Phong Khí Quan Trường

Chương 147: Mắt nhìn Hạc Đường trấn (2)


Chương 147: Mắt nhìn Hạc Đường trấn (2)
Năm 93, sản lượng sắt thép toàn tỉnh còn chưa đến 300 vạn tấn,
tổng sản lượng của những tập đoàn sắt thép trực thuộc tỉnh Hoài Hải mới hơn một
trăm vạn tấn, xưởng thép thành phố Đông Hoa là xí nghiệp thép lớn thứ ba trong
tỉnh, sản lượng mới gần 50 vạn tấn.
Lấy tiêu chí đó mà tham khảo, Thẩm Hoài muốn nâng sản lượng
xưởng thép Mai Khê lên 100 vạn tấn, trong mắt một số người, có lẽ dã tâm của hắn
thực sự quá đáng sợ.
Chẳng qua Hà Thanh Xã đã tận mắt nhìn thấy kỳ tích của xưởng
thép Mai Khê trong vòng nửa năm qua dưới bàn tay Thẩm Hoài, hắn tin, chỉ cần
cho Thẩm Hoài đủ thời gian, phát triển xưởng thép thành xí nghiệp trăm vạn tấn
không phải không có khả năng.
Đương nhiên đây cũng là lý do Thẩm Hoài đưa mục tiêu viễn cảnh
100 vạn tấn ra nói chuyện, nếu hắn lộ ý đồ chân chính của mình ra, Hà Thanh Xã
lúc ấy chưa hẳn đã có thể thừa nhận được…
Thẩm Hoài nói với Viên Hồng Quân: “Để tranh thủ được sự coi
trọng của thị ủy, chúng ta phải báo hạng mục này lên trên; thực tế không cần Hạc
Đường phải ngay lập tức cầm ra 600 mẫu đất. Nói thế nào thì mỗi mẫu đất Hạc Đường
chi ra, chúng tôi đều chiếu theo giá 600 đồng/mẫu thanh toán đầy đủ, dùng để đền
bù cho những hộ gia đình bị trưng thu…”
Ở trước hai bên còn nói chuyện rất thân thiết, nhưng vừa động
đến tiền, lập tức Viên Hồng Quân không nhượng nửa bước: “600 đồng/mẫu? Thế có rẻ
quá không? Hạc Đường bọn tôi nghèo ra, đa số nông dân đều trông chờ vào đồng ruộng,
trưng thu đất đai thế này, đền bù mà không đủ, bọn họ lấy gì để sống? Nếu xưởng
thép tăng giá lên gấp đôi, bọn tôi đi về mới dễ làm công tác…”
Viên Hồng Quân cũng không nghĩ đến Thẩm Hoài sẽ trực tiếp nhắc
đến vấn đề tiền nong, tuy hắn có ý nâng giá đất lên gấp đôi, song vẫn không xác
định liếc sang Trần Học Kỳ: đối với vấn đề đền bù đất đai này hắn không am hiểu
cho lắm!
Trần Học Kỳ gật gật đầu, nói: “Một mẫu đất một ngàn hai mới dễ
làm công tác với phía thôn dân, rốt cuộc khối đất mà xưởng thép xem trúng là
thuộc quyền của thôn Lý gia…”
Nếu bồi thường cho nông dân 600 đồng/mẫu hẳn là đủ rồi. Mấy
năm nay giá cả nông sản không tăng, trong khi tiền phân bón, tiền giống lên như
bay trực thăng, nhà nào chỉ làm nông đơn thuần, bận từ đầu năm đến cuối năm
chưa hẳn đã thu được 2-300 đồng tiền lời.
Chẳng qua với khoản tiền xưởng thép cấp cho Hạc Đường làm bồi
thường đất trưng thu, nếu thị trấn không vét được chút nước dầu, bọn hắn cần gì
lao đầu vào làm?
Thẩm Hoài nói với hai người bọn họ: “Hiện tại một mẫu đất
trong khu công nghiệp cũng chỉ có 3 vạn, còn được làm nền sẵn. Nếu Hạc Đường đủ
năng lực làm nền, xây đường, bọn tôi có thể chiếu theo giá này giao tiền.”
Nhìn thần sắc khó xử của Viên Hồng Quân, Thẩm Hoài biết Hạc
Đường không có năng lực san bằng cả khối đất bao la kia, mới nói: “Đương nhiên
tôi còn chuẩn bị một phương án nữa, không biết Viên bí thư, Trần trấn trưởng có
thể tiếp nhận hay không?”
“Phương án thế nào?” Viên Hồng Quân hỏi.
“Chúng ta có thể xin với trong khu, để hai thôn Lý gia, Thái
gia kiều từ Hạc Đường gộp vào Mai Khê.” Thẩm Hoài nhìn sang thấy Viên Hồng Quân
nhíu mày lại, biết hắn nghe đến phương án này trong lòng không vui, bèn tiếp tục
nói: “Bọn tôi có thể bồi thường thỏa đáng cho Hạc Đường…”
Nghe Thẩm Hoài muốn đem hai thôn liền sát sông của Hạc Đường
vạch sang, tất nhiên Viên Hồng Quân không thể vui cho nổi, ai nguyện ý để người
khác trắng trợn cướp địa bàn trong tay mình? Nhưng ngồi thảo luận vấn đề này,
Viên Hồng Quân đành để Thẩm Hoài dắt mũi, nhịn không nổi hỏi: “Bồi thường thế
nào?”
“Con đường từ mặt đông xưởng thép đến bến cảng nối với công lộ
Hạ Mai mà bọn tôi định xây sẽ được làm theo tiêu chuẩn đường thành phố cấp 2.
Hai thôn Lý gia, Thái gia kiều vạch sang, lấy con đường này làm giới hạn. Phía
tây, Mai Khê sẽ quy hoạch để phát triển ngành thép. Phía đông, Hạc Đường cũng
có thể quy hoạch phát triển công nghiệp, xây nhà xưởng cho riêng mình.” Thẩm
Hoài nói: “Điều kiện này như thế nào?”
Viên Hồng Quân và Trần Học Kỳ liếc mắt nhìn nhau, không thể
không thừa nhận, điều kiện mà Thẩm Hoài đưa ra rất có sức dụ hoặc.
Muốn làm giàu trước phải làm đường, đạo lý này ai cũng biết,
ai cũng hiểu. Nói gần là vì tạo thuận lợi cho giao thông vận tải, nói xa, là vì
nhu cầu phát triển công nghiệp địa phương.
Viên Hồng Quân cũng từng thử kéo nhà đầu tư đến Hạc Đường,
nhưng đừng nói người ngoài không muốn dời công xưởng đến Hạc Đường, ngay cả người
bản địa cũng chẳng mấy ai muốn đổ tiền vào đây. Nói đến cùng là bởi cơ sở của Hạc
Đường quá kém, đường xá không có, điện nước không đủ, đi đường thủy cũng không
có lấy một bến cảng nào ra hồn, ai muốn dựng xí nghiệp ở cái ngóc ngách như thế?
Giờ đã định xuống ba năm quá độ, tài chính phải tự lo, tất cả
tiền đầu tư vào kiến thiết đều phải tự nghĩ cách.
Viên Hồng Quân biết năm nay Mai Khê tính toán động thổ mở rộng
công lộ Hạ Mai… Mai Khê đương nhiên sẽ chỉ xây mở rộng phần đường ở địa phương
mình, không khả năng đi giúp người khác… Đến lúc đó cục diện với Hạc Đường sẽ cực
bị động.
Mà Hạc Đường muốn động thổ cải tạo đường với Mai Khê, mấy
trăm vạn đầu tư biết kiếm từ đâu?
Nếu không sửa, bà con nhìn sang thấy Mai Khê làm sạch sẽ gọn
gàng, còn bên này vẫn đường đất cát đá mấp mô, không chửi bọn hắn bất tài vô
năng mới là lạ? Đường không sửa, đầu tư sẽ chỉ đến Mai Khê, chênh lệch giữa hai
bên càng kéo càng xa.
Không chỉ là chuyện mặt mũi đơn thuần, hắn và Trần Học Kỳ đều
không có căn cơ gì ở Đường Ấp, không có quan hệ với tuyến trên, tương lai trong
khu lấy lý do kinh tế không khởi sắc, vuốt đi mũ quan, bọn hắn lại biết biện
minh thế nào?
Nếu Mai Khê vừa tu sửa đường Hạ Mai, trên giới tuyến giữa hai
thị trấn lại xây thêm một con đường cao tốc, Hạc Đường có thể ngồi không mà hưởng,
lấy con đường đó làm huyết mạch, tạm thời không cần đi quản đường Hạ Mai nữa.
Ngoài ra Mai Khê chỉ tập trung phát triển công nghiệp thép ở
mặt tây, đường sá thì đã có, thủy điện, khí than và những phối bị công nghiệp
khác cũng sẽ đi theo, tương lai xưởng thép còn phải xây trạm phát điện trên địa
khu ven sông, không khác gì cung cấp điều kiện để Hạc Đường kêu gọi đầu tư vào
địa phương cả.
Tuy Thẩm Hoài vừa há mồm đã định nuốt luôn hai thôn bên mình.
Nhưng lấy năng lực tự thân của Hạc Đường, mỗi năm góp 4-50 vạn tiền kiến thiết,
góp cả mười năm chưa chắc đã đủ xây ra một con đường cao tốc như thế.
Hơn nữa hai thôn mà Thẩm Hoài xem trúng đều nằm nhô ra giữ
sông Mai Khê và Cồn Giang, không có đường thông trực tiếp ra ngoài, rất khốn
cùng. Hai thôn này mà được vạch đi, chỉ khiến áp lực tài chính lên vai Hạc Đường
nhẹ không ít.
Thấy Viên Hồng Quân, Trần Học Kỳ đều trầm mặc hồi lâu không cất
tiếng, Thẩm Hoài nói tiếp: “Viên bí thư, Trần trấn trưởng, các anh về thương lượng
với nhau xem, đến cùng nên chọn phương án nào, chúng ta cố ấn định trong thời
gian nhanh nhất. Bàn xong điều kiện, làm việc với trên khu cũng dễ dàng…”
Viên Hồng Quân thấy Hà Thanh Xã cũng trầm mặc không nói chuyện,
mới hỏi: “Ba phương án này Mai Khê đều đã chuẩn bị sẵn?”
“Thẩm bí thư là nhạn dẫn đầu cho Mai Khê bọn tôi, trong đầu
anh ấy toàn đại chiến lược, bọn tôi cứ yên tâm làm theo là được. Lại thêm chuyện
này lấy xưởng thép làm chủ, thị trấn chỉ làm công tác phối hợp…” Hà Thanh Xã cười
nói.
Tuy kế hoạch của Thẩm Hoài khiến hắn rất cả kinh, trước đây
cũng chưa từng nghe Thẩm Hoài nhắc qua. Nhưng trước mắt Viên Hồng Quân, Trần Học
Kỳ, hắn phải biểu hiện nhất trí với Thẩm Hoài. Hà Thanh Xã nghĩ kỹ, đoán có lẽ
Thẩm Hoài càng muốn vạch hai thôn Lý gia, Thái gia kiều sang, như thế Mai Khê mới
có đường thông trực tiếp ra bờ sông. Khi đó xây cầu cảng, kho bãi, trạm điện
ven bờ thôn Lý gia có thể bảo đảm đều ở trong địa khu Mai Khê, phù sa không chảy
ruộng ngoài…
Ba phương án mà Thẩm Hoài đưa ra, bất luận cái nào đều không
phải là thứ Viên Hồng Quân có thể tiêu hóa trong thời gian ngắn, hắn nói: “Việc
này để bọn tôi trở về thương lượng xem sao, sẽ có câu trả lời nhanh nhất cho
các anh. Nhưng Mai Khê có nên báo trước với trên khu một tiếng?”
Thẩm Hoài gật gật đầu, nói: “Tôi sẽ tìm cơ hội thích hợp báo
cáo với Dương bí thư, Phan khu trưởng…” Nếu theo đúng ý tưởng của hắn, gộp cả Hạc
Đường vào Mai Khê là tốt nhất, nhưng muốn thực hiện phương án này, tất phải được
Đàm Khải Bình ủng hộ triệt để mới có khả năng. Lấy tình hình bây giờ, Thẩm Hoài
rất hoài nghi thái độ của Đàm Khải Bình, đành lui cầu thứ yếu, trước vươn tay
ra với hai thôn tiếp giáp bờ sông cái đã.
Đồ ăn dần dần được bưng lên, cho dù chiếu theo tiêu chuẩn thấp
nhất, nhưng cả bàn tiệc nhìn qua vẫn rất thịnh soạn.
Dương Lệ Lệ không vào trong phòng thêm lần nào nữa, hai phục
vụ viên mặc kỳ bào kia cũng chẳng thấy đâu, chắc là lười nhác để ý bên này. Thẩm
Hoài chia xong ba chai Kiếm Nam Xuân, sắc mặt mọi người đều ửng hồng, liền kiến
nghị ngừng rượu, không uống tiếp nữa.
Viên Hồng Quân biết hai bên tiếp xúc chưa sâu, lại toàn là
lãnh đạo ở đây, sắp xếp hoạt động khác cũng không tiện. Ngồi trong phòng nửa
ngày mà không thấy phục vụ viên đi lên, mọi người bèn cùng xuống lầu thanh
toán.
Mới đến góc rẽ cầu thang liền bắt gặp Dương Lệ Lệ đang dẫn một
hàng khách lên tầng.
Đoàn khách có tận bảy tám người, đứng trước cửa thang máy đợi
xuống. Người nhiều lấp kín cả lối dẫn tới cầu thang bộ, lại đứng ỳ ra đấy không
có ý nhường đường.
Trần Học Kỳ và ông chủ họ Dương kia đi đầu, liên tục nói hai
câu “mượn đường”, thấy tốp người vẫn không có phản ứng, lại biết những người
vào đây không phú tức quý, không dám mạo phạm đắc tội, đành quay đầu nhìn sang
Thẩm Hoài và Viên Hồng Quân.
Thời buổi này đám kiêu hành ngang ngược nhiều đếm không xuể,
Thẩm Hoài cũng không thể cứ gặp loại này là động thủ đánh một trận, liền đứng
bên ngã rẽ, tính đợi bọn hắn vào thang máy rồi đi tiếp…
Đám khách đến Anh Hoàng vào giờ này nhiều khả năng không phải
để dùng bữa, hẳn là chạy lên tầng năm hoặc tầng sáu vui chơi, trong số đó có ba
người là Thẩm Hoài quen mặt.
Một là em vợ Cát Vĩnh Thu, cũng là tên Chu to mồm trưởng ban
an toàn sản xuất của xưởng thép thành phố, một tên là xưởng trưởng Cố Đồng, tên
nữa là nguyên phó cục trưởng cục công an thành phố Tống Tam Hà.
Thẩm Hoài biết sau khi bị khai trừ khỏi ngành cảnh sát, Tống
Tam Hà liền đến tập đoàn Vạn Hổ của Cao Tiểu Hổ làm phó tổng giám đốc. Vạn Hổ
giàu lên là nhờ lũng đoạn thị trường tiêu thụ thép từ xưởng thép thành phố. Nên
chuyện hắn đi cùng Cố Đồng, Chu to mồm, Thẩm Hoài không lấy gì làm ngạc nhiên.
Kỳ quái là, trong đám khách, ba người Tống Tam Hà, Cố Đồng,
Chu to mồm chỉ dám đứng ở vị trí hơi dựa sau, hiển nhiên là được kéo qua bồi
cùng.
Đi đầu là hai thanh niên, mặt mũi nghêng ngang nói cười, tên
bên trái ước chừng trên dưới 30, mặt như được đúc từ một khuôn với Cao Thiên
Hà.
Tuy nửa năm trước Thẩm Hoài đâm nát hai chiếc xe đắt tiền của
Cao Tiểu Hổ ngay trước cửa xưởng, nhưng từ đầu đến đuôi chưa gặp Cao Tiểu Hổ lần
nào, không ngờ sẽ thấy mặt hắn trong trường hợp như thế này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận