Phong Khí Quan Trường

Chương 500: Mục tiêu


Chương 500: Mục tiêu
Hôm nay nhất thời mở cuộc họp ủy viên thường vụ của huyện chủ
yếu để tuyên bố vài sứ mệnh cùng với nghị quyết điều chỉnh phân công công việc.
Do điều chỉnh phân công công việc mức độ khá rộng, can thiệp
đến quyền lợi của huyện việc này dường như cần phải tiến hành phân chia mới, dù
có việc nào cần đưa ra quyết định, cũng không thể không tạm thời dừng lại, giao
cho Phó chủ tịch huyện để đưa ra những ý kiến phân công mới nhất.
Thẩm Hoài đảm nhận Phó chủ tịch huyện, phân quản Ủy ban kế hoạch,
Ủy ban Kinh tế Thương mại, quy hoạch, đất đai nhà nước, xây dựng, giao thông,
doanh nghiệp vừa và nhỏ cùng với hai khu kinh tế Thành Nam, Tân Phổ, quyền lớn
của nền kinh tế trong huyện đều nắm trong tay, điểm này không nằm ngoài dự đoán
của mọi người. Thậm chí, Thẩm Hoài chưa bước tiếp mà trực tiếp thay thế vị trí
Chủ tịch huyện của Cát Vĩnh Thu, đã khiến một số người thấy bất ngờ.
Trong cuộc họp ủy viên nhà nước, cũng khiến người khác ngạc
nhiên, còn có Đỗ Kiến từ Ủy ban kế hoạch huyện điều đến văn phòng Huyện ủy,
nhận sứ mệnh Phó chủ nhiệm văn phòng ủy ban huyện —— nhóm Chủ tịch huyện sau
cuộc họp ủy viên thường vụ vào sáng nay, thì biết thông tin này, nhưng Chủ nhiệm
của văn phòng ủy ban cùng với ban ngành tổ chức của ủy ban huyện, đa số sau
khi tuyên bố bổ nhiệm chính thức, mới biết được chuyện này, nhất thời cũng hơi
bất ngờ.
Ủy ban Kế hoạch huyện là bộ phận quyền năng quan trọng nhất
trong Ủy ban huyện, nằm trong đại viện của Ủy ban huyện, rất nhiều người
thường xuyên đụng mặt với Đỗ Kiến. Chỉ là Đỗ Kiến từ Mai Khê chuyển đến
huyện đã được hơn hai năm, im lặng trông giống như những viên đá sỏi bên bờ hồ,
dường như khiến người khác cảm giác anh ta không tồn tại.
Nhìn thấy thường ngày anh ta cứ cúi lưng, dường như rất hưởng
thụ cuộc sống lui về tuyến số hai, trong nội bộ Ủy ban kế hoạch huyện, cũng
hoàn toàn không xảy ra bất kỳ xung đột với các Chủ nhiệm khác —— đương nhiên,
dù anh ta muốn cho người quên hẳn anh ta cũng không thể, Thẩm Hoài quật dậy trấn
Mai Khê, trước đây Đỗ Kiện đảm nhận chức Bí thư Đảng ủy trấn Mai Khê, vì được
điều về trong huyện, do anh ta có mâu thuẫn với Thẩm Hoài tại trấn Mai Khê, đá
Thẩm Hoài ra khỏi cục. Những việc trong quá khứ không mấy xa vời, dù được chôn
vùi dưới cát, chỉ cần can thiệp đến Thẩm Hoài, cũng sẽ có người kéo ra.
Trong lòng rất nhiều người đang nghĩ, hai năm này tuy Đỗ Kiện
vô cùng thật thà, nhưng Thẩm Hoài đến Hạ Phổ, anh ta bị điều đến hiệp hội chính
trị hoặc viện dưỡng lão, là kết cục tốt nhất, ai lại ngờ có một phần bổ nhiệm đặt
ngay trước mắt mọi người?
Công việc trong tay của Thẩm Hoài rất nhiều, Tống Hiểu Quân đối
với tình hình của huyện Hạ Phổ, cũng cần đến một quá trình thích ứng, vậy Đỗ
Kiến lên chức, đã trở nên cấp bách.
Thường ngày Đỗ Kiến cũng làm việc tại tòa nhà của ủy ban
huyện, sau khi tuyên bố bổ nhiệm, tiếp nhận công việc của vị trí mới, tiếp
theo chính là việc đổi phòng làm việc.
Tuy nói Đỗ Kiến mượn việc điều chức, không tiếc kéo Trần Bân
xuống biển lửa, vì Thẩm Hoài tạo ra cơ hội cho mọi người của huyện Hạ Phổ,
chính là không chịu cô đơn, muốn thử sức, nhưng cũng không ngờ quyết định của
Thẩm Hoài lại quá dứt khoát.
Trong văn phòng huyện ủy, ủy ban huyện là Phó Chủ nhiệm,
cũng hưởng thụ chức đãi ngộ trưởng phòng, phòng làm việc cũng chỉ là giữa hai
dãy nhà phía Đông —— theo cá nhân, Đỗ Kiến vẫn yêu thích căn phòng tại Ủy ban
kế hoạch huyện, phòng làm việc trên lầu hai hướng về phía Đông Nam, còn phía
ủy ban huyện, những phòng làm việc hướng về phía ánh sáng trên lầu hai đều được
ưu tiên cho chủ tịch Huyện, cái cho Đỗ Kiến, chỉ là một gian phía Bắc, ánh
sáng của căn phòng nhỏ đã bị khu rừng phía Bắc che lại, nhưng trong lòng Đỗ
Kiến hiểu rõ, đổi như vậy, là anh ta từ đứng bên cánh gà của khán đài, chuyển
đến trung tâm tiêu điểm của ánh sáng.
Đám Phó chủ tịch Huyện thường ngày nhìn thấy đều tức giận đến
ra khói, sau cuộc họp ánh mắt nhìn thấy anh ta cũng liền hiền hòa lại —— Đỗ
Kiến lăn lộn trong quan trường hơn nửa đời người, đối với ánh mắt của người
khác hết sức nhạy cảm, thỉnh thoáng thấy cảm giác của Bí thư Đảng ủy trấn Mai
Khê của năm đó lại quay về.
Chỉ là trong lòng Đỗ Kiến cùng với những người khác cũng như
nhau, trong lòng vẫn còn nghi ngờ chưa được giải thích, vẫn có chút chưa tiêu.
Đỗ Kiến không rõ: rốt cuộc do anh ta liều một phen, Thẩm
Hoài thấy được lợi ích của anh ta, hay nói cách nói Thẩm Hoài dùng anh ta, chỉ
là vì muốn mua lòng người, để an lòng người?
Buổi trưa khi gặp Thẩm Hoài, do Tiêu Hạo Dân, Tống Hiểu Quân
đều có mặt, Đỗ Kiến đứng một bên, cũng không nói được vài câu; lúc này, anh ta
cho gọi Tiểu Mã, Tiểu Trương của Ủy ban Kế hoạch giúp anh ta dọn phòng làm việc,
anh ta cầm lấy sổ ghi chép đến phòng làm việc của Thẩm Hoài để nghe chỉ thị.
***************
Thẩm Hoài đang rút ra thời gian rảnh rỗi để dọn phòng làm việc,
Đỗ Kiến đi vào gõ cửa, hắn dừng lại, cho gọi Đỗ Kiến ngồi vào ghế sô pha ở
phía cửa sổ.
- Chúng ta đã hai năm không gặp rồi nhỉ?
Thẩm Hoài lấy điếu thuốc ra châm, lại đặt hộp thuốc và hộp quẹt
lên bàn, cho Đỗ Kiện tự lấy.
- Đúng là đã hai năm chưa gặp rồi.
Đỗ Kiện nói.
- Sau khi tôi rời khỏi Mai Khê, Đỗ Qúy vẫn gây chuyện tại Mai
Khê, sau khi biết được tôi muốn đến tìm Bí thư Thẩm nhận lỗi, sau này cũng bị
giáng đoạn thời gian.
Thẩm Hoài biết được Đỗ Kiến nói là Phan Thạch Quý cùng với Đỗ
Quý nhắm vào việc của ủy ban, vì việc này Phan Thạch Quý nhảy hồ tự sát, Đỗ
Quý tự thú được phán quyết là chung thân, nhưng để lại rất nhiều việc đến hiện
nay vẫn chưa chấm dứt sạch sẽ, hắn cười, nói:
- Đỗ Quý là Đỗ Quý, anh là anh, chỉ cần anh không bao che
dung túng, anh đến nhận lỗi gì chứ?
Thẩm Hoài chỉ là chuồn chuồn điểm nước khơi dậy chuyện quá khứ,
liền nói những chuyện khác:
- Tuy tôi cho Tống Hiểu Quân điều từ trong thành phố đến làm
trợ lý, tuy nhiên Tống Hiểu Quân không mấy rõ ràng đối với huyện Hà Phổ. Mặt
khác, chủ yếu tôi cũng hy vọng Tống Hiểu Quân có thể đảm nhận một số công việc
đối ngoại, cho nên sau khi tôi đến huyện Hạ Phổ, đã mong muốn Bí thư Đào có thể
tiến cử một hai người quen thuộc công việc trong huyện cho tôi. Bí thư Đào đã
tiến cử anh.
Đỗ Kiến nhất thời không đoán ra, Thẩm Hoài tại sao không nói
về chuyện cũ ở Mai Khê, ý là trong lòng hắn không muốn khơi lại chuyện cũ, hay
nói cách khác muốn Đàm Khải Bình sau khi chính thức được điều ra Hoa Đông, mới
nghĩ đến việc xử bọn Phan Thạch Hoa?
Đỗ Kiến đương nhiên cũng biết Đào Kế Hưng không thể chủ động
tiến cử y cho Thẩm Hoài, đương nhiên y cũng không oán trách Đào Kế Hưng lạnh nhạt
với y trong hai năm này —— Đào Kế Hưng tuy nước chảy bèo trôi, nhưng cũng không
một chân đá y đi. Nếu như trước đây y điều đến chính phủ huyện, Hội đồng nhân
dân huyện dưỡng lão, lúc này điều về nữa, thì sẽ có vẻ phá lệ; thậm chí có thể
nói là không thể nào.
Có thể nói, thái độ trước đó của Đào Kế Hưng đối với y là,
anh không gây sự được với Thẩm Hoài, thì nên thật thà đứng sang một bên; mới đặt
y vào một vị trí có thể tiến thoái.
Từ điểm này mà nói, trong quan trường Đỗ Kiến quá quen thuộc
với những cảnh thừa cơ hãm hại nên vẫn cảm kích Đào Kế Hưng.
Nhìn thấy Thẩm Hoài không mấy nhắc nhiều đến chuyện cũ Mai
Khê, Đỗ Kiến cũng thuận theo ý của hắn mà nói tiếp:
- Tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin của Bí thư Đào cùng với
Bí thư Thẩm.
Ấn tượng của Thẩm Hoài về Đỗ Kiến vẫn còn hình ảnh bá đạo tại
Mai Khê, ký ức ngang tàng, vẫn chưa thể thích hợp để y mang theo thái độ như vậy,
không rõ kiểu ngụy trang của y, hay nói cách khác trong hai năm này là một cách
dày vò với y, vừa cười nói.
- Hiện giai đoạn này tôi đã phân công quản lý nhiều công việc
tại chính phủ huyện, tuy nhiên đa số công việc đều theo trình tự và từng bước,
tạm thời tôi cũng không có dự định thay đổi biến động lớn, anh cứ theo trình tự
trước đây mà xử lý. Trong huyện, hiện có hai việc tôi muốn chủ động thực hiện,
thứ nhất là làm mới quy hoạch huyện thành, phải khởi điểm cao, tiêu chuẩn
cao, thứ hai chính là cải cách nhà khách Bắc Sơn. Cái sau nên thực hiện cấp
bách.
Quyền uy của bọn chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, văn phòng nhà
nước hoặc nhẹ hoặc nặng, chủ yếu đều dựa vào tín nhiệm và ủy nhiệm của nhóm Chủ
tịch Huyện
Theo lý mà nói, Chủ nhiệm có lớn cỡ nào cũng chỉ là bà quản
gia trong nhóm Chủ tịch Huyện, dường như tất cả việc nhỏ nhặt, đều phải có họ
đi theo sau, nếu như có việc gì chưa làm tốt, sẽ bị mắng chửi như đám trẻ, có nỗi
khổ cũng chỉ biết để trong bụng.
Theo hướng lớn, sự việc của các bộ phận trong Huyện, cụ thể
là ý kiến, đa phần đều do họ phụ trách, nhóm Chủ tịch Huyện đa số đều ký tên
sau khi họ đưa ra ý kiến, thậm chí không có tỉ mỉ xem qua; hình thành nhiều
chính sách và ý kiến, họ đều phát huy đến trọng điểm quan trọng; có thể nói
trong cái sân khấu chính trị này, tác dụng và sức ảnh hưởng phát huy đều phải lớn
hơn rất nhiều so với những người phụ trách bên đơn vị dưới.
Lời của Thẩm Hoài cũng quá rõ ràng, hiện giờ hắn không có quá
nhiều sức lực đặt vào phía chính phủ Huyện, hắn quyết định một nguyên tắc, phân
quản công việc cụ thể, thông qua Đỗ Kiến tổng kết lại đặt trên bàn của hắn, đều
do Đỗ Kiến dựa theo quy tắc cũ để tập hợp nhân sự, đưa ra ý kiến xử lý, hắn chủ
yếu phụ trách ký tên, thực tế chính là chuyển quyền lớn nhất cho Đỗ Kiến.
Ngoài ra, Thẩm Hoài còn muốn giao quy hoạch tân thành cùng với
cải cách nhà khách Bắc Sơn, hai hạng mục quan trọng này, đưa cho Đỗ Kiến thực
hiện.
- Ngoài nhà khách Bắc Sơn, Hạ Phổ không có một nhà khách
nào có thể coi được.
Thẩm Hoài nói.
- Còn tiếp theo nhà máy thép Tân Phổ đang tiến vào giai đoạn
xây dựng cùng với triển khai công việc thu hút đầu tư, không chỉ trong huyện,
cùng với các nhà doanh nghiệp, đều có rất nhiều yêu cầu cao về tiếp đãi. Nếu
như dựa theo một số tiêu chuẩn quốc tế, điều kiện của nhà khách Bắc Sơn cũng
có thể xem như là miễn cưỡng, khả năng tiếp đãi có hạn. Trong thời gian ngắn
không thể đưa ra nguồn vốn để có thể tiến hành quy hoạch lớn đối với nhà khách
Bắc Sơn, đồng thời phải suy nghĩ đến vấn đề mà chính phủ hình thành, cũng không
thể dùng nguồn vốn lớn như vậy cho một nhà khách. Do đó bước đầu tiên của huyện
Hạ Phổ, tôi vẫn dự định bắt đầu cải cách từ phía nhà hàng Bắc Sơn, thu hút nguồn
vốn, tiến hành cải thiện và xây dựng nhà khách Bắc Sơn. Hôm qua tôi đã bàn vấn
đề này với Chu Tri Bạch, cho Bằng Duyệt liên lạc với các doanh nghiệp khác, gôm
lại được nguồn vốn một trăm triệu, đầu tư vào nhà khách Bắc Sơn. Quyền cổ phần,
quyền quản lý trong huyện đối với nhà khách Bắc Sơn cũng có thể chuyển nhượng
ra, chỉ cần chiếm một cổ phần nhất định, đảm bảo quyền lợi không bị tổn thất
là được, đồng thời cũng có thể hạn chế chi tiêu torng huyện. Về việc này hai
hôm nay tôi sẽ tranh thủ thời gian nói với chủ tịch Huyện Cát, nhưng cũng cần
anh giúp tôi nhanh chóng đưa ra một phương án…
Đỗ Kiến đem lời nói của Thẩm Hoài, đều nghiêm túc ghi nhớ
trong lòng.
- Anh có số điện thoại liên lạc của Chu Tri Bạch không?
Thẩm Hoài hỏi Đỗ Kiến.
- Vâng, có.
Đỗ Kiến nói, tuy y không liên lạc với Chu Tri Bạch, nhưng
cách liên lạc vẫn không bỏ, lại không mấy xác nhận hỏi:
- Nguồn vốn cần đầu tư vào nhà khách Bắc Sơn là một trăm
triệu?
- Ừm, là một trăm triệu, khởi điểm nên nâng cao một chút.
Thẩm Hoài gật đầu, nói một cách khẳng định.
- Hiện giờ trong trấn Thành Quan , bao gồm bên trong khu kinh
tế mới Thành Nam, dân cư có năm chục ngàn người. Đem các thành huyện tổng thống
kê lại, tổng dân số cũng khoảng hai trăm nghìn người, thành thị hóa chưa đến
22%. Với suy nghĩ về tương lai của tôi, dựa theo công nghiệp hóa, sản nghiệp
hóa có thể đưa thành phố phát triển, huyện Hạ Phổ cùng với Tân Phổ cùng nhau
phát triển, có thể mật độ dân số sẽ vượt qua sáu trăm ngàn người. Quy hoạch mới
của chúng ta sẽ dựa theo mục tiêu này mà thực hiện, là nét đầu tiên của kế hoạch
mới, cải cách nhà khách Bắc Sơn, đương nhiên tiêu chuẩn cũng không thể giảm xuống.
Đỗ Kiến cứ ngỡ Thẩm Hoài, đối với Mai Khê tương đối hiểu rõ,
nhưng cũng không nghĩ rằng, Thẩm Hoài đã đưa ra con số của Hạ Phổ trong tương
lai thậm chí đặt mục tiêu quá cao trong mười năm tới.
Lúc này dân số trấn Thành Quan khoảng năm chục nghìn người,
tương lai dân khẩu sẽ tăng từ mười đến mười hai lần, chẳng phải là nói trấn
Thành Quan cũng nên mở rộng mười đến mười hai lần, thậm chí cao hơn?
Vậy gần như phải đưa trấn Thành Quan cùng với các phía lân cận
như Khinh Tây, Bình Đông đều quy hoạch, cho đến trong phạm vi ven biển Tân Phổ,
trong mảnh đất chiếm gần hai trăm kilômét vuông, dựng lên một cửa khẩu thành phố.
Khu vực quy hoạch lúc này của trấn Mai Khê, cũng chỉ khoảng
hơn mười mấy kilômét vuông mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận