Phong Khí Quan Trường

Chương 963: Công nghiệp trăm tỷ.


Chương 963: Công nghiệp trăm tỷ.
Lễ hội du lịch Du Sơn vào ngày đầu tiên của tháng 5 Hoàng Kim
Chu ( kì nghỉ mùa hè) đã được mở màn, chính quyền huyện Du Sơn đã tổ chức màn
khai mạc rất long trọng với yêu cầu hình thức khác cao, mời đến tham dự có đám
người Thôi Hướng Đông, Ngô Hải Phong, Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập, Chu Dụ.
Mặc dù là kì nghỉ lễ, Thẩm Hoài làm bí thư huyện ủy thật sự
không có khái niệm kì nghỉ này.
Tuy rằng đồng ý sẽ tới Du Sơn tham gia bữa tiệc chiêu đãi vào
buổi trưa, xử lý xong công việc trong tay Thẩm Hoài cùng Tống Hiểu Quân, Vương
Vệ Thành, Đỗ Kiến chạy tới Du Sơn cũng đã quá 12 giờ.
Thôi Hướng Đông không thích hoạt động gì, nhưng cũng vì sự
thay đổi của Du Sơn trong thời gian rất ngắn 4 năm có thể phát triển mạnh mẽ
như vậy, mà từ đáy lòng cảm thấy rất cao hứng.
Thẩm Hoài đến nơi, Thôi Hướng Đông ở trong bữa tiệc chiêu đãi
đang được đám người Tiếu Hạo Dân khuyên uống ít rượi thôi, uống đến mặt đỏ bừng,
nhìn thấy nhóm Thẩm Hoài đến sảnh phòng ăn, đợi anh cùng Ngô Hải Phong, Quách
Thành Trạch chào hỏi với mọi người xong, mới cười hỏi:
- Cậu là bí thư huyện ủy Hà Phổ, mang theo cán bộ Hà Phổ chạy
tới Du Sơn để xem náo nhiệt gì?
- Các hoạt động sắp xếp vào buổi chiều đều liên quan đến huyện
Hà Phổ của chúng cháu. Dù sao cháu cũng không đơn thuần là lén đến tìm ông để uống
hai chén rượu đâu.
ThẩmHoài cười nói. Lần này đến đây tham gia lễ du lịch, đồng
thời chào hỏi luôn con gái út Duy Văn Anh của Thôi Hướng Đông, con rể Chu
Nguyên cùng với cháu gái Chu Nam.
Thôi Văn Anh công tác ở liên hiệp công thương, có quan hệ rất
thân thiết với Lưu Tuyết Mai mẹ của Thành Di. Hôm qua Thành Di đến Đông Hoa, buổi
sáng không đợi Thẩm Hoài, đến trước hội họp với Thôi Hướng Đông, Duy Văn Anh.
- Trước đó không hề nghe có hoạt động gì liên quan đến Hà Phổ
nhỉ?
Thôi Hướng Đông bị Thẩm Hoài gợi lên hứng thú, hỏi.
Thầm Hoài thấy Thôi Hướng Đông bị thu hút, không vội nói cho
ông biết, nghiêng đầu hỏi Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập:
- Thị trưởng Quách buổi chiều không vội quay về thành phố chứ?
Quách Thành Trạch cười híp mắt nói:
- Cái đó phải xem sắp xếp hoạt động chiều nay của anh có thu
hút không đã.
Thẩm Hoài nói:
- Hành lang khu du lịch Bách Lý Du Khê đầu năm mới khởi công
xây dựng, ít nhất cũng cần 2, 3 năm mới có thể xây dựng thành công diện mạo,
tuy nhiên hiện tại cảnh xuân tươi đẹp, hai bên bờ sông hoa cải dầu nở, cho dù đến
Hà Phổ, phong cảnh cũng không tồi. Thật khéo tôi không tìm được lý do mời Thôi
lão cùng chủ tịch Ngô, còn có thị trưởng Quách đến Hà Phổ làm khách, tôi liền bảo
thư kí Lương giúp chuẩn bị một chiếc du thuyền, xế chiều ai rảnh thì lên thuyền
dọc theo dòng nước chảy, thưởng thức trà, ngắm phong cảnh hai bên bờ, đến bờ chợ
cá Hà Phổ thì ăn bữa cơm tối …
- Chủ ý này rất hay, bữa cơm tối thì thật không có thời gian ở
lại Hà Phổ tiếp Thôi lão, bí thư Hải Phong, nhưng ngồi du thuyền từ Du Sơn đến
Hà Phổ. Sau khi tôi đến Đông Hoa vẫn luôn có nguyện vọng, hôm nay dù thế nào
cũng phải ngồi một chút.
Quách Thành Trạch cười nói, lại hỏi Trần Vĩ Lập:
- Phó thị trưởng Trần, chiều nay anh cũng đi cùng chúng tôi
chứ?
Dòng sông Du Khê bị con đập lớn chặn ngang chia thành hai đoạn,
trên thượng du hình thành nước đọng dài gần 20 km, hình thành nên hồ Du Sơn
sông sâu nước rộng, hạ du coi như là hồ Du Khê trên nghĩa thật, quanh co ướn lượn
hơn 120 dặm, Bách Lý Du Khê, đó là chỉ phong cảnh dọc theo sông ở đoạn này.
Phong cảnh của dòng sông Du Khê chủ yếu tập trung ở trong Du
Sơn, hai bên bờ núi non trùng điệp lẫn sự mảnh mai thanh thoát, nước non xinh đẹp,
mà ra huyện Du Sơn rồi, đến cảnh nội huyện Hà Phổ, hai bên bờ sông địa hình bắt
đầu bằng phẳng, đồng ruộng thôn xá xen kẽ, thật sự không có cảnh đẹp gì để
nhìn, lúc đến cửa sông mới có một chỗ khu đất bảo hộ ẩm thấp.
Địa hình thấp sớm nhất của Du Khê quy mô chỉ vỏn vẹn 2 km, có
mấy loại chim quý sinh sống. Hà Phổ đề ra kế hoạch mới, đem quy mô khu đất thấp
Du Khê mở rộng ra gấp10 lần, muốn xây dựng khu du lịch trọng yếu nhất huyện Hà
Phổ nằm gần sát thành phố mới Lâm Cảng cùng vùng phía bắc trấn Thành Quan huyện
Hà Phổ, sau đó lại ven bờ xây dựng nông thôn, thành trấn mới, quản lý công
trình thủy lợi, cùng với huyện Du Sơn cùng nhau hợp tác phát triển du lịch sông
Du Khê, hình thành quy hoạch hành lang cảnh quan du lịch trăm dặm.
Dự án xây dựng lớn do Hà Phổ đề xuất cũng phải xin tỉnh thị
phê duyệt. Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập với tình hình cơ bản vẫn hiểu rõ,
nhưng bởi vì Thẩm Hoài gần như đem Hà Phổ biến thành vương quốc của mình, ngay
cả Thích Tĩnh Dao, Chu Kỳ Bảo cũng không thể khống chế được Thẩm Hoài, không cần
nói đám người Trần Bảo Tề, Ngu Chấn Thành, đám người Quách Thành Trạch, Trần Vĩ
Lập cũng không có cao hứng chạy theo sau Hà Phổ.
Hành lang khu du lịch Bách Lý Du Khê nghe thì giống như một dự
án du lịch, thực tế thì bao gồm rất nhiều, đã có một cơ hội như vậy, Quách
Thành Trạch, Trần Vĩ Lập sẽ không tiếc thời gian đi sâu mà trực tiếp tìm hiểu
quan sát một chút.
Thẩm Hoài vào chỗ ngồi, cùng Thôi Hướng Đông uống hơn hai ly
rượu, mọi người liền di chuyển vào du thuyền.
Mọi người ngồi trên thuyền, du khách càng có thể quan sát trực
tiếp được cảnh tượng náo nhiệt như được dệt nên ở hai bên bờ, từ đó có thể cảm
nhận được tốc độ phát triển ngành du lịch trong hai năm nay của Du Sơn nhanh
chóng đến mức nào, cũng càng có thể cảm nhận được trong 2, 3 năm tới mức sống,
khả năng tiêu dùng của người dân trong thành phố Đông Hoa tăng lên rất nhanh
chóng.
Tạ Chỉ cùng đi đến du thuyền bên sông này, Thành Di mời cô
cùng nhau đến Hà Phổ, cô ta do dự một chút, cũng lên thuyền.
Sau buổi bí mật hẹn gặp mấy ngày trước, đêm đó Hồng Kỳ, anh
trai cô cùng Tô Văn Khải đều rời khỏi Đông Hoa, dường như sợ ở lâu hơn một
chút, sẽ khiến Thẩm Hoài bên kia phát hiện được dấu vết gì. Mà sau đó mấy ngày
Tạ Chỉ cũng luôn không biết Trần Vĩ Lập ở trong thành phố có hành động gì.
Mà Ngụy Nam Huy đến Hà Phổ tham quan khảo sát, cũng sắp xếp
sau kì nghỉ lễ tháng 5
Tạ Chỉ không rõ lắm, phía Trần Vĩ Lập thật sự không có động
tĩnh gì, mấy ngày này anh trai cô cũng rất thản nhiên, bọn họ có thể bình thản
được, đè cơn tức xuống được,thì chứng tỏ bên kia Trần Vĩ Lập hẳn vẫn có ít nhiều
hành động.
Có đôi khi Tạ Chỉ không muốn để ý đến mấy chuyện nay, muốn
cách xa một chút, muốn cố gắng làm tốt mọi việc mình đang quản lý là được,
nhưng nhìn thấy Trần Vĩ Lập cùng Thẩm Hoài có cơ hội gặp mặt nhau, thì lại nhịn
không được lên thuyền, muốn biết tiến triển của tình hình.
Nếu lúc này Trần Vĩ Lập không muốn tiếp xúc quá gần với Thẩm
Hoài, buổi chiều hoàn toàn có thể từ chối nói có việc trở về thành phố, nhưng
nhìn Trần Vĩ Lập tươi cười hớn hở cùng với đám người Quách Thành Trạch, Thôi Hướng
Đông lên du thuyền, Tạ Chỉ lập tức cảm giác được sẽ có chuyện gì xảy ra trên du
thuyền.
Từ Du Sơn xuôi dòng xuống, chạy đến chợ cá của khu phía bắc gần
thành phố mới Lâm Cảng, như thế nào cũng phải mất 2,3 tiếng. Hai, ba tiếng này,
Thẩm Hoài tiếp đãi Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập ở cùng nhau, không thể chỉ
tán gẫu cảnh sắc, không nói đến chuyện công tác địa phương được.
Nhìn thấy đám người Thẩm Hoài đứng trước boong thuyền cười cười
nói nói, mà Quách Thành Trạch đứng cùng Trần Vĩ Lập bên cạnh khá thân cận,
trong lòng Tạ Chỉ đoán Trần Vĩ Lập có thể đã trao đổi qua với đám người Quách
Thành Trạch, Mạnh Kiến Thanh, Chu Kỳ Bảo rồi.
Thái độ của Quách Thành Trạch, Mạnh Kiến Thanh không khó phỏng
đoán, bọn họ có lẽ không muốn cùng Thẩm Hoài xảy ra xung đột lớn, nhưng dự án
có quy mô 2, 3 tỷ ở Đông Hoa, lấy cái cớ đường đường chính chính như vậy, bọn họ
cũng sẽ không thể vứt đi không cần.
Đúng là không hiểu rõ Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn bên kia,
bây giờ đối việc việc này cũng không có một thái độ khẳng định nào. Chế biến sắt
thép Phú Sĩ dường như có chút đứng ngoài, Tỉnh Thép cùng đám người Trần Bảo Tề,
Ngu Thành Chấn từ đầu đến cuối chính là một mối quan hệ mật thiết đấy, mà Tỉnh
thép, Chế biến sắt thép Phú Sĩ vào cuộc, sẽ ra tranh thủ tầm quan trọng của tập
đoàn Phong Lập, không hề thiếu lợi thế.
Tạ Chỉ do dự trong chốc lát, đi về phía trước boong thuyền,
đúng lúc nghe được Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập cùng Thẩm Hoài đang nói tới dự
án Tấm thép phủ.
- Phát triển khu kinh tế vịnh Hoài Hải phải hình thành được
ưu thế sản xuất công nghiệp, muốn thúc đẩy phát triển ưu thế sản xuất, đây là
điều mà Bí thư Từ vẫn luôn nhấn mạnh.
Quách Thành Trạch nói,
- Công nghiệp sắt thép của thành phố tôi có thể nói là ngành
công nghiệp trụ cột nhất, nhưng vẫn chưa dốc hết sức khai thác tiềm năng. Mấy
ngày trước tôi cùng Phó thị trưởng Trần dùng cơm ở nhà hàng, bàn bạc đến vấn đề
này, phó thị trưởng Trần cho rằng chúng ta nên lập ra kế hoạch phát triển ngành
công nghiệp ưu thế hàng trăm tỷ một cách tỉ mỉ, đem phương án cùng mục tiêu xác
định rõ ràng. Tôi cảm thấy ý tưởng này của Phó thị trưởng Trần không tệ, trao đổi
cùng Bí thư Trần, Bí thư Trần cũng cho là hạng mục “ Công nghiệp ưu
tiên trăm tỷ “ này đề ra rõ ràng là lá cờ tiên phong cần thiết. Công việc tương
quan đang làm ngày trước thì giao cho Phó thị trưởng Trần phụ trách, còn muốn
Hà Phổ bên kia cùng hợp tác làm việc nhiều với Phó thị trưởng Trần …
- Tôi cùng Thị trưởng Trần là bạn bè cũ. Huyện trưởng Chu
cùng Thị trưởng Trần có thể vẫn luôn là đồng nghiệp cùng nhau lâu năm ở Ban tổ
chức tỉnh ủy, Thị trưởng Quách, anh nói Hà Phổ sẽ hợp tác làm việc với Phó thị
trưởng Trần không?
Ánh mắt Thẩm Hoài tựa như bị ánh mặt trời chiếu vào, hơi nheo
lại nhìn Quách Thành Trạch, Trần Vĩ Lập, cười ha hả chỉ làm như nghe không hiểu
ý tại ngôn ngoại của Quách Thành Trạch, làm như nói chuyện công việc bình thường,
vẫn không quên khen Trần Vĩ Lập hai câu,
- Ý tưởng của Thị trưởng Trần rất hay, chúng tôi ở huyện cũng
hy vọng có thể có một phương hướng rõ ràng để làm theo, sức lực hướng về sử dụng
một chỗ, không chần chờ, tràn đầy nhiệt tình.
Tạ Chỉ nghe được mấy lời này, mới biết Trần Vĩ Lập cũng chưa
nghĩ kỹ đã lộ liễu nhảy ra đối nghịch với Thẩm Hoài, cũng may y nghĩ tới lề
sách “ Công nghiệp ưu thế trăm tỷ” này, đưa Thẩm Hoài vào tròng.
Công nghiệp sản xuất sắt thép của Đông Hoa tốc độ tăng trưởng
trong vài năm qua nghe đúng là kinh người đấy, đợi sau khi hạng mục sắt thép
Tân Tân của Dung Tín, Tỉnh Thép và Chế biến sắt thép Phú Sĩ hợp tác xây dựng
thành công, sản lượng luyện thép năm của ngành công nghiệp sắt thép Đông Hoa đột
phá 10 triệu tấn, sắp trở thành khu vực sản xuất thép lớn thứ 3 trong cả nước
thôi.
Tuy rằng Tân Phổ, Mai Khê từ khi bắt đầu đã chú trọng phát
triển công nghiệp tập trung theo nhóm, chú trọng sản nghiệp thượng hạ du. Nhưng
bước khởi đầu dù muộn,toàn bộ trọng tâm của ngành công nghiệp sản xuất sắt thép
vẫn còn đặt ở trên đầu Mai Thép, Tỉnh thép và các xí nghiệp riêng lẻ tương
đương, có thể nói là lập được bộ khung vững chắc, mà thiếu da thịt.
Giá trị tổng sản lượng năm của ngành công nghiệp sản xuất sắt
thép Đông Hoa đến sang năm có thể sẽ dần dần vượt quá 50 tỷ, với dự án “công
ngiệp sản xuất ưu thế trăm tỷ “ này vẫn có khoảng cách không nhỏ, nhưng cũng
không phải là dự án không thể hoàn thành.
Dự án tấm thép phủ của Phong Lập đầu tư hơn 2 tỷ, sau khi xây
dựng xong trực tiếp tạo ra giá trị sản lượng sẽ có 5-6 tỷ.
Trong vòng 5 năm từ nay là có thể tranh thủ thông qua được
5,6 bản dự án sắt thép có quy mô tương đương cùng với Phong Lập, xây dựng tại
Đông Hoa. Hơn nữa Mai Thép, Tỉnh thép cùng Chế biến sắt thép Phú Sĩ từng bước một
tạo ra sản phẩm phong phú ở Đông Hoa, hoàn thiện, sản xuất có thể từng bước mở
rộng, hạng mục này cũng lập tức đột phá qua mục tiêu rồi.
Đối với tổng giá trị sản lượng công nghiệp 4-5 năm trước ở
thành phố cấp 3 không quá 3-4 tỷ, đề xuất trong vòng 5 năm phát triển một ngành
công nghiệp ưu thế với quy mô giá trị sản xuất hơn trăm tỷ, là một hạng mục cổ
vũ lòng người đến mức nào chứ?
Đó là đối với toàn bộ vùng kinh tế vịnh Hoài Hải, mục tiêu
như vậy cũng cho là vĩ đại.
Ngoài nghành sản xuất sắt thép ra, Tạ Chỉ cũng nhìn không thấy
trong vùng kinh tế vịnh Hoài hải, có ngành công nghiệp sản xuất độc lập nào có
khả năng trong vòng 5 năm đột phá giá trị sản xuất lên tới hàng trăm tỷ.
Trần Vĩ Lập rõ ràng muốn đem dự án tấm thép phủ của Phong Lập
cùng ý niệm “Phát triển công nghiệp sản xuất ưu thế trăm tỷ Đông Hoa” tóm lại một
chỗ, đem dự án Tấm thép phủ làm bước đầu tiên hướng về “Công nghiệp ưu thế trăm
tỷ “, để ép Thẩm Hoài không được có một chút thờ ơ nào.
Trước kia Thẩm Hoài tuy rằng không thể nhường một cách lộ liễu,
không thể để chuyện anh ta cùng Bí thư huyện Thanh Sa Ngụy Nam Huy lén lút cấu
kết lộ ra ngoài,nhưng dự án Tấm thép phủ Phong Lập dù sao cũng chỉ có thể là hạng
mục thu hút đầu tư của huyện Hà Phổ hoặc nói là dự án hợp tác của Mai Thép,
trong thành phố Đông Hoa cũng không tiện can thiệp nhiều.
Mà lúc này đã có lá cờ phát triển công nghiệp sản xuất ưu thế
trăm tỷ giơ cao đi tiên phong, không chỉ trong thành phố Đông Hoa, dù là Triệu
Thu Hoa, Từ Bái ở tỉnh, bất cứ lúc nào đều có thể nhúng tay thăm dò tình hình
tiến triển của dự án, đương nhiên là lại càng không dễ để cho Thẩm Hoài giở trò
gì ở sau lưng.
Tạ Chỉ tuy rằng không muốn quan tâm đến những chuyện này,
nhưng lúc này biết rõ toàn bộ những chuyện này, cũng ngầm cảm thấy sự cao minh
của kế sách này, không biết đến cuối cùng là người nào bày ra, nhưng nhìn sắc mặt
thong dong của Thẩm Hoài, miệng vẫn cười, trong lòng nghĩ hẳn trong bụng của
anh hơn phân nửa đang mắng mẹ Trần Vĩ Lập.
- Tôi cũng nghe Kỳ Bảo nói lần này Hà Phổ tiến cử dự án tấm
thép phủ của tập đoàn Phong Lập sau khi đã nắm chắc trong tay, mới có ý tưởng
này. Công việc cụ thể vẫn là khu huyện đang làm.
Trần Vĩ Lập thấy Thẩm Hoài đang khi nghe đến ý niệm công nghiệp
sản xuất trăm tỷ này, sắc mặt thong dong, trong lòng cũng có chút chần chừ,
ngay sau đó cũng tiến thêm một bước đem liên hệ dự án tấm thép phủ ra liên hệ với
“công nghiệp trăm tỷ” để nói.
- Không có hướng soi đường của thành phố, khu huyện chỉ biết
mò mẫm.
Thẩm Hoài cười ha hả tiếp tục giả bộ ngớ ngẩn để đánh lừa.
- Huyện Hà Phổ có nắm chắc đến mấy cũng không nên khinh địch
chứ.
Quách Thành Trạch giúp Trần Vĩ Lập thêm chút trọng lượng,
nói,
- Tôi nghe nói Bình Giang bên kia cũng rất coi trọng dự án
này. Về sau biết các người tham gia, cũng cố gắng làm những công việc của tập
đoàn Phong Lập đang làm. Tôi còn nghe nói Ngụy Nam Huy của huyện Thanh Sa hai
ngày nay muốn đến Hà Phổ tham quan khảo sát, tôi thấy anh ta là giả bộ thân thiện
nhằm thực hiện mưu đồ xấu,không mang tâm tốt, các anh không nên khinh thường…
- Huyện Thanh Sa nói muốn tăng cường hợp tác giao lưu giữa
hai huyện, cũng không có cách nào từ chối. Chúng ta thấy gà có lợi thế, không để
cho họ trộm đi là được.
Thẩm Hoài cười, dường như không nghe ra cảnh cáo trong lời
nói của Quách Thành Trạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận