Phong Khí Quan Trường

Chương 299: Đòi nợ


Chương 299: Đòi nợ
Chu Dụ giãy dụa một chốc, không chú ý đến kẹp tóc bị rơi xuống
sàn xe, đầu tóc tán loạn, mặt đỏ bừng bừng, suyễn hơi liên hồi. Tay kẹp lên trước
ngực; nếu đã không thể bắt Thẩm Hoài ngừng tay, trước cứ không cho hắn đắc sính
cái đã.
“Anh lại không phải hổ, em
căng thẳng làm gì?” Thẩm Hoài hôn nhẹ lên môi Chu Dụ, cười hỏi.
“Anh không phải hổ, anh là sắc
lang.” Chu Dụ không chút buông tay, gắt giọng: « Gọi anh ra đây là để nói chuyện
nghiêm túc… »
“Ngồi trước nói chuyện không
tiện, chúng ta ra ghế sau ngồi đi?” Thẩm Hoài thu tay lại, mặt nghiêm túc nói.
Chu Dụ liếc Thẩm Hoài một cái, nói: “Anh tưởng em là con nít
ba tuổi dễ lừa thế chắc?”
Ghế trước động tay động chân không tiện, tuy Thẩm Hoài đã ôm
Trần Đan vào trong ngực, nhưng không gian để di động rất nhỏ, chẳng làm ăn gì
được… Có quỷ mới tin Thẩm Hoài muốn ngồi ghế sau là để dễ nói chuyện.
Tuy Chu Dụ cũng muốn ôn tồn một phen với Thẩm Hoài, nhưng
nàng biết nếu mình chủ động một bước, quỷ mới biết gia hỏa này đến bước nào mới
thu tay.
Thẩm Hoài không quản, đi xuống, sang mở cửa xe bên kia, lôi
Chu Dụ ra sau, nói: “Lại không phải con nít ba tuổi, cả em cũng bảo “nói chuyện
nghiêm túc”, chẳng lẽ anh không “nói chuyện nghiêm túc” à?”
Chu Dụ ưỡm ờ nửa chống nửa đẩy, vừa xuống ghế sau, thấy Thẩm
Hoài gấp gáp luồn vào đè lên người mình, hoảng loạn đẩy hắn ra: “Đã bảo xuống để
nói chuyện mà…”
Tay Thẩm Hoài đã không thỏa mãn bằng cách mò qua lớp áo mà trực
tiếp kéo áo ngực nàng xuống…
Chu Dụ đưa tay giữ chắc tay Thẩm Hoài, nhưng tay kia của hắn
đã kéo khóa quần jean xuống, nàng lại hoảng loạn ngăn trở, nhưng toàn thân cao
thấp mềm nhũn cả ra, la lên: “Anh mà còn giở trò là em đi thật đấy…”
“Thế em ngồi vào trong đi, để
anh vào…” Thẩm Hoài nói.
Chu Dụ súc người vào trong, để Thẩm Hoài ngồi xuống, đóng cửa
xe lại.
Thẩm Hoài đương nhiên sẽ không “thành thực” nói chuyện, ôm
Chu Dụ ngồi lên đùi mình, tay mò lên người nàng, hỏi: “Lạnh không?”
“Hơi lạnh, tay anh như băng
thế này mà còn sờ lên người ta.” Giọng Chu Dụ hơi run lên, cúi người xuống, cuộn
như mèo trong lòng Thẩm Hoài, ngồi thế này đúng là thoải mái hơn khi ngồi ở ghế
trước nhiều.
Cả người Chu Dụ nóng hầm hập, Thẩm Hoài chui tay vào, cởi áo
ngực đi, thả đôi thỏ trắng kia ra, một tay tùy ý giày vò, thoải mái vô cùng, lại
nhịn không nổi cào cào móng tay lên hạt anh đào kia.
Chu Dụ bị Thẩm Hoài làm cho cả người ngứa ngáy, rạo rực không
thôi, đầu óc cũng ngất ngư, cuối cùng dứt khoát trở người ôm cứng lên cổ hắn,
chui vào lòng giả ngủ; trời lạnh thế này, lại ở trong xe, nàng biết Thẩm Hoài
không cách nào làm gì được, cứ mặc kệ hắn giày vò.
……
Cơn say mê qua đi, Chu Dụ mới giãy dụa ngồi dậy từ trong lòng
Thẩm Hoài, lại thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, kiều giọng mắng: “Hỗn
đản này, đã nói hẹn ra nói chuyện rồi, lại chỉ nghĩ đến làm cái chuyện dơ bẩn
kia, về sau không để ý đến anh nữa.” Vừa nói vừa làm, cả tay cả chân đạp hắn xuống
xe.
Thẩm Hoài bị bách xuống xe, lại thấy Trần Đan không xuống
theo mà chui lên ghế trước, ngồi xuống chỉnh sửa đầu tóc… Thẩm Hoài lách đến cửa
ghế phụ muốn lên xe, Chu Dụ lại kéo cửa xe lại, nói: “Mệt chết rồi đây này, anh
để em nghỉ một lát.” Nhìn đũng quần Thẩm Hoài còn gồ lên, cười nói: “Hừ hừ, cứ ở
ngoài đó cho tỉnh táo đầu óc cái đã….”
Thẩm Hoài không lên được xe, đành khoát tay lui đến bên bờ hồ,
nhún nhún vai, tỏ ý để không khí ngoài này khiến mình “bình tĩnh lại”. Ai ngờ
Chu Dụ cười ranh mãnh, khởi động xe, trực tiếp nhấn ga đi thẳng, bỏ hắn ở lại
trong công viên.
Thẩm Hoài dở khóc dở cười, chưa thấy qua ai qua sông dỡ cầu
thế này, Chu Dụ lại chết sống không chịu ngừng xe, đành phải ảo não đi trở về.
************************************************** **
Sáng ngày thứ hai, theo lệ, Thẩm Hoài trước đến khu chính phủ
lộ diện một cái.
Hiện tại hắn là phó khu trưởng Đường Ấp kiêm bí thư đảng ủy
Mai Khê, tổng giám đốc kiêm chủ tịch hội đồng quản trị Mai thép, công tác trong
khu mà hắn được phân quản gồm đầu tư và giáo dục.
Chủ nhiệm văn phòng khu ủy, khu chính phủ La Tất dẫn hắn đến
trước văn phòng cũ của Chu Dụ, tiếp đó gọi mấy tay phó chủ nhiệm và phụ trách
các phòng khoa đến giới thiệu cho hắn quen mặt. Tuy trước đó những người này hắn
đã tiếp xúc qua, đây đó cũng nhận thức, nhưng rốt cuộc còn chưa chính thức.
Buổi trưa La Tất còn phải theo Phan Thạch Hoa đến hương Trúc
Xã thị sát, trước cáo từ rời đi, một số công tác đành phải chuyển giao cho Thẩm
Hoài sau.
Thẩm Hoài cũng thừa lúc thanh nhàn, cầm điện thoại trên bàn
lên gọi cho Chu Dụ. Nghe được tiếng của nàng, Thẩm Hoài cười nói: “Sao biết là
anh gọi điện?”
“Số của văn phòng trước chẳng
lẽ em còn không nhớ.” Chu Dụ cười nói: “Thế nào, tân quan thượng nhiệm, bá chiếm
văn phòng của người ta, việc đầu tiên muốn làm là gọi đến giương oai diễu võ?”
“Có gì mà diễu võ giương oai?
Nếu nói diễu võ giương oai phải nói đêm qua mới đúng.” Thẩm Hoài cười.
“Chết đi, anh mà nói bậy nói
bạ nữa là em cúp điện thoại đấy.” Chu Dụ kiều giọng mắng, không để Thẩm Hoài nhắc
lại chuyện đêm qua.
“Hôm qua em bỏ anh ở lại công
viên một mình, trời lạnh lại không mặc áo khoác, thiếu chút nữa là cảm lạnh;
anh gọi là muốn em áy náy một chút.” Thẩm Hoài nói tiếp.
“Đáng đời, ai bảo không thành
thật.” Bên kia đầu dây, Chu Dụ cười khúc khích: “Đông chết anh đi, để ít người
bị anh họa hại cả đời.”
Đúng lúc này cửa bị gõ vang, Thẩm Hoài hô: “Mời vào…” Thấy
ngay cục trưởng cục đầu tư Đường Xuyên đầu béo tai to lấp ló ngoài cửa.
Thấy Thẩm Hoài đang gọi điện, Đường Xuyên không vào ngay mà đứng
ngoài nói: “Tôi đến báo cáo với Thẩm khu trưởng, anh đang bận gọi điện thì tôi
đứng chờ ngoài này một lát cũng được.”
“Không sao, Đường cục trưởng
cứ vào…” Thẩm Hoài gọi.
Nghe thấy có tiếng chào hỏi trong điện thoại, tự nhiên Chu Dụ
biết có người đến tìm Thẩm Hoài, bèn chủ động cúp điện thoại trước.
Thẩm Hoài thả điện thoại xuống, cầm áo khoác trên ghế dựa
lên, nói: “Thế này đi, anh theo tôi đến khu công nghiệp cảng Mai Khê một chuyến,
công tác của cục anh báo cáo đơn giản ngay trên xe thôi; có việc gì chúng ta đến
đó lại bàn tiếp. Thế nào?”
“Tôi nghe Thẩm khu trưởng.”
Đường Xuyên nói, cùng theo Thẩm Hoài xuống sân, chạy tới khu công nghiệp cảng.
Đây mới là ngày từ hai Thẩm Hoài trở về sau chuyến công tác,
hôm qua lại bị chuyện công nhân leo lên giàn giáo dây dưa nửa ngày, không có thời
gian đến thị sát khu công nghiệp. Hiện tại công tác đầu tư của khu Đường Ấp chủ
yếu là nằm ở đây, công tác trọng điểm của cục đầu tư thực tế cũng là để phục vụ
khu công nghiệp, đến đây bàn công tác, hiệu suất sẽ càng cao.
Lúc đến văn phòng thấy Chu Lập cũng có mặt, Thẩm Hoài hỏi dò
chuyện Chu Hữu Tài tới xưởng cơ khí đòi nợ thế nào, Chu Lập nói: “Sáng nay
Hoàng trấn trưởng đã dẫn Chu Hữu Tài lên thị ủy tìm Tô thư ký rồi, giờ chắc
đang trên đường đến xưởng cơ khí….”
Bạn cần đăng nhập để bình luận