Phong Khí Quan Trường

Chương 761: Tiệc tại nhà (3).


Chương 761: Tiệc tại nhà (3).
Tạ Thành Giang nói không muốn tham gia góp vào náo nhiệt của
thực nghiệp Tư Hoa, không có nghĩa là muốn lấy lui làm tiến, ổn định trận tuyến
hoảng sợ vừa rồi của Lưu Kiến Quốc. Thẩm Hoài chỉ cười, ánh mắt nhìn lướt qua mặt
cha y, Tạ Hải Thành, Diệp Tuyển Phong, cười nói:
- Tôi thấy mấy người muốn không góp vào náo nhiệt này, chỉ sợ
cũng không được. Hồ Lâm dựa vào thực nghiệp Tư Hoa định hướng đầu tư tiền vốn
nhằm cổ phiếu tăng,ngoài mặt phải khởi động xây dựng cảng Tân Tân ở Đông Hoa,
nhưng sau lưng thì có nghĩa là Kim Thạch Dung Tín ồ ạt bắc tiến. Nhà họ Hồ lại
mạnh hơn, dự tính cũng sẽ không chạy đến vịnh Bột Hải, chạy đến Trấn Hải hoặc
là chạy đến Giang Ninh tranh giành ích lợi gì, nhưng các ông sẽ không cảm thấy
Kim Thạch Dung Tín bắc tiến, chỉ biết chen chân đầu tư vào bến cảng ư?
Tạ Thành Giang biết rằng đây là Thẩm Hoài có ý đi thay đổi đề
tài, dắt mũi bọn họ đi, chỉ có điều lời nói này của Thẩm Hoài, ông ta lại không
cách nào phản bác lại. Diệp Tuyển Phong ngồi rất lâu không hé răng lúc này
khuôn mặt cũng có chút thay đổi.
Ý tứ trong lời nói của Thẩm Hoài rất rõ ràng:
Hồ Lâm mượn thực nghiệp Tư Hoa định hướng tăng vốn đầu tư, khởi
động xây dựng cảng Tân Tân, thúc đẩy kinh tế duyên vịnh Hoài Hải mang bắc tiến
chỉ là bước đầu tiên, bề ngoài là trợ giúp trong trận đấu sức giữa Trần Bảo Tề
và Quách Thành Trạch ở Đông Hoa cùng với Từ Bái và Triệu Thu Hoa ở tỉnh Hoài Hải,
thực tế sau lưng mơ hồ bộc lộ ích lợi chính trị và kinh tế càng triệt để hơn của
nhà họ Hồ.
Giai đoạn hiện nay khu vực ven vịnh Hoài Hải thực sự chính là
cái bánh ngọt lớn mà Hồ gia mơ ước, không phải ai khác, chính là tập đoàn Hoài
Năng chủ đạo của Hoài than đá đông xuất lúc này. Thẩm Hoài ban đầu khi đề xuất
khái niệm Hoài than đá đông xuất, đã làm cho hầu hết mọi người trong Tống hệ
dao động lớn, đơn giản bởi đằng sau khái niệm này chứa quá nhiều ích lợi chính
trị, kinh tế làm cho người ta nổi lòng tham.
Tạ Hải Thành nhìn Thẩm Hoài. Thẩm Hoài nói thì nói như thế,
nhưng trong lời nói chứa ít nhiều phần phô trương thanh thế dọa người khác. Cái
tin tức gọi là thực nghiệp Tư Hoa tăng cổ phiếu này căn bản chính là lời nói dối
mà hắn tạo nên.
Tuy rằng Thẩm Hoài và Tống Hồng Quân tin tức nhanh nhạy,
nhưng Tạ Hải Thành nghĩ tập đoàn Thiên Ích và Hồ Lâm bên kia hẳn là không thể
nào dễ dàng để cho nguồn tin tức chính xác hôm nay đã tiết lộ ra. Hôm nay bọn họ
cũng đang chú ý việc này, hoàn toàn không nghe được một chút tin tức xác thực
nào.
Thẩm Hoài quen dùng kế lừa gạt, lần này cũng rất có thể là hắn
lừa gạt, một mặt là lừa gạt Lưu Kiến Quốc bọn họ dao động, đem tài chính hữu hạn
điều nhập vào thị trường chứng khoán, một mặt tái tạo bầu không khí ồ ạt bắc tiến
của nhà họ Hồ và Kim Thạch Dung Tín, tạo thêm áp lực bên ngoài cho bọn họ, mục
đích cuối cùng chính là lừa gạt bên này từ bỏ bến tàu vận chuyển than đá cảng
Ký Hà, để Mai thép thuận lợi tiếp nhận.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tạ Hải Thành nhìn Thẩm Hoài trở nên cảnh
giác hơn, gõ góc bàn và cười nói:
- Ai luôn miệng ăn mà không mập mạp chứ. Kim Thạch Dung Tín mặc
dù là một trong sáu xí nghiệp trung ương lớn trong nước trực tiếp ở Hongkong
đăng kí thành lập,nhưng những năm gần đây chủ yếu đều tập trung phát triển buôn
bán ở bên ngoài như Hongkong, Châu Giang, Quảng Châu Thâm Quyến, nghiệp vụ tài chính
chứng khoán là chính, đến sau năm 90 mới đề cập tới đầu tư vào ngành nghề như bến
cảng, nguồn năng lượng, vận tải đường thuỷ, sắt thép luyện kim…, có thể nói
phát triển cũng khá nhanh chóng. Không đề cập tới Ngân hàng Dung Tín, Chứng
khoán Dung Tín lấy nghiệp vụ tài chính chứng khoán là chủ yếu, quy mô đầu tư của
Kim Thạch Dung Tín tại phương diện thực nghiệp khác cũng đều chưa hẳn có thể bì
kịp được Mai thép. Tôi nghĩ, Hồ gia cho dù có ý muốn hiệp Kim Thạch Dung Tin ồ ạt
bắc tiến, muốn tạo thành uy hiếp gì, cũng không phải một ngày…
- Thế nào, tôi nói đến nước này, các ông vẫn là đã cho tôi
đang lừa gạt các ông?
Thẩm Hoài cười, hỏi.
Thẩm Hoài hỏi trắng ra như vậy, mặt già Tạ Hải Thành vô cùng
khó coi.
Nếu nói thẳng bọn họ hoài nghi dụng ý của Thẩm Hoài, nếu chẳng
may về sau sự việc chứng minh suy đoán của Thẩm Hoài là đúng, tên khốn này tuyệt
đối sẽ không buông tha cơ hội đến chế giễu họ.
Nếu nói tin tưởng phán đoán của Thẩm Hoài, chủ đề tiếp theo
còn phải tiếp tục để hắn đào hố xung quanh mình.
- Phán đoán của cậu cũng có lý.
Tạ Hải Thành nói:
- Nhưng có một số việc lúc này không cần thiết lo lắng quá
nhiều. Công tác tốt nhất vẫn là dựa theo các bước mà làm. Chúng ta không thể
không có chủ kiến, bảo sao hay vậy, tự mình làm rối loạn địa thế của chính
mình.
- Địa thế của các ông là cái gì?
Thẩm Hoài hỏi tới cùng, thấy Diệp Tuyển Phong nhấp nha nhấp
nhổm, hình như có ý phiền phức, lại hỏi thêm một câu:
- Tôi là hỏi địa thế của Tập đoàn Hoài Năng...
Diệp Tuyển Phong từ tận đáy lòng không thích sự hung hổ dọa
người của Thẩm Hoài, thậm chí có thể nói là căm ghét, nhìn chằm chằm mặt Thẩm
Hoài hai ba giây như vậy, mới chầm chậm nói:
- Tập trung nguồn vốn, phát triển nghiệp vụ phát điện nhiệt
điện, than đá, cảng, vận tải khu vực duyên vịnh Hoài Hải., thúc đẩy thực thi kế
hoạch than Hoài đông xuất là chiến lược phát triển mà Tống tổng, các bộ và Ủỷ
ban trung ương vì phát triển tập đoàn ra quyết định, đây cũng là địa thế của tập
đoàn; cho nên đem những cái không trọng yếu này bến tàu than đá cảng sông tỉnh
Ký, chồng lên, cắt nguồn lực của dự án phân tán, cũng là địa thế của tập đoàn.
Hải Phong và Trường Thanh là tập đoàn bạn hữu hợp tác nhiều năm qua, có cơ hội
tăng cường hợp tác lẫn nhau, hợp lý điều chỉnh ba phương diện nghiệp vụ, tiến
hành chỉnh đốn hợp lý nguồn lực, hai bên xúc tiến phát triển,cũng là địa thế của
tập đoàn. Cho dù Kim Thạch Dung Tín có ý đồ bắc tiến vịnh Hoài Hải, ở gốc rễ đi
lên, chúng tôi tự phát triển tự, nâng cao sức cạnh tranh của mình. Cho dù giữa
những doanh nghiệp nhà nước cũng có thể triển khai cạnh tranh, đây cũng là địa
thế của tập đoàn. Tôi nói như vậy, có phải có thể xem như rõ ràng hay không?
Diệp Tuyển Phong liên tiếp nói bốn câu, trả lời câu hỏi về địa
thế của Thẩm Hoài, khí thế cũng quả thực là tràn trề, cũng không có ý che dấu
chút nào, nói gần nói xa đều lộ vẻ bất mãn đối với Thẩm Hoài.
Mùi thuốc súng trên bàn cơm đột nhiên liền nồng nặc, Tống
Bính Sinh cũng sắc mặt u ám, nhìn chằm chằm Thẩm Hoài, nói:
- Hoài Năng phát triển như thế nào, nghiệp vụ điều chỉnh như
thế nào, cậu có đề nghị tốt gì cứ nói, không cần thiết vung tay múa chân...
Tạ Chỉ nghe dượng nói như vậy, cũng có chút không ngờ: Diệp
Tuyển Phong chỉ hận không thể loại trừ lực ảnh hưởng của Thẩm Hoài và dì út ở
Hoài Năng, nói vài lời nặng nề châm mũi nhọn vào đối phương cũng có thể hiểu được,
nhưng dượng thực sự không cần phải tiếp thêm một câu nặng nề như vậy.
Chẳng lẽ, dượng hy vọng làm Thẩm Hoài tức giận đến mức bỏ đi?
Tạ Chỉ quay sang nhìn Thẩm Hoài, thấy hắn mấp máy môi không
nói lời nào, trong lòng có cảm giác khó hiểu. Cô biết lời vừa rồi của Thẩm Hoài
rất đúng, ánh mắt của mọi người quả thật đã khác hẳn.
Nếu Tống hệ vẫn là một chỉnh thể mật thiết không thể tách rời,
vậy thì nên theo đề nghị của Thẩm Hoài, nhưng điều này đã không thể nào. Hồng Kỳ
rõ ràng đã bắt đầu lo lắng Thành Văn Quang và Thẩm Hoài, hơn nữa lợi ích của
nhà họ Tạ, lợi ích của đám người Diệp Tuyển Phong, Lưu Kiến Quốc dường như cũng
đều đối lập với Mai thép,làm sao có thể sum họp được?
Tạ Chỉ nghĩ thầm Thẩm Hoài bị khiển trách như vậy, cô nên vui
sướng khi người gặp họa, nghĩ kỹ lại đều không phải, cũng chỉ ngồi ở một bên
không lên tiếng.
Hôm nay Tống Hồng Nghĩa cũng không nói gì, Lưu Kiến Quốc nghe
lời dạy dỗ của Diệp Tuyển Phong và chú tư với Thẩm Hoài, trong lòng liền hạ giận,
ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Hoài, muốn thấy hắn khó chịu, trong lòng cũng ước
gì hắn tức giận đến mức đẩy đổ ghế bỏ đi.
Thành Di đưa tay qua dưới bàn nắm tay Thẩm Hoài.
Cô chỉ biết là Thẩm Hoài và cha chú bất hòa, nhưng cũng không
ngờ sẽ đối lập đến mức này, không ngờ khi Thẩm Hoài cùng đám người Diệp Tuyển
Phong, Tạ Hải Thành có xung đột lợi ích, cha của anh sẽ kiên định đứng ở ở một
bên như thế.
Lui mười ngàn bước mà nói, tập đoàn Hoài Năng có thể phát triển
như ngày hôm nay, Thẩm Hoài cùng dì út Tống Văn Tuệ của hắn bỏ nhiều tâm huyết
nhất, công lao cũng lớn nhất, bao gồm khái niệm than Hoài đông xuất cũng là Thẩm
Hoài đề xuất và thực thi sớm nhất, bọn người Diệp Tuyển Phong chỉ hái quả đào.
Thẩm Hoài hiện tại nói vài câu về tương lai phát triển của tập đoàn Hoài Năng,
không ai được chụp cái mũ “vung tay múa chân” này lên đầu hắn. Nhưng không ngờ
chính là cha của hắn-Tống Bính Sinh nói ra, Thành Di cũng cảm thấy rất bất ngờ,
cũng khó trách Thẩm Hoài mấy năm nay không bước chân vào nhà một bước.
Thành Di không biết nói gì, chỉ lo lắng trong lòng Thẩm Hoài
không dễ chịu.
Thẩm Hoài cầm bàn tay mềm mại nhỏ bé của thành Di trong lòng
bàn tay, ánh mắt linh hoạt, sắc bén nhìn về phía mấy người thần sắc khác nhau,
nói:
- Tôi hôm nay nói hơi nhiều, tứ luận địa thế của Diệp tổng cũng
khiến cho tôi mở rộng tầm mắt. Tạ tổng trước khi ăn cơm không phải hỏi bí thư
Điền tìm tôi nói chuyện gì sao? Đây vốn là sự việc không nên sớm như vậy đã để
các người biết, nhưng tôi nghĩ chúng ta là người một nhà, bất kể các người nói
tôi vung tay múa chân như thế nào, tôi cũng không thể nhìn các người nhảy vào
trong hố như vậy...
Lời nói của Thẩm Hoài đã không che dấu sự xa lạ lẫn nhau, Tạ
Hải Thành cho rằng hắn tức giận đến hồ đồ, nhưng nghe Thẩm Hoài nói có một số
việc là hắn có tư cách biết mà bọn họ không tư cách biết, trong lòng cũng tức
giận, nghĩ thầm này tên khốn này thật đúng là kiêu ngạo, ngông cuồng, ánh mắt
nhìn thẳng vào hắn, xem hắn nói tiếp như thế nào.
- ... Bí thư Điền nói rất rõ ràng cho tôi biết, sang năm Thủ
tướng Vương Nguyên sau khi chủ trì công tác Quốc vụ viện sẽ tiến hành tái cơ cấu
lại xí nghiệp nhà nước.
Thẩm Hoài không nóng không vội tiếp tục nói:
- Đến lúc đó, bộ Điện lực, các bộ và uỷ ban trung ương sẽ được
thu gọn lại; các xí nghiệp thuộc các bộ và uỷ ban trung ương sẽ sáp nhập lại, đều
là cơ cấu xí nghiệp trực thuộc trung ương, do Ủy ban nhà nước hoặc Cục quản lý
hoặc Ủy hội viên tiếp nhận. Công tác tổ chức điều chỉnh cũng sẽ rất nhanh được
thúc đẩy. Hơn nữa, cuối cùng số lượng xí nghiệp trung ương đại hình và đặc biệt
đại hình sau khi điều chỉnh giữ lại sẽ không vượt quá một trăm. Toàn bộ công
tác tách ra điều chỉnh này, thậm chí xí nghiệp thuộc Quân ủy cũng sẽ không ngoại
lệ. Tôi không biết tập đoàn Hoài Năng chậm nhất có thể sẽ kéo dài tới sáutháng
cuối năm sau, có thể đoạt được một vị trí nhỏ nhoi trong một trăm xí nghiệp hay
không cũng không biết. Sau khi Diệp tổng nghe tin tức này, còn có thể tiếp tục
giữ vững địa thế của mình hay không! Đương nhiên, lời này ở nơi này nói, rời khỏi
bàn là tôi không nhận…
Nói tới đây, Thẩm Hoài cũng bất chấp sắc mặt của sụp đổ của
Diệp Tuyển Phong, nhìn đồng hồ đeo tay, nói:
- Thời gian cũng còn không sớm nữa, Thành Di sáng mai còn phải
đi làm, tôi dẫn cô ấy đi trước.
Chào mẹ của Tạ Đường:
- Hôm nay thật là làm phiền cho dì Tạ chiêu đãi, chúng tôi ăn
xong cơm thì phủi mông đi...
Tạ Giai Huệ không quan tâm tình hình chính trị thế nào, nhưng
nhìn vẻ mặt sụp đổ của anh bà và Bính Sinh, cũng biết Thẩm Hoài bị chọc giận đã
lộ ra tin tức này, là một thủy lôi, nổ đến mức khiến những người ngồi đây đều
trở tay không kịp.
Tạ Chỉ cũng khó giấu vẻ khiếp sợ. Nếu nói chậm nhất đến sáu
tháng cuối năm sau, tất cả xí nghiệp các bộ và uỷ ban trung ương đều tách ra tiến
hành tổ chức điều chỉnh,cuối cùng chỉ còn lại một trăm xí nghiệp đại hình và đặc
biệt đại hình. Nếu tập đoàn Hoài Năng không giành được một vị trí nhỏ nhoi, chẳng
phải là sẽ phân chia cho những xí nghiệp trung ương khác hết sao?
Hiện tại xí nghiệp trực thuộc trung ương trong nước còn có bảy
tám chục xí nghiệp, mà xí nghiệp nhà nước thuộc quân ủy, các bộ và uỷ ban trung
ương cho dù sau khi trải qua nhiều năm điều chỉnh thay đổi chế độ, cũng có hơn
một nghìn xí nghiệp.
Trong hơn một ngàn xí nghiệp nhà nước các bộ và uỷ ban trung
ương quy mô vừa, xếp hạng của Tập đoàn Hoài Năng cũng không hề đứng trước. Tạ
Chỉ khó tưởng tượng trước sáu tháng cuối năm tới, tập đoàn Hoài Năng sao mà
tranh được một vị trí nhỏ nhoi ở chỉ tiêu số lượng xí nghiệp trực thuộc trung
ương hữu hạn như thế?
Vì bù lại nguồn tài nguyên chính trị ủng hộ Thành Văn Quang
đi nhậm chức ở tỉnh Ký, bọn họ thật sự vất vả mới hoàn toàn nắm giữ trong tay tập
đoàn Hoài Năng, còn chưa kịp vui mừng khôn xiết, ai ngờ rằng, sang năm tất cả sẽ
là một vũng nước, bọn họ dù thế nào cũng không nắm chắc được!
Tạ Chỉ thấy sắc mặt của cha cô, dượng cùng với Diệp Tuyển
Phong đều thay đổi. Anh của cô, Lưu Kiến Quốc cùng với Tống Hồng Nghĩa hẳn đã
biết rằng ý phía sau tin tức này có bao nhiêu phần làm người khác kinh sợ, cô
cũng không biết cha của Hồng Kỳ nghe được tin tức này, sẽ khiếp sợ như thế nào!
Mọi người cũng hoàn toàn chẳng quan tâm Thẩm Hoài và Thành Di
lúc này đứng dậy rời khỏi. Tống Hồng Quân đối với tin tức này cũng cảm thấy bất
ngờ sâu sắc, cầm lấy áo gió và cặp đuổi theo, không nhẫn nại nổi, ngồi trên xe
liền vội vã hỏi:
- Tin tức này là thật hay giả, cậu không nên tùy tiện ném bom
hù dọa người khác chứ?
- Là giả đấy.
Thẩm Hoài miêu tả sơ lược nói:
- Tôi trước hết xuất phát từ thật lòng nói nói thật với bọn họ,
bọn họ lại cho rằng tôi đang lừa gạt bọn họ, trái một địa thế, phải một địa thế
lớn tiếng quát tôi, nói tôi không cần vung tay múa chân. Vậy thì tôi nói dối,
xem bọn họ còn giữ địa thế của mình thế nào!
- Móa
Tống Hồng Quân không kìm nổi mắng một câu, vỗ vai của Thẩm
Hoài nói:
- Tên khốn cậu thật ác độc, lời nói dối này cũng dám tung ra,
tôi đều bị cậu hù phát sợ rồi. Cậu không sợ sẽ bị vạch trần à?
- Bọn họ vạch trần tôi như thế nào, tìm Thủ tướng Vương
Nguyên để đối chất, hãy tìm bí thư Điền để đối chất hả?
Thẩm Hoài hỏi.
- Điều này cũng đúng.
Tống Hồng Quân lắc đầu cười:
- Thủ tướng Vương Nguyên còn chưa chính thức chủ trì công tác
Quốc Vụ viện, kế hoạch tái cơ cấu sau cùng, chỉ cần Thủ tướng Vương Nguyên cùng
với người Kế Kinh hệ là Điền Gia Canh có khả năng biết, bác hai chắc sẽ cũng bị
cậu dọa không nhẹ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận