Phong Khí Quan Trường

Chương 318: Chuyện đối tượng trên bàn tiệc


Chương 318: Chuyện đối tượng trên bàn tiệc
Không quản bình thời ở bên ngoài địa vị mọi người ra sao, về
trong nhà, ngồi xuống bàn ăn, chuyện quan tâm nhất vẫn là những sự tình vụn vặt
thế này.
Nghe Tống Đồng nói Thẩm Hoài đã gặp mẹ đối tượng mà tiểu cô sắp
xếp ở Thôi gia, lão gia cũng hứng thú, hỏi Thẩm Hoài: “Thế nào, Lưu Tuyết Mai
nói sao?”
“Ba, ba cũng thật là, thời buổi
này có cha mẹ nào quản được con cái nữa đâu? Lưu Tuyết Mai vừa ý Thẩm Hoài thì
được gì, cuối cùng không phải đều dựa vào tâm ý của Thành Di?” Tống Văn Tuệ cười
nói: “Hơn nữa chỉ là gặp mặt qua thôi, mọi người không cần quá nghiêm túc, gây
áp lực cho hai đứa…”
“Chỉ tại bọn con vẽ chuyện,
tác hợp con gái Văn Quang với Hồng Nghĩa thì nói là quá quen rồi, không có cảm
giác; Thẩm Hoài và con bé kia chưa từng gặp mặt, chắc sẽ có cảm giác chứ? Giờ lại
nói áp lực lớn, không làm chủ được… Các con nói thử xem, năm đó không phải ai
cũng nhờ tổ chức sắp xếp, cuối cùng hôn nhân đều hạnh phúc viên mãn?” Đối với
hiện trạng hôn nhân của đám cháu chắt hiển nhiên là lão gia rất không hài lòng,
lại lải nhải đến chuyện cũ, cuối cùng đầu mâu chỉ đến chỗ Tống Hồng Quân: “Sang
năm mà cháu không dẫn cô nào về thì cũng không cần về nữa đâu!”
“Sao lại quay sang cháu rồi,
ông với các cô chú đừng đem hủ tục thời phong kiến ra áp đặt chứ?” Tống Hồng
Quân ca thán nói.
“Các con bây giờ chẳng ai khiến
chúng ta yên tâm được cả!” Tống Anh nói: “Đáng ra nên khôi phục tập tục xử lý
hôn nhân thời phong kiến, người kêu tự do, kẻ la dân chủ, TW cũng nói rồi, tuyệt
đối nói không với tự do chủ nghĩa!
Thẩm Hoài ngồi bên cạnh nghe bọn họ trêu đùa lẫn nhau, thầm
nghĩ nếu không có vướng víu quyền lực, lợi ích đứng đằng sau giật dây, đại gia
đình nhiều người thế này vui vầy một chỗ, rộn ràng náo nhiệt ăn cơm đón giao thừa,
đúng thật là rất ấm áp.
Trong lòng Thẩm Hoài không ôm quá nhiều mong đợi trong thân sự
lần này, nhưng cô út nhiệt thành sắp xếp, đành cắn răng đi ứng phó một lần, dù
không được cũng chẳng có gì mất mặt cả.
Lão gia nhà họ Thành trong chiến tranh kháng Nhật từng là cảnh
vệ viên cho Tống Hoa, đến sau vào học ở đại học kháng chiến Diên An, là cán bộ
đảm nhiệm công tác chính trị nhiều năm, trước giải phóng làm đến sĩ quan chỉ
huy cấp sư đoàn, cũng từng tham gia chiến tranh kháng Mỹ viện Triều, năm 55 được
trao hàm thiếu tướng, đáng tiếc năm 84 đã mắc bệnh qua đời.
Thành Văn Quang là con trai của duy nhất của ông ta, hiện tại
tuổi chưa đến 50 đã là ủy viên dự khuyết TW Đảng, có thể nói là ngôi sao mới
trong chính đàn, cũng là một trong những nhân vật hạch tâm của Tống hệ.
Là khai quốc nguyên lão, vì quốc gia lăn lộn mấy trường chiến
tranh, sau giải phóng lại trường kỳ đảm nhiệm các chức vụ lãnh đạo đảng chính,
lão gia Tống Hoa và các lão đồng chí tuy đã lui xuống, song thanh vọng và sức ảnh
hưởng đều hơn xa những cán bộ cấp cao được đề bạt trong thời kỳ hòa bình; Song
nếu chỉ tính trong các quan viên trên chính đàn hiện thời, trước mắt Tống hệ có
ủy viên quốc vụ viện Hạ Tương Hoài là địa vị tối cao.
Ở chính đàn đại lục, cộng cả ủy viên TW đảng và ủy viên dự
khuyết cũng chỉ có không đến 360 người… Chính 360 người này tổ thành kết cấu tầng
đỉnh của kim tự tháp chính trị trong nước.
Đưa mắt ra toàn quốc, 360 người nghe qua có vẻ nhiều, nhưng cụ
thể đến từng tỉnh, thường thường chỉ có 2 ủy viên TW và 2 ủy viên dự khuyết.
Tô Duy Quân là chánh văn phòng tỉnh ủy, tuy là thường vụ,
song bất luận từ nhân mạch, tư lịch, năm tuổi hay thanh danh đều xếp hàng chóp
đuôi, không khả năng tiến vào đội ngũ ủy viên TW Đảng được. Trong khi Đàm Khải
Bình năm nay mới 50 tuổi, chính đang lúc niên phú lực cường, tư lịch, nhân mạch
đều tốt, hoàn toàn có khả năng trước khi lui hưu chen được chân vào kim tự tháp
kia.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến trước mắt Tống hệ khá
coi trọng Đàm Khải Bình… Địa vị Tống hệ thăng hay giáng, nói đến cùng vẫn phải nhìn
vào trong 360 người kia có mấy ghế là của “người mình”.
Cũng duy có trở thành chủ nhân hoặc có khả năng trở thành chủ
nhân của một trong 360 ghế kia mới có thể xưng là hạch tâm của một phái hệ.
So sánh ra thì sự phát triển của đám tiểu bối như Thẩm Hoài
chỉ tính là thả nước nuôi cá; phát triển tốt mới càng mong nhận được nhiều ủng
hộ, còn xa xa mới đến mức nghiêng lệch nguồn lực, chống đỡ vô điều kiện…
Lúc ấy Thành Văn Quang đã là ủy viên dự khuyết TW Đảng, then
chốt là tuổi chưa đến 50, nếu không có gì ngoài ý, đến lượt đổi đợt 98 hẳn sẽ
là ủy viên TW, đảm nhiệm chính chức tỉnh bộ.
Tâm lý Thẩm Hoài cũng rõ ràng, tiềm lực phát triển trên con
đường chính trị của Thành Văn Quang thậm chí không thấp hơn bác hai Tống Kiều
Sinh, còn lâu phụ thân hắn Tống Bính Sinh mới bì kịp, thân sự lần này, đối với
hắn hoàn toàn có thể dùng từ “trèo cao” để hình dung, cũng khó trách mới đầu hắn
hoàn toàn bất ngờ với sắp xếp này.
Trong lòng hắn rõ ràng, chỉ cần hắn kết hôn với con gái Tống
Văn Quang, đồng nghĩa với địa vị của hắn trong Tống gia lập tức khôi phục như
sơ, thậm chí giành được nguồn lực phát triển không kém Tống Hồng Kỳ, càng không
cần bận tâm Đàm Khải Bình sẽ áp chế hắn ở Đông Hoa.
Thẩm Hoài có thể hiểu dụng tâm lương khổ của cô út, nhưng
chính bởi như thế hắn lại càng không ôm mong đợi.
Tống Kiều Sinh nâng ly rượu trong tay lên, nhìn sang Thẩm
Hoài, nói: “Con gái Thành Văn Quang là cô gái tốt, nếu song phương gặp mặt vừa
lòng, cháu phải nắm bắt cơ hội cho chắc…”
“Vâng, cháu biết rồi!” Thẩm
Hoài ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng, bác hai Tống Kiều Sinh giờ là lương trụ của Tống
gia, nói chuyện hơi vẻ cao cao tại thượng, hắn chỉ có thể cúi đầu nghe mệnh.
Thẩm Hoài có thể hiểu được tâm tư của bác hai, nếu Tống Hồng
Nghĩa và Thành Di tiếp xúc thành công, loại việc tốt thế này đã không khả năng
rơi lên đầu hắn; Có điều không may cho Tống Hồng Nghĩa là bị con nhà người ta
nhìn không thuận mắt, bác hai hắn xuất phát từ đại cục của Tống hệ, hy vọng hắn
hoặc con cháu người nào đó trong Tống hệ có thể thế chỗ thành công, dù không ôm
hy vọng quá cao vào hắn, song cũng sẽ không giới ý để hắn thử thử xem.
Chưa nói địa vị lão gia Tống Hoa ở trong đảng, thế hệ thứ hai
của Tống gia hiện tại đều đảm nhiệm các chức vụ cao cấp từ ti cục trở lên, đến
đời thứ ba, số kinh thương lấy Tống Hồng Quân làm đầu, sớm tích cóp được tài sản
gần tỷ đồng, sự nghiệp chính như mặt trời giữa trưa; số từ chính lấy Tống Hồng
Kỳ làm đại biểu, cũng vừa được quy hoạch đề lên chính xứ trong bộ ủy TW, Thẩm
Hoài mới tí tuổi đã là phó xứ, cũng có thể nói là thiếu niên hữu tài…
Có điều lấy 1 tỷ dân của TQ đại lục, nếu Tống gia không thể
kéo về càng nhiều ngoại lực, chỉ dựa vào con cháu dòng chính trong nhà, lực lượng
sẽ rất yếu ớt, còn xa mới đủ duy trì địa vị hiện thời.
Tống hệ sở dĩ có thể trở thành một trong những lực lượng ảnh
hưởng đến đường hướng chính cục trong nước, trừ thanh vọng và sức ảnh hưởng của
lão gia Tống Hoa, nói đến cùng còn là nhờ trong hệ thống các quan viên ủy viên
và ủy viên dự khuyết TW có đến bảy người là của Tống hệ, tính cả cán bộ cấp phó
tỉnh bình thường thì con số lên tới 21 người, những người này đều lực lượng
chính trị cốt cán, trung tâm trong Tống hệ.
Tống Kiều Sinh là nhân vật hạch tâm trong thế hệ thứ hai nhà
họ Tống, vì tranh đoạt ghế bí thư tỉnh ủy Hoài Hải với Điền Gia Canh thất lợi,
tiền đồ chính trị vẫn chưa rõ ràng, khiến lực ngưng tụ trong nội bộ phái hệ bị ảnh
hưởng không nhỏ, từ đó đưa đến sự trượt xuống của cả chỉnh thể… Nếu trong đám
con cháu Tống gia có người thành thân với con gái Thành Văn Quang, không nghi
ngờ gì sẽ tiêu trừ được không ít ảnh hưởng không hay kia.
Trước mắt trong Tống gia trừ Thẩm Hoài không có nhân tuyển
nào thích hợp, vì lợi ích tập đoàn, vì duy trì địa vị Tống gia, dù có thành kiến
với Thẩm Hoài, Tống Kiều Sinh vẫn phải cắn răng thúc thành việc này.
Trong lòng Thẩm Hoài cũng tự cười khổ, hiện tại thủ đoạn duy
trì lực ngưng tụ trong Tống hệ vẫn lấy liên nhân chính trị làm chủ, hắn biết
phương pháp này không hề cao minh, tuy vậy không thể không thừa nhận, nó ít nhiều
sẽ đưa đến một số kết quả hiện rõ và trực tiếp.
Là nhân tuyển thích hợp duy nhất của Tống gia, bởi vậy mới được
Tống gia đặc ý coi trọng, Thẩm Hoài không biết nên khóc hay nên cười cho thân
phận bây giờ của mình nữa…
Nếu qua hai ngày, gặp mặt con gái Thành Văn Quang xong, trực
tiếp nhận được câu trả lời “hai bên không thích hợp”, liệu địa vị của hắn trong
Tống gia có bị đánh về nguyên hình.
Nếu hắn vừa mắt con gái Thành Văn Quang trong khi hắn không
mãn ý với nàng, liệu có bị xem là không thức cân nhắc, không biết điều?
Tôn Á Lâm có thể hiểu tâm lý đắng chát của Thẩm Hoài, cúi đầu
rắc muối vào miệng vết thương, nói: “Không quản cái cô Thành Di đó có hợp tâm ý
anh hay không, vì Mai thép, anh chịu khó dày mặt một tí, tốt xấu cũng phải tìm
hiểu vài ba năm nhé…”
Thẩm Hoài cười khổ, cầm bình rượu lên tự rót một ly, nói với
mọi người: “Tôn Á Lâm muốn uống rượu, nàng lại ngại không tiện rót…” Thế là dẫn
tới đám Tống Hồng Quân đua nhau chúc rượu nàng.
“Đàm Khải Bình hai lần lên Bắc
Kinh đều tới bái phỏng lão gia, có nói qua tình hình của cháu và Mai thép, nói
Mai thép phát triển như hiện thời, trừ hơi kích tiến, mạo hiểm chút, thì thành
tích là rất đáng khẳng định.” Tống Kiều Sinh nhìn chăm chăm Thẩm Hoài, nói: “Hồi
trước Thành Văn Quang gặp bác, ông ấy cũng khá quan tâm đến sự phát triển của
cháu. Giờ cháu ở dưới địa phương cố gắng mài giũa bản thân, như thế mới sớm
thành tài được…”
Trừ gật đầu Thẩm Hoài lại có thể làm gì?
Đàm Khải Bình là thành viên ngoại vi của Tống hệ, không đến
BK thì thôi, đến BK bái phỏng lão gia, nhắc đến chuyện hắn làm ở Đông Hoa là điều
hết sức bình thường…
Nhưng thấy bác hai và lão gia đều không có ý nghe hắn nói về
Mai thép trên bàn ăn, Thẩm Hoài cũng sẽ không thức thời đến mức tự khoe, dù sao
lúc Đàm Khải Bình nói về Mai thép cũng không khả năng bỡn cợt hắn thành đứa vô
công rồi nghề, không làm được gì cả; tin tưởng lão gia và bác hai đều có chút
hiểu biết tương đối về hiện trạng Mai thép.
Đó điều chuyến về BK lần này, trừ gặp mặt đối tượng, chủ yếu
là muốn gặp cô út, Tống Hồng Quân bàn chút sự tình… Giao thông đi lại ở Đông
Hoa không tiện, tuy Tống Hồng Quân có công xưởng đặt tại Đông Hoa, song số lần
đến thăm cũng không nhiều. Hồi trước ở HK đã không có dịp gặp hắn rồi, lần này
về qua năm ngược lại là một cơ hội tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận