Phong Khí Quan Trường

Chương 979: Mạch nước ngầm.


Chương 979: Mạch nước ngầm.
Lý Cốc đẩy cửa quán café đến đại sảnh nhìn xung quanh, Thẩm
Hoài ở chỗ ngồi vẫy tay ra hiệu:
- Chủ nhiệm Lý tôi đang ở trong này.
Quán café còn rất nhiều khách khác, họ nghe thấy tiếng gọi to
đều theo bản năng nhìn sang, gặp một người thanh niên tại chỗ ngồi đứng lên vẫy
tay với theo người trung niên đứng ở cửa. Hai người đều mặc áo sơ mi ô vuông ngắn
tay chất cotton bình thường, quần dài màu sâu, giày da bụi bặm đầu tóc rối bù,
nhìn bình thường không có gì lạ,nhìn không có gì đặc biệt nên rất nhanh rời tầm
mắt đi chỗ khác.
Lý Cốc vượt qua lan can gỗ trang trí hết sức thi vị, đi đến
chỗ Thẩm Hoài, nhìn thấy trên bàn đặt một đôi chén café bằng sứ tinh xảo lại
không nhìn thấy Thành Di đâu, hỏi:
- Thành Di đâu rồi, tôi quấy rầy hai người rồi hải?
- Vừa rồi gặp được hai người quen, Thành Di lái xe đưa các cô
ấy về rồi.
Thẩm Hoài mời Lý Cốc ngồi xuống, gọi nhân viên phục vụ đem một
cốc trà ra.
Lý Cốc đoán đại khái là Thẩm Hoài không tiện đuổi người quen
đi, ông ngồi xuống tiếp nhận menu do người phục vụ mang tới, chọn một ly Thiết
Quan Âm, nói:
- Ý tưởng của anh, tôi nói với Bàng Vân Tùng rồi. Bàng Vân
Tùng sẽ liên hệ với Trung Hải dầu bên kia, không để cho anh làm kẻ ác đâu. Tuy
nhiên, nếu Trung Hải dầu không được thì còn muốn trông cậy vào anh đó.
- Cái này cũng phải dựa vào tôi hay sao? – Thẩm Hoài hỏi.
- Tôi vừa cùng Bàng Bân Tùng từ chỗ Bí thư Từ về, ý tứ trong
lời của Bí thư Từ nói, nếu có khả năng vẫn hi vọng anh có thể đem nhiều tinh lực
hơn nữa vào tổ lãnh đạo phát triển cùng phối hợp công tác hợp tác khu vực đi lên.
– Lý Cốc nói.
- Tôi là người tính tình thô lỗ, thật sự không am hiểu đối với
công tác phối hợp.
Thẩm Hoài hỏi:
- Bí thư Từ nghĩ sao lại để cho tôi làm việc này?
- Tiểu tổ lãnh đạo phát triển thúc đẩy mạnh công tác địa
phương liên hợp, cuối cùng là muốn đặt tới cơ cấu chính phủ tỉnh, tổ trưởng
cùng thành viên dĩ nhiên là phải do Tỉnh trưởng cùng với chức vị đảng bộ trong
phạm vi thành phố cấp 3 chính kiêm nhiệm, nhưng văn phòng lãnh đạo tiểu tổ văn
phòng muốn đặt dưới sự quản lý của văn phòng chính phủ tỉnh, người phụ trách
văn phòng, cũng chính là tương lai phải phụ trách công tác phối hợp của tiểu tổ
lãnh đạo phát triển, phỏng đoán sẽ vẫn là một phó Trưởng ban thư ký chính phủ tỉnh
kiêm nhiệm ….. – Lý Cốc đem lợi thế tương quan nói ra.
Thẩm Hoài nhìn Lý Cốc, chê cười nói:
- Anh đang giúp Bí thư Từ lừa tôi.
Phó trưởng ban thư ký chính phủ tỉnh trên toàn tỉnh nhiều cán
bộ cấp phó như vậy, số lượng ngậm kim tuyệt đối không thể tính là thấp, thậm
chí so với ủy viên thường vụ thành phố cấp 3, phó bí thư đảng tổ cơ quan trực
thuộc tỉnh hoặc phó chức thường vụ không kém bao nhiêu.
Nếu muốn ở trên con đường làm quan có thể phát triển tốt hơn,
bất kể là tích góp tứng tí một mạng lưới quan hệ hay là lý lịch kinh nghiệm, chức
vụ Phó trưởng ban thư ký chính phủ tỉnh là một sự lựa chọn tốt. Huống chi thân
kiêm chức vụ Phó trưởng ban thư ký chính phủ tỉnh đồng thời cũng chịu trách nhiệm
phố hợp công tác, tổ chức công tác hợp tác khu vực trong tổ lãnh đạo, còn có thể
chiếu cố đến sự phát triển tương lai của Mai thép hệ, điều này có thể nói Từ
Bái nhét một chỗ tốt vào tay anh.
Chỉ có điều tiếp theo Từ Bái sẽ thay thế Triệu Thu Hoa chủ trỉ
công tác chính phủ tỉnh, mà cha anh lại là phó tỉnh trưởng chính phủ tỉnh, anh
ăn no rửng mỡ cắm một chân vào một mẫu ba phần chính phủ tỉnh kia cơ chứ?
Thẩm Hoài tin tưởng Từ Bái cũng đã sớm nghĩ đến, anh sẽ không
tiến vào chính phủ tỉnh, nhưng Từ Bái vẫn đem sự lựa chọn này đưa ra, đại khái
cũng là nói, lựa chọn tốt đã đưa đến rồi, lựa chọn tiếp theo chỉ có thể tạm được
Lý Cốc biết Thẩm Hoài tuyệt đối không phải là người dễ bị lừa,
cười nói:
- Tôi cũng nghĩ đến anh có thể sẽ không có kiên nhẫn đi xử lý
sự vụ hành chính vụn vặt. Nếu không anh vào doanh nghiệp nhà nước làm việc với
tôi?
Thẩm Hoài ngẩng lên nhìn Lý Cốc, thấy ông mặc dù mới hơn bốn
mươi tuổi nhưng trên đầu nhiều tóc bạc, có thể thấy được ông lãnh đạo công tác
doanh nghiệp nhà ước công ủy cũng không dễ dàng gì, cười nói:
- Anh vẫn còn lừa dối tôi. Vào đó với anh, tôi đương nhiên là
bằng lòng, nhưng anh qua một thời gian ngắn sẽ được điều ra khỏi doanh nghiệp
công ủy nhà nước, tôi tìm ai khóc đây? Đúng rồi, anh bao lâu sẽ tiếp nhận công
tác chính phủ Từ Thành thay Chu Nhậm Quân thế?
Lý Cốc cũng không phủ nhận, cười nói:
- Còn chưa có bóng dáng của sự việc.
Thấy Lý Cốc không phủ nhận, Thẩm Hoài nói:
- Các doanh nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh bè phái mọc lên
như rừng, bao năm qua anh hẳn thấu hiểu rất rõ. Nếu so sánh với Phạm Văn Trí mà
nói, ông ta là ủy viên tỉnh ủy hai khoá, có người nói ông ta có tư cách để được
đề bạt đảm nhiệm chức vụ Phó tỉnh trưởng, sẽ mua được doanh nghiệp công ủy nhà
nước, chịu kiềm chế doanh nghiệp công ủy nhà nước ư? Tôi nói anh phải cẩn thận
một chút, có thể Phạm Văn Trí sẽ tranh giành vị trí ở Từ Thành với anh. Triệu
Thu Hoa lần này sắp nghỉ hưu, vẫn phải giới thiệu một hai người có năng lực, Hồ
Gia ở Từ Thành lợi thế cũng không ít, trung ương cũng sẽ xem xét cân bằng.
- Tôi nghe nói Phạm Văn Trí khả năng đến Đông Hoa làm bí thư
thành ủy. Trần Bảo Tề bị điều đến tỉnh đảm nhiệm trưởng ban thư kí tỉnh ủy thì
phải? – Lý Cốc nói.
- Vị trí bí thư thành ủy Từ Thành dầu gì cũng không thể nào
là Tô Duy Quân đúng không? - Thẩm Hoài hỏi.
- Nghe nói phó chủ nhiệm văn phòng quốc vụ viện Thôi Vệ Bình
sẽ xuống dưới, hiện tại tin tức cũng chưa xác định. - Lý Cốc nói.
- Lão Hồ gia vẫn còn rất mạnh mẽ, cứng rắn nhỉ.
Thẩm Hoài chép miệng nói:
- Lấy một đổi hai, phút cuối còn muốn Phạm Văn Trí chiếm đóng
bí thư đảng ủy thành phố Đông Hoa có thể nhảy lên trực tiếp tiến vào bộ máy ủy
viên thường vụ tỉnh ủy,thật sự là một chút cũng không lỗ. Tôi thấy tình hình tỉnh
Hoài Hải của các anh chẳng tốt chút nào, sao còn muốn đặt bẫy cho tôi thế?
Vương Nguyên chính thức đảm nhiệm thủ tướng chủ trì công tác
Quốc vụ viện đã được hơn một năm, cũng không điều chỉnh toàn bộ nhân sự nội bộ
Quốc vụ viện, Thôi Vệ Bình là nhân vật do thủ tướng tiền nhiệm Hồ Trí Thành đề
bạt lên, Thẩm Hoài không ngờ Hồ hệ sẽ điều ông ta tới thay vị trí của Triệu Thu
Hoa.
Kế kinh hệ mặc dù ở lĩnh vực kinh tế và tài chính có ảnh hưởng
sâu rộng, thủ tướng Vương Nguyên cũng là xuất thân lão kế kinh, nhưng nói đến nền
tảng sâu hay cạn, lĩnh vực đề cập vẫn rất hẹp, cuối cùng không bằng Hồ hệ.
Hồ hệ ở các tỉnh khác có thể thâm nhập mở rộng, nhưng ở Dung
Tín hệ áp ở Hoài Hải lợi thế rất lớn, một chút sơ xuất cũng không chấp nhận được,
cho dù Triệu Thu Hoa biểu hiện bình thường, Hồ hệ cũng không chấp nhận được quyền
tiếng nói ở Hoài Hải bị đối thủ cạnh tranh áp chế.
Từ Bái lần này có thể bức Triệu Thu Hoa đi nhưng mà dưới kết
quả cân bằng, thế lực của Hồ hệ ở tỉnh Hoài Hải không những không yếu đi, thậm
chí còn chiếm nhiều ghế trong bộ máy ủy viên thường vụ tỉnh ủy.
Mà thành phố cấp ba quan trọng trong tỉnh Hoài Hải, Hồ hệ chiếm
hai vị trí bí thư thành ủy, tình thế của Kế kinh hệ cũng không có người vì Từ
Bái lần này có thể như ý nguyện đảm nhiệm tỉnh trưởng mà thay đổi, thậm chí có
thể nói bị gọt yếu rất nhiều.
Lý Cốc bất đắc dĩ cười, biết đối với phán đoán tình thế, Thẩm
Hoài không dưới bất cứ người nào, không phải ai cũng có thể lừa gạt được anh,
nói:
- Đúng vậy, là có những người khác hi vọng điều anh đến doanh
nghiệp công ủy nhà nước tỉnh. Nhưng tôi cũng hi vọng anh có thể đi vào doanh
nghiệp công ủy nhà nước,nắm bắt lại một số công việc. Tuy rằng mấy năm nay
doanh nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh vẫn hi vọng đổi mới hiện trạng, nhưng căn
cơ vẫn là quá bạc nhược, cần phải có người qua đó mạnh mẽ thúc đẩy mới được.
Thẩm Hoài trầm ngâm không nói, vừa động không bằng yên tĩnh,
anh trong khoảng thời gian này cũng không có ý thông qua cha của Thành Di hoặc là
Kỷ gia đi thăm dò xem thái độ của trung ương đối với Hoài Hải, dự liệu được tiếp
theo sẽ có điều chỉnh lớn ở tỉnh, nhưng cũng không ngờ có điều chỉnh lớn như vậy.
Nếu Lý Cốc còn tiếp tục đảm nhiệm bí thư doanh nghiệp công ủy
nhà nước, Thẩm Hoài nguyện được điều đến doanh nghiệp công ủy nhà nước đảm nhiệm
phó chức, chỉ cần anh không hình thành uy hiếp đối với địa vị của Lý Cốc, tin
tưởng Lý Cốc sẽ nguyện để cho anh làm việc.
Bước tiếp theo của Lý Cốc là tranh thủ đến Từ Thành đảm nhiệm
chức thị trưởng, tiến đến một bước đi lên tầng cao nhất kiên cố nhất, nói vậy
cũng là an bài của nhạc phụ Lý Cốc là Điền Gia Canh, thậm chí thú tướng Vương
Nguyên. Lúc này Thẩm Hoài lại tái nhập doanh nghiệp công ủy nhà nước đảm nhiệm
phó chức, sẽ cực kì bất lợi.
Các doanh nghiệp nhà nước trực thuộc tỉnh vốn là vòng tròn bè
phái, tỉnh đối với quản lý cơ cấu doanh nghiệp nhà nước cũng chính là đầu tư cổ
phiếu. Đầu tiên là quan hệ trực thuộc của quản lý cơ cấu và doanh nghiệp nhà nước
thuộc tỉnh còn chưa hoàn toàn tróc mở ra, quyết sách công nghiệp cùng kinh
doanh trọng đại đều cần thông qua chính phủ tỉnh phê chuẩn, đồng thời quyền điều
chỉnh nhân sự quan trọng là do ban tổ chức tỉnh ủy đảm nhận, quyền quản hạt của
doanh nghiệp công ủy nhà nước đối với doanh nghiệp đầu tư nhà nước thực tế rất
yếu.
Mà đồng thời mâu thuẫn bên trong doanh nghiệp nhà nước công ủy
cũng rất mạnh, phó chức cũng nhiều. Thẩm Hoài chưa có kinh nghiệm làm phó chức,
không phải là Phó bí thư đảng tổ, cũng không phải là ủy viên thường vụ phó chức,
ngoại trừ tiếp nhận bí thư công ủy của Lý Cốc ra thì so với chức vụ phó chức
khác luận kinh nghiệm lý lịch đều sâu hơn anh, anh tiến vào doanh nghiệp nhà nước
công ủy thực tế bị kiềm chế rất lớn, rất ít có thể có linh động hoạt động.
Thẩm Hoài tin tưởng lời nói của Lý Cốc là từ chân tâm, nhưng
những người khác bên Từ Bái muốn anh tiến vào doanh nghiệp nhà nước công ủy,
trên thực tế vẫn là muốn ném anh tới một vũng lầy khó có thể giãy dụa, nhìn qua
bề ngoài là an bài cương vị cho anh có thể phát huy sở trường, có thể mượn cớ
che chắn các phương diện.
Lý Cốc gặp vẻ trầm mặc của Thẩm Hoài nói:
- Có lẽ cậu có thể tìm Bí thư Chung nói chuyện. Tôi cảm thấy
Bí thư Chung có thể hi vọng cậu có thể đi vào doanh nghiệp nhà nước công ủy. Nếu
thật sự tôi được điều ra khỏi doanh nghiệp nhà nước công ủy, công tác đầu tư
tài chính Hoài Hải tôi cũng phải giao ra đấy …
- Từ Bái sẽ đồng ý để công tác đầu tư tài chính Hoài Hải do
tôi tiếp nhận ư? – Thẩm Hoài không xác định hỏi.
- Tôi cũng không chắc chắn, cũng chưa cùng Bí thư Từ nói chi
tiết về việc này.
Lý Cốc nói:
- Nhưng giống như cậu vừa nói đấy, cho dù Bí thư Từ thuận lợi
tiếp nhận vị trí của tỉnh trưởng Triệu Thu Hoa chủ trì chính phủ tỉnh, tình thế
cũng chưa hẳn là tốt, vậy thì hết thảy cũng đều có thể.
Thẩm Hoài gật đầu, biết Lý Cốc vào thời kì mấu chốt cũng
không muốn đi khiêu khích thần kinh mẫn cảm của Từ Bái, có nhiều thời điểm còn
phải đứng ở lập trường của Từ Bái nói chuyện, làm việc, nhưng có một số việc
cũng thật sự có thể đi thúc đẩy một chút, cũng thật sự không thể trông cậy vào
Từ Bái bên kia có thể hoàn toàn chủ động làm ra tất cả nhượng bộ.
Điện thoại đặt tại góc bàn rung lên, Thẩm Hoài cầm lấy điện
thoại di động nhìn một chút, Thành Di sau khi đưa Tạ Chỉ và Tạ Đường trở về, lại
lái xe quay trở lại đi shopping trên đường thành phố mới chờ anh.
- Thành Di chờ cậu sốt ruột à? – Lý Cốc hỏi.
- Ồ, cô ấy đưa người ta xong quay lại, sau đó đi shopping rồi.
– Thẩm Hoài nói.
- Trần Binh gần đây vì phát triển kinh tế Đông Hoa làm rất
nhiều công tác xây dựng địa phương, Bí thư Từ cũng rất tán thành, ở Đông Hoa đề
bạt tiến vào bộ máy thường vụ là thừa sức. Hiện tại rất nhiều người hoạt động tốt,
cho an bài một vị trí ở huyện tốt nhất nên tiến hành sớm.
Lý Cốc cười nói:
- Tôi đối với năng lực khai thác cục diện của anh vẫn rất tin
tưởng đấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận