Phong Khí Quan Trường

Chương 788: Món ngon khó nuốt


Chương 788: Món ngon khó nuốt
Thẩm Hoài cùng ông cụ Đồng, ông cụ Thôi, cô cả Tống Anh, dượng
cả Tống Kiện, Lý Cốc và Diệp Tuyển Phong đi ra khỏi Chử Viên, đi qua cầu Chử
Khê, từ xa liền nhìn thấy đoàn xe dài dằng dặc không ngừng tiến vào bãi đỗ xe,
đó là đoàn khách tới dự tiệc cưới.
Thấy nhóm cảnh sát đang duy trì trật tự ở trước khách sạn, Thẩm
Hoài còn tò mò không hiểu sao đoạn đường phía sau Chử Viên không có chiếc xe
nào chạy qua, hóa ra cục công an thành phố đã cho phong tỏa đoạn đường này.
Đúng lúc này, Ngô Hải Phong, Chu Viêm Bân, Trần Bảo Tề, Cao
Thiên Hà, Hùng Văn Bân, Ngu Thành Chấn, Quách Thành Trạch, Trịnh Minh Kinh,
Dương Ngọc Quyền, Mạnh Kiến Thanh và Trần Binh toàn các vị lãnh đạo cao cấp của
thành phố đang tiến vào phía khách sạn.
Tống Bính Sinh đứng ở đầu cầu nhìn về phía đoạn đường phong tỏa,
rồi lại nhìn đoàn người đang tiến vào, nhíu mày bất mãn nói: - Đã nói là đừng
có phô trương như thế rồi, để người ta nói Tống gia gả con gái mà náo động cả
thành phố lên thì sẽ ảnh hưởng tới thanh danh mất.
Thẩm Hoài quay đầu nhìn về phía sông Mai Khê, làm bộ không
nghe thấy lời nói móc khó nghe của cha anh.
Ông cụ Thôi Hướng Đông cười ha hả: - Như vậy mới vui, nếu Chu
gia ngay cả một chút này cũng làm không nổi liệu lão Tống còn vui được sao?
Ông cụ Thôi đã nói vậy, Tống Bính Sinh liền nín thinh. Ông
cũng biết lần này ông cụ Thôi đến để góp vui, chủ yếu đến là vì Thẩm Hoài, ông
cũng không muốn tự rước nhục trước mặt ông cụ.
Tâm trạng ông cụ hôm nay vô cùng tốt, không hề để ý tới việc
Tống Bính Sinh xét nét Thành gia quá phô trương, ông cười nói: - Thế nào cũng
được. Chu gia cũng là người nhiệt tình, chúng ta lại còn đi bắt bẻ này nọ thì
thật khiến người khác chê trách.
Lý Cốc ở bên cạnh chứng kiến hết thảy nhưng cũng chỉ cười cười,
ông ta biết ông cụ Tống Hoa mấy năm nay chưa từng rời khỏi thủ đô, lần này tới
Đông Hoa ngoài việc dự đám cưới cháu gái gả tới Chu gia thì còn một nguyên nhân
quan trọng nữa đó là vì muốn xem xem thành tựu xây dựng và phát triển của Mai
thép những năm gần đây.
Mai thép trước đây chỉ là nơi tôi luyện con cháu Tống gia chứ
không hề có tác dụng gì, đám con cháu tranh đấu gay gắt nhưng chỉ cần không vượt
quá giới hạn thì ông cũng không bao giờ ra mặt, tránh cho người khác nói ông
bao che khuyết điểm.
Nhưng hiện tại Mai thép có thể phát triển tới mức này, bất luận
đối với gia tộc nào ở thủ đô đều không thể ngờ rằng lại có tiềm lực mạnh tới vậy,
Tống gia lại có có át chủ bài này trong tay, vậy thì sau này cho dù có phải đấu
tranh kịch liệt như thế nào cũng đã nắm chắc một thế thủ trên bàn cờ rồi.
Ông cụ Tống lại xuất hiện đúng lúc này chính là muốn biểu thị
thái độ, khiến lão tứ của Tống gia đúng thật là há miệng mắc quai.
Lúc này hội Ngô Hải Phong đã tới nơi, mà Lý Cốc cũng không ngờ
Thôi Vĩnh Bình cũng đến.
Ông cụ Thôi sau khi nghỉ hưu liền ở tại thủ đô, vô cùng nhàn
rỗi nên cũng tới chung vui là chuyện đương nhiên, nhưng Thôi Vĩnh Bình vừa mới
điều nhiệm hải quân Hoài Hải, công việc bận rộn như vậy mà vẫn tranh thủ thời
gian ghé qua, xem ra rất nhiều người thấy ông cụ Tống tới Đông Hoa lần này không
đơn giản chỉ vì dự lễ cưới cháu gái, mà còn vì hạm đội Hoài Hải ở Tân Phổ sẽ
chính thức khởi động vào năm sau.
Nhớ tới lúc lần đầu tới Hoài Hải, vùng vịnh Hoài Hải vô cùng
hoang sơ, còn bây giờ náo nhiệt như vậy, chỉ có khoảng thời gian hai, ba năm
thôi đã thay đổi như vậy, thật khiến Lý Cốc vô cùng xúc động. Vịnh Hoài Hải tuy
có ưu thế về địa lý thiên nhiên, nhưng chỉ có vào tay đúng người mới có thể
phát huy được giá trị cao nhất!
Mọi người vừa nói chuyện vừa đi vào khách sạn, tuy Lý Cốc là
bí thư công ủy xí nghiệp tỉnh ủy nhưng so với Tống Bính Sinh, Thôi Vĩnh Bình, vị
trí của ông ta còn kém họ, ngay cả Ngô Hải Phong đã lui về tuyến hai nhưng cũng
là cán bộ cấp tỉnh.
Lý Cốc không đi lên phía trên mà đi cùng hội Quách Thành Trạch
và Mạnh Kiến Thanh ở phía sau, nói với bọn họ về điều kiện trao đổi của Thẩm
Hoài lúc nãy.
Quách Thành Trạch và Mạnh Kiến Thanh hai mắt như tỏa sáng,
bán tín bán nghi nhìn về phía Thẩm Hoài.
Thấy hai người họ nhìn qua, Thẩm Hoài hiểu Lý Cốc đã nói chuyện
với họ về việc tập đoàn khai thác phát triển Tân Phổ, liền vội đi về phía họ,
cười nói: - Thị trưởng Quách, bí thư Mạnh, tiệc hôm nay hai vị phải uống thêm
vài chén đó. Uống rượu ở Đông Hoa đều là uống sát phạt, không biết Thị trưởng
Quách và bí thư Mạnh đã tìm ra đối thủ cho mình chưa? Nếu như chưa tìm ra, vậy
tôi đây xin kính cẩn tiếp đón các vị vậy.
Quách Thành Trạch đi thẳng vào vấn đề: - Việc cậu nói với chủ
nhiệm Lý là thật?
- Lời này của Thị trưởng Quách sai rồi, tôi có lừa ai cũng
đâu dám lừa gạt chủ nhiệm Lý? Thẩm Hoài cười nói: - Nếu như không tin, đợi sau
khi tan tiệc, tôi ký tên đóng dấu cho các vị là được.
Ở đây mọi người đều là người có địa vị, trêu đùa có thể được
nhưng lời thì không thể nói sai.
Chỉ có điều, điều kiện của Thẩm Hoài đưa ra thực ngoài dự liệu
của bọn họ, lúc nghe Lý Cốc nói, hai người họ nhất thời ngưng trệ cũng là điều
bình thường.
Tập đoàn khai thác phát triển Mai Khê là của công ty đầu tư
công nghiệp Mai Khê thuộc trấn Mai Khê, từ khi hợp nhất với công ty đầu tư
thành phố Mai Khê, liền nắm giữ quyền khai thác đất đai của toàn bộ khu Mai Khê
mới, hiện tại là thuộc nhà máy quốc hữu của khu Đường Áp và trấn Mai Khê.
Mai Khê đã tạo nên mối quan hệ rất phức tạp, nhưng tập đoàn
Mai Khê chắc chắn không phải quan trọng nhất, cho dù Mạnh Kiến Thanh và Chu Kỳ Minh
mỗi người giữ chức vụ riêng: bí thư Khu ủy và Khu trưởng Đường Áp, thì cũng
không thể gây áp lực tới mối quan hệ giữa Thẩm Hoài và tập đoàn khai thác Mai
Khê.
Quách Thành Trạch và hai người Mạnh, Chu chưa từng nghĩ tới
quyền nắm giữ tập đoàn khai thác Mai Khê, nhưng trước mắt cục diện tranh giành
quyền lực ở Đông Hoa vô cùng phức tạp, bọn họ còn muốn hợp tác với Thẩm Hoài để
chèn ép Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn, lúc này bọn họ sao dám đi khiêu khích Thẩm
Hoài chứ?
Nhưng nếu Thẩm Hoài chủ động giao quyền quản trị tập đoàn
khai thác Mai Khê, thì đó lại là chuyện khác.
Tập đoàn khai thác Mai Khê, ngoài các hạng mục chính như tập
đoàn gang thép, nhà máy công nghiệp nặng Hoài Liên, nhà máy điện Mai Khê, vịnh
Mai Khê, khu thương mại thành phố, tuyến đường sắt Từ Đông đều có số cổ phiếu
trị giá hai đến ba trăm tỉ, thì trực thuộc tài sản Mai Khê còn có hầu hết các
khu phát triển thương mại và chung cư trong khu Mai Khê mới, năm ngoái chỉ
riêng quyền chuyển nhượng đất đai cũng đã lên tới 140 tỉ.
Cũng có thể nói, những năm gần đây, Mai Khê đang vùng lên mạnh
mẽ, phần lớn thành quả phát triển đều tập trung ở tập đoàn khai thác Mai Khê.
Thu nhập từ chuyển nhượng đất đai, trên lý thuyết thì còn phải
chi cho bên khai thác và thiết kế đầu tư, chứ không thể chuyển nhượng hết hoặc
phân sang khu khác, nhưng nếu có thể nắm trong tay số tài sản lớn như vậy thì nằm
mơ cũng thấy sướng.
Công trình cải tạo điện khí hóa tuyến đường sắt Từ Đông do tập
đoàn khai thác Mai Khê phụ trách đầu tư, điểm bất an chính là ở đây.
Nếu như Thẩm Hoài đồng ý giao ra quyền quản trị Mai Khê lại
cho Quách Thành Trạch làm người đại diện, thì Đông Hoa đã đủ thực lực để ngang
hàng với Trần Bảo Tề đứng đầu Triệu Hệ của rồi.
Mà nếu tập đoàn khai thác Mai Khê hợp nhất với sàn chứng
khoán mới, thì sẽ do đại biểu ủy ban nhân dân địa phương nắm quyền, mà đại biểu
quản lý thành viên hội đồng quản trị tất nhiên sẽ rơi vào tay Mạnh Kiến Thanh.
Vốn quy mô tài sản của tập đoàn Mai Khê rất lớn, lại thêm cả
nguồn vốn bên tỉnh và thành phố rót vào, nếu bọn họ có quyền cổ phiếu của sàn
chứng khoán mới thì cũng chẳng phải lo quyền nắm giữ tập đoàn vào tay ai.
Mà tất cả điều này, điều kiện chỉ là thay đổi toàn bộ quyền
kinh doanh của xưởng đóng tàu Chử Giang, hợp nhất kinh doanh với xưởng Hằng
Dương.
Quách Thành Trạch và Mạnh Kiến Thanh hoàn toàn không có lí do
gì để từ chối.
Tuy nhiên hai người Quách, Mạnh cũng không hề thấy chuyện chỉ
đơn giản như vậy.
Mạnh Kiến Thanh nhìn Trần Bảo Tề đang đứng nói chuyện với Tống
Bính Sinh và Thôi Vĩnh Bình, nói:
- Tập đoàn Mai Khê nắm giữ hầu hết quyền khai thác khu vực mới,
nhưng dù sao nơi đó cũng thuộc tài sản địa phương, nếu trực tiếp đổ vào sàn chứng
khoán mới, bí thư Trần sợ là sẽ không bỏ qua đâu?
- Không thành vấn đề. Thẩm Hoài khẳng định. - Tài nguyên lấy
ra có thể do trung tâm quản lí đất đai tiếp nhận, hoặc đơn giản là trực tiếp
thành lập một tổ quản lý tài nguyên đất đai. Phó thị trưởng Hùng trước khi rời
khỏi Đông Hoa đã có suy nghĩ này. Nếu thị trưởng Quách, bí thư Mạnh triển khai
nó, cá nhân tôi vô cùng ủng hộ.
Ủy ban nhân dân thành phố lấy danh nghĩa lập tổ quản lý tài
nguyên đất đai, nhưng trên thực tế là thu quyền khai thác của khu Đường Áp, khu
phía Bắc và phía Tây thành phố Đông Hoa về tay thành phố, chứ không dính dáng một
chút nào tới quyền khai thác thổ địa một huyện nào cả.
Việc tập trung được quyền khai thác đất đai thành phố sẽ có
thể kêu gọi được nguồn tài chính của thành phố, từ 100 tỉ của năm 97 có thể
tăng lên tới 300 tỉ, mà có thể còn cao hơn nữa, hoàn toàn xoay chuyển vận mệnh
"khu áp đảo thành phố".
Quách Thành Trạch hiện đang là thị trưởng thành phố, nếu ủy
ban nhân dân thành phố thành lập tổ quản lý tài nguyên đất đai thì ông ta sẽ là
người có lợi nhiều nhất.
Tuy vậy, ông ta vẫn nghi ngờ đề nghị của Thẩm Hoài.
Chả có bữa ăn nào không mất tiền, Thẩm Hoài đã dám bỏ ra như
vậy, bọn họ có thể thu quyền khai thác khu Đường Áp về tay dễ dàng, nhưng khu
phía Tây và phía Bắc làm sao dễ nuốt như vậy?
Không nói tới việc chính quyền hai khu này sẽ kịch liệt phản
đối, chỉ cần nhìn kẻ độc chiếm khu Tây là Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn là biết
thái độ của bọn họ sẽ ra sao, đời không như là mơ.
Thẩm Hoài đem mâm cơm dâng tận miệng họ, nhưng trong cơm có độc,
dù vậy cũng phải xem lại, nếu vì Thẩm Hoài có ý đồ, rồi e sợ phản ứng của Trần
Bảo Tề mà bỏ qua cơ hội ngon tới vậy, thì sau này bọn họ cũng sẽ không được người
khác tôn trọng ở Đông Hoa nữa.
Quách Thành Trạch không tỏ thái độ ngay mà chỉ gật đầu nói: -
Đề nghị lần này của Thẩm Hoài rất có tính xây dựng, thành lập tổ quản lý tài
nguyên đất đai trực thuộc tỉnh cũng không phải điều gì mới mẻ, nếu Đông Hoa áp
dụng cũng không có ảnh hưởng gì lớn.
Trần Bảo Tề đi phía trước, bất giác nhìn thấy Thầm Hoài,
Quách Thành Trạch và Lý Cốc đi phía sau đang bàn tán gì đó liền chột dạ. Lúc
này ông ta rất sợ Thẩm Hoài sẽ hợp tác với bên Kế Kinh Hệ, sẽ tạo thành gọng kiềm
cho ông ta ở Đông Hoa, ông ta liền đứng lại cười hỏi: - Chủ nhiệm Lý, lão Quách
và Thẩm Hoài đang nói chuyện gì vậy?
- Thị trưởng Quách vốn biết hôm qua tôi uống say, còn định hại
tôi, kéo tôi qua uống cùng ông ấy. Thẩm Hoài trả lời.
- Lão Quách ức hiếp Thẩm Hoài như vậy là không được, để ông cụ
Tống nhìn thấy, còn không biết chúng ta bình thường bắt nạt Thẩm Hoài ra sao?
Trần Bảo Tề cười nói.
Thấy ông cụ Tống nhìn qua, Quách Thành Trạch chắp tay nói: -
Tống lão đừng nhìn tôi như thế, tôi chỉ cần một ly rượu cũng đủ đầu váng mắt
hoa rồi, chỉ mong Thẩm Hoài không ức hiếp tôi là được...
Mọi người đều cười lớn, chỉ coi lời của Trần Bảo Tề và Quách
Thành Trạch chỉ là lời nói vui đùa trên bàn tiệc mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận