Phong Khí Quan Trường

Chương 688: Phiền muộn khó biết


Chương 688: Phiền muộn khó biết
Tuy rằng không thể lén lút ngủ trong phòng của Hùng Đại Ny, ở
trong nhà của Hùng Văn Bân, Thẩm Hoài cũng không phải người xa lạ, tắm qua một
cái sau đó vùi đầu ngủ ở phòng khách dưới lầu. Hắn mấy ngày nay vì suy nghĩ mà
mệt mỏi, ngủ một giấc rất say sưa, mãi cho đến khi một tiếng thét chói tai khiến
hắn giữa cơn mơ màng bừng tỉnh.
Nghe thấy tiếng thét, Thẩm Hoài ngạc nhiên tỉnh giấc, không
biết đã xảy ra chuyện gì, mở mắt ra liền nhìn thấy Hùng Đại Linh đang luống cuống
tay chân, khom người nhặt lên chiếc khăn tắm rơi trên mặt đất, vội vàng che đi
những chỗ cần che trên cơ thể, chỉ có điều vẫn là chậm hơn nửa giây so với lúc
Thẩm Hoài mở mắt. Bình thường thấy dáng người Hùng Đại Linh nhỏ nhắn hơn chị
gái cô ấy, nhưng thực không thể ngờ lại mảnh khảnh xương xương như vậy, nơi nên
đầy đặn mượt mà lại cũng không hề thua kém chị mình, khuôn ngực trắng như sữa,
hai chân thon dài khép lại cố che đi một vùng lông thưa thớt, những giọt nước đọng
trên người cô ấy vẫn chưa được lau khô hết, long lanh như những hạt châu.
Hùng Đại Linh mới từ trường học trở về, ở nhà thường có thói
quen ngủ nướng, lúc sáng cũng không ai nói cho cô biết nhà có khách ngủ lại, cô
lười biếng thức dậy xuống buồng vệ sinh dưới lầu tắm rửa, quấn khăn tắm đi tìm
quần áo để thay, cô làm sao nghĩ tới trên chiếc giường bên này có người đang ngủ
chứ?
Hùng Đại Linh còn tưởng rằng có trộm vào nhà, bị dọa đến mức
hét lên, khăn tắm quấn trên người cũng rơi xuống đất, đợi đến khi nhìn rõ mặt
Thẩm Hoài thì cũng đã khỏa thân đứng ngây ngốc ở đó được hai giây rồi.
Cô luống cuống lấy khăn tắm che đi những nơi nhạy cảm trên cơ
thể mình, nhưng một tiếng hét đó đã đánh thức Thẩm Hoài, chỗ cần nhìn cũng đã
nhìn thấy hết
Hùng Đại Linh trong lúc lóng ngóng tay chân, khăn tắm lại xoắn
hết cả vào nhau, sao có thể che hết được cơ thể? Cảm thấy chiếc khăn tắm thường
ngày có thể ôm trọn lấy thân mình nay bỗng nhỏ đến đáng thương, che được phần
trên thì không che được phần dưới, che được phần dưới lại chẳng che được phần
trên, thấy ánh nhìn tham lam của Thẩm Hoài, cô vừa thẹn vừa vội xoay người đi
chỗ khác.
Cô cũng không cần vội xoay người đi như vậy, Thẩm Hoài đã chảy
đến nửa chậu máu mũi.
Mông của Hùng Đại Linh so với chị mình nhỏ nhắn hơn một chút,
nhưng lại rất săn chắc, hai bên mông cong lên một cách ngạo nghễ, phía dưới lại
hơi hơi mở ra chút khe hở, lộ ra một nửa thứ màu hồng đẹp mê người kia, vòng eo
cũng đẹp đến ngất ngây, đôi chân thẳng và thon dài, khiến trái tim người ta loạn
nhịp, không kìm nổi lòng dạ đen tối
- Em lấy cái gì đó che mắt anh lại thì tốt hơn đấy Thẩm Hoài
thấy bộ dạng lúng túng của Hùng Đại Linh, liền nhắc nhở.
Được Thẩm Hoài nhắc, Hùng Đại Linh cuối cùng cũng lấy lại
tinh thần, ném khăn tắm lên mặt Thẩm Hoài, hung dữ nói: - Anh còn nhìn nữa,
nhìn nữa em chọc mù mắt anh
Thẩm Hoài là bất đắc dĩ, cũng không phải hắn muốn nhìn, ngửi
thấy trên chiếc khăn vẫn còn mùi thơm của sữa tắm, lại nghe tiếng nước chảy tí
tách, bèn hỏi Hùng Đại Linh: - Bây giờ là mấy giờ rồi?
- Em làm sao biết được? Hùng Đại Linh ngữ điệu không được dễ
nghe lắm, trong phòng khách không kéo rèm, ló đầu ra nhìn thấy ngoài sân có người
đi lại, cô đành phải ở trong phòng tìm y phục để thay. Lại sợ bị Thẩm Hoài vén
khăn nhìn lén, cho nên vừa khỏa thân tìm y phục trong tủ, vừa cảnh giác nhìn chằm
chằm mọi động tĩnh của Thẩm Hoài, cảnh cáo hắn: - Anh mà còn nhìn trộm, cẩn thận
em chọc mắt anh đó.
- Em nói chuyện có lý một chút được không, vừa nãy đâu phải
anh cố ý nhìn? Thẩm Hoài nói.
- Anh từng gặp cô gái nào nói lý lẽ bao giờ chưa? Hùng Đại
Linh hỏi ngược lại.
Thẩm Hoài không nói gì, chờ giây lát rồi hỏi: - Mặc quần áo tử
tế rồi chứ?
Hùng Đại Linh lấy khăn tắm đi, Thẩm Hoài lại thấy ánh mặt trời,
thấy Hùng Đại Linh mặc đại một chiếc áo phông rộng thùng thình, mái tóc dài đen
bóng còn ướt nhẹp, làm nổi bật lên khuôn mặt trái xoan thanh thoát xinh đẹp của
cô.
Chỉ có điều Hùng Đại Linh hiển nhiên còn vì chuyện vừa nãy bị
người ta nhìn sạch sẽ mà tức giận, đôi mắt to tròn xinh đẹp trừng lên nhìn Thẩm
Hoài, không hiểu vì sao Thẩm Hoài lại đột nhiên ngủ tại nhà cô, lại còn làm cô
chịu thiệt thòi đến như vậy.
- Sao anh lại ngủ ở nhà em? Hùng Đại Linh vẫn là không hiểu nổi
Thẩm Hoài tại sao chẳng nói chẳng rằng ngủ tại nhà cô.
- Đêm qua anh đến bàn chuyện với cha em, đến tận năm giờ mới
dứt, ngại đi về nên anh ngủ lại đây, Thẩm Hoài hơi nhấc người dậy, cầm chiếc đồng
hồ đeo tay trên tủ đầu giường lên xem giờ, cũng đã mười giờ rồi, liền hỏi: -
Chuyện hôm qua anh đến, sáng nay không ai nói với em à? Sao em lại ở nhà tắm rửa
vào giờ này?
Hùng Đại Linh ngại ngùng nói với Thẩm Hoài rằng mình vì ngủ
nướng nên mới không biết Thẩm Hoài ở đây. Mà chỗ phơi quần áo của nhà cô lại ở
dưới lầu, mẹ cô ngày thường sẽ đem quần áo đã phơi khô thu lại để ở phòng này,
nếu cô chịu khó một chút thì đêm qua đã lấy quần áo của mình đi rồi, cũng sẽ
không phát sinh chuyện đen tối như vậy, ngẫm ra đúng là đã bị người ta chiếm tiện
nghi lại không thể kể khổ.
- Sao em còn dữ dằn thế? Thẩm Hoài thấy Hùng Đại Linh vẫn
khoanh tay đứng đó, đau đầu nói: - Được rồi, anh xin lỗi em còn chưa được, đáng
ta anh không nên nghe thấy tiếng hét chói tai của em để rồi mở to mắt ra nhìn.
Sau đó lại dối lòng nói: - Anh cũng chưa nhìn thấy gì mà.
- Ai dữ dằn chứ? Hùng Đại Linh xấu hổ nói, vừa nãy trong tình
thế cấp bách, cô không tìm thấy áo lót trong tủ quấn áo, dưới lớp áo phông mỏng
manh kia hoàn toàn không mặc thêm gì, cô nàng chẳng che chắn gì ngực mình lại
liền muốn bắt nạt Thẩm Hoài.
Cô xoay người lại, tìm được áo lót trong giỏ đựng quần áo đã
phơi khô, sau đó liền đẩy cửa đi ra ngoài.
Thẩm Hoài vẫn ngủ chưa đủ giấc, không để ý tới Hùng Đại Linh
nữa, hắn nói với Vương Vệ Thành qua giữa trưa sẽ liên lạc lại rồi đến Từ Thành,
thấy vẫn còn chút thời gian liền ôm lấy ra trải giường mê man ngủ tiếp.
Chẳng bao lâu sâu, Hùng Đại Linh lại đẩy cửa bước vào nói với
hắn: - Chuyện ban nãy, anh đừng có ra ngoài nói lung tung đó
Đã chiếm tiện nghi lại giả bộ chịu thiệt, loại chuyện như vậy
Thẩm Hoài đương nhiên biết, bèn nói với giọng buồn bực: - Anh chẳng nhìn thấy
gì, hơn nữa cũng chẳng có gì đáng nhìn, có chuyện gì đáng nói chứ?
- .. Hùng Đại Linh cắn môi nhẫn nhịn, lại không kìm được hỏi
Thẩm Hoài:
- Anh đến tìm cha em nói chuyện gì? Muộn như vậy mới đến lại
có thể nói đến tận năm giờ sáng?
Thẩm Hoài nói: - Không có chuyện gì.
- Không có chuyện gì, anh còn ngủ ở nhà em, anh cũng có phải
là không có nhà để ngủ đâu? Hùng Đại Linh nghĩ tới cảnh tượng ban nãy, lại
không kìm được có chút tức giận, giọng điệu lại bắt đầu nặng hơn.
- Ôi! Thẩm Hoài nhấc người dậy ngồi dựa vào đầu giường, nhìn
bộ dạng cong môi lên của Hùng Đại Linh, dường như là giận thật rồi, liền nói với
cô ấy:
- Được rồi, đừng giận nữa, liếc mắt nhìn một cái có chuyện gì
to tát đâu. Một thời gian nữa cha của em bị điều khỏi Đông Hoa, em cũng sẽ
không phải nhìn thấy anh mà phiền lòng nữa
- A Hùng Đại Linh làm thế nào cũng không nghĩ được rằng Thẩm
Hoài nửa đêm đến tìm cha mình nói chuyện chính là chuyện này, đối với thông tin
này cô nhất thời không biết ứng phó ra sao, chỉ ngây ngốc đứng đó, rất lâu cũng
chẳng có phản ứng gì, nghĩ không nên nặng lời với Thẩm Hoài như vậy, có mấy câu
mắc ở cổ họng, nói không nên lời.
Lúc này phía ngoài có tiếng mở cửa két két, nhìn ra cửa phòng
thấy Hùng Đại Ny xách theo một túi đồ bước vào, khom người xuống đổi đôi giày.
- Hai con sâu lười các người đã dậy rồi à? Thấy em gái mình
đang đứng trong phòng Thẩm Hoài nói chuyện, Hùng Đại Ny vừa đổi giày vừa cười
nói.
Hùng Đại Linh không nói gì, đi ra ngoài cầm chìa khóa, sắp ra
khỏi cửa mới nói với chị mình: - Em có việc phải ra ngoài một lát.
- Sao thế? Hùng Đại Ny thấy thần sắc em gái có chút kì lạ, chẳng
nói tiếng nào đi ra khỏi cửa, liền hỏi Thẩm Hoài: - Anh cãi nhau với Đại Linh đấy
à?
- Qua hai tháng, muốn cãi nhau cũng không được nữa rồi.
Thẩm Hoài cười nói, hỏi Đại Ny, - Cô Bạch đâu rồi?
- Mẹ em đưa Thất Thất đi tiêm vắc xin phòng bệnh rồi, em từ
chỗ đơn vị xin nghỉ phép trở về, phụ trách mua thức ăn nấu cơm hầu hạ mấy vị tiểu
tổ tông
- Em sẽ không rời Đông Hoa chứ? Thẩm Hoài đưa tay ra giữ lấy
cổ tay nõn nà của Đại Ny, đoạn kéo cô vào lòng.
- Em cũng không biết. Hùng Đại Ny kéo rèm che phòng lại, được
Thẩm Hoài ôm vào trong lòng, nhẹ giọng nói: - Em vừa phải đi làm, vừa phải chăm
sóc Thất Thất, một mình sợ làm không không xuể; cha em ở Đông Hoa công tác rất
tốt, sao đột nhiên lại bị điều đến Nghi Thành chứ?
Hùng Đại Ny sáng nay cũng chỉ là nghe cha cô đơn giản nói qua
chuyện sẽ bị điều đến Nghi Thành công tác. Sau đó cha cô liền ra quận rồi. Cô
còn chưa hiểu gì, hơn nữa trong khoảng thời gian này những chuyện nghe phong
thanh đối với Mai Cương tương đối bất lợi, trong lòng cô cũng hoang mang, chính
bởi vì trong lòng còn lăn tăn chuyện này nên mới để mẹ cô đưa Thất Thất đi tiêm
vắc xin, còn cô mua thức ăn về nấu cơm, muốn một mình đi hỏi Thẩm Hoài xem rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì.
- Mai Cương sắp tới phải tránh đầu gió, cũng có ý bảo vệ, duy
trì; sẽ không ảnh hường gì tới cha em. Cha em chuyển đến Nghi Thành, không phải
người đứng thứ ba thì cũng là thứ tư Thẩm Hoài cũng không thể nói cặn kẽ những
uẩn khúc phía sau cho Hùng Đại Ny, chỉ là lựa lời đơn giản làm an lòng cô ấy mà
thôi.
Những năm gần đây, theo mỗi bước chìm nổi của Hùng Văn Bân
trong quan trường, Hùng gia cũng ở vào nơi đầu sóng ngọn gió, lòng người cũng
vì thế mà không yên.
Nghe Thẩm Hoài nói vậy, Hùng Đại Ny đã an tâm một chút, đứng ở
bên giường, vòng tay ôm eo Thẩm Hoài, lại không kìm nổi lòng mình yêu thương vuốt
ve cái cằm râu một đêm chưa cạo của Thẩm Hoài.
Hùng Đại Ny mặc áo sơ mi ngắn tay, quần bò, hai người đã lâu
không ở cùng nhau, Thẩm Hoài nhìn chiếc quần bò ôm chặt lấy mông cô một cách
tròn trịa, nở nang, trong đầu có ý đồ, đưa tay sờ tới sờ lui ở phía trên, cảm
thấy thân thể trẻ trung và tuyệt mĩ này, có thể đem đến cho hắn những cảm giác
tốt đẹp.
Hùng Đại Ny tâm tình cũng đã mê muội, nhìn thấy dưới lớp chăn
phần dưới của Thẩm Hoài đội lên khá lớn, gan bàn chân như có luồng điện khiến
cô không thể nhúc nhích, nhưng lại lo lắng em gái mình sẽ đột ngột quay về, khẽ
cựa mình, nói: - Đại Linh cũng không nói đi ra ngoài làm gì, cẩn thận lát nữa
nó quay trở về.
- Chúng ta lên lầu nhé? Thẩm Hoài nói.
Lên đến lầu trên, nghe thấy dưới lầu có người mở cửa bước
vào, vẫn còn có chút thời gian hành động.
Hùng Đại Ny cũng không nhịn được ham muốn thân mật cùng Thẩm
Hoài, chỉ ngượng ngùng nói: - Anh lát nữa phải nhanh lên
Hai người kìm không nổi ham muốn mãnh liệt trong lòng, liền
quấn lấn nhau ngay trên cầu thang, thở dốc giữa những nụ hôn nóng bỏng.
Hùng Đại Ny cũng sợ có người đột nhiên trở về sẽ phản ứng
không kịp, không dám cởi áo, quần bò cũng chỉ dám để Thẩm Hoài tuột xuống đến đầu
gối, đầu gối bị giữ chặt bởi quần bò, hai chân Hùng Đại Ny không thể dang ra được,
Hùng Đại Ny nằm nửa người trên giường, bờ mông hơi nhích lên nhẹ hẫng, hai chân
đặt trên vai trái của Thẩm Hoài, nơi ấy tuy rằng đã ướt đẫm, nhưng thực sự lại
rất khít, khiến cho Thẩm Hoài phải tốn nhiều công sức mới tiến vào được.
Hùng Đại Ny che lấy đôi môi mình, sung sướng đến mức hai mắt
mê dại đầy quyến rũ, Thẩm Hoài thật sự không tiện nhúc nhích, làm được khoảng một
trăm lần, lại hôn lên khuôn mặt của Hùng Đại Ny, xoay người cô lại
Hùng Đại Ny chẳng còn nhận thức được gì, lúc này Thẩm Hoài có
muốn gì cô cũng thuận theo, liền xoay người nằm úp để tiện cho Thẩm Hoài
"làm việc".
Thấy bờ mông căng tròn của Hùng Đại Ny thấp thoáng lộ ra thứ
màu hồng trơn tru như thoa dầu kia, trong đầu Thẩm Hoài thoáng xuất hiện hình ảnh
Đại Linh, trong lúc xoay người lại đã để cho hắn nhìn thấy nơi mê người ấy.
Không ngờ trong lúc này rồi lại nghĩ đến chuyện đó, Thẩm Hoài tự cảm thấy mình
đê tiện, nhưng lại không thể không thừa nhận hình dáng Đại Ny và Đại Linh giống
nhau, càng đem đến cho hắn sự hấp dẫn chết người, xương cốt cũng đến ba phần cứng
ngắc lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận