Phong Khí Quan Trường

Chương 79: Dấu ấn


Chương 79: Dấu ấn
Chân Tiêu Minh Kiến như đổ chì, bước theo cục trưởng Đường
Xuyên và Triệu Đông, Tiêu Minh Hà xuống lầu mời khách.
Đến đại sảnh, cô gái xinh đẹp rạng ngời kia còn ngồi đó,
nhưng người mặc đồng phục công nhân là Thẩm Hoài lại không thấy đâu.
Tâm tình Tiêu Minh Kiến như treo đá, trầm thẳng xuống….
Xong rồi, thằng cha kia giận, cả cơm cũng không thèm ăn nữa,
khéo tiền trình Triệu Đông đi đứt mất. Nếu Đường cục trưởng biết mình vừa đắc tội
với con hỗn giang long này, về sau còn làm sao sống được trong cục nữa đây?
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trên trán Tiêu Minh Kiến, từng giọt từng
giọt lăn theo gò mà, chảy dài xuống.
Đường Xuyên không thấy Thẩm Hoài, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp
ngồi kia, tưởng là bạn gái Thẩm Hoài, lại không thấy người cần tìm không, nghi
hoặc nhìn sang Tiêu Minh Kiến và Triệu Đông.
Tiêu Minh Hà cũng bận tâm Thẩm Hoài tức giận bỏ bữa ăn, mới hỏi
Trần Đan: “Thẩm Hoài đâu?”
Trần Đan thấy Triệu Đông, Tiêu Minh Hà xuống lầu, trừ ba Minh
Hà ra còn mang theo một trung niên to béo, nhíu mày đứng lên nói: “Hùng bí thư
trưởng vừa qua đây, dẫn Thẩm Hoài đi rồi, nói là bí thư Đàm đang ăn cơm trong
phòng số một, muốn Thẩm Hoài qua đó ăn cùng. Thẩm Hoài trước khi đó có dặn, mấy
cậu kính rượu xong thì qua đó, gặp mặt bí thư Đàm luôn. Giờ các cậu qua đó
nhé?”
Đầu óc Tiêu Minh Kiến như bị hai đạo thiểm điện thay nhau bổ
xuống.
Hùng Văn Bân, Đàm Khải Bình?
Đàm Khải Bình, Hùng Văn Bân?
Bí thư và chánh văn phòng thị ủy?
“Đường cục trưởng, bác Tiêu…” Triệu Đông không biết Thẩm Hoài
muốn kéo mình qua gặp mặt bí thư thị ủy làm cái gì, nhưng không biết có bao
nhiêu người muốn gặp bí thư thị ủy mà không có cơ hội, hắn cũng không khả năng
không nghe Thẩm Hoài phân phó, bèn cười cười, tỏ ý xin lỗi Đường Xuyên, Tiêu
Minh Kiến.
Đường Xuyên ra vẻ đã hiểu, cười đáp lễ, trước khi đi còn vỗ
lên vai Triệu Đông: “Cậu tới phòng số một chào hỏi bí thư Đàm đi, tôi và lão
Tiêu không theo được, ở đây đợi vậy…”
Hắn biết, Chu Dụ và Chu Tri Bạch ghê gớm đến đâu cũng không
thể giành cướp khách với bí thư thị ủy, cũng hiểu nếu không được mời, căn bản
không có không có tư cách đi theo… thật không nghĩ đến a, Tiêu Minh Kiến lại
tìm được ông con rể quý hóa thế này, mấy ngày trước còn nghe hắn than thở nói
con gái kiếm phải đứa người yêu không ra gì cơ mà…
Đường Xuyên không biết Triệu Đông có được giữ lại ăn cơm
trong phòng khách số một hay không, nhưng vì biểu thị đủ coi trọng, hắn muốn ở
lại cùng Tiêu Minh Kiến xác nhận xem thế nào.
“Đường cục trưởng và bác trai lên lầu trước đi, giúp cháu xin
phép Chu khu trưởng và Chu giám đốc luôn, lát nữa cháu qua kính rượu họ sau…”
Triệu Đông thấy thế, vội mở lời, rốt cuộc hắn không thể để chuẩn nhạc phụ và Đường
Xuyên ngồi dưới đại sảnh đợi mình được.
“Cô gái này phải xưng hô thế nào?” Đường Xuyên nhìn Trần Đan,
thấy còn trẻ trung, xinh đẹp hơn con gái Tiêu Minh Kiến mấy phần, đoán quan hệ
giữa nàng và Thẩm Hoài chắc không tầm thường, nhiệt tình hỏi han.
“Cô ấy là giám đốc Trần của nhà hàng Chử Cốc ở thị trấn Mai
Khê?” Triệu Đông đứng ra giới thiệu thay.
Mấy ngày trước, Thẩm Hoài và Trần Đan đã bàn bạc với nhau,
quyết định đổi tên trạm tiếp đãi thành nhà hàng Chử Cốc, quyết ý gạch đi danh
xưng mang đầy sắc thái chính quyền như trạm tiếp đãi.
Triệu Đông rất tinh tế, lời giới thiệu không khiến người nghe
liên tưởng không hay về thân phận Trần Đan.
“À, hân hạnh, hân hạnh.” Đường Xuyên căn bản chưa từng nghe
qua nhà hàng Chử Cốc là cái khỉ gì, nhưng là bạn gái Thẩm Hoài, rốt cuộc không
thể đối đãi qua loa, bèn hỏi thêm: « Triệu Đông qua đó gặp mặt bí thư Đàm, hay
giám đốc Trần cũng đi luôn? »
“Không cần, tôi tới là để học tập phong cách phục vụ của Nam
viên, đợi lát nữa tôi qua sau cũng được.” Trần Đan cười tỏ vẻ không cần. Tuy Thẩm
Hoài dặn nàng thuận thế mà hàng sự, nhưng nàng không muốn mình bị đánh dấu Thẩm
Hoài lên mặt sớm thế này, mới nhẹ nhàng chối từ.
“Minh Hà, thế em ở lại trò chuyện với Trần Đan nhé?” Triệu
Đông nói, hắn thấy tâm tình Minh Hà hình như không được tốt, liền để nàng ở lại
với Trần Đan, rốt cuộc đã qua đây rồi, không thể để Trần Đan ngồi cô đơn trong
đại sảnh một mình được.
Đường Xuyên cũng không miễn cưỡng, nhìn Triệu Đông ra khỏi lầu
Thúy Hoa mới lôi kéo Tiêu Minh Kiến đi lên.
Tiêu Minh Kiến không biết quan hệ cục thể giữa Trần Đan và Thẩm
Hoài và như thế nào, lúc này không thể đường đột cưỡng cầu người ta, chỉ có thể
để con gái ở lại dưới lầu bầu bạn.
Nhìn cha và Đường cục trưởng lên cầu thang, Tiêu Minh Hà nhịn
không nổi nữa, nước mắt không tự chủ được tuôn ra, sấp xuống mặt bàn khóc thất
thanh.
Nhìn hai vai Tiêu Minh Hà run lên vì nức nở, Trần Đan phần
nào hiểu được cảm xúc trong lòng nàng.
Triệu Đông và Tiêu Minh Hà yêu nhau, nhưng mãi vẫn không được
người trong nhà đồng ý, thậm chí nhà nàng còn công khai đưa ra mức lễ làm khó
Triệu Đông, ngăn cản hai người đến với nhau, những chuyện này Trần Đan đều được
nghe Thẩm Hoài kể qua.
Vừa rồi ba Tiêu Minh Hà mặt lạnh với Thẩm Hoài, nói đến cùng
là bởi tự tận đáy lòng khinh thường Triệu Đông, liên đới theo cả bạn bè của hắn…
Việc này cùng lắm là khiến Thẩm Hoài lúng túng chút mà thôi, duy có người bị kẹp
ở giữa là Triệu Đông và Tiêu Minh Hà là khó xử nhất.
Lại nhìn bộ dạng thấp thỏm xen lẫn kinh hoảng của ba Tiêu
Minh Hà lúc nãy, hiển nhiên ông ta đã biết thân phận Thẩm Hoài. Dưới sức ép của
quyền thế, biểu hiện ấy càng có vẻ hèn mọn, đáng thương. Nhưng không quản thế
nào, ông ta vẫn là cha đẻ của nàng.
“Chắc cuộc sống ba mẹ cậu khi xưa trải đủ khổ sở mới không muốn
để cậu đi theo vết xe đổ của họ.” Trần Đan mềm giọng khuyên nhủ Tiêu Minh Hà,
nó: “Đổi lại là tôi, còn mong không được cha mẹ thay mình lo lắng thế này, đỡ
phải khập khiễng bước vào đời như bây giờ…”
Tiêu Minh Hà ngẩng mặt lên, khuôn mặt vốn trang điểm tỉ mỉ,
tinh tế, nay đã nhòe đi vì nước mắt, nấc lên nghẹn ngào như con trẻ: “Thật quá
mất mặt, chẳng còn mặt mũi đâu mà gặp người nữa.”
“Tớ chứ nào phải người xa lạ gì đâu.” Trần Đan lấy khăn tay
ra, giúp Tiêu Minh Hà lau sạch vết nước mắt, cười nói: “Lau đi, không khéo lát
nữa Triệu Đông và Thẩm Hoài quay lại ăn cơm bây giờ, chúng ta lo chuyện mình
cho tốt cái đã…”
“Đúng rồi, thế quan hệ giữa Thẩm Hoài và bí thư Đàm rốt cục
như thế nào?” Tâm tình Tiêu Minh Hà đến nhanh mà đi cũng nhanh, lúc này lại hiếu
kỳ thăm dò bối cảnh Thẩm Hoài:
“Tớ cũng không biết, đây là lần đâu tiên tớ biết anh ấy có
quen biết với bí thư thị ủy.” Trần Đan trả lời: “Ở dưới quê quen rồi, bí thư đảng
ủy và trấn trưởng Mai Khê đã là trời là đất, thỉnh thoảng có ông phó huyện trưởng
xuống thị sát, cả thị trấn đã nhộn lên, thành ra nào biết bí thư thị ủy là ai…”
“Cũng phải, sếp ở cơ quan phát hỏa một cái, tớ đã không dám
nói chuyện. Trước đây mỗi lần Triệu Đông đến nhà trẻ, người khác đều gọi anh ấy
Triệu khoa trưởng, Triệu khoa trưởng, còn tưởng là quan chức gì ghê gớm lắm. Mời
mình đi xem phim cũng không dám mở miệng từ chối, một lần hai lần liền bị lừa
vào tròng, ai ngờ cái ghế khoa trưởng kia căn bản không đáng tiền.” Tiêu Minh
Hà cười cười, nửa thật nửa giả nói.
Trần Đan cũng cười theo, thầm nghĩ: Tuy cha mẹ Tiêu Minh Hà
có hơi thế lợi, nhưng có vậy mới đổi lại Tiêu Minh Hà ngây thơ trải nghiệm cuộc
sống êm đềm đến bây giờ…. Trong lòng không khỏi khẽ than: Đúng là cái được luôn
luôn phải kèm theo cái mất, chẳng gì là hoàn mỹ cả…
***************************
Đường Xuyên lôi Tiêu Minh Kiến lên lầu, trước cửa phòng, mới
làm bộ ghì chặt cổ hắn lại truy vấn: “Cậu được lắm Tiêu Minh Kiến, tìm được con
rể quý hóa thế này, còn cả ngày thở ngắn than dài, chẳng lẽ sợ người khác cướp
mất chắc? Đợi lát nữa phải thu thập cậu nên thân, không thì cục trưởng như tôi
còn gì là uy tín nữa…”
Tâm lý Tiêu Minh Kiến vẫn chưa thoát khỏi cảm giác thấp thỏm
bất an, thầm nhủ: Nếu Thẩm Hoài đã muốn Triệu Đông đi theo gặp mặt bí thư thị ủy,
chắc không vì chuyện lúc trước mà cáu giận đâu… Nhưng mà chẳng nói trước được
gì cả, cũng như Đường mập mạp trước mắt này thôi, nhìn qua thì có vẻ thân mật
không khác gì huynh đệ tay chân, nhưng thủ đoạn giẫm người sau lưng của hắn, chỉ
nghĩ đến thôi đã đủ để rùng mình.
“Các cháu nó tự phấn đấu cả, chứ tôi biết gì đâu.” Tiêu Minh
Kiến cười mà như mếu, sợ hãi trong lòng vẫn chưa tiêu đi: “Chuyện công tác có
bao giờ chúng nói với tôi, mãi đến lúc nãy tôi mới biết chúng nó quen với giám
đốc Chu đấy chứ…”
Đường Xuyên cười cười, đẩy cửa bước vào, thấy Chu Dụ và Chu
Tri Bạch đều nhìn qua, mới buông tay nói: “Không thể hoàn thành nhiệm vụ Chu
khu trưởng giao phó rồi, Hùng bí thư trưởng sớm tới một bước, nói bí thư Đàm có
chỉ thị, đã dẫn Thẩm Hoài đi trước. Thẩm Hoài trước khi đi có dặn, lúc nào con
rể Tiêu khoa trưởng quay lại thì ra đó gặp mặt luôn…”
Vừa nghe đến đây, Chu Dụ không khỏi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chu Tri Bạch biết mình còn chưa đủ tư cách cướp khách của bí
thư thị ủy, thấp giọng nói với chị gái: “Tên Thẩm Hoài này nắm giữ đại quyền
sinh sát trong xưởng thép Mai Khê, sang năm bọn hắn dự toán có thể tăng sản lượng
gấp đôi. Đơn hàng lớn thế này, Bằng Duyệt phải có cho bằng được. Trước đây ở phủ
thị chính, chị với Thẩm Hoài có cộng sự qua, nói thế nào cũng phải giúp em mấy
lời hay đấy…”
Chu Dụ trừng mắt nhìn em trai một cái, thầm nghĩ: Chờ gặp mặt
Thẩm Hoài xem có còn nói câu này không? Đồng thời cũng cảm thấy kỳ quái, cái xưởng
giẻ rách như Mai Khê, trong tình hình không có đầu tư mà vẫn tăng được sản lượng
lên gấp đôi? Nhưng giờ đang trên bàn rượu nên không tiện hỏi kỹ…
Người khác nghe được con rể Tiêu Minh Kiến cũng được đi gặp
bí thư thị ủy theo, ai ai cũng tỏ vẻ hâm mộ.
Trong phòng này, tuy người nào cũng đều có thân phận ở Đông
Hoa, nhưng lại mấy người đủ tư cách đứng trước mặt bí thư thị ủy?
Tự nhiên mọi người không ai khó chịu vì chuyện Triệu Đông trực
tiếp đi gặp mặt bí thư thị ủy mà không lên lầu chào một tiếng cả, rốt cuộc chẳng
ai ở đây đủ sức nặng để phía bí thư thị ủy bên kia ngồi đợi.
Tâm lý Tiêu Minh Kiến ngũ vị tạp trần, trước nay hắn không hề
hay rằng Triệu Đông là đại tướng dưới tay Thẩm Hoài, kẻ nổi tiếng thuộc loại bậc
nhất trong quan trường Đông Hoa hiện nay. Tâm lý thấp thỏm khó an, đối mặt với
lời chúc tụng trên bàn cũng không dám tùy tiện lên mặt, chỉ nhỏ nhẹ nói: “Đợi
lát nữa gọi Triệu Đông qua kính rượu với mọi người.”
“Không khéo được bí thư Đàm giữ lại ăn cơm rồi cũng nên…” Có
người góp vui nói, trong lòng lại không tránh khỏi ghen tức, thật đáng tiếc a,
mình lại không có đứa con gái nào mặt mũi cho ra hồn!
Chu Tri Bạch thấy con gái Tiêu Minh Kiến không lên theo, mới
hỏi: “Con gái Tiêu khoa trưởng đâu?”
“Bạn gái Thẩm bí thư đang ở dưới lầu, Minh Hà ngồi dưới tán
chuyện với nàng. Chắc một lát nữa Thẩm bí thư và Triệu Đông sẽ về ngay…” Tiêu
Minh Kiến hồi đáp.
Chu Dụ thầm nghĩ: Quả nhiên là đứa háo sức, mới tới Mai Khê
chưa được mấy ngày đã câu được em nào rồi. Trong lòng lại hiếu kỳ, không biết bạn
gái Thẩm Hoài hình thù nó như thế nào.
Chờ một lát, Tiêu Minh Kiến lại xuống lầu nhìn một phen, xác
định xem Thẩm Hoài và Triệu Đông có được bí thư Đàm giữ lại ăn cơm không. Nội
tâm không tránh khỏi kích động… Bên này thấy hai người chưa về, cũng bước vào
bàn tiệc, không đợi nữa.
Chu Dụ bận tâm Thẩm Hoài và em trai mình gặp mặt, dẫn đến hiểu
lầm thì rách việc, cố qua quít ăn xong bữa cơm, rồi giục để em trai lái xe đưa
nàng về nhà.
Chu Tri Bạch ra mặt mời cơm, còn dẫn Chu Dụ bồi khách, xem
như đã cấp đủ mặt mũi. Hơn nữa vừa rồi Chu Dụ làm rớt tách trà, nước hắt ướt cả
lên người, phải trở về thay không bất tiện. Đám Đường Xuyên, Tiêu Minh Kiến
không thể áp quy củ tiệc tùng bình thường lên đầu phó khu trưởng và công tử nhà
họ Chu, bắt họ ở lại bồi mình, bèn xuống lầu tiễn Chu Dụ, Chu Tri Bạch rời đi.
Đến đại sảnh, Chu Dụ không kìm được liếc mắt nhìn hai mỹ nhân
bên bàn ăn cạnh cửa sổ một phen.
Cho dù đứng cách hơi xa, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được
khí chất thanh nhã từ cô gái trẻ ngồi kia.
Chu Dụ tự thấy tướng mạo mình không thua bất kỳ ai, song nàng
không thể không thừa nhận, cô gái kia mang theo khí tức thanh xuân mà bản thân
mình đang dần trôi đi mất. Lại nghĩ đến nàng là nữ nhân mà Thẩm Hoài mới tìm được,
trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua chua, hất đầu bước ra khỏi đại sảnh…
Đường Xuyên, Tiêu Minh Kiến và đám cán bộ cục quy hoạch tiễn
Chu Dụ, Chu Tri Bạch xong mới về lại Thúy Hoa lầu tiếp tục dùng tiệc, chủ nhân
đã đi, khách khứa ở lại thành ra không bị quá nhiều quy củ ước thúc, tận tình
đánh chén no say.
Bạn cần đăng nhập để bình luận