Phong Khí Quan Trường

Chương 64: Không dễ hạ mồm


Chương 64: Không dễ hạ mồm
Lúc Thẩm Hoài chạy đến, Thiệu Chinh và Trần Đồng
đang dựa vào đầu xe rít thuốc. Hắn một tay giữ chắc vòng cổ Kim tử, không để nó
chạy lung tung trên đường, một tay tiếp qua điếu thuốc Thiệu Chinh đưa tới, hỏi
Trần Đồng: “Sao cậu lại tới đây?”
“Chị tôi nhờ người báo tin nói đồ của anh bị ném ra
khỏi nhà, tôi không dám đi tìm anh, mới chạy xe qua xem sự thể ra làm sao, ai
ngờ anh và chị đã đến trước…” Trần Đồng còn tưởng chị hắn và Thẩm Hoài qua đây
cùng một lúc.
“Chị cậu không nói gì với tôi cả, tôi cũng mới vừa
qua đây, định lấy chút đồ…” Thẩm Hoài biết tính cách Trần Đan, thầm nghĩ nếu
nàng chủ động báo trước cho hắn có phải hay hơn không, đâu đến nỗi chịu thiệt
như bây giờ. Mở cửa xe, tiện tay ném bức tượng Phật Di Lặc được bọc giấy báo cẩn
thận vào trong.
Tiểu Lê ngồi trong xe đã dần bình tĩnh lại, song
trên khuôn mặt trắng nõn vẫn chen đầy nước mắt. Nàng thấy Thẩm Hoài đi ra nhanh
như vậy, bận tâm hỏi: “Đồ đạc bị ném hết ra sân, giờ phải làm thế nào?”
“Không sao, nếu đám người kia đã có thể ném đồ đạc
ra sân, tất nhiên phải dọn từng thứ từng thứ một về lại trong nhà cho tôi.” Thẩm
Hoài cũng bị chuyện chẳng đâu vào đâu này làm cho bực mình, song vẫn cố gượng
cười để tiểu Lê yên lòng. Dù sao giờ hắn đã đổi thân phận khác, loại thân thích
như đám người kia không cần cũng chả sao, tùy tiện đạp cho mấy cước, người
ngoài không thể nói hắn không phải được.
Nhưng Trần Đan lại không nghĩ được thoáng như tiểu
Lê, nàng bụm mặt ngồi trong xe khóc nức nở, Thẩm Hoài không biết nói gì để dỗ
dành, mới khiến tâm lý nàng đỡ khó chịu. Liền thả Kim tử leo lên xe, chen vào
giữa Trần Đan và tiểu Lê, để không khí trong này bớt trầm muộn chút.
Thẩm Hoài vung tay gọi Thiệu Chinh lái xe đưa bọn hắn
về thị trấn, Trần Đồng cưỡi xe đạp đuổi theo sau.
Xe dừng lại trước ngõ, Trần Đan và tiểu Lê trực tiếp
xuống xe, đi vào nhà.
“Cậu về trước đi, để xe lại, tôi có việc cần dùng.”
Thẩm Hoài phân phó Thiệu Chinh về nghỉ trước, riêng hắn ngồi lại trong xe, một
lúc sau cảm thấy tâm tình Trần Đan rất kém, trong lòng không yên tâm, bèn xuống
xe, đi vào ngõ, gõ cửa.
Trần Đan ra mở cửa, song lại đứng chắn trước cổng,
tay cầm một xấp tiền đưa cho Thẩm Hoài.
“Cô làm thế này là có ý gì?” thấy Trần Đan trả tiền,
muốn cùng mình vạch rõ giới hạn, trong lòng chợt trào lên cảm giác bực tức
không sao tả xiết, lại thấy Trần Đồng đang cưỡi xe đạp tiến vào ngõ, có một số
lời hắn không muốn để Trần Đồng và tiểu Lê nghe được, mới nói với Trần Đan: “Cô
sang đây với tôi, có một số chuyện chúng ta phải nói cho rõ ràng…”
Thẩm Hoài xoay người đi về phía nhà mình, đợi Trần
Đan bước vào, mới đóng cửa lại, hỏi: “Xấp tiền này là có ý gì?”
“Thẩm bí thư anh không thuê nhà nữa, nếu tôi và tiểu
Lê cầm số tiền này, sẽ ảnh hưởng không tốt đến anh…” Trần Đan không dám ngẩng đầu
nhìn thẳng lên Thẩm Hoài, chỉ cúi đầu chăm chăm xuống mũi giày.
“Cái gì gọi là ảnh hưởng tốt, cái gì gọi là ảnh hưởng
không tốt?” Thẩm Hoài nhìn đăm đăm vào đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ của Trần
Đan, nàng càng như thế càng có vẻ đáng thương, khiến hắn không thể không kiềm
chế xung động muốn kéo nàng vào trong lòng an ủi, cố nghiêm mặt lại, nói:
“Chẳng lẽ giương mắt nhìn tiểu Lê bị xưởng thép chèn
ép, cả chút tiền bồi thường cũng không được nhận; chẳng lẽ nhìn nhà tiểu Lê bị
người khác trắng trợn cướp đi; chẳng lẽ nhìn thành tích học tập của nàng càng
ngày càng xuống dốc, đến nỗi chưa chắc đã tốt nghiệp được cao trung; chẳng lẽ
nhìn Trần Đồng suốt ngày gây sự đánh lộn với dân phòng, dần dần biến thành lưu
manh, côn đồ. Chẳng lẽ nhìn cô bị người khác bắt nạt, nhìn cô vì chiếu cố tiểu
Lê, Trần Đồng mà phải chịu khổ, chịu nhục thế này, tôi đứng trơ mắt không nghe
không hỏi mới là ảnh hưởng tốt?”
Vốn trái tim đã chen đầy vết nứt, giờ nghe được từng
câu đả kích của Thẩm Hoài, cõi lòng nàng tức thì tan nát, lộ ra nội tâm mẫn cảm,
mềm yếu. Trần Đan không ức chế nổi tâm tình, nước mắt lả chã rơi, từng giọt lệ
châu nối tiếp nhau lăn dài trên gò má trắng nõn.
Thẩm Hoài nói tiếp: “Tôi một thân một mình, cũng
không sợ người khác nói ba nói bốn sau lưng, nếu cô cảm thấy đi lại với tôi quá
gần, ảnh hưởng không tốt đến bản thân thì cứ nói thẳng…”
Trần Đan ngẩng đàu hỏi Thẩm Hoài: “Có phải tôi quá
vô dụng không? Cả tiểu Lê lẫn Trần Đồng, tôi không chiếu cố cho tốt được ai cả…”
Thẩm Hoài vươn tay kéo Trần Đan vào trong lòng, siết
chặt tay lên vòng eo nhỏ bé, nhu nhược của nàng, nhẹ giọng nói: “Không phải em
vô dụng, chỉ là xã hội này quá hiện thực, quá tàn khốc. Để anh giúp em cùng chiếu
cố tiểu Lê và Trần Đồng, có được không?”
Trần Đan sấp trong lòng Thẩm Hoài, tay chống lên cơ
ngực rắn chắc. Dù da thịt không gần kề, song cũng không giãy dụa tránh ra, mà
yên ắng hưởng thụ cảm giác ấm áp từ đôi tay đang siết chặt vòng eo, cảm giác mà
trước nay nàng chưa từng thể nghiệm qua, khiến tâm thần nhịn không nổi hơn chìm
trong mê say.
Thẩm Hoài nhìn đôi mắt còn treo hai hàng lệ của
nàng, hai mắt khẽ đóng lại, hàng mi cong cong run lên, sống mũi cao, ửng hồng
vì khóc, đôi môi mềm mím chặt, khiến hắn nhịn không nổi cúi đầu xuống, nhè nhẹ
hôn lên làn môi.
Đôi môi vừa tiếp xúc, chợt Trần Đan như bừng tỉnh, mở
mắt ra, tuy không vùng vẫy muốn tránh ra, nhưng cứ như thế nhìn đăm đăm vào Thẩm
Hoài, khiến hắn không dám càn rỡ hạ thủ (- hạ mồm?) nữa.
Thấy ánh mắt Trần Đan chúi xuống, nhìn vào tay mình,
cho dù Thẩm Hoài rất muốn tiếp tục hưởng thụ cảm giác mềm mại đầy tính đàn hồi
từ vòng eo nàng, song chỉ đành lúng túng lỏng tay ra.
Thẩm Hoài sờ sờ lên cánh mũi, nói: “Lát nữa anh còn
có việc phải lên thành phố, đến đêm về sẽ ăn cơm với mấy em sau. Tiểu Lê, Trần
Đồng, cả em nữa, nếu mọi người gặp phải chuyện gì, anh tuyệt đối sẽ không bàn
quan đứng nhìn, có chuyện gì, em cũng không cần phải chống chọi một mình, hiểu
không?”
“Hiểu rồi!” Trần Đan cúi đầu nhỏ giọng trả lời, nàng
còn chưa quen cách nói chuyện thân mật thế này của Thẩm Hoài, lúc Thẩm Hoài sắp
ra khỏi cửa mới nói thêm: “Nếu lúc nói những lời ấy, trong lòng anh không nghĩ
lung tung thì càng tốt…”
Thẩm Hoài đang đi chợt vấp phải bậc cửa, thiếu chút
nữa ngã ngữa ra đất, cũng không quay đầu lại mà tếch thẳng ra ngoài hẻm, sau
lưng còn vang vọng tiếng cười khanh khách của Trần Đan, tâm lý hắn nhân theo tiếng
cười đó nhẹ nhàng đi không ít, cảm giác khó chịu trong lòng cũng vơi đi nhiều.
***************************
Lúc Thẩm Hoài lái xe đến hồ Lâm Thúy, sắc trời đã bắt
đầu chuyển tối.
Tình hình tài chính Đông Hoa có khốn khó, nhưng đãi
ngộ cho đám quan viên thì không chịu thua kém một ai.
Khác với những dãy nhà tập thể đổ nát thường thấy,
khu biệt thự góc đông bắc hồ Lâm Thúy nổi lên như một phiến kiến trúc khác loại.
Đây là khu nhà ở cho quan viên chủ chốt phủ thị chính và gia thuộc.
Khu hoa viên này mới được vạch ra sau năm 90, so với
tuyệt đại đa số khu dân cư trong nội thành thì phú lệ đường hoàng hơn nhiều, bề
ngoài được bao bởi một dãy tường gạch đỏ hồng, phía sau là vườn trúc xanh mướt,
quấn quanh trì đường êm ả.
Tiểu khu bắc các là khu kiến trúc cao cấp hạng nhất
của Đông Hoa những năm 93, có thể vào ở đây, trừ quan viên phủ thị chính, thị ủy,
cũng chỉ có một số ít gia đình nhiều ít có chút bối cảnh trong thành phố Đông
Hoa.
Trừ mười sáu mười bảy căn nhà cao tầng, sâu trong tiểu
khu, khu vực quanh hồ Lâm Thúy, nơi đắc địa có phong cảnh và tầm nhìn tốt nhất,
là nơi tọa lạc của mười hai căn biệt thự cổ, chỉ thành viên thường ủy thị ủy mới
có tư cách vào ở.
Đi vào tiểu khu, chỉ có một con đường độc đạo tiến
vào khu biệt thự cổ ấy, thủ vệ ở đây còn nghiêm mật hơn đại viện của các bộ ban
ngành trong ký ức Thẩm Hoài. Dưới chân thiên tử, cao quan còn phải thu liễm
chút, nhưng đến địa phương, trời cao hoàng đế xa, dù đãi ngộ hưởng thụ có hơi
xa xỉ, cũng không kẻ nào rỗi việc đứng lên nói ra nói vào.
Bị chặn lại từ bên ngoài, Thẩm Hoài đành gọi điện, để
người bên trong ra tiếp.
Dừng xe trong khu cảnh vệ, một lát sau Chu Minh và
Hùng Đại Ny đã từ bên trong chạy ra, hướng về phía Thẩm Hoài vẫy vẫy tay.
Thấy có người đến tiếp, cảnh vệ cũng không làm khó nữa,
để Thẩm Hoài đi vào, hỏi Chu Minh: “Đàm bí thư đến nhà mới chưa?”
“Vừa đến, còn hỏi cậu đấy, sao giờ mới tới?” Chu
Minh hỏi, thấy trong tay Thẩm Hoài còn cầm một vật được gói giấy kỹ càng, đoán
là lễ vật cho Đàm Khải Bình, nên không nói thêm gì nữa.
“Để xảy ra chút chuyện, lỡ mất một lúc.” Thẩm Hoài
nói, rồi theo chân Chu Minh, Hùng Đại Ny vào trong. Chu Minh khá hứng thú, chỉ
trỏ giới thiệu cho Thẩm Hoài đâu là nhà của Ngô Hải Phong, đâu là nhà của Cao
Thiên Hà.
Đương thời Trần Minh Đức không trú trong này, mà ở tạm
trong Nam viên phía đối diện bờ hồ, Thẩm Hoài chưa từng có dịp qua đây… Dù sao
khu đại nội hắn cũng đi dạo mấy vòng rồi, sao sẽ để ý trường diện trước mắt.
Chu Minh hồ hởi giới thiệu, hắn chỉ im lặng lắng nghe, không nói lời nào.
Vào biệt thự, thấy vợ Hùng Văn Bân, Bạch Tố Mai đang
ngồi nói chuyện với hai phụ nữ trung niên khác.
Một người trong đó nhìn khá quen mặt, chắc là vợ
lãnh đạo nào đó của Đông Hoa, có điều không nhớ ra tên họ cụ thể, chắc sang đây
để lôi kéo quan hệ hai nhà.
Phụ nữ trung niên ngồi giữa da dẻ trắng bóng, tướng
mạo phú quý, đường hoàng, Thẩm Hoài ngờ bà ta là vợ Đàm Khải Bình, bèn chạy qua
hỏi: “Dì là dì Trần?”
Người phụ nữ trung niên ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Thẩm
Hoài.
“Cháu là tiểu Thẩm hay gọi điện làm phiền Đàm bí
thư, cũng mấy hôm làm phiền dì Trần a, hôm nay qua mạn phép chào hỏi dì.” Thẩm
Hoài cười nói.
Không ngờ Thẩm Hoài và vợ Đàm Khải Bình, Trần Tố
Quyên trước đây chưa từng gặp mặt qua, điều này khiến Chu Minh đứng bên cạnh cả
kinh không thôi, thầm nghĩ hồi xưa ở trong tỉnh, quan hệ giữa Thẩm Hoài và Đàm
bí thư hình như rất bình thường a.
Đúng là trước đây Thẩm Hoài chưa lần nào có cơ hội gặp
mặt vợ Đàm Khải Bình. Khi ở trên tỉnh, hắn thậm chí còn không biết Tống gia và
phó trưởng ban tổ chức tỉnh ủy Đàm Khải Bình có quan hệ, tất nhiên chẳng đi mất
công liên lạc làm gì. Hồi trước đưa Hùng Văn Bân lên tỉnh giới thiệu cho Đàm Khải
Bình, hai bên họp mặt trong phòng làm việc, rồi ra nhà hàng ăn cơm, đến sau cả
đêm đuổi về Đông Hoa, nên không có cơ hội qua nhà Đàm Khải Bình bái phỏng gia
thuộc.
“À, sao tôi thấy giọng cứ quen quen, lão Đàm cũng
thường nhắc đến cậu.” Trần Tố Quyên tự nhiên đã nghe chồng giới thiệu về Thẩm
Hoài, là con trai lão tam nhà họ Tống. Cho dù trước đây chưa gặp mặt, nhưng
trong lòng cũng xem như con cháu nhà mình, liền đứng lên, cười rạng rỡ, nắm lấy
tay Thẩm Hoài, nói: “Mấy người lão Đàm đang trong thư phòng, các cháu vào trong
nói chuyện với ông ấy, đừng để ý mấy bà già bọn tôi…”
“Hay là cậu qua nói một tiếng với Đàm bí thư trước,
tôi và Đại Ny xuống nhà bếp xem xem có gì cần giúp không.” Chu Minh nói.
Thẩm Hoài ngờ rằng Chu Minh là cố chen qua đây, dù
Hùng Văn Bân có gấp đến đâu cũng sẽ không chọn ngay ngày Đàm Khải Bình vừa đến
thượng nhiệm đã đi giới thiệu con rể.
Không quản nói thế nào, với mặt mũi của Hùng Văn
Bân, Thẩm Hoài không thể để Chu Minh quá khó coi, bèn nói: “Cùng vào thôi, chuyện
dưới bếp nhờ chị Đại Ny được rồi…”
Thẩm Hoài cười cười ra hiệu cho Hùng Đại Ny. Trong
đám này hắn nhỏ tuổi nhất, Chu Minh đã qua 29 rồi, Hùng Đại Ny 25, lớn hơn em
gái tận 6 tuổi, cũng hơn Thẩm Hoài 1 tuổi.
Cha nàng không để Chu Minh cùng theo vào thư phòng,
ngược lại đẩy hắn xuống nhà bếp giúp đám nữ quyến nấu ăn, Hùng Đại Ny vốn đã
hơi bất mãn thay chồng. Nhưng mà không còn cách nào khác, sợ không coi chừng có
chỗ nào chọc giận người trong nhà thì công lao trước đó đổ xuống sông xuống biển
hết.
Thấy Thẩm Hoài kéo Chu Minh vào thư phòng, còn cười
cười gọi mình là “chị”, Hùng Đại Ny cười đáp lễ: “Phận đàn bà bình dân, sao dám
làm “chị” của Thẩm bí thư…”
“Được, không đùa nữa.” Thẩm Hoài cười cười phất phất
tay, xoay người cùng Chu Minh đi về phía thư phòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận