Phong Khí Quan Trường

Chương 199: Trên tàu (1)


Chương 199: Trên tàu (1)
Tỉnh lỵ Hoài Hải là một trong số ít thành thị “lò lửa” của đại
lục, đã là năm giờ chiều, nhưng ánh mặt trời vẫn khá chói chang, hắt lên cả trước
trạm xe lửa.
Vừa vào sân ga, chỉ đi có hai ba trăm mét, nhưng Thẩm Hoài với
Thiệu Chinh, Chử Cường đã nóng đến ướt đẫm mồ hôi.
Thẩm Hoài cân nhắc cẩn thận, cuối cùng cũng không mang túi thổ
đặc sản cao gần bằng mình theo, trừ quần áo thay mặc, chỉ mang đi mấy quyển
sách, tống hết vào trong ba lô một người mang, rất là nhẹ nhàng.
“Thẩm bí thư, anh để tôi cùng lên tàu mua vé dịch vụ cũng được.”
Chử Cường nói.
“Tôi lại không phải bí thư tỉnh ủy, cần kẻ đón người đưa thế
làm gì.” Thẩm Hoài cười nói.
Trong đời thứ ba nhà họ Tống, kẻ lớn nhất mới hơn 30, đứa nhỏ
còn đang mài đũng quần trên ghế nhà trường. Nhưng chắc không ai sẽ để cái ghế
bí thư đảng ủy trấn vào trong mắt. Nếu hắn mà mang tùy viên về Bắc Kinh, chỉ tổ
thành trò cười cho người trong nhà.
Hơn nữa lần này về là để nhận sai, làm con làm cháu, không biết
sẽ nhận được đãi ngộ thế nào, cũng không có ý để tình cảnh thê lương của bản
thân rơi vào mắt người ngoài.
Nhân viên toa tàu đứng trước cửa soát vé, ánh mắt xinh đẹp liếc
qua, đại khái là đang ngờ tưởng quan hệ giữa ba người bọn hắn.
“Được rồi, mọi người không cần tiễn tôi lên tàu nữa đâu, lái
xe về nhớ cẩn thận chút.” Thẩm Hoài tiếp lấy ba lô từ trong tay Thiệu Chinh,
xách lên vai, nói: “Lần này tôi về Bắc Kinh chắc sẽ ở lại đó một thời gian, có
chuyện gì nhớ gọi điện, lúc nào tôi cũng mở máy cả…”
Thiệu Chinh lại đưa thêm một túi cho Thẩm Hoài, nói: “Huyện
trưởng Trần Binh thích hút Kim Duyệt. Nếu Thẩm bí thư không để bọn tôi lên BK
cùng, đành làm phiền anh chuyển giùm vậy…”
“Chỗ nhà khách thành phố kiểu gì tôi cũng phải qua nhìn một lần,
có gì mà làm phiền?” Thẩm Hoài tiếp lấy túi thuốc và vợ chồng Thiệu Chinh, Tiền
Văn Huệ dành tặng Trần Binh, đem vé tàu cho nhân viên kiểm tra, bước lên tàu.
Nói đến nguyên huyện trưởng huyện Hà Phố Trần Binh, Thẩm Hoài
chưa tiếp xúc với ông ta lần nào. Nhưng Hà Thanh Xã đến Mai Khê đảm nhiệm phó
bí thư, trấn trưởng; Tiền Văn Huệ đến Mai thép đảm nhiệm phó xưởng trưởng phân
quản tài vụ đều là nhờ Trần Binh đề bạt.
Trần Binh là quan viên leo lên từng bước trong hệ thống tài
chính huyện Hà Phố. Trước khi Thẩm Hoài được điều tới Mai Khê, ông ta từng có 5
năm làm phó bí thư huyện ủy Hà Phố, quyền huyện trưởng. So sánh với những quan
viên chỉ biết giữ ghế, không biết làm việc, thì Trần Binh đã làm được không ít
công tác thực tế cho Hà Phố, cũng nâng đỡ ra một nhóm cán bộ cơ sở có năng lực
như Hà Thanh Xã, Quách Toàn, Tiền Văn Huệ.
Có điều ông ta đi lên từ cơ sở, trên thượng tầng không có chỗ
dựa, làm đến huyện trưởng Hà Phố xem như là hết mức.
Trong gần một năm động đãng vừa rồi, tuy Trần Binh không dính
dáng gì đến nghiêng ép phái hệ, vẫn bị điều nhiệm khỏi ghế huyện trưởng Hà Phố,
lên thành phố làm trưởng ban thể thao văn hóa. Nhưng chưa qua hai tháng lại điều
chỉnh đến phủ thị chính là phó chánh văn phòng kiêm chủ nhiệm nhà khách thành
phố ở BK.
Tuy phó chánh văn phòng phủ thị chính cũng được hưởng đãi ngộ
chính xứ, nhưng so với cái ghế huyện trưởng thì đúng là một trời một vực.
Ghế trong quan trường chỉ có hạn, phái hệ tranh nhau đến chết
đi sống lại còn tranh chưa đủ, sao có chỗ cho kẻ “ngoại đạo” như hắn? Quan trường
là thế, ngươi không phải người trong vòng tròn này thì sẽ là người trong vòng
tròn kia, kẻ không nằm trong vòng tròn nào, vậy làm ơn đứng xa xa hóng gió tây
bắc thôi.
Đến sau Thẩm Hoài cũng có tâm muốn tiếp xúc với Trần Binh.
Nhưng hắn được điều lên BK rồi, không tìm đâu ra cơ hội để gặp mặt.
Lần này bởi tỉnh chính phủ tổ chức hoạt động mời gọi đầu tư,
Thẩm Hoài nhiều khả năng sẽ tham gia, mà nhà khách Đông Hoa ở BK tất nhiên sẽ
phụ trách công tác hiệp trợ. Bên đó chắc chắn Thẩm Hoài sẽ phải đến, Tiền Văn
Huệ biết chuyện, liền nhờ hắn mang quà cho Trần Binh.
Toa giường nằm có bốn giường, lúc Thẩm Hoài lên toa, đã có một
đôi nam nữ đang ngồi trong tán chuyện khá sôi nổi.
Người phụ nữ ăn mặc rất thời trang, váy áo đỏ thẫm, tất tơ trắng,
trang điểm rất nồng, da dẻ hơi đen, quần áo không phối với nhau cho lắm, nhưng
tư sắc cũng được tính là trên chuẩn khá.
Người đàn ông mặc một chiếc sơ mi hiệu louis vuitton, không
biết là đồ thật hay giả, nhưng nhìn khá chói mắt, cổ đeo dây xích vàng to phải
gần bằng ngón út, “cục gạch” to tổ bố nằm gai mắt trên bàn cạnh cửa sổ, giữa eo
còn đeo một chiếc máy nhắn tin Motorola, lúc tán gẫu, tròng mắt hận không thể
chui tọt vao trong cổ áo của người phụ nữ kia.
Nghe nội dung nói chuyện thì hai người này trước khi lên tàu
cũng không quen, nhưng mà người đàn ông kia mở mồm ra là chục vạn, trăm vạn…
khiến cô gái áo váy hồng mắt sáng cả lên, hai bên nảy sinh hứng thú rất nồng đượm.
Thẩm Hoài lên tàu, đôi nam nữ đều ngẩng đầu lên nhìn hắn..
Thấy một thanh niên anh tuấn đi vào thế này, ánh mắt cô gái
kia chợt sáng lên..
Cô váy hồng ngồi lên chỗ nằm của Thẩm Hoài, Thẩm Hoài để ba
lô, túi đồ ném vào trong góc, cô gái kia đứng lên để Thẩm Hoài ngồi xuống, lại
chỗ người đàn ông kia tán chuyện tiếp. Có lẽ bởi cô váy hồng thỉnh thoảng nhìn
sang đánh giá Thẩm Hoài, khiến người đàn ông dời chú ý lên người hắn, tùy tiện
hỏi qua: “Người anh em nghỉ học về quê à? Mấy ngày nay đúng dịp sinh viên về
quê, trên tàu đâu cũng thấy toàn là sinh viên…”
“Không…” Thẩm Hoài nói: “Đi công tác…”
“Đơn vị các cậu phúc lợi không sai a, đi công tác mà cũng được
ngồi giường mềm.” Người đàn ông hứng lên, ngồi thẳng dậy, nói: “Người anh em
công tác ở đơn vị nào, nói thử xem, không khéo tôi ăn cơm với lãnh đạo cậu rồi
không biết chừng…”
“Đơn vị nhỏ, người ít, bình thời cũng chẳng có ai đi công
tác. Ngẫu nhiên có chuyện, nên phúc lợi mới tốt chút.” Thẩm Hoài lôi tờ Nhân
dân nhật báo từ trong ba lô ra, trải lên bàn nhỏ chăm chú đọc, tỏ vẻ không hứng
thú đến câu chuyện hễ mấy giây là lại hợp đồng này mấy chục vạn của bọn họ.”
Chắc là bao thuốc Kim Diệp 10 đồng/1bao trong túi bị hai người
này nhìn thấy. Nên cả hai rất nhanh liền mất đi hứng thú với Thẩm Hoài, lại nhiệt
liệt sà vào tán chuyện, chỉ ngại Thẩm Hoài trong toa, nên mới không dính sát
vào nhau như trước.
Lúc sau, thêm một ông lão lên tàu, nhìn quần áo giống như là
công nhân nghỉ hưu, áo sơ mi ngắn tay hình như là đồ công tác ở một xí nghiệp
quốc hữu nào đó, tay xách theo một túi lưới, có quần áo, thêm cả tách trà nữa.
Ông lão để tóc đầu đinh nhọn hoắt, bạc gần hết, nhìn qua vẫn
rất có sức sống.
Giường ông lão nằm trên chỗ người đàn ông đang ngồi, cũng là
người không hay nói chuyện. Nếu không phải lúc leo lên giường, một quả táo lọt
ra khỏi túi lưới, rơi xuống đầu Thẩm Hoài, chắc trên tàu ông lão đã không nói lời
nào.
Thẩm Hoài bị quả táo nện đến đau điếng, không khỏi hoài nghi
mình bị cục đá nện trúng, lúc đó ông lão mới mở miệng “A” lên một tiếng.
Thẩm Hoài cũng chỉ cười khổ, nhưng quả táo lăn xuống, không
may nện trúng tiếp “cục gạch” trên bàn của người đàn ông, thiếu chút nữa làm nó
rơi xuống đất.
Người đàn ông kia cầm “cục gạch” lên, hiềm ác nhìn ông lão,
nói: “Bố có thể nhẹ nhàng giùm con được không?”
Ông lão híp mắt lại, làm như không thấy ánh mắt mang ý cảnh
cáo của người đàn ông.
Đối với ông lão tính cách quai quái này hắn cũng không biết
phải làm sao. Thời buổi này đi tàu mà có thể nằm giường mềm, dù quần áo có là
công nhân phổ thông thì cũng không thể nhìn nhận người ta như công nhân bình
thường được.
Thẩm Hoài đưa quả táo bị dập mất một góc lên cho ông lão, lại
ngồi xuống đọc báo tiếp. Ông lão liếc nhìn Thẩm Hoài một cái, thấy hắn đọc Nhân
dân nhật báo, liền nói: “Cái tờ này toàn nói lung tung, thanh niên tốt nhất đừng
dính vào làm gì.”
Thì ra là lão phẫn thanh, Thẩm Hoài chỉ cười cười, nói: “Giết
thời gian cũng được.”
Tàu mới chạy được không lâu, nhân viên tàu liền đi vào phát
phiếu nằm, vẫn là cái cô kiểm phiếu lúc trước.
Lúc ghi lại số vé, phát phiếu nằm, ánh mắt đẹp liếc hắn một
cái, nhẹ giọng hỏi: “Anh trẻ thế này mà đã làm bí thư rồi…”
Thẩm Hoài biết nàng nghe được lời mình nói với Thiệu Chinh,
Chử Cường lúc sắp lên tàu, bèn cười: “Bí thư thôn cũng là bí thư mà…”
“Tuổi trẻ thế này mà đã làm quan, nhất định trong nhà có ô dù
rồi!” Ông lão nằm trên giường đối diện đột ngột chen vào một câu.
Đối với ông già cổ quái này, Thẩm Hoài cũng hết cách, đành cười
khổ thay câu trả lời, hứng trí muốn bắt chuyện với cô nhân viên cũng bị ông già
đánh bay đi mất.
Tuy từ trên tỉnh đến BK chỉ hơn 700 cây số, nhưng ngồi xe lửa
vào năm 94 phải cần đến mười mấy giờ mới đến nơi.
Người đàn ông và cô gái váy hồng kia sau một thời gian ngắn mồi
chài lẫn nhau, đã cùng ngồi xuống một chiếc giường, thấp giọng lải nhải không
nghỉ, thỉnh thoảng lại cười phá lên…
Thẩm Hoài nghe đôi “gian phu dâm phụ” này lảm nhảm mà bực mà
mình, đành cầm thuốc lên muốn ra ngoài hút, vừa kéo cửa chợt nhìn thấy cô nhân
viên tàu xinh đẹp kia đang đẩy một người phụ nữ ôm theo con nhỏ: “Chị mang vé
phổ thông, sao lại sang bên này?”
“Toa tàu bên kia quá nóng, lại không có thông gió, con tôi chịu
không nổi. Chị mặt đứa nhỏ xem, để mẹ con tôi ngồi đây một lúc, đợi cháu đỡ hơn
chúng tôi sẽ về chỗ ngay, xin chị…” Người phụ nữ năn nỉ cầu xin…
Nhân viên tàu vẫn không chịu, khó xử nói: “Không được, không
được đâu. Lỡ lãnh đạo biết thì tôi bị mắng chết!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận