Phong Khí Quan Trường

Chương 415: Mối nguy hiểm mà Lương Tiểu Lâm phải đối mặt


Chương 415: Mối nguy hiểm mà Lương Tiểu Lâm phải đối mặt
Ngoài cửa sổ mưa phùn tí tách rơi xuống, Đàm Khải Bình đứng
bên cửa sổ, nhìn ánh đèn điện của đình viện đang leo lét chiếu sáng trong màn
đêm mưa mà lòng phiền muộn rối bời.
Trên bàn làm việc đặt hai bản báo cáo, một bản là báo cáo kết
luận điều tra vụ nổ 12.9 tập đoàn Thị Cương của tổ chuyên gia phụ trách an toàn
sản xuất của tỉnh, và một bản là báo cáo cụ thể về tình hình sản xuất kinh
doanh của tập đoàn Thị Cương.
Tìm hiểu về nguyên nhân xảy ra sự cố, kết luận cuối cùng
không có nguyên do nào khác ngoài “quy trình kĩ thuật sản xuất không đạt tiêu
chuẩn, các thao tác công việc có sai sót, quản lí còn lỏng lẻo… Đây chính là
nguyên nhân dẫn đến việc xảy ra sự cố”, mà hiện nay, dù là truy cứu trách nhiệm
thuộc về ai hay điều tra gay gắt đến đâu đi chăng nữa thì thành phố vẫn có thể
kiểm soát được tình hình.
Vấn đề mấu chốt là ở chỗ, việc tiếp theo là làm thế nào để chỉnh
đốn lại hoạt động sản xuất của Thị Cương, làm thế nào để loại bỏ đi những ảnh
hưởng của vụ nổ 12.9 đối với Thị Cương, không để tình trạng ảm đạm của Thị
Cương ảnh hưởng đến đại cục kinh tế của toàn thành phố, đây mới là vấn đề làm
cho Đàm Khải Bình đau đầu nhức óc.
Mặc dù lúc này một vài người trong đó có Lương Tiểu Lâm đều
không muốn vạch trần bộ mặt thật của Thị Cương, cũng có một vài người không muốn
chịu tiếng xấu từ Thị Cương. Ví dụ như phó chủ nhiệm ủy ban kế hoạch kiêm nhiệm
tổng giám đốc Thị Cươngchủ trì đại cục trong Thị CươngHàn Thọ Xuân, không muốn
chịu tiếng xấu này.
Nếu như Thị Cươngcó thể cố gắng duy trì sản lượng mỗi năm
600,000 tấn gang thép, duy trì mỗi năm thu về số tiền tỷ, thì Thị Cương chắc chắn
sẽ là miếng ăn béo bở nhất hiện nay ở Đông Hoa.
Nhưng nếu như Thị Cươngngay cả lương của công nhân cũng không
phát nổi, đến hoạt động sản xuất kinh doanh bình thường cũng không duy trì được
thì lúc này nếu không giải quyết ngay vấn đề thì tai họa này sẽ đổ lên đầu ai
khó mà nói trước được.
Hàn Thọ Xuân làm sao có thể đồng ý làm vật chịu tội thay cho
người khác?
Vụ nổ 12.9 có thể nói đã đánh một đòn chí mạng vào Thị Cương.
Không những phải bồi thường gần 3,000,000 NDT cho 12 người
công nhân thiệt mạng trong vụ nổ, mà thậm chí tiếp theo đây vụ nổ này đã ảnh hưởng
trực tiếp tới những thiết bị máy móc quan trọng đúc thép, tổng thiệt hại lên đới
hàng chục triệu NDT.
Vốn dĩ dự án máy quay động cơ của thủy điện Chử Giang là đơn
đặt hàng lớn mà Thị Cương đã nhận cuối năm vừa rồi, thậm chí việc cuối năm có
thể kịp thời phát lương và tiền thưởng cho công nhân hay không đều phải trông
chờ vào dự án này.
Dự án lần này của Thị Cương xảy ra sự cố lớn, hai nữ nhân
viên giám sát may mắn còn sống sót trong vụ nổ 12.9 không những đòi hủy bỏ hiệp
ước hợp tác lúc trước, không chỉ đòi chi trả khoản tiền như đã thỏa thuận mà thậm
chí còn đòi khoản bồi thường khổng lồ vì vi phạm hợp đồng.
Vụ nổ 12.9 gây ra cho Thị Cương những tổn thất trực tiếp và
gián tiếp, tổng thiệt hại lên đến hơn 40 triệu NDT.
Đối với việc vốn dĩ đã dựa vào cách “chặt đầu cá, vá đầu tôm”
để duy trì việc vận hành kinh doanh của Thị Cương mà tổn thất lớn như vậy có thể
trực tiếp làm cho nguồn tài chính của công ty đứng bên lề vực thẳm.
Hai lần xảy ra sự cố, tỉnh buộc Thị Cươngphải ngừng hết mọi sản
xuất để chỉnh đốn, nếu chỉnh đốn không đạt yêu cầu, thì sẽ bị nghiêm cấm khôi
phục lại sản xuất.
Sản xuất không thể tiếp tục đồng nghĩa với việc không thể
cung cấp hàng hóa cho các doanh nghiệp, như vậy cũng là vi phạm hợp đồng.
Các doanh nghiệp còn kém phát triển có thể không có cách nào
để đòi tiền bồi thường từ việc vi phạm hợp đồng với Thị Cươngnhưng phần tiền
hàng mà tập đoàn Thị Cương vẫn chưa thu hồi về được từ những công ty kia thì đừng
nghĩ đến việc sẽ dễ dàng lấy lại được, như vậy Thị Cươnglại thêm một khoản nợ khó
đòi nữa.
Tuy Thị Cươngđã dừng mọi hoạt động sản xuất để chỉnh đốn,
nhưng nhiều doanh nghiệp cung cấp cho Thị Cươngnhững nguyên liệu trong sản xuất
như quặng sắt, sắt phế loại, điện chạy từ than đá, đều không dừng ý định đòi
món nợ trước đây mà Thị Cươngnợ họ. Tính tới cuối năm nay, mâu thuẫn nợ nần giữa
các công ty càng gay cấn. Năm ngoái khủng hoảng về nợ nần trong các nhà máy sản
xuất chính là tiền lệ.
Cho đến thời điểm nay, các khoản nợ và lãi của mà Thị Cương nợ
các ngân hàng ở tỉnh đã lên đến 600 triệu.
Tiền vốn cho vay của các ngân hàng này tạm thời cũng chưa cần
hoàn trả ngay, nhưng lãi xuất thì phải trả đúng thời hạn, các ngân hàng không
phải ăn chay mà sống được, đừng nói đến việc sẽ từ chối cho vay vốn để Thị
Cươngduy trì việc sản xuất mà họ còn có thể đóng băng số tiền vốn xoay vòng của
Thị Cương tại các ngân hàng đó, việc này cũng không phải là việc khó tưởng tượng
gì.
Lúc này đã là giữa tháng 12, mười ngày nữa là đến ngày hoạch
toán tài chính cuối năm của công ty, các khoản nợ ngắn hạn và lãi xuất đến kỳ
phải trả của Thị Cương phải trả ở các ngân hàng lên đến 90 triệu rồi.
Mà hiện nay khoản tiền vốn dùng để quay vòng sản xuất chưa đến
hơn 20 triệu NDT có thể thu về một phần, nhưng hiện nay cục diện tiền nợ tam
giác ở trong nước đang rất nghiêm trọng, có cả nợ ở nước ngoài nhưng không có
nghĩa là có thể kịp thời đòi được tiền nợ về.
Cho dù là các vấn đề sâu xa hơn nữa vẫn chưa bộc lộ ra hết
nhưng chưa tính đến những đả kích đang hiện ra trước mắt thôi thì Thị Cương đã
lung lay sắp đổ, sắp không thể chống đỡ nổi nữa rồi.
Việc từ chức của Cố Đồng và việc một vài người trong đó có
Chu Kiện bị cảnh sát khống chế làm cho những cán bộ quản lí hiện tại ở Thị
Cương đều không thể yên tâm làm việc, còn về phía những người công nhân lao động
bình thường, họ lại càng hoang mang, họ không nhìn thấy lối thoát ở đâu.
Trong tình tình như thế này, Hàn Thọ Xuân không quả quyết đưa
hết các vấn đề ra, đợi thêm vài ba tháng nữa, thì đến lúc đó không thể chần chừ
thêm được nữa, các vấn đề nổi cộm ở Thị Cương mới bùng lên, y muốn thoái thác
trách nhiệm của mình cũng không phải việc đơn giản.
Kết luận cuối cùng trong báo cáo của Hàn Thọ Xuân cũng rất
đơn giản, muốn Thị Cương có thể vượt qua khủng hoảng lần này thì phải có tiền.
Xưởng thép thành phố nếu như cuối năm có thể giành được tiền vốn bổ xung 200
triệu thì cuộc khủng hoảng lần này có thể dễ dàng vượt qua.

Mưa tí tách rơi vào cửa sổ, những hạt nước mưa rơi cả vào
trong phòng, rơi xuống người của Đàm Khải Bình, y cũng không có cảm giác gì.
Đàm Khải Bình quay người lại, nhìn về phía Lương Tiểu Lâm
đang ngồi trên sofa im lặng không nói một tiếng, Đàm Khải Bình cũng không hỏi
gì nữa.
Đàm Khải Bình cũng không có cách nào mắng cho Hàn Thọ Xuân một
trận vì quả thực nếu không có nguồn vốn bổ sung thì cục diện của Thị Cương dù
là ai đi nữa cũng khó có thể chống đỡ được.
Có 2 vấn đề trước mắt mà Đàm Khải Bình phải suy nghĩ, một là
làm thế nào để gom đủ số vốn này, hai là khi số tiền này được đưa cho Thị Cương
thì làm thế nào để đảm bảo rằng việc sản xuất của Thị Cương sẽ trở lại quỹ đạo
hoạt động bình thường, chứ không phải là đưa cho Thị Cương, cái động không đáy
này nuốt chửng hết.
- Liên xã tín dụng cuối năm nay liệu có gom được tiền vốn
không, mở miệng đòi 200 triệu thật là nhiều quá rồi, Liên Xã Tín Dụng liệu có
thể ứng trước 20, 30 triệu cho Thị Cương để dùng trong lúc cần gấp này không?
Đàm Khải Bình đi đến bàn làm việc ngồi xuống, bây giờ y luôn
phải vắt óc để nghĩ cách giải quyết vấn đề này.
Đàm Khải Bình đương nhiên có thể đẩy hết vấn đề sang cho bên
chính quyền thành phố, nhưng nếu như đẩy hết cho bên chính quyền thành phố, thì
Cao Thiên Hà không phải là người ăn chay, y tất nhiên sẽ đẩy hết trách nhiệm
cho Lương Tiểu Lâm, phó Chủ tịch thường trực quản lý công nghiệp, tài chính, an
toàn sản xuất.
Nếu cho đến cuối cùng, Thị Cương không thể giải quyết được
tình hình thì Cao Thiên Hà đương nhiên sẽ đùn đẩy trách nhiệm lên đầu Lương Tiểu
Lâm.
Trong tình hình như thế này thì Đàm Khải Bình không thể lấy
Lương Tiểu Lâm ra làm bia đỡ đạn, nếu không Lương Tiểu Lâm sẽ càng trở lên cô độc,
bị động ở Đông Hoa này.
Nghe Đàm Khải Bình hỏi như vậy, nét mặt của Lương Tiểu Lâm lại
càng hiện rõ sự đau khổ.
Bây giờ có thể thay đổi được cục diện trong thành phố này chỉ
có thể là Liên Xã Tín Dụng thành phố.
Vì có thể thay đổi được cục diện nên nếu trong thành phố có vụ
gì đi chăng nữa, các ngân hàng khác đều không muốn ra mặt thì Liên Xã Tín Dụng
sẽ xuất hiện.
Chính điều này làm cho các khoản nợ của Liên Xã Tín Dụng lên
cao, cao hơn nhiều so với các ngân hàng khác, trở thành một đống thối nát khác.
Bây giờ đã là cuối năm, đừng nói đến việc tiền cho vay của
Liên xã tín dụng đã cạn kiệt, không có tiền để Thị Cương giải quyết nguy cơ trước
mắt, mà ngay cả Liên xã tín dụng cũng muốn đẩy Thị Cương vào nguy cơ lần này.
Những năm gần đây, số tiền lãi tích lũy của Liên xã tín dụng
cho Thị Cương vay, tổng cộng cũng lên đến gần 250 triệu, đến cuối năm, khoản
vay ngắn hạn đến kỳ phải trả và tiền lãi mà xưởng thép thành phố phải trả cho
Liên Xã Tín dụng cũng lên đến 40, 50 triệu rồi.
Liên xã tín dụng thành phố lúc này không những không thể cấp
vốn cho Thị Cương mà còn hi vọng có thể thu về 40, 50 triệu khoản nợ đến hạn phải
trả của Thị Cương, nếu không trong năm nay Liên xã tín dụng thành phố cũng khó
có thể qua được kiếp nạn khủng hoảng tài chính.
Từ khi Liên xã tín dụng thành phố thành lập đã mấy năm nay, tổng
số tiền vốn không quá 600, 700 triệu mà cho Thị Cương vay đã chiếm đến 40%, nếu
như Thị Cương sụp đổ thì Liên xã tín dụng thành phố cũng sẽ sụp đổ theo.
Trước đây, khi cuộc khủng hoảng này chưa xảy ra thì rất nhiều
vấn đề có thể dấu diếm đi không nói đến, dù gì thì mọi người cũng đều quen với
việc chỉ nói chuyện vui, không nhắc đến những chuyện không hay, chỉ là cuộc khủng
hoảng trước mắt có lẽ không thể vượt qua được, nếu như không nói rõ tất cả những
vấn đề này, chỉ e là không kịp nữa.
Sau khi nghe Lương Tiểu Lâm giải thích mối quan hệ giữa Liên
xã tín dụng thành phố với Thị Cương, Đàm Khải Bình lạnh hết sống lưng, y lại
nhìn về phía mấy người Lương Tiểu Lâm, trong mắt đầy vẻ phẫn nộ, chính bản thân
y cũng không rõ tại sao vấn đề lại đột nhiên trở lên nghiêm trọng như thế?
- Ngoài Liên xã tín dụng thì bây giờ đã là cuối năm rồi, liệu
còn ngân hàng nào có thể bỏ ra số tiền này cơ chứ?
Đàm Khải Bình biết rõ bây giờ tức giận cũng không phải là
cách, bây giờ vẫn chưa phải lúc đẩy hết trách nhiệm cho Cao Thiên Hà, y cố gắng
khống chế cảm xúc của bản thân, tìm hiểu những cách giải quyết vấn đề khả thi.
- Trong các ngân hàng ở thành phố thì các ngân hàng như Ngân
Hàng xây dựng, đến cuối năm đều không thể gom được khoản tiền lớn như thế, có lẽ
chỉ có ngân hàng Nghiệp Tín nguồn vốn trong tay họ dư dả hơn một chút.
Lương Tiểu Lâm nói, Lương Tiểu Lâm quản lý các sự vụ của tài
chính, công nghiệp, y sẽ hiểu rõ ràng về các cơ quan tài chính trong thành phố
Đông Hoa.
Ngân hàng Nghiệp Tín mặc dù thời gian vào Đông Hoa còn ngắn
nhưng phát triển rất nhanh chóng.
Các công ty như: Mai Cương, Hoài Liên, Bằng Duyệt đều đặt tài
khoản vốn chính ở ngân hàng Nghiệp Tín, chủ yếu là ủy thác việc xử lý các nghiệp
vụ tài chính cho ngân hàng Nghiệp Tín, làm cho càng nhiều các công ty đều liên
kết chặt chẽ với ngân hàng Nghiệp Tín, cũng chính vì thế mà tốc độ phát triển của
Ngân hàng Nghiệp Tín có thể nói là tốc độ vũ bão.
Tổng đầu tư của Tập đoàn Phi Kỳ đầu tư cho Bắc Kinh vào ngành
công nghiệp nặng cuả Hoài Liên lên đến bốn mươi triệu USD, cùng với nguồn tài
chính trái phiếu lớn mới thu được về từ nguồn gang thép, nguồn vốn này sau khi
vào trong nước đều sẽ được đổi thành nhân dân tệ để sử dụng.
Một khoản tiền vốn lớn như thế không thể nào dùng hết trong
chốc lát mà tiền vốn dự bị cho sản xuất, kiến thiết tạm thời đều đọng lại trong
tài khoản của các doanh nghiệp để trong Ngân hàng Nghiệp Tín, số tiền này trở thành
tiền dư ra của Nghiệp Tín.
Số tiền dư của ngân hàng Nghiệp Tín ở Đông Hoa tính đến cuối
năm 95 đã tăng lên đến 1.8 tỉ, chính vì thế khoản tiền này đã giúp tăng khả
năng cho vay vốn của Nghiệp Tín.
Cho đến cuối năm nay, nếu nói xem có ngân hàng nào ở Đông Hoa
có thể gom được số vốn lên tới trăm triệu thì chỉ có duy nhất ngân hàng Nghiệp
Tín thôi.
Vấn đề trước mắt là thành phố cũng không có cách nào để trực
tiếp ra lệnh cho ngân hàng Nghiệp Tín cho Thị Cương vay vốn.
- Anh có cách nào để liên hệ với Trương Lực Thăng không?
Đàm Khải Bình hỏi.
- Trương Lực Thăng nói để xem tình hình cụ thể của Thị Cương
như thế nào đã rồi mới nghiên cứu, cũng không cho một câu trả lời chắc chắn.
Lương Tiểu Bình nói,
- Hay là tôi đi tìm Thẩm Hoài xem sao?
Lương Tiểu Bình bây giờ cũng chẳng thể quan tâm về vấn đề thể
diện hay không nữa.
Nguy cơ trước mắt nếu như không thể vượt qua được thì chỉ một
tên Cố Đồng lấy ra làm bia đỡ đạn thì không đủ, nếu y muốn giữ được cái ghế của
mình thì sẽ không cảm thấy cúi đầu một lần trước Thẩm Hoài có gì là mất mặt cả,
quan trọng là Đàm Khải Bình nghĩ như thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận