Phong Khí Quan Trường

Chương 678: Xe đạp


Chương 678: Xe đạp
Thẩm Hoài không muốn gặp mặt Tô Khải Văn, nghĩ đến lại càng
chán ghét, nói với Thành Di: - Chúng ta đi thôi
Thanh niên áo sơ mi ca rô thấy Thẩm Hoài dường như không quan
tâm đến sự tồn tại của y, gân xanh trên trán nổi lên, nhưng cũng không muốn để
lại ấn tượng xấu cho Thành Di, ngấm ngầm chịu đựng trong lòng, nhìn họ cùng đi
đến đại lộ, nhìn họ cùng ngồi vào xe, uất ức bực bội trong lòng mới hỏi Đàm
Tinh Tinh: - Tinh Tinh, tên này là ai vậy?
Đàm Tinh Tinh cũng không muốn nói, những năm gần đây cha cô đều
hận Thẩm Hoài đến thấu xương, cô đối với Thẩm Hoài cũng không có hảo cảm gì, thậm
chí còn có chút chán ghét, chỉ là bản tính của cô lại không để cô nói ra lời
cay độc nào, nghe Vương Đại Trị hỏi, mệt mỏi nói: - Hắn sao? Là người yêu của
Thành Di.
- Hắn hắn Vương Đại Trị khinh thường hừ một tiếng, nhìn về
chiếc xe bên kia đại lộ, nhìn như được lau chùi rất sạch sẽ, nhưng so với xe
taxi trên đường, chiếc xe này phải nói là quá "cổ" rồi, loại xe này vứt
trên đường bảo y nhặt đem bán sắt vụn y còn cảm thấy phiền toái.
Nếu Thành Di đi cùng người có điều kiện và các phương diện
khác đều tốt, y còn có thể chấp nhận, nhưng không ngờ Thành Di lại cùng loại xe
rởm này kết giao, trong lòng Vương Đại Trị thực sự khó chịu đến cực điểm, cảm
thấy có nghĩa vụ phải cứu Thành Di ra khỏi nơi nghèo kiết xác đó.
Thẩm Hoài thắt dây an toàn, thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ,
Thành Di hỏi: - Sao vậy, anh biết Vương Đại Trị sao?
- Ồ, tên đó gọi là Vương Đại Trị sao?
Thẩm Hoài lên tiếng, nghĩ thầm thế giới này quả thật rất nhỏ,
nhưng lại không muốn giải thích cho Thành Di biết rằng người này là bạn học của
hắn mười năm trước, có điều gần mười năm không gặp mặt, đều có chút nhận không
ra, cười nói: - Nhìn quen mặt, hẳn là đã gặp qua ở phòng ban tỉnh nào đó, còn
tưởng y là nhân viên công tác ở tỉnh, không nghĩ đến là một ông chủ nhỏ lắm tiền.
Tôi nghĩ hắn chắc đã đem chiếc xe rởm này khinh bỉ đến chết rồi
- Y lo liệu tài chính của tỉnh đó, hiện tại hình như là nghỉ
làm không lương rồi, muốn làm lái buôn, thường xuyên chạy sang tỉnh này, trong
nhà y cũng là hệ thống tài chính thì phải. Thành Di nói: - Y có tiền hay không,
tôi cũng không biết, chỉ biết người này nhìn đến mấy cô gái xinh đẹp đều dễ
dàng say đắm, so với anh càng không biết kiềm chế
- Cô cũng dám so sánh y với tôi, tôi say đắm ai hồi nào chứ?
Thẩm Hoài cầm lấy cái chìa khóa giả vờ đập lên đầu Thành Di.
Thành Di cười né tránh, lại vuốt trúng chiếc đồng hồ đo, nói
với Thẩm Hoài: - Tuy nhiên nói thật, chiếc xe này quả thật cũ kĩ lắm rồi, anh
sao lại lái một chiếc xe thế này lại đây?
- Lần này từ huyện đi ra, ngồi một chiếc xe thương vụ, tôi muốn
nhân tiện lấy xe thương vụ này đi đón cô luôn, không phải có bộ dáng rất giống
tài xế của cô sao?
Thẩm Hoài cười nói: - Đáng lẽ là thuê một chiếc Audi bên này,
nhưng đến hạn lại không thuê nữa, hiện tại trừ chiếc xe cũ kĩ năm 93 này, còn
có một chiếc Buick. Tuy nhiên, là tôi vừa mới mua, tôi đoán cô cũng không thích
chiếc xe đó.
- Tôi nghĩ anh chính là cố ý nha Thành Di cười đánh Thẩm Hoài
một cái
- Cô đây cũng đã nhìn ra; nếu không phải đường đến nhà cô út
có hơi xa, tôi sẽ lái chiếc xe đạp chở cô chuồn mất, đó mới thực sự là khoe
khoang, đảm bảo có thể khiến Vương Đại Trị này tức đến điên người. Thẩm Hoài cười
lớn, vặn chìa khóa chuẩn bị khởi động xe rời khỏi, động cơ phát ra hai tiếng
"vồ vồ" liền tắt máy, hắn chồm phía về phía tay lái, khoa trương nói:
- Người anh em xe à, cậu lúc này nhất định phải nhẫn nhịn nha, nếu không nổ
máy, đại ca tôi đây hôm nay sẽ cho cậu chết trong khinh bỉ đó! Nhấn vài cái, cuối
cùng cũng có thể làm xe khởi động.
Thành Di cười đến run cả người, nói: - Thật mất mặt quá đi,
anh giả nghèo sao?
Thẩm Hoài nhìn khuôn mặt xinh đẹp lúc cười của Thành Di, cố ý
đùa cô, nói: - Làm sao bây giờ, nếu không thì chúng ta lái xe đạp đi?
- Anh thật sự cho người đưa xe đạp tới, tôi cũng dám ngồi,
tôi sợ anh sao? Thành Di phồng má nói.
Chung quy thì Vương Đại Trị nhìn xe khởi động không nhúc
nhích, mang theo hưng phấn chạy chậm đến nơi này, cách cửa kính xe cười híp mắt
hỏi:
- Xe khởi động còn không nhúc nhích được là thế nào? Rất độ
lượng nói: - Các người muốn đi đâu, tôi cho các người đi cùng. Tuy nhiên trong
khóe mắt lại toát ra vui sướng khi thấy người gặp họa cùng vẻ khinh miệt quả
nhiên muốn nhìn đến khi Thẩm Hoài ngay tại chỗ này nhục nhã hổ thẹn mới vừa ý.
- Cảm ơn nha. Thẩm Hoài xoay cửa kính xe xuống, vẻ mặt tươi
cười nói: - Thật xấu hổ quá, phiền toái đến cậu, chúng tôi có cách rồi Thẩm
Hoài đẩy cửa xe bước xuống, từ sau cốp xe lấy ra một chiếc xe đạp gấp, khom người
ở phía sau xe mở ra.
Thành Di thật không ngờ Thẩm Hoài sớm đã chuẩn bị một chiếc
xe đạp trong cốp xe, lúc này nhịn không được, ngồi ở trong xe cười đến đau bụng,
chỉ vào Thẩm Hoài không ngừng nói: - Anh thật đúng là mang theo một chiếc xe đạp
sao
Thẩm Hoài nhìn Thành Di phất tay nói: - Tôi biết ngay chiếc
xe tồi tàn này không đáng tin cậy mà, may mắn đã tự tay chuẩn bị; thế nào, cô
dám ngồi không? Hắn ngồi lên xe trước, chân chống đất, hướng về phía Thành Di
cười nói.
Điền Gia Canh họp tại Yến Kinh, hắn muốn ở Từ Thành hai ngày.
Trong hai ngày này Thẩm Hoài cũng không có công việc gì sắp đặt trước, mới cho
người để chiếc xe đạp trong cốp xe, để có thể lái xe đi dạo khắp mọi ngõ ngách
trong thành phố, cũng có thể quay về ký ức tòa thị chính này, đã lâu như vậy
cũng không hoàn toàn mất đi trí nhớ, không nghĩ tới lúc này cũng có thể dùng đến.
Vương Đại Trị đứng khoanh hai tay trước ngực, mắt lạnh liếc
Thẩm Hoài một cái, y không tin Thành Di có thể ngồi xe đạp cùng với tên này,
tuy nhiên khóe miệng vẫn run rẩy giữ nụ cười yếu ớt, tiếp tục lặp lại câu nói vừa
rồi với Thành Di: - Trời nóng như thế này, lái xe đạp rất dễ bị cháy nắng, các
người muốn đi đâu, tôi lái xe đưa các người đi. Trong lòng thầm nghĩ Thành Di
khi nào thì kiềm nén không nổi mất mặt đối với tên tiểu tử này mà phát cáu.
Chỉ có điều hành động tiếp theo của Thành Di khiến Vương Đại
Trị muốn rớt cả mắt ra ngoài, làm trong lòng y chua xót đến cực điểm.
Thành Di mặc đồ công sở, giày cao gót tinh tế, váy ngang gối,
cười đến đi cũng không nổi, thiếu chút nữa là trẹo chân, bắt lấy cánh tay Thẩm
Hoài mới dừng lại, cười nói:
- Anh thực sự nghĩ tôi không dám ngồi sao? Tuy nhiên tiếp
theo sau đó, cô nhìn đến phía sau xe đạp không có cái yên xe nào, có hơi trợn
tròn mắt.
Xe đạp xếp vốn rất nhỏ, trước sau đều rất ngắn, Thành Di dáng
người cao gầy, ngồi phía trước toàn thân ngả vào lồng ngực Thẩm Hoài.
Đổi lại lúc khác cô còn chưa hẳn không biết xấu hổ ngồi trước
sườn xe đạp, chỉ biết đề nghị thuê xe đến nhà cô Út Tống Văn Tuệ ăn cơm, lời cần
nói cũng đã nói ra, cũng không muốn Vương Đại Trị kia không quấn lấy cô nữa,
nhón chân một cái, mông liền ngồi lên sườn xe đạp, ngồi lên rồi mới thấy chiếc
xe này so với trong tưởng tượng của cô còn nhỏ hơn, dựa vào ngực Thẩm Hoài,
cánh tay hắn gần như phải ôm chặt lấy cô; cô chỉ có thể cố gắng duy trì giữ tay
phía trước đầu xe.
- Trên người của cô thật là thơm Thẩm Hoài sáp đến bên tai
Thành Di, nhẹ giọng nói.
Giữa tháng sáu, nhiệt độ buổi trưa tại Từ Thành cũng gần ba
mươi độ, Thẩm Hoài và Thành Di đều mặt áo ngắn tay đơn giản, ở gần có thể cảm
giác được nhiệt độ của đối phương, trên người Thành Di có mùi hương nhè nhẹ
truyền đến, ở sát nhau như vậy, càng phát ra mùi hương mê người.
- Không cho phép anh đối với tôi giở thủ đoạn đùa giỡn. Thành
Di quay người lại liếc mắt nhìn Thẩm Hoài một cái, chỉ có điều xoay người nhúc
nhích một cái, thân thể hai người cũng va chạm nhau.
Người đang trong lồng ngực, hương thơm dịu êm, Thẩm Hoài
không để ý tới "cảnh báo" của Thành Di, quay đầu về phía Vương Đại Trị
nói:
- Cậu quá khách khí rồi, thật không phiền cậu, chúng tôi lái
xe một chút cũng đi được vài dặm đường rồi
Vương Đại Trị nhìn cảnh tượng này, cũng đã tức điên rồi, hận
không thể đem tên tiểu tử đang đắc ý vênh váo này kéo xuống đánh một trận,
nhưng y cũng biết không thể trước mặt Thành Di đem hiển hách trong người làm
càn không cho hắn đường sống, chỉ có điều năm ngón tay nắm chặt lại thành nắm,
sắc mặt khó coi quay đầu đi, nghĩ khi nào thì có cơ hội một mình trừng trị tên
tiểu tử này.
- Được rồi, đi thôi, không cần thể hiện nữa Thành Di giọng điệu
nhẹ nhàng nói, để Thẩm Hoài không cần đùa Vương Đại Trị nữa, lại hơi ngượng
ngùng hướng Đàm Tinh Tinh đang đứng ở quảng trường vẫy tay chào tạm biệt.
Thẩm Hoài chống chân lên, sườn xe phía trước cũng không lớn
hơn bao nhiêu, trong lúc hắn đạp xe, tay chân đều thu trở về, hắn quả thực ôm
Thành Di mà chạy xe, bên đùi cũng không cách nào tránh khỏi sẽ ma sát thân thể
mềm mại của Thành Di.
Thành Di cũng biết Thẩm Hoài không phải cố ý, nhưng hai người
chưa từng tiếp xúc thân mật như vậy, buộc thân mình nhìn thẳng phía trước cũng
không cách nào tránh khỏi tiếp xúc liên tục, khiến tim đập mạnh như có đàn hươu
nhảy qua, thân mình kéo căng trong chốc lát, lại thả lỏng ra, rúc vào trong ngực
Thẩm Hoài, hưởng thụ cảm giác tiếp xúc thân mật, miệng cũng không quên cảnh báo
Thẩm Hoài một câu: - Quần áo bị nhàu nát cả rồi, anh phải bồi thường cho tôi
Tô Khải Văn ngồi ở trong xe, nhìn Thẩm Hoài lái xe chở Thành
Di đi.
Khi Tô Khải Văn lái xe tới, nhìn thấy Thẩm Hoài đứng trước
cao ốc, Thẩm Hoài không muốn gặp mặt y, y cũng không muốn cùng Thẩm Hoài đối mặt,
cho nên dừng xe dưới bóng cây, chờ Thành Di cùng Thẩm Hoài rời khỏi, y mới lái
xe đến đón Đàm Tinh Tinh đi ăn cơm.
Tuy nói năm trước Đàm Khải Bình chuyển đến Đông Hoa, bọn họ
trên cơ bản không còn quan hệ gì với Tống hệ, nhưng rất nhiều chuyện của Tống hệ
đối với bọn họ mà nói cũng không phải bí mật gì.
Bởi vì bên trong Tống hệ yêu cầu liên minh chặt chẽ, cho nên
cả hai bên cha mẹ đều tác hợp Thẩm Hoài và Thành Di quan hệ qua lại, không phải
bí mật gì, Tô Khải Văn còn biết quan hệ của Thẩm Hoài và Thành Di thực tế rất
nhạt nhẽo, chỉ vì trên danh nghĩa gia tộc mà duy trì quan hệ "kết
giao", một năm cũng không gặp được mấy lần.
Thành Di đến làm việc tại Từ Thành, là xác định sự việc lọc dầu
Từ Thành lúc trước, cho nên cũng không lấy chuyện Thành Di đến Từ Thành làm việc
ra mà đo đạc Thành Văn Quang đối với Mai Cương có thái độ ủng hộ hay không.
Tinh Tinh cũng vừa đến tỉnh làm việc, Tô Khải Văn cũng có thể biết rõ sau khi
Thành Di đến Từ Thành công tác, quan hệ với Thẩm Hoài cũng không có bao nhiêu
chặt chẽ, thậm chí những người ở tỉnh chưa chắc biết Thành Di cùng Thẩm Hoài có
quan hệ.
Tô Khải Văn cứ tưởng rằng, sau sự kiện Thẩm Hoài cùng Tống hệ
công khai mâu thuẫn về lọc dầu Từ Thành, "quan hệ" giữa Thẩm Hoài và
Thành Di sẽ nhanh chóng không cần tác động vẫn chết, chỉ có điều cảnh tượng
thân mật trước mắt y vừa chứng kiến, làm sao lý giải?
Sắc mặt Thành Di nhìn thế nào cũng hoàn toàn không có chút
bài xích nào với Thẩm Hoài, nhìn không ra giữa cô và Thẩm Hoài có cái gọi là sơ
nhạt
Bạn cần đăng nhập để bình luận