Phong Khí Quan Trường

Chương 320: Cuộc gặp ngoài ý


Chương 320: Cuộc gặp ngoài ý
Rượu uống đến tảng sáng, ba cô kia đòi ra ngoài sân đắp người
tuyết, náo đến một đêm không ngủ. Đến bảy giờ cô út gọi điện sang, nói Thẩm
Hoài, Tống Đồng, cả Tôn Á Lâm nữa về ăn điểm tâm… Ngày đầu tiên năm mới, đây là
phong tục… Tống Hồng Quân cũng phải về bồi cha mẹ và người nhà ăn bữa đầu tiên
trong năm, bỏ lại một mình Diêu Oánh cô đơn trong biệt thự, bốn người bọn hắn
lái xe về trung tâm thành phố.
Ăn xong cơm sáng ba người mới về phòng ngủ bù.
Thẩm Hoài chỉ ngủ có ba tiếng, giữa trưa đã tỉnh như sáo,
không hề cảm thấy mệt mỏi.
Vợ chồng cô út không biết đi nhà nào chúc Tết rồi, bọn họ thường
xuyên ở Giang Ninh (tên khác của Nam Kinh), ở nhà không thuê người giúp việc,
trong sân tích một tầng tuyết dày, yên ắng không người, Tống Đồng và Tôn Á Lâm
còn đang ngủ say như chết… Thẩm Hoài tắm táp qua một cái, chạy về khách sảnh mới
thấy tờ giấy tiểu cô nhắn lại trên ghế, dặn bọn hắn nếu dậy kịp thì đến đại trạch
ăn cơm trưa.
Tống Đồng chết sống cũng không chịu rời giường, Thẩm Hoài
sang phòng bên, Tôn Á Lâm cũng cuộn mình trong chăn gọi mãi không nghe, bị Thẩm
Hoài bóp mũi không cách nào thở nổi liền nhấc chân đá một phát mới đuổi được Thẩm
Hoài ra khỏi phòng.
Thẩm Hoài nhìn bộ dạng hai chị em này, xem ra không ngủ đến
chiều là không chịu rời giường, đành tự thân một mình chạy đến đại trạch.
Đến nơi thấy Tống Hồng Quân cũng vừa lái xe đến, Tống Hồng Kỳ,
Tống Hồng Nghĩa và Tạ Chỉ đều có mặt, phàm là những lúc có mặt trưởng bối, thái
độ của bọn hắn với Thẩm Hoài đều khá hòa thuận. Cho dù trong lòng Tạ Chỉ có
chán ghét Thẩm Hoài đến cực độ song cũng không quá phận, tựa như đêm qua, các
bên tương an vô sự, vùi đầu ăn cơm.
Buổi tối được sắp xếp tổ chức trong nhà bác hai, có mời nhà
Thành Văn Quang tham dự, cũng là muốn mượn cơ hội này cho Thẩm Hoài và Thành Di
chính thức gặp mặt.
Thẩm Hoài thì sao cũng được, vươn đầu một đao, súc đầu cũng
là một đao; đây đó như thế nào còn phải chờ gặp mặt đã rồi tái xét.
Buổi chiều Tống Hồng Quân nhận được điện thoại của bạn hồi đại
học, phải đi hội ngộ một chuyến; vợ chồng cô út về nhà đón Tết cũng chẳng nhàn
được đến đâu, mồng bốn là bọn họ phải về Giang Ninh rồi, nhân thời gian mấy
ngày này đi thăm viếng một số người quen cho xong… Thẩm Hoài không gom đến một
khối cùng đám Tống Hồng Kỳ, Tống Hồng Nghĩa, buổi chiều lại không có nơi nào để
đi, liền trực tiếp về lại cô út, tính lôi hai chị em kia dậy, tìm người nói
chuyện, giết giết thời gian.
Đi qua đầu hẻm, Thẩm Hoài bắt gặp tiệm sách nhà Đàm giáo sư
hơi khép hờ.
Đẩy cửa vào, không thấy Đàm Thạch Vỹ đâu, chỉ bắt gặp tiểu
Ngũ đang đứng trên thang gỗ chỉnh lý giá sách.
Mải bận việc, tiểu Ngũ không chú ý đến có người vào, Thẩm
Hoài bèn dựa lưng lên cửa, xem xem đến lúc nào thì tiểu Ngũ mới ý thức ra có
khách đến thăm.
Tiểu Ngũ mặc một chiếc quần jean màu lam đứng trên thang gỗ,
triển hiện ra đôi chân thon dài miên man.
Mông được quần jean bó chặt vểnh lên, mặc dù không tròn trịa
được như nữ tính thành thục, song càng có phong vị của thiếu nữ thanh xuân,
tràn trề sức sống…
Mái tóc được nàng tùy ý buộc lại thành bím đuôi ngựa, gò má
ưu mỹ trơn mịn, nhìn cảm tưởng như búng ra nước, khuôn mặt thanh thuần mỹ lệ,
đem lại cảm quan u tĩnh thanh nhã phảng phất như tinh linh chốn thâm sơn… Chỉ
là lúc này làn môi hồng nhuận mềm mại hơi vểnh lên, không biết nàng nghĩ đến điều
gì, thần sắc tươi rói, hoàn toàn không nghĩ đến có người đang đứng bên cửa ngắm
mình…
Thẩm Hoài không kìm được nghĩ, nếu đối tượng của mình là tiểu
Ngũ thì hay biết mấy, nếu thế hắn rất cam tâm tình nguyện làm “hy sinh” trong một
cuộc hôn nhân chính trị thế này.
Nghĩ đến đây Thẩm Hoài không kìm được cười khẽ, năm nay tiểu
Ngũ mới 19, là sinh viên năm thứ hai đại học Bắc Kinh, dù muốn tìm đối tượng
thì cũng còn quá sớm.
“Anh là ai?”
Thẩm Hoài ngắm tiểu Ngũ đến nhập thần, không ngờ có người đến
bên cạnh, bắt gặp hắn rình trộm tiểu Ngũ lúc nào mà không hay. Nghe được tiếng
quát, kinh ngạc quay đầu, một khuôn mặt tiếu mỹ đang nhìn hắn chằm chằm, nghiêm
lệ chất vấn: “Thế nào, nhìn đủ chưa?”
« Tôi mới mở cửa…. » Thẩm Hoài bị tiếng quát làm cho kinh hồn
không nhẹ, ngượng ngập phân trần…
Tiểu Ngũ quay đầu lại, thấy Thẩm Hoài và cô gái kia đứng trước
cửa, giật mình một cái, thiếu chút té từ trên thang gõ xuống, thật không dễ
dàng mới giữ được thăng bằng, leo xuống, vỗ vỗ ngực, nói: « Hù chết người ta ;
còn tưởng sáng mồng một không có ai đến mua sách chứ… »
Hiển nhiên cô gái kia không định dễ dàng thả qua Thẩm Hoài,
thấy hắn cũng định đi vào, nhíu mày trừng hỏi: « Thế nào, vừa rồi đứng trước cửa
nhìn chưa đủ, còn muốn đi vào nhìn cho rõ hả? »
Giờ tiểu Ngũ mới biết Thẩm Hoài đã đứng đó nhìn mình từ lâu,
nàng lại chuyên chú vào giá sách, nghĩ ngợi lung tung, không chú ý đến bên người,
mặt đỏ lên, mang tai đều bị nhuộm thành màu hồng nhạt….
Thẩm Hoài vừa định giải thích, tiểu Ngũ đã kéo tay cô gái kia
lại, thấp giọng nói: « Chị Thành Di, người ta đến để xem sách, chị dữ thế này,
coi chừng đến tối đi xem mặt người ta không vừa mắt đâu… » Rồi nhanh chân kéo
cô gái kia ra sau quầy, thừa dịp Thành Di không chú ý, quay đầu chớp chớp mắt với
Thẩm Hoài.
Da đầu Thẩm Hoài tức thì tê rần, vạn vạn không ngờ chưa đến
buổi tối đã đụng mắt “đối tượng” trong tiệm sách Đàm Thạch Vỹ rồi.
Cô út không lừa hắn, Thành Di đúng là một cô gái xinh đẹp, tướng
mạo xuất chúng, đôi mắt tròn to, mái tóc xõa ngang vai, trang điểm nhẹ nhàng
càng hiện vẻ diễm lệ mê người.
Thân hình cao ráo, khí chất bất phàm, môi hồng phấn trắng,
khiến ai cũng cảm giác được, nếu được người vợ như thế, diễm phúc đời này xem
như không cạn.
Có điều ánh mắt cảnh giác mà nghiêm khắc của nàng nhìn sang,
Thẩm Hoài ý thức được, lần tương kiến đột ngột này, hắn đã đánh mất không ít điểm
trong mắt đối phương.
Lúc này hắn đi không được, không đi cũng không xong, lại chẳng
biết tiểu Ngũ định chơi trò gì, không thay hắn giới thiệu hay giải thích gì cả,
chắc là cảm thấy sự tình thành ra thế này rất thú vị… Không biết làm sao, đành
cắn răng lôi một cuốn sách từ trên giá lên nhìn.
Thấy Thẩm Hoài chụm đầu vào giá sách, Thành Di mới hơi nguôi
giận, nàng biết tiểu Ngũ thanh mị thế này, mặt non đến búng ra nước, bị đàn ông
ngắm đến ngẩn người cũng là bình thường.
Tên thanh niên nhìn cũng được, có điều thần thái hơi hạ lưu
kia chết sống không chịu đi, nơi này là tiệm sách, chỉ cần hắn không làm gì quá
đáng, nàng lại có thể làm sao?
Thành Di đứng vào trong quầy, bắt đầu oán thán với tiểu Ngũ,
nói: “Em còn nói chuyện đối tượng nữa, chị đang phiền chết đây. Tối hôm nay chị
phải lên đoạn đầu đài rồi, không đi cũng phải đi, không thì ba mẹ từ mất. Chị
đang tính có nên đi thắp hương bái phật, cầu cho súc sinh kia đi trên đường bị
xe cán què tay què chân không đây…”
“Phi phi…” tiểu Ngũ phun mấy
cái, ngăn không cho Thành Di tiếp tục nói bậy nói bạ: “Chị, năm mới sao rủa người
ta thế? Em gặp qua Thẩm Hoài rồi, thấy anh ấy rất xứng với chị…”
“Nhóc con, biết nhìn người thế
nào mà phán lung tung, đừng bị giả tượng của hắn mê hoặc...” Thành Di răng nhọn
mồm bén, phun châu nhả ngọc liên hồi, không chú ý thấy Thẩm Hoài đứng sau giá
sách đang hận không chôn đầu vào trong cuốn sách luôn… Những tin tức mà thời
gian qua nàng lượm lặt được đều kể hết cho tiểu Ngũ nghe, nói: “Chị có một bạn
học, vừa đúng đang công tác trong học viện kinh tế Hoài Hải, người nhà vừa định
giới thiệu chuyện này, chị liền nhờ nàng nghe ngóng xem. Em mà biết những chuyện
gia hỏa kia làm trước đây mới hiểu, hắn có bị xe cán cho tàn tật cũng đã tiện
nghi lắm rồi. Chị lại nhờ người nghe ngóng chuyện của hắn hồi còn lưu học ở bên
Pháp, em đoán thử xem?”
“…” tiểu Ngũ nghi hoặc liếc
nhìn Thẩm Hoài đang đứng sau giá sách một cái, không biết vì sao ấn tượng của hắn
trong mắt Thành Di lại xấu thế này.
Thành Di cũng quay đầu lại nhìn, tưởng Thẩm Hoài đang nghe trộm
các nàng nói chuyện, nàng trừng Thẩm Hoài một cái, nói: “Nhìn nhìn cái gì, có cần
đưa khăn lau chuyện cho không?”
Nàng hận nhất là mấy tay “dê xồm” có ánh mắt “dâm tặc” này, đối
với loại ấy tất không thể khách khí, thấy Thẩm Hoài quay đầu về lại cuốn sách mới
tiếp tục nói: “Em tưởng hồi trước nhà họ Tống không coi trọng hắn là ngẫu nhiên
ư? Những chuyện bại hoại mà đám công tử ca có thể làm ở bên ngoài hắn đều làm
không thiếu thứ gì. Nếu không phải ai ai cũng phiền, không lăn lộn ở nước ngoài
được nữa, vì sao hắn lại chịu về nước? Về nước rồi lại chui rúc ở cái nơi không
ai biết là đâu kia chứ không chịu về Bắc Kinh phát triển?”
Thẩm Hoài thầm tự cười khổ, đêm qua hắn mới biết được một số
tin tức về Thành Di qua miệng Tống Đồng và Tống Hồng Quân.
Sau khi tốt nghiệp đại học nhân dân, Thành Di sang Anh du học
được một thời gian và có quen biết Tạ Chỉ.
Có điều Thành Di muốn tìm hiểu về hắn, nàng tự có nguồn tin
đáng tin cậy của bản thân, căn bản không cần Tạ Chỉ nhảy ra soạn bậy bôi nhọ hắn;
đương nhiên Tạ Chỉ sẽ tuyệt không khả năng nói lời hay về hắn… Vì một số chuyện
là “sự thực”, đã từng phát sinh, cho dù chuyện say rượu kia bị hai nhà Tống Tôn
giữ kín như bưng, song bằng những chuyện ác nghiệt khác mà “Thẩm Hoài” trước
đây làm ra cũng đủ nhận định hắn là “phần tử ác ôn” rồi.
Hơn nữa vừa rồi hắn còn ngây người nhìn tiểu Ngũ một lúc, bị
nàng bắt tận mặt; cho dù tâm tư hắn có thuần khiết, không hạ lưu như Thành Di
nghĩ, nhưng nếu hai bên biết rõ thân phận nhau, chắc sẽ chỉ khiến nàng càng
thêm khinh thường hắn… Với điều này Thẩm Hoài chỉ biết cười khổ, vô kế khả thi.
Thẩm Hoài cũng không muốn giải thích gì cả, khẽ tỏ ý với tiểu
Ngũ một cái, trả cuốn sách trong tay lên giá, bỏ ra về.
Thấy Thẩm Hoài không tranh biện đã rời đi, tiểu Ngũ hơi bất
nhẫn, không khỏi đứng ra nói thay cho hắn: “Bác Thành đều tán đồng chuyện chị
và Thẩm Hoài, chẳng lẽ bác ấy cũng nhìn lầm người?”
“Ai!!!” Nghe tiểu Ngũ nhắc đến
chuyện này, Thành Di càng tâm hàn, than thở một hơi, nói: “Giờ em còn nhỏ, có một
số chuyện vẫn chưa hiểu; không phải ba mẹ nào cũng vô tư cả…”
Bạn cần đăng nhập để bình luận