Phong Khí Quan Trường

Chương 686: Khổ não


Chương 686: Khổ não
Nhìn thấy Thẩm Hoài rời đi, cảm thấy có chút mất hứng, Lý Cốc
ở phía trước cửa sổ xoay người lại nói với Điền Gia Canh rằng: - Tôi thấy trong
lòng Thẩm Hoài ít nhiều cũng có chút không cam tâm...
Điền Gia Canh bình tĩnh nói: - Mấy năm gần đây, Thẩm Hoài gồng
mình làm việc, ít nhiều khiến người khác hiểu lầm rằng hắn độc đoán ngang ngược,
mà không nhìn ra hắn đang dựa thế người khác, hoặc chỉ thấy được hắn mượn thế
mà tiến lên, chứ không nhìn ra sự nhượng bộ của hắn. Hắn là người sáng suốt,
hành sự có tham vọng, nhận thức rất tỉnh táo về hiện thực. Tôi nghĩ, cho dù
trong lòng hắn có chút ngăn trở, cũng tự biết lựa chọn nào là tốt cho mình, tốt
cho Mai Cương.
Lý Cốc cười chua xót, nói:
- Nói tới hiện thực cũng thật tàn khốc, hiện giờ tôi cân nhắc
cả ngày cũng đành nhượng bộ, thỏa hiệp. Không chỉ suy nghĩ xem làm thế nào để
nhượng bộ mà còn phải nghĩ xem người khác liệu có chịu thỏa hiệp hay không. Nói
đến đây, tôi thực ngưỡng mộ Thẩm Hoài, hắn ở cơ sở cứ giống như một con sói chẳng
kiêng sợ một ai, làm việc được mấy năm, khiến người khác lĩnh giáo được sự sắc
sảo của hắn, còn tôi lại chỉ có thể khéo lựa mà đùn đẩy, thoái thác...
Điền Gia Canh khẽ cười, nói: - Anh bây giờ chưa gặp phải chuyện,
rồi sẽ có lúc anh không thể không tỏ ra sắc sảo. Cái kiểu mạnh mẽ như Thẩm Hoài
lại dễ đắc tội với người ta, nhưng có đôi lúc muốn thành sự, lại không thể
không học cái tính này của hắn. Tuy rằng sẽ đắc tội với người, nhưng chỉ cần có
thể thành sự, tóm lại có thể có được sự ủng hộ của càng nhiều người. Đôi khi,
tìm kiếm và liên hợp nguồn sức mạnh ủng hộ ấy cũng là một kỹ xảo.
Nghe Điền Gia Canh nói, Lý Cốc trong lòng cũng đã ngộ ra đôi
chút.
Anh ta hiện giờ có thể dựa thế của Điền Gia Canh, cho nên mới
dễ dàng xúc tiến nhiều việc, ngộ nhỡ Điền Gia Canh rời Hoài Hải, điều kiện thuận
lợi này không còn nữa, nhưng vào lúc công việc của anh ta có thể ảnh hưởng lớn
đến lợi ích của một nhóm người, những khó khăn gặp phải sẽ lớn hơn bây giờ rất
nhiều, nếu chỉ dựa vào sự "khéo léo đùn đẩy" thì khó mà thành sự được.
- Kể cũng thấy lạ, Tống gia bám lấy tập đoàn Hoài Năng, quấn
chặt lấy Mai Cương, lão gia nhà họ Tống cũng không thể hoàn toàn không hay biết
gì, nhưng từ đầu đến cuối thái độ của ông ta đều rất mơ hồ. Bí thư Điền, anh
nói xem, Tống lão gia có phải cũng có cùng một mối tâm tư như anh không? Lý Cốc
hỏi.
- Tống Hoa là lão hồ ly, trong lòng sẽ không hồ đồ. Điền Gia
Canh nói: - Có đôi khi con lớn chẳng phải do cha mẹ, Thẩm Hoài đối với chuyện lọc
dầu ở Từ Thành, là trực tiếp phụ trách, hơn nữa Tống Kiều Sinh cũng không ưa đứa
cháu trai này, ông ta chắc chắn sẽ không đứng ra bao che. Có điều, Đảng ta trải
qua bao nhiêu năm đấu tranh gian khổ cuối cùng mới giành được thắng lợi, nhận
thức của lớp người đi trước đối với "khổ luyện", "khó
khăn", nhất định là sâu sắc hơn chúng ta. Nếu Tống Hoa thực sự hy vọng Thẩm
Hoài có thể thành tài, lúc này đây ông ta càng không thể chủ động gia tăng thế
lực của Thẩm Hoài, chính là con rồng ẩn tại vực sâu.
Lý Cốc gật gật đầu, biết rằng mặc dù Điền Gia Canh đang nói
Thẩm Hoài, cũng chưa hẳn không gửi gắm chút kì vọng vào công việc của mình sau
này.
- Cần kẻ biết đoàn kết và có thể đoàn kết mọi người lại, tuy
rằng xích mích với nhiều người, nhưng thế giới này suy cho cùng sẽ về tay những
kẻ có thể làm nên chuyện. Điền Gia Canh đứng dậy nói: - Cũng không còn sớm, tôi
cũng không ở lại đây nói chuyện phiếm nữa đâu.
- Để tôi tiễn bí thư Điền về... Lý Cốc nói.
- Không cần, có vài bước thôi mà. Điền Gia Canh cười nói: -
Tôi cũng không đến nỗi ngay cả mấy bước chân cũng không đi nổi.
Lý Cốc đứng ở ven đường nhìn theo bóng Điền Gia Canh càng lúc
càng xa dưới ánh đèn đường, cũng thầm nghĩ tới mấy lời cuối mà Điền Gia Canh
nói với mình. Điền Gia Canh tuy không nói rõ, nhưng ý tứ trong lời nói lại rất
rõ ràng, so với các vị cán bộ chức cao ba hoa khoác lác ở tỉnh, những người có
thể được việc như Thẩm Hoài mới thực sự là người đáng để liên kết.
Nhìn Điền Gia Canh rẽ vào góc phố, Lý Cốc mới đẩy cửa bước
vào nhà.
Trần Minh Quyên đứng trong phòng khách hỏi anh ta: - Các anh
nói chuyện thật là kì quái, đối với Mai Cương cũng không có ý xấu, nhưng như vậy
rõ ràng sẽ là chèn ép người ta, cũng không sợ người khác hiểu nhầm ý tốt của
các anh
Lý Cốc lúc này mới biết vợ mình ở trong phòng đã nghe được
phía ngoài nói chuyện, cười nói rằng: - Nếu như đến nỗi khổ tâm của bí thư Điền
mà Thẩm Hoài còn không hiểu được thì anh ta đã chẳng làm nên chuyện gì
- Mai Cương thực sự khiến người ta e dè vậy sao? Trần Minh
Quyên hỏi - Sao em không cảm thấy thế nhỉ?
Lý Cốc đón lấy chén trà vợ rót cho mình, ngồi xuống ghế sa
lon, nói: - Bây giờ em không cảm thấy cũng là chuyện bình thường. Bởi vì những
số liệu vô tri kia không kịp làm ta cảm nhận trực quan một cách sâu sắc, mà
không phải ai cũng có cơ hội chạy đến Đông Hoa để xem xét.
- Em không hiểu
Trần Minh Quyên nói
- Nói với em thế này đi. Lý Cốc nói - Trước khi Mai Cương nổi
lên, sản lượng sắt thép của toàn tỉnh vào khoảng trên dưới bốn triệu tấn, vẫn
không thể xem như khuyến khích ngành công nghiệp sản xuất, quy mô ngành sắt
thép của Đông Hoa chiếm chưa đến 20%. Đến cuối năm nay, sản lượng sắt thép toàn
tỉnh sẽ vượt mười hai triệu tấn, sẽ chính thức trở thành ngành công nghiệp trụ
cột đầu tiên hình thành được quy mô ưu thế trong toàn tỉnh, mà trong đó sắt
thép Đông Hoa sẽ chiếm hơn bảy triệu tấn, sản lượng sắt thép mà Mai Cương trực
tiếp khống chế sẽ vượt qua năm triệu tấn. Nhà máy thép Tân Phổ nếu đưa vào hoạt
động thành công, các doanh nghiệp sắt thép cấp cơ sở thậm chí cấp bộ ngành
trong nước cũng sẽ xếp sau Mai Cương cả về quy mô lẫn lợi nhuận, mà Mai Cương
cũng sẽ nằm trong số 6 doanh nghiệp dẫn đầu ngành sắt thép trong nước. Lãnh đạo
tỉnh Phạm Văn Trí có đóng góp chút thành tích, có một khoảng thời gian thế lực
cũng mạnh, Triệu Thu Hoa thậm chí cũng công khai chống đỡ cho anh ta, nói anh
ta đảm nhiệm chức Phó chủ tịch tỉnh, phân công quản lý những doanh nghiệp nhà
nước của tỉnh là điều hợp lý. Em xem, Triệu Thu Hoa bây giờ còn đề ra cái này nữa
không?
- Nói như vậy, anh có thể phụ trách công tác ở công ủy của
các doanh nghiệp nhà nước trong tỉnh, còn phải nhờ sự giúp đỡ của Thẩm Hoài để
tránh khỏi mũi tấn công của Phạm Văn Trí sao? Trần Minh Quyên hỏi.
- Quả thật có yếu tố khách quan này, không thể phủ nhận được,
nếu không bí thư Điền cũng chẳng có cách nào mà làm theo ý mình trong việc bổ
nhiệm nhân sự quan trọng như vậy. Lý Cốc nói.
- Nói thật, chỉ dựa vào sự nổi lên của Mai Cương, Thẩm Hoài
kiêm nhiệm Ủy viên Tỉnh ủy cũng là điều nên làm, nhưng em thử nghĩ xem, giữa một
đám người trung niên năm mươi, sáu mươi tuổi, lại có một anh thanh niên chưa đến
ba mươi tuổi, trông nhức mắt làm sao, đổi lại là anh cũng thấy không thoải mái.
- Đám người các anh đúng là bụng dạ hẹp hòi Trần Minh Quyên
cười nói.
- Không liên quan gì đến chuyện bụng dạ hẹp hòi, nơi chúng ta
đang sống chính là xã hội trần tục, đặc biệt trong hoàn cảnh mà mọi người đều
chú trọng phân biệt đối xử, muốn thành sự thì phải chịu được những quy tắc này.
Lý Cốc nói. - Bây giờ bí thư Điền trấn áp thế lực của Mai Cương, chính vì không
muốn kẻ khác có cơ hội chèn ép Mai Cương, đúng là đã khổ tâm tính toán.
- Phải, Từ Bái đối với Mai Cương hình như cũng không có hảo cảm
gì Trần Minh Quyên nói.
- Cũng là do cạnh tranh mang đến áp lực. Lý Cốc nói - Cho dù
vài năm nữa Mai Cương không có động thái gì lớn, thông qua sự thúc đẩy sản xuất
của chi nhánh và các cấp thấp, cũng có thể đem lại nguồn đầu tư hơn năm tỉ cho
Đông Hoa, thêm một bước đem ưu thế của ngành sắt thép toàn tỉnh tập trung lại ở
Đông Hoa.
- Chỉ dựa vào ngành sắt thép, cũng không có khả năng làm nên
chuyện gì. Trần Minh Quyên nói.
- Mấy năm gần đây, giới học thuật trong nước đã nghiên cứu rất
kĩ hình thức phát triển công nghiệp của các nước Nhật, Hàn, cũng chưa thể khẳng
định Mai Cương là cố ý học theo Nhật, Hàn. Lý Cốc nói: - Tuy nhiên tham vọng của
Thẩm Hoài hiển nhiên không chỉ dừng lại ở ngành sắt thép, năm ngoái sản lượng
tàu thuyền của Từ Thành vượt ba trăm ngàn tấn tải trọng, chiếm một nửa tổng sản
lượng ngành công nghiệp đóng tàu của tỉnh, năm nay có khả năng vượt bốn trăm
ngàn tấn tải trọng; có điều, đến cuối năm nay sản lượng ngành công nghiệp đóng
tàu của Đông Hoa có thể sẽ vượt bốn trăm ngàn tấn, chạy đua song song với Từ
Thành, hơn nữa xét về quy mô tổng sản lượng, Từ Thành sẽ rất nhanh bị bỏ lại
phía sau.
- Ngành đóng tàu của Đông Hoa có thể phát triển, có vẻ như
quy mô đầu tư của Bảo Hòa càng lớn phải không?
Trần Minh Quyên công tác ở phòng nhân sự thành phố Từ Thành,
tin tức đương nhiên nhanh nhạy hơn người bình thường rất nhiều.
- Công trình trọng điểm tàu Hằng Dương mà Mai Cương có liên
quan, quy mô đầu tư hiện tại không bằng Bảo Hòa, nhưng đây chỉ như là một cái
xúc tu vươn ra của Mai Cương, hơn nữa thế lực phía sau cũng chưa chắc không bằng
tập đoàn Bảo Hòa. Lý Cốc nói - Xét trên phương diện lớn hơn chính là sự phát
triển của cảng biển. Trước năm chín mươi tư, quy mô xuất nhập khẩu của cảng
Đông Hoa chưa vượt quá mười triệu tấn, chỉ bằng một phần ba của cảng Từ Thành,
nhưng cuối năm nay sẽ vượt mốc bốn mươi triệu tấn, vượt mặt Từ Thành
- Nhanh vậy sao? Trần Minh Quyên nghe chồng nói nhiều như vậy,
nhưng nghe đến nền công nghiệp của Đông Hoa trong vòng ba đến năm năm có thể đuổi
kịp Từ Thành, vẫn là cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
- Ừ Lý Cốc gật đầu. Trong chuyện ở lọc dầu Từ Thành, anh ta
đã hiểu rõ thái độ của Từ Bái đối với Mai Cương.
Từ Bái ba năm nay cai quản Từ Thành, tốc độ phát triển không
chậm, nhưng để đem ra cạnh tranh với các thành phố tỉnh lỵ của các tỉnh khác
thì vẫn còn kém xa, nếu không thực hiện được những dự án công nghiệp lớn, thì
khó có thể phát triển vượt bậc, lại nói một Đông Hoa với tốc độ phát triển
không mấy có danh tiếng trong tỉnh cứ vững vàng chèn ép một đầu, ai cũng cảm thấy
khó chịu trong lòng.
Mà sự nổi lên của Mai Cương và sự phát triển kinh tế của Đông
Hoa, tuy rằng đem lại lợi ích lớn cho các bên, nhưng đồng thời có một số người
cho rằng bọn họ giống như đang ăn một miếng bánh ngọt, ăn bao nhiêu cũng không
đủ, những bậc bề trên của Tống gia đều có ý muốn chèn ép Mai Cương, Triệu Thu
Hoa, Hồ Lâm bọn họ sao có thể nương tay?
- Anh nói xem, có phải bí thư Điền đã biết ai sẽ tới thay thế
mình? Trần Minh Quyên hỏi.
- Có thể Lý Cốc nói. - Tuy nhiên chuyện này cũng không chắc
chắn, tóm lại không thể là Triệu Thu Hoa, Triệu Thu Hoa đang chiếm vị trí Chủ tịch
tỉnh, lão Từ vẫn phải làm tiếp chức vụ bí thư thành ủy thành phố Từ Thành hai
năm nữa.
Nhìn thực tế mà nói, các vị đều đang tranh giành vị trí nhân
vật trọng yếu số một của tỉnh, địa vị của tỉnh Hoài Hải ở trong nước vẫn còn yếu,
ai đến thay thế Điền Gia Canh, cho dù là người được tuyển chọn thì hiện nay
tính không xác thực vẫn còn rất lớn. Điền Gia Canh không nói, Lý Cốc cũng sẽ chẳng
đi hỏi, cũng không muốn thông qua bố vợ để nghe ngóng gì, cũng chẳng có tác dụng
gì mấy.
Tuy nhiên, Lý Cốc biết bí thư Điền lúc này đem đám người Hùng
Văn Bân, Ngô Hải Phong dời khỏi Đông Hoa, áp chế thế lực của Mai Cương, thậm
chí cục Đầu tư cũng tham gia dự án xây dựng nhà máy lọc dầu Tân Phổ, cũng sẽ
coi ngoại giới như trong tỉnh, cố ý làm ảnh hưởng sâu sắc đến Mai Cương, như vậy
cùng lúc vừa có thể đảm bảo hạng mục xây dựng lớn của Mai Cương không bị gián
đoạn, vừa có thể phô trương thế lực của đám người họ Triệu, họ Hồ.
Triệu Thu Hoa có người chống lưng, không thể tiếp nhận chức vụ
bí thư tỉnh ủy, nhưng lại có thể ngồi mãi trên cái ghế Chủ tịch tỉnh, chỉ cần
thế lực của họ Triệu, Hồ có thể phô trương ra, bất kể là ai đến nhận chức bí
thư tỉnh ủy, việc đầu tiên nghĩ đến sẽ là làm suy yếu thế lực của Triệu Thu
Hoa, chứ sẽ không lấy Mai Cương ra thị uy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận