Phong Khí Quan Trường

Chương 350: Viện nghiên cứu


Chương 350: Viện nghiên cứu
Thẩm Hoài không có thời gian rảnh để gặp mặt Thành Di, thế
nên từ khi đến BK cũng không gọi điện cho nàng; Tôn Á Lâm gọi điện đến, nói
ngày mai nàng cũng qua việc qua BK, nhưng Thẩm Hoài không có thời gian, đành
đem hành trình của mấy người Tống Hồng Quân nói cho Tôn Á Lâm nghe, để nàng có
đến BK thì tìm gặp Tống Hồng Quân, cùng theo đoàn đầu tư đến Mai Khê luôn.
Trưa ngày thứ hai, Thẩm Hoài trực tiếp hội hợp cùng viện trưởng
viện khoáng sản Triệu Trị Dân và trợ lý của ông ta, ba người ngồi máy bay chạy
thẳng Birmingham.
Dây chuyền của xưởng mới đều nhập từ tập đoàn Xiyoumingsi, có
rất nhiều chi tiết có thể cải tiến thêm.
Trước mắt Mai thép đã ký hợp đồng cải tiến kỹ thuật với viện
khoáng sản; Triệu Trị Dân là tổng phụ trách hạng mục cải tiến kỹ thuật của Mai
thép được viện chỉ định, cũng là phó viện trưởng phân viện số bốn, trực thuộc tổng
viện nghiên cứu khoáng sản.
Triệu Trị Dân từng có thời gian học tập và làm việc ở
Birmingham, năm 88 mới về nước công tác ở tổng viện khoáng sản, chuyên nghiên cứu
về công trình luyện kim.
Nhìn qua Triệu Trị Dân có vẻ giống một chuyên gia nghiên cứu
tính cách nghiêm cẩm; mà đoạn thời gian sắp xếp công việc của Thẩm Hoài rất bộn
bề nên chưa có cơ hội tiếp xúc nhiều, chủ yếu là giao lưu về phương án cải tiến
kỹ thuật mà thôi.
Đương nhiên với một người đã ngoài bốn mươi như Triệu Trị
Dân, chứng kiến Thẩm Hoài còn trẻ như vậy đã có thể quản lý một xí nghiệp sắt
thép quy mô không nhỏ, tâm lý rất là khốn hoặc.
Có lẽ còn có một chút gì đó không tín nhiệm, mấy lần tiếp xúc
Triệu Trị Dân đều khá dè dặt giữ cự ly với Thẩm Hoài, trừ thực hiện những điều
nằm trong chức trách, còn thì cũng vô ý tiếp xúc thêm với Thẩm Hoài. Đây đó ăn
cơm cùng nhau hai lần, trừ an tâm về năng lực kỹ thuật của Triệu Trị Dân, ấn tượng
của Thẩm Hoài đối với y cũng không kém.
Lần này ngồi máy bay đến Birmingham, từ sân bay đến lúc xuống
đất, tổng cộng mất 12 giờ.
Cân nhắc đến tình hình kinh phí khẩn trương của Mai thép, thấy
Thẩm Hoài xuất hành mà cũng không có nhân viên đi kèm, chuyện lớn chuyện nhỏ đều
tự mình giải quyết, Triệu Trị Dân mới chủ động yêu cầu ngồi khoang phổ thông.
Chỗ ngồi trên máy bay khá hẹp, mọi người cũng khó mà nghỉ
ngơi, chủ yếu là ngồi lại tán gẫu.
Trừ phương án cải tiến, thực tế Triệu Trị Dân là người hiểu
nhiều biết rộng; từ sự chênh lệch giữa kỹ thuật luyện kim trong và người nước,
nói nói một hồi, cuối cùng dẫn đến kinh tế, kiến thiết cơ bản và khác biệt văn
hóa giữa TQ và thế giới….
Từ khi về nước tuy Triệu Trị Dân chuyên chú vào nghiên cứu
công trình luyện kim, nhưng dạng nhân vật ở giai tầng như hắn, những vấn đề cần
quan tâm đều rất rộng, năng lực cũng phải rất toàn diện.
Thẩm Hoài cũng là người kiến thức XH phong phú, hồi trước ở
Mai thép những vấn đề hắn nghiên cứu đã rất tạp rồi; từ công nghiệp luyện kim đến
quản lý, ứng dụng kinh tế học, tất cả đều phải chuyên tâm tìm hiểu qua. Trên
máy bay hai người bàn tán rất hưng phấn, từ lúc lên máy bay tới khi đến nơi, cơ
hồ mồm mép chưa lúc nào ngừng qua.
Trợ lý của Triệu Trị Dân, Hàn Văn Kế là nghiên cứu sinh ở viện
khoáng sản, nghe bọn hắn tán gẫu cả buổi, lúc xuống máy bay nhịn không nổi cảm
khái nói: “Tôi theo Triệu viện trưởng cũng phải hai năm rồi nhưng chưa bao giờ
nghe Triệu viện trưởng nói nhiều như hôm qua; xem ra phải gặp được tri kỷ như
Thẩm tổng mới tìm được tiếng nói chung a…”
Thẩm Hoài ha ha cười lớn, đúng là giữa hai người có cảm giác
như tri kỷ vừa gặp đã thân, chỉ hận biết nhau quá muộn
Vốn Thẩm Hoài đã dặn Phan Thành chuẩn bị cho mình và Triệu Trị
Dân phòng riêng để nghỉ. Nhưng sau khi đến Birmingham, ban ngày bận thảo luận
phương án cải tiến, giám sát dỡ bỏ thiết bị, hiệp đàm với phía Xiyoumingsi về dẫn
tiến kỹ thuật, buổi tối trực tiếp sang phòng Triệu Trị Dân ở chung, hai người
nói chuyện đến quên cả trời đất.
Triệu Trị Dân chỉ ở lại Birmingham một tuần, tiến hành giao
lưu với phía Xiyoumingsi, thăm dò một số chi tiết kỹ thuật đặc thù của dây chuyền
rồi về nước luôn.
Trước ngày Triệu Trị Dân rời đi, Thẩm Hoài đem chuyện ấp ủ
mãi trong lòng nói ra: “Trước đây tôi một mực hy vọng Mai thép có thể thành lập
riêng một viện nghiên cứu, đi nghiên cứu sâu về luyện thép, lấy nó để rút ngắn
chênh lệch kỹ thuật giữa Mai thép và các xí nghiệp hàng đầu thế giới. Chỉ là
mãi mà không tìm được nhân tuyển thích hợp đi làm. Giờ đề ra có hơi đường đột,
nhưng nếu không hỏi thì không cam tâm, Triệu viện trưởng có muốn đến Mai thép
làm không?”
Nếu ở sân bay BK mà Thẩm Hoài há miệng đề ra yêu cầu này, Triệu
Trị Dân không cần nghĩ cũng sẽ cự tuyệt ngay. Trong các xí nghiệp mời hắn về chủ
trì công tác nghiên cứu những năm qua, Mai thép có lẽ là xí nghiệp nhỏ nhất,
nhìn thế nào cũng chẳng thấy có quá nhiều sức hấp dẫn.
Tuy kinh phí nghiên cứu của viện khoáng sản rất thiếu thốn,
nhưng hắn thấy mức độ coi trọng của các xí nghiệp sắt thép với nghiên cứu khoa
học công nghệ phổ biến là khá kém, cảm thấy ở lại tổng viện nghiên cứu khả năng
càng có thể làm được nhiều chuyện, nên một mực không hạ quyết tâm gia nhập xí
nghiệp nào.
Có điều lúc này Triệu Tri Dân bắt đầu do dự, chưa thể lập tức
quyết định được.
“Nếu anh bận tâm sau khi rời
tổng viện sẽ khiến luận văn của Hàn Văn Kế bị ảnh hưởng thì Mai thép có thể ra
mặt đề nghị với viện khoáng sản, đem luận văn dời đến viện nghiên cứu Mai thép.
TW cũng nói rồi, nhân tài kỹ thuật phải đến xí nghiệp để bồi dưỡng, bộ Khoa học
Công nghệ bắt đầu đẩy mạnh thí điểm đưa nghiên cứu sinh đến xí nghiệp làm luận
văn tiến sĩ. Chỉ cần tổng viện đồng ý đem nhóm nghiên cứu sinh này chuyển đề
tài sang Mai thép, Mai thép nhất định sẽ phối hợp. Nếu anh còn có điều kiện nào
khác, tỷ như đãi ngộ, nhà ở, điều động công tác của chị nhà, cùng với tiến cử
nhân tuyển, đề tài nghiên cứu, kinh phí cần thiết… anh cứ đề ra. Chỉ cần đáp ứng
được tôi nhất định sẽ giải quyết….” Thẩm Hoài tận tình khuyên nhủ nói.
“Được rồi, để về BK tôi sẽ
cân nhắc…” Triệu Trị Dân nói.
Trình độ phát triển kỹ thuật cũng như quản lý của ngành luyện
kim đại lục lạc hậu với quốc tế quá nhiều. Trước đây Mai thép để ý đến cái bụng,
đến thu nhập… chủ yếu bắt tay vào quản lý công xưởng; còn giờ đây cần cân nhắc
đến cả theo gót, tiến tới đuổi kịp kỹ thuật luyện thép của các xí nghiệp hàng đầu
thế giới, nỗ lực rút ngắn sai biệt ở phương diện này.
Cho dù cuối cùng Triệu Trị Dân không muốn đến Mai thép làm việc,
Thẩm Hoài vẫn hy vọng anh ta có thể tiến cử một nhân tuyển thích hợp.
Đưa Triệu Trị Dân và trợ lý Hàn Văn Đông đến sân bay, Thẩm
Hoài và Phan Thành cũng ngồi máy bay đến Liverpool, gặp mặt Chu Tri Bạch đang
hiệp đàm thương vụ với phía Anh.
Sau khi sang Anh, đã bốn tháng nay Phan Thành chưa về nước lần
nào.
Lần này Chu Tri Bạch đến Liverpool, chủ yếu là hiệp đàm chuyện
xuất khẩu thép vân ốc với các nhà phân phối đương địa.
Tuy Chúng Tín và Hồng Cơ rót vốn đều là ngoại tệ, có thể bớt
đi một bộ phận nhập khẩu dây chuyền và kỹ thuật tương ứng; lượng ngoại tệ cần
xin giấy phép chuyển đổi không phải là quá lớn.
Chẳng qua công tác thu mua phế thép ở đại lục trước mắt vẫn
chưa hoàn thiện; lại thêm tổng tích súc sắt thép của TQ có hạn, hai năm nay các
nhà máy luyện thép bằng lò điện kiểu thế này mọc lên tương đối nhiều, khiến cho
giá cả phế thép liên tục dâng cao. Thế nên sau khi xưởng mới thành lập, Thẩm
Hoài cân nhắc muốn tăng thêm lượng phế thép nhập khẩu từ bên ngoài.
Nói đến tổng tích súc sắt thép; tuy dân số Anh thua xa TQ,
nhưng lượng sắt thép tích súc trong XH và hệ thống thu mua, xử lý phế thép lại
hoàn thiện hơn rất nhiều lần.
Có điều nhập khẩu phế thép cần sử dụng đến ngoại tệ; trong
khi trước mắt chính phủ vẫn quản lý lượng ngoại hối rất nghiêm ngặt.
Hiện tại mỗi năm Bằng Duyệt nhập khẩu phế thép cần đến 10 triệu
USD; đây đã là một chuyện mà Ngô Hải Phong khi đang đương chức phải phí hết tâm
tư mới giải quyết được.
Sau khi xưởng số hai xây xong, Mai thép cần bảo đảm một lượng
nguyên liệu đầu vào giá tương đối rẻ và ổn định; khả năng mỗi năm cần đến 100
triệu USD chi ra cho mục này.
Trước mắt tổng lượng dự trữ ngoại hối của quốc gia mới hơn
700 triệu USD; mấy năm gần đây tốc độ tăng dự trữ khá nhanh, nhưng mỗi năm cũng
chỉ tăng thêm khoảng 70-80 triệu; một nhà xí nghiệp địa phương muốn chuyển đổi
sử dụng trên 100 triệu USD, độ khó tất nhiên không nhỏ chút nào.
Biện pháp chiết trung nhất là Mai thép tăng lượng sản phẩm
thép xuất khẩu, kiếm ngoại tệ về để giảm bớt lượng ngoại hối chi ra.
Tuy chế độ quản lý ngoại hối của quốc gia rất nghiêm ngặt;
nhưng một nhà xí nghiệp một năm xuất khẩu hơn 100 triệu USD, lại xin giấy pháp
sử dụng trên 100 triệu USD thì dễ dàng hơn nhiều. Nếu vẫn không được, vậy lấy
công ty của Tống Hồng Quân ở HK làm trung chuyển xuất nhập khẩu, có thể trực tiếp
giảm thiểu đại bộ phận tiêu hao ngoại hối.
Chỉ cần không có vấn đề, sản phẩm của Mai thép xuất sang Anh,
không gian lợi nhuận còn lớn hơn cả trong nước.
Giá sức lao động trong mỗi tấn sản phẩm của Mai thép chẳng
qua chỉ tầm 80 đồng, mà giá sức lao động của các quốc gia phát triển lại rất
cao, lên tới chừng 150 USD… Không kể đến những ảnh hưởng từ các phương diện
khác, chỉ có chất lượng hơi kém do chênh lệch kỹ thuật, nhưng bằng lao động giá
rẻ có thể triệt tiêu chi phí vận chuyển, thuế quan, không gian lợi nhuận còn thừa
vẫn lớn vô cùng.
Có điều do hiện tại thị trường sắt thép trong nước đang trong
giai đoạn thiếu hụt nghiêm trọng, đại đa số xí nghiệp sắt thép trong nước đều
không sầu đường kênh tiêu thụ, mà doanh nghiệp trong nước lại không quen với đủ
loại trình tự xuất khẩu và các chế ước pháp luật quốc tế phức tạp, nên tuyệt đại
đa số doanh nghiệp sắt thép ở đại lục đều không có kinh nghiệm tương quan về mặt
này…
Công ty xuất nhập khẩu ở HK của Tống Hồng Quân chủ yếu là nhập
khẩu thép từ ngoài nước vào quốc nội, trước đây chưa thấy đề ra đem sản phẩm
trong nước đưa ra hải ngoại tiêu thụ…. Công tác về phương diện này, bên Bằng
Duyệt lại là phía làm đầu tiên.
Gặp mặt hội liên hiệp mâu dịch sắt thép ở Liverpool một chuyến,
Thẩm Hoài lại kéo Chu Tri Bạch đến Birmingham, hy vọng Bằng Duyệt và Mai thép
cũng có thể tiếp xúc thêm một bước với hội ở Birmingham
Birmingham là thành phố sâu trong nội địa, không có tiện lợi
của cảng biển, mà ngành sắt thép Birmingham đang trong trạng thái bão hòa, bão
hòa đến mức phải giảm bớt lượng sản xuất…. Đối với chuyện tổ chức vận chuyển sản
phẩm từ trong nước đến Birmingham tiêu thụ, Chu Tri Bạch có vẻ không hứng thú lắm,
không gian lợi nhuận rõ ràng sẽ bị ép thấp nhiều.
“Có đôi lúc thà ép thấp lợi
nhuận nhất thời một chút, nhưng không thể buông bỏ tầm mắt nhìn xa được.” Thẩm
Hoài khuyên Chu Tri Bạch, Mai thép không có kinh nghiệm xuất khẩu thép ra thị
trường quốc tế, công tác tương quan còn cần Bằng Duyệt đi ra mở đường, hắn nói:
“Trọn cả hệ thống kinh tế ở Birmingham đang trong giai đoạn chuyển hình, kết cấu
chỉnh thể kinh tế chuyển hướng thương nghiệp, tài chính, dịch vụ và du lịch,
không gian sinh tồn cho ngành chế tạo truyền thống ở Birmingham càng lúc càng hẹp.
Nhưng những xí nghiệp chế tạo này đối với TQ lại rất rất tiên tiến. Bởi thế lần
này chúng ta không chỉ đơn giản là dỡ bỏ thiết bị vận chuyển về nước, còn cần tận
hết khả năng kiến lập liên hệ với người, kỹ thuật và tư bản ở đây. Liên hệ bây
giờ còn rất yếu, nhưng đợi tích lũy đủ uy tín, cũng tức là nói sự nghiệp chúng
ta dựng nên ở Đông Hoa có đầy đủ sức hấp dẫn với bọn họ, chúng ta có thể mời thế
lực tư bản của các ngành nghề truyền thống ở Birmingham đến Đông Hoa đầu tư…”
Chu Tri Bạch không thể không thừa nhận, rằng Thẩm Hoài nhìn
nhận vấn đề xa hơn bản thân, cân nhắc càng thêm sâu, đã không câu nệ được mất nhất
thời…mà bắt đầu lo lắng đến hết thảy toàn cục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận