Phong Khí Quan Trường

Chương 598: Tư tưởng than Hoài (2).


Chương 598: Tư tưởng than Hoài (2).
Vì để trải đường cho hạng mục nâng cấp đường sắt Từ Đông, cuối
tháng mười một, bộ Điện lực nhanh chóng xuống công văn, phúc đáp ý kiến đồng ý
cho Tập đoàn Điện lực Từ Đông chuyển nhà máy Thanh Cát Bình Giang cho Tập đoàn
Hoài Năng. Đây cũng có thể xem là biểu hiện trực tiếp nhất của Tống hệ trong
quyết tâm làm lớn Tập đoàn Hoài Năng.
Nhà máy điện Thanh Cát nằm ở nội thành huyện Thanh Cát thành
phố Bình Giang, gần như có thể nói ngang hàng với Cách Giang của Mai Khê, dung
lượng nhà máy đạt đến chín trăm ngàn kW. Đầu năm 95 do Tập đoàn điện lực Đông
Nam thiết kế, bao thầu xây dựng, là một hạng mục nhà máy điện đầu tiên trong những
hạng mục được xây dựng của điện lực Từ Đông. Tổng mức đầu tư đạt 1.8 tỷ, theo kế
hoạch đầu năm sau, sau khi hoàn thành sẽ do cục Điện lực Giang Đông tiếp quản.
Tuy việc cải cách chế độ ở bộ Điện lực vẫn đang được tiến
hành, tạm thời vẫn chưa nhìn thấy được dấu hiệu thúc đẩy toàn cục, nhưng công
tác phân tích thí điểm mạng lưới điện đã được tiến hành ở các tỉnh Giang Chiết
và các tỉnh vùng duyên hải. Tỉnh Giang Đông cũng thành lập Tập đoàn nguồn năng
lượng Giang Đông, tiếp quản Nhà máy điện sau khi phân tích mạng lưới điện xong.
Nếu không có những phức tạp bên ngoài của Tập đoàn Hoài Năng,
sau khi việc xây dựng Nhà máy điện Thanh Cát được hoàn thành, sẽ được biên chế
vào Tập đoàn nguồn năng lượng Giang Đông. Mà lần này bộ Điện lực ban hành văn bản,
tương đương với việc đem 1.8 tỷ tài sản nhiệt điện và chất đốt, trực tiếp cướp
đi từ trong miệng Tập đoàn nguồn năng lượng Giang Đông, chia cho Tập đoàn Hoài
Năng.
Tiếp nhận Nhà máy điện Thanh Cát, sau một năm Tập đoàn Hoài
Năng có thể đưa mức tổng dung lượng lắp ráp máy móc của nhà máy điện lên tới ba
triệu kW, tổng giá trị lên đến con số bốn tỷ năm trăm triệu, trong đó quy mô
tài sản tỉnh lại đạt đến con số ba tỷ.
Điều này đã đặt một nền móng kiên cố cho việc Tập đoàn Hoài
Năng tiến thêm một bước trong việc bỏ vốn đầu tư, chủ trì công trình nâng cấp
đường sắt Từ Đông, tham gia vào việc khai thác tài nguyên than đá Hoài Tây.
Sự tiến bộ của Tập đoàn Hoài Năng trong việc điều chỉnh và tổng
hợp, nội bộ Tống hệ đương nhiên rõ ràng cũng biết sẽ do Tống Văn Tuệ toàn quyền
phụ trách.
Trong tình hình này, việc Tống Kiều Sinh thị sát công trình
điện lực Từ Đông vào đầu tháng mười hai, trọng tâm của chuyến đi cũng là từ
Đông Hoa đổi thành Từ Thành.Về danh nghĩa là tham gia lễ mừng tổng bộ Tập đoàn
Hoài Năng từ Đông Hoa chuyển đến Từ Thành, thực chất là để cùng mấy người Điền
Gia Canh, Triệu Thu Hoa bàn bạc về vấn đề Tập đoàn Hoài Năng nâng cấp đường sắt
Từ Đông, phát triển Hoài Hải và việc phát triển sản nghiệp than đá.
Tháng mười hai, thời tiết ở Từ Thành lạnh thấu xương, lớp tiến
tu của huyện cũng còn mấy tiết học chưa hoàn thành. Thẩm Hoài xin phép trường Đảng
đi ra ngoài, trước tiên là đón Tống Hồng Quân đã đến Từ Thành sớm hơn một ngày
đang ở khách sạn, rồi lái xe kịp đến nhà ga, nghênh đón bác Hai Tống Kiều Sinh,
cô nhỏ Tống Văn Tuệ từ Giang Đông đến.
Mấy người Hùng Văn Bân, Hồ Thư Vệ cũng đã từ Đông Hoa đến từ
sáng sớm, cùng đến nhà ga tụ họp với Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài dừng xe, nhìn đám người Hùng Văn Bân, Hồ Thư Vệ, đi
cùng với Quách Toàn, Trương Thác, đứng ở bãi đỗ xe của nhà ga hút thuốc. Hắn
cùng Tống Hồng Quân đi tới, cười hỏi:
- Sao trời lạnh thế này mà lại đứng ở đây?
- Cũng không ngại đứng đợi anh một chút như vậy.
Hùng Văn Bân khách sáo bắt tay Tống Hồng Quân, nhìn đồng hồ,
rồi nói với Thẩm Hoài,
- Trương Thác vừa mới vào nhà ga hỏi rồi, tàu của Bộ trưởng Tống
đi có thể sẽ chậm nửa tiếng…
Hành trình trạm trước của Tống Kiều Sinh là Giang Ninh, từ
Giang Ninh đi tàu hỏa đến Từ Thành.
Từ Giang Ninh đến Từ Thành không đến 400km, thật không ngờ
còn có thể trễ tàu đến nửa tiếng.
Thẩm Hoài không biết cha mình có đến không, hắn không muốn
vào bên trong để ngồi cùng họ nửa tiếng, thà rằng ở bên ngoài bãi đỗ xe chịu lạnh
một chút.
Thẩm Hoài lại hỏi Trương Thác:
- Trưởng ban Dương gần đây sức khỏe thế nào?
Lúc kiểm tra sức khỏe hồi đầu tháng mười một, Dương Ngọc Quyền
kiểm tra thấy ở dưới bụng có một khối u nhỏ, hai ngày trước mới tiến hành phẫu
thuật, Thẩm Hoài còn chưa có thời gian về thăm. Nếu không, Dương Ngọc Quyền
cũng sẽ đến Từ Thành, tham dự lần gặp mặt này.
- Đã mời bác sĩ chuyên khoa trong quân y tỉnh, vết mổ rất nhỏ,
buổi sáng lúc tôi rời khỏi bệnh viện, Trưởng ban Dương cũng đã có thể xuống giường
đi được vài bước rồi…
Trương Thác nói.
Sau khi Dương Ngọc Quyền kiểm tra phát hiện cơ thể có bất thường,
liền điều Trương Thác đến Ban Mặt trận Thành ủy, kiêm nhiệm hai chức vụ Chánh
văn phòng và Trưởng phòng liên lạc kinh tế.
Như vậy, ngoài việc Dương Ngọc Quyền nhiều thêm một thân tín
kế cận, những công tác liên lạc với người Hoa, Hoa kiều trong ban Mặt trận cũng
có thể do Trương Thác gánh vác. Trong cấp một ở thành phố, chia sẻ bớt áp lực của
Thẩm Hoài và Hùng Văn Bân trong công tác thu hút đầu tư.
Sức khỏe của Dương Ngọc Quyền có thể nhanh chóng hồi phục để
quay trở lại cương vị công tác là tốt nhất, ngoài tình cảm cá nhân ra, hệ Mai
Cương ở Thành ủy cũng không thể thiếu vị trí của Dương Ngọc Quyền được.
Lúc này đoàn xe nghênh đón của tỉnh cũng chạy vào bãi đỗ xe,
phía sau hai chiếc xe cảnh sát mở đường, Thẩm Hoài nhìn thấy Lý Cốc hạ kính xe
xuống, vẫy tay về phía bên này.
Chiếc xe Mercedes Benz màu đỏ của Tạ Chỉ đi phía cuối đoàn,
do Tống Hồng Kỳ lái xe, đồng thời Tạ Thành Giang cũng ngồi trong xe.
Mặc dù Tống Hồng Kỳ làm việc ở bộ công nghiệp Cơ giới, không
thể đi cùng cha y là Tống Kiều Sinh đi thị sát điện lực Từ Đông, nhưng cũng đến
Từ Thành trước. Là một thành viên của Tống hệ, tham dự việc thảo luận vấn đề
than đá Hoài Tây.
Tham gia việc này, đối với Tống Hồng Kỳ mà nói, cho dù là
trên con đường làm quan, hay là ở trong nội bộ Tống hệ, đều có ích cho việc
tăng thêm kinh nghiệm lý lịch.
Giống như bộ Điện lực, trong vấn đề thay đổi chế độ do Phó thủ
tướng Vương Nguyên của Quốc vụ viện chủ trương, bộ công nghiệp cơ giới cũng là
một trong những bước quan trọng nhất. Mặc dù Tống Hồng Kỳ cũng là cán bộ cấp Cục
trưởng, nhưng ở các bộ và Ủy ban trung ương lại có vẻ rất nhỏ bé, không đáng kể
đến. Nếu bây giờ không có kế hoạch gì trên con đường làm quan, đợi đến lúc thực
sự thực hiện chế độ cải cách trong Ủy ban Trung ương, thì rất khó mà nói có thể
được điều đến một chức vụ vừa lòng.
Thẩm Hoài cũng không có ý kiến gì đối với việc Tống Hồng Kỳ
tham gia sự việc lần này, toàn bộ sự việc có thể thuận lợi thúc đẩy được hay
không, nội bộ Tống hệ có thể đồng tâm hiệp lực được là một việc vô cùng quan trọng.
Nếu ngay cả nội bộ Tống hệ cũng không thể đồng lòng, Tập đoàn
Hoài Năng có thể lấy cái gì để bàn bạc điều kiện với những người bất đồng ý kiến
ở tỉnh Hoài Hải, bộ Đường sắt, cùng với nội bộ Điện lực?
Cha của y và Tạ Hải Thành cũng đang ngồi trên một chuyến tàu
khác, ngoài Tạ Hải Thanh chỉ đi qua đây để xem xét một chút ra, cha của y lúc ở
trên tàu dường như cố tình ngồi rất nghiêm túc, từ đầu cho tới cổ đều có vẻ rất
cứng nhắc.
Việc Tống Kiều Sinh đến, Tống Bính Sinh là anh em, lại còn là
Ủy viên Tỉnh ủy Hoài Hải, Phó chủ tịch tỉnh, nên ông ta đại diện cho Tỉnh ủy và
Ủy ban nhân dân tỉnh đến tiếp đón là thích hợp nhất.
Thẩm Hoài mặc dù không muốn đứng cùng mấy người Tạ Hải Thành,
Tống Hồng Kỳ suốt nửa tiếng, nhưng gặp nhau ở bãi đỗ xe, lại cũng không thể giả
vờ như không nhìn thấy, chỉ có thể cùng mấy người Hùng Văn Bân, Quách Toàn, Hồ
Thư Vệ, Trương Thác đi tới.
Đoàn xe đón tiếp của tỉnh dừng lại, Thẩm Hoài mới chú ý đến
Lưu Kiến Quốc, Tống Hồng Nghĩa không ngờ cũng ở Từ Thành.
Thẩm Hoài chau mày, nhìn liếc qua Tống Hồng Quân, trong lòng
cũng biết Lưu Kiến Quốc cũng đến cùng, chắc chắn là do sự việc Mai Cương sắp
lên thị trường chứng khoán mà đến.
Sau khi xe đón tiếp của Tỉnh ủy đến, đồn cảnh sát ở nhà ga
cũng điều động cảnh sát, cùng đảm bảo trật tự an toàn trong việc nghênh đón. Mấy
người Thẩm Hoài lại đi đến phòng khách gần bãi đỗ xe để đợi.
Đội ngũ đi nghênh đón nhiều người như vậy, sau khi mọi người
giới thiệu làm quen với nhau, thì cùng nhau đứng nói chuyện chờ tàu đến.
Sự nhiệt tình của Lưu Kiến Quân đối với Thẩm Hoài cũng không
hề thay đổi, vừa mới đến đại sảnh đã đứng ngay phía sau Thẩm Hoài không rời đi.
Còn cố hết sức gọi Tạ Thành Giang, Tống Hồng Kỳ, Tống Hồng Nghĩa đến nữa.
Bên cạnh Tống Bính Sinh còn có một người trung niên, đến đại
sảnh, cũng nhiệt tình đến chào hỏi Thẩm Hoài:
- Bí thư Tiểu Thẩm hết tháng này, có lẽ sẽ đảm nhiệm vị trí
Chủ tịch huyện Hà Phổ rồi nhỉ?
Qua sự giới thiệu lúc nãy, Thẩm Hoài biết y là một cán bộ cấp
Cục cùng cha hắn từ bộ Nông nghiệp điều đến văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh,
nhưng lại không nghe rõ tên của y, chỉ biết y họ Trịnh.
Thẩm Hoài gật gật đầu, nói:
- Nếu không có gì thay đổi, sẽ là quyền Chủ tịch tỉnh trong một
thời gian, cũng còn chưa biết có qua được cửa tuyển cử vào tháng ba năm sau hay
không nữa…
Thật ra cũng không cần phải đợi đến tháng sau, trình tự bổ
nhiệm đã được bắt đầu. Cát Vĩnh Thu chuyển công tác làm Phó bí thư Quận ủy Tây
Thành, việc bổ nhiệm quyền Chu tịch quận đã được ban bố. Sau khi hắn kết thúc lớp
tiến tu ở trường Đảng, sẽ chủ trì công việc ở Ủy ban nhân dân.
Tuy nhiên, Thẩm Hoài có chút nghi ngờ. Người này nếu là cùng
với cha hắn từ bộ Nông nghiệp chuyển đến Hoài Hải, có lẽ phải biết sự phức tạp
trong mối quan hệ giữa cha con hắn. Ngay cả Ngụy Nhạc cũng im lặng đứng một
bên, ngoài gật đầu chào hỏi ra, cũng không hề có ý định đến nói chuyện, y sao
còn có thể đi tới tiếp cận như vậy?
- Trịnh Phong ở lại viện Kinh tế tỉnh làm việc rồi, nó thường
xuyên nhắc tới việc Bí thư Thiểu Thẩm trước đây từng dạy học ở viện Kinh tế,
còn tìm đọc rất nhiều bài viết mà Bí thư Tiểu Thẩm từng phát biểu. Đối với Bí
thư Tiểu Thẩm anh chỉ biết thán phục mà thôi, còn nói nếu có cơ hội còn muốn gặp
mặt Bí thư tiểu Thẩm để học hỏi đấy.
Người nọ tiếp tục nói.
Thẩm Hoài lúc này mới nhớ đến năm kia lúc ngồi tàu quay về Yến
Kinh, gặp Trịnh Phong cùng học với Hùng Đại Linh, Tân Kỳ ở viện Kinh tế, không
ngờ người trước mặt lại là cha của Trịnh Phong – Trịnh Cương.
Sau lần gặp nhau đó, Thẩm Hoài không còn gặp lại Trịnh Phong
nữa, cũng không quan tâm đến tin tức của y nữa. Quả thật không ngờ sau khi tốt
nghiệp học viện Kinh tế tỉnh, y lại ở lại trường làm việc.
Lưu Kiến Quốc hiển nhiên khá biết rõ về mối quan hệ giữa hai
cha con Trịnh Cương, Trịnh Phong. Nghe Trịnh Cương nói với Thẩm Hoài như vậy,
liền làm ra vẻ kinh ngạc nói:
- Thẩm Hoài cậu cũng quen biết với Trịnh Phong sao? Con người
Trịnh Phong này tính giác ngộ rất cao, anh ta ở lại trường quả thật đáng tiếc…
Thẩm Hoài không biết Lưu Kiến Quốc nói Trịnh Phong có tính
giác ngộ cao là nói về mặt nào, dù sao lúc trước đối với người gia đình có chút
quyền thế hắn đều đề cao cảnh giác, lại cũng chẳng có ấn tượng gì tốt với Trịnh
Phong trong việc biểu hiện trước mặt Hùng Đại Linh.
Đương nhiên hắn cũng không vô tình phủ định lời nói của Lưu
Kiến Quốc, liền cười nói:
- Là năm kia, tôi đi xe lửa về Yến Kinh, vừa hay gặp con trai
của Chủ nhiệm Trịnh, không ngờ anh ta là sinh viên của viện Kinh tế tỉnh, lại
càng không ngờ anh ta là con của Chủ nhiệm Trịnh. Nhiều lúc thế giới này của
chúng ta quả thật rất có cơ duyên đấy…
Thẩm Hoài đại khái nhớ Trịnh Phong này học trước Hùng Đại
Linh một hai khóa, thầm nghĩ nếu y không tiếp tục học Ngiên cứu sinh, ở lại viện
Kinh tế tỉnh làm việc cũng đã được một hai năm rồi. Nghe giọng điệu của Lưu Kiến
Quốc, Trịnh Phong dường như không can tâm lắm mà ở lại trường, vẫn là muốn như
cha y, chen chân vào đứng dưới bóng mát của Tống hệ.
Thẩm Hoài lại nghĩ, hoặc là cha y hai năm nay đều làm việc ở
Từ Thành, Trịnh Cương lại thuộc dòng hệ cha hắn mang theo từ bộ Nông nghiệp ra
đây. Hai năm nay Trịnh Phong cũng tiếp xúc khá nhiều với mấy người Tạ Chỉ, Tạ
Thành Giang, Tống Hồng Kỳ, Tống Hồng Nghĩa, từ đó mà quen biết với Lưu Kiến Quốc
cũng là điều không thể nói được.
- Cơ duyên, từ này thật hay!
Nghe Thẩm Hoài nhắc đến cơ duyên, Lưu Kiến Quốc cười lớn, lại
nói với Trịnh Cương,
- Nếu tôi bảo Trịnh Phong rời khỏi trường học để đến giúp
tôi, Chủ nhiệm Trịnh cũng đừng có nói tôi hủy hoại tiền đồ của anh ta đấy!
- Xem Lưu tổng anh nói kìa!
Trịnh Cương cười như mặt nở hoa,
- Lưu tổng anh đồng ý cất nhắc Trịnh Phong, là phúc phận một
đời của nó, tiền đồ chỉ có thể dài rộng hơn. Bây giờ tôi chỉ sợ nó năng lực
không đủ, không thể giúp được nhiều cho Lưu tổng thôi…
- Điều này không cần Chủ nhiệm Trịnh anh phải lo lắng, người
mà tôi trọng dụng, sẽ không thể kém cỏi đâu.
Lưu Kiến Quốc nói. Anh ta cũng chỉ hơn ba mươi tuổi rồi,
nhưng đối với Trịnh Cương vẫn giữ thái độ từ trên cao nhìn xuống. Nhưng Trịnh
Cương cũng không hề có phản ứng gì.
Lưu Kiến Quốc ngoài là cháu ngoại của Đới Thành Quốc ra, bản
thân nhà họ Lưu ở trong Tống hệ cũng được xem là một nhánh không hề yếu kém,
không phải là điều mà một Trịnh Cương từ dưới đáy đi lên, không hề có các bậc
cha chú chống đỡ có thể so bì. Cho nên với Trịnh Cương, con trai y là Trịnh
Phong có thể đến làm việc với Lưu Kiến Quốc, tiền đồ phát triển chắc chắn sẽ tốt
hơn nhiều so với việc ở lại Học viện Kinh tế làm việc.
- Mấy năm nay Kiến Quốc anh không làm thì thôi, đã làm là
oanh oanh liệt liệt thôi.
Tống Hồng Quân ở bên cạnh nói đùa,
- Trịnh Phong này rốt cuộc là người như thế nào, khiến cho
anh phải xem như bảo bối vậy, đợi lúc nào rảnh rỗi gọi tới cho tôi xem thử…
Lưu Kiến Quốc ở trước mặt Tống Hồng Quân cũng không thể hiện
gì, chỉ cười nói:
- Tính ra tôi cũng lớn hơn Thẩm Hoài bốn tuổi, mấy năm nay ở
Yến Kinh cũng chỉ bát nháo một chút, tự cho cũng không tồi. Nhưng sau khi biết
được quá trình phát triển của Mai Cương, tôi mới phát hiện ra, những người ở lại
Yến Kinh như chúng tôi, mới thật sự là ếch ngồi đáy giếng. Bây giờ là lúc không
nỗ lực, không theo đuổi thì không được. Với anh Hồng Quân thì không thể so bì
được rồi. Nhưng Học viện Kinh tế Hoài Hải ở trong nước cũng có chút thực lực,
Trịnh Phong cùng với một số giảng viên trẻ tuổi trong trường, tôi cũng đã từng
tiếp xúc mấy lần, trình độ cũng rất tốt. Anh nghĩ thử xem, Thẩm Hoài lúc trước
chẳng phải cũng từ Học viện Kinh tế Hoài Hải ra…
Nghe Lưu Kiến Quốc nói như vậy, Thẩm Hoài đoán việc y đến Từ
Thành không phải mới chỉ một hai ngày thôi.
Thẩm Hoài lại càng kinh ngạc, Lưu Kiến Quốc lần này rõ ràng
là vì việc Mai Cương lên sàn mới đến. Nhưng Lưu Kiến Quốc đã đến Từ Thành từ
trước, lại không liên lạc với hắn, mà lại ở cùng một chỗ với Tạ Chỉ, Tạ Thành
Giang, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi đi tìm Trịnh Phong và những giảng
viên trẻ tuổi trong Học viện Kinh tế nói chuyện. Có thể thấy, Lưu Kiến Quốc, Tạ
Thành Giang đang suy tính chuyện gì đó sau lưng rồi…
Bạn cần đăng nhập để bình luận