các chi tiết của hạng mục lọc dầu Chử Nam, có thể nói là thuộc như lòng
bàn tay. Tuy rằng trù tính năng suất cuối cùng sẽ đề cao gấp đôi, nhưng dẫn tới
hàng loạt các thay đổi trong khống chế các khâu, cũng hoàn toàn nằm trong phạm
vi năng lực chuyên nghiệp của Dương Lâm, đối với sự trưng cầu ý kiến của Thẩm
Hoài, đều cho ý kiến rất chuẩn xác.
Mặc dù rời khỏi ngành lọc dầu Từ Thành đã hai năm, nhưng về
năng lực chuyên nghiệp, Dương Lâm không kém gì bọn Ngụy Phong Hoa, Trịnh Kiến
Chương, còn đối với kỹ thuật luyện hóa mới hiện nay và sự phát triển của hình
thức sản xuất, thì có tầm nhìn càng sâu càng rộng hơn.
Anh vợ Dương Lâm dẫn theo bà xã Điền Ái Anh đi băng bó, lúc
ăn cơm buổi trưa đúng là thanh tĩnh hẳn.
Bên này ăn cơm trưa gần xong, Điền Ái Anh mới cùng chồng trở
về từ trung tâm y tế cộng đồng.
Cô thấy bên này không chờ cô trở lại mà đã ăn cơm, nhịn không
được lại muốn phát hoả, nhưng nhìn thấy Thẩm Hoài ngồi ngay đó, ít nhiều cũng
có chút e dè, ánh mắt hoang mang không xác định.
Cô vừa nãy đã nhìn thấy người này cùng Tần Đại Vĩ cùng đi tới
đây, không thì làm sao nên chuyện vồ ếch ngay tại cửa, đại khái là trên mặt cọ
rách một mảng, lại còn dùng thuốc, nói chuyện không tiện cho lắm, âm điệu giảm
mấy phần hỏi Tần Đại Vĩ:
- Trưởng phòng Tần, đây là bạn anh à?
Phụ nữ có chồng thật là lợi thế, Tần Đại Vĩ mặc dù là cán bộ
cấp Cục, nhưng không có thực quyền gì, làm cho chị ta mò không được chỗ tốt
cùng lợi ích thực tế, cho nên bình thường nói chuyện cũng không khách khí lắm.
Thẩm Hoài ngửa người ra cười nói: - Tên là Thẩm Hoài, là bạn
với anh Tần, anh Dương, nghe nói con chị Điền, anh Đông sinh nhật, liền theo lại
đây tặng chút quà, Trong tay thật đúng là cầm cái bao lì xì đưa tới, - Vừa rồi
chúng tôi còn đang tán gẫu bà chị Điền, nghe nói chị đầu cơ cổ phiếu, kiếm được
rất nhiều tiền trong vụ lọc dầu Từ Thành nha, tôi cũng muốn học hỏi kinh nghiệm
cùng bà chị Điền rồi...
Nghe Thẩm Hoài tâng bốc, chị ta đắc ý dễ nói chuyện hơn, Điền
Ái Anh lúc này mặt mày hớn hở đứng lên, cũng nghiêm chỉnh nhận tiền lì xì của
Thẩm Hoài, nói: - Ngại quá đi, đều là người trong nhà tùy tiện ăn bữa cơm, có
thể tới thì là khách, còn không biết xấu hổ nhận quà àh?
- Cái này chính xác là nên mà Thẩm Hoài thấy đứa nhỏ nhà họ
Đông gia sinh nhật, làm một bàn đồ ăn cũng không có khách nào khác đến, cũng biết
bị đợt sóng gió này liên luỵ, nhân duyên trong thân thích ở quê nhà kém cỏi tới
mức nào, cười tủm tỉm kiên trì đem tiền lì xì nhét vào tay Ái Anh, gõ mở lòng dạ
chị ta, hỏi: - Chuyện đầu cơ cổ phiếu, vẫn phải cùng chị Điền bái sư học nghệ
thôi, phí bái sư tôi sẽ không nộp đâu đấy
Trước mặt Điền Ái Anh, người của Đông gia cùng với Dương Lâm
đều nói cực ít, không biết Thẩm Hoài tự dưng đột nhiên lại cùng Điền Ái Anh tán
chuyện đầu cơ cổ phiếu là vì cái gì, nhưng thấy cơn cáu bẳn của Điền Ái Anh bị
Thẩm Hoài làm dịu xuống, cũng để tuỳ bon họ tán gẫu.
Điền Ái Anh đón lấy phong bì tiền dày cộp sờ sờ, đau đớn trên
mặt lập tức giảm đi ba phần, nháy mắt kêu chồng chị ta bưng ghế lại đây cho chị
ta ngồi, vỗ đùi nói với Thẩm Hoài: - Tôi cũng không kiếm được bao nhiêu tiền,
cũng chỉ ngót chục ngàn đồng mà thôi, ăn theo được chút thịt. Nhưng mà, cũng
không phải tôi tự thổi phồng, chỉ dựa vào đồ quỷ khù khờ tới mức một đấm cũng
không đánh rắm ra được nhà tôi, chỉ biết ăn sạch tiền lương, chờ trợ cấp thất
nghiệp, tám đời cũng không dành dụm được nhiều tiền như thế. Dương Lâm cũng là
tên bại não, mọi người đều dựa vào tin tức nội bộ đầu cơ cổ phiếu, gã thân quen
với lãnh đạo công ty như vậy, có tin tức nội bộ gì mà không do thám được nào? Nếu
như một tháng trước biết tin tức mà đổ tiền vào, đừng nói ngót chục ngàn đồng,
tám chục một trăm còn chẳng phải dễ như bỡn sao, cà đời cũng chẳng cần lo nữa.
Tôi chính vì vậy mà tức mình với Dương Lâm. Bây giờ mọi người đều trông cậy có
thể mò thêm ít tiền từ lọc dầu Từ Thành, tôi chỉ nhờ gã thăm dò chút tin tức,
gã cũng lờ đi, cậu nói xem tôi không tức sao được? Nói tới đây, lại vẻ mặt hằm
hằm với Dương Lâm, nhưng vẫn không quên tiếp tục khoác lác với Thẩm Hoài, -
Cũng may mà tôi cũng có quan hệ không tệ với mấy công ty lớn này, không dựa vào
Dương Lâm, cũng vẫn có thể biết được tin tức. Đồ quỷ kia nhà tôi, lá gan chỉ nhỏ
bằng con chuột, nói cái gì mà tiền này không phải là cái chúng ta có thể kiếm
được, tin tức nội bộ đa phần là lừa người ta, lừa cái đầu ổng, nhìn thấy tôi kiếm
được ngót chục ngàn, ổng im re rắm cũng chẳng bật ra một tiếng
- Mấy doanh nghiệp lớn nào, chị Điền liên hệ với bọn họ được
không, có thể tiến cử giúp tôi một chút không?
Thẩm Hoài hỏi.
- Vậy từ mấy công ty cổ phiếu rất nổi tiếng kia đó, trên TV
cũng thường xuyên thấy bọn họ mặt mày rạng rỡ, chỗ tôi có số điện thoại của
Dương Bách Vạn, cậu liên hệ với gã, chỉ cần nói là tôi giới thiệu, bảo đảm có
thể có tin tức đáng tin cậy, cậu cứ theo đó mà mua vào bán ra là được Điền Ái
Anh nói.
Thẩm Hoài lấy bản ghi chép ra, ghi lại mấy cái tên và số điện
thoại liên lạc mà Điền Ái Anh báo, lúc này liền thay đổi vẻ mặt, nói: - Chị Điền,
tôi đại diện cho chính phủ cảm tạ chị đã tố cáo mấy con chuột đục khoét này,
tôi sẽ lập tức liên hệ với đội điều tra kinh tế cục Công an thành phố Từ Thành
và cục điều tiết chứng khoán của tỉnh lập tức tiến hành lập án trinh sát đối với
Trương Phát Tài và đám người Dương Bách Vạn. Bất kì hành vi thông qua tin tức nội
bộ tiến hành giao dịch chứng khoán nào, đều cấu thành phạm tội kinh tế nghiêm
trọng, là hành vi chúng ta phải nghiêm khắc đả kích...
Điền Ái Anh nào biết rằng Thẩm Hoài dẫn lời của chị ta là vì
ý đồ này đâu, để Thẩm Hoài hù cho có chút hồ đồ, trong lúc nhất thời cũng không
phân biệt được lời Thẩm Hoài nói là thật hay là giả.
Thẩm Hoài nói tiếp: - Tuy nhiên chị Điền, chị không cần lo lắng
gì cả, chị là người nghe được tin tức thì mua vào bán ra, không cấu thành phạm
tội. Tôi đảm bảo với chị, cũng sẽ tuyệt đối không truy cứu trách nhiệm của chị;
hiện tại chúng tôi chủ yếu là điều tra ngọn nguồn tin tức lan truyền nội bộ. Chị
tố cáo đám người Dương Bách Vạn là có công, tôi còn phải đề nghị công ty và Cục
Công an thành phố tiến hành khen thưởng về kinh tế cho chị ấy chứ...
- Tôi, tôi,.. Điền Ái Anh nói lắp bắp, - Tôi không muốn tố
cáo bọn người Dương Bách Vạn, tôi, tôi...
- Chị Điền, tôi biết chị đang lo lắng điều gì, có phải chị
đang lo về chuyện bọn Trương Phát Tài, Dương Bách Vạn có quan hệ với xã hội
đen, sợ bọn họ biết là do chị tố cáo sẽ tiến hành trả đũa chị? Thẩm Hoài cười tủm
tỉm nói, - Chị yên tâm, tôi sẽ đặc biệt yêu cầu cục Công an thành phố, cục chứng
khoán tỉnh nghiêm ngặt giữ bí mật tin tức chị tố giác, sẽ không liên lụy đến chị
đâu. Hơn nữa, chỉ cần chứng cớ xác thực, mấy người bọn Dương Bách Tài ít nhất
phải ngồi tù ba năm
Nói tới đây, Thẩm Hoài lấy điện thoại di động ra, ngay trước
mặt Điền Ái Anh và người của Đông gia, bấm số của đội điều tra kinh tế Cục Công
an thành phố Từ Thành, cũng không nhìn sắc mặt Điền Ái Anh: - Tôi là Phó bí thư
huyện ủy, quyền Chủ tịch huyện Hà Phổ - Thẩm Hoài, đây là số điện thoại bảo mật
của tôi, hiện tại có một vụ án phạm tội kinh tế quan trọng, tố giác với Cục
Công an thành phố các anh...
Sau khi gọi điện thoại tố cáo với cục chứng khoán của tỉnh,
Thẩm Hoài mới nói với Tần Đại Vĩ và Dương Lâm: - Anh Tần, anh Dương, tình hình
bên này, tôi đã biết đại khái rồi, hay là chúng ta đổi qua nơi khác bàn bạc vấn
đề này tiếp đi?
Tần Đại Vĩ, Dương Lâm thấy gương mặt phúng phính của Điền Ái
Anh bị doạ tới mức trắng bệch, không nghĩ tới chiêu này của Thẩm Hoài đúng là
có thể trị được chị ta, lập tức cũng nhịn xuống cùng Thẩm Hoài ra khỏi sân rồi
nói sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận