Phong Khí Quan Trường

Chương 850: Mượn tiền chính phủ..


Chương 850: Mượn tiền chính phủ..
Thẩm Hoài nhìn vầng trăng non ngoài cửa sổ, treo lơ lửng phía
trên triền núi phía tây, chiếu sáng cả một vùng trời trong xanh như ngọc, dường
như không hề có lấy dù chỉ một gợn mây đen, thật làm cho người ta không thể tưởng
tượng nổi phong ba bão táp diễn ra mấy ngày trước
Thẩm Hoài nhìn đồng hồ, ngồi xe chạy về Hà Phổ, đại khái cũng
phải gần 10 giờ mới tới nơi nên cũng không nói nhiều cùng mấy người Lương Chấn
Bảo, Tiếu Hạo Dân thêm nữa, liền định cùng Đỗ Kiến ngồi xe rời khỏi.
Thẩm Hoài đang định đứng lên thì điện thoại trong túi Đỗ Kiến
đổ chuông, anh ta móc điện thoại ra nhìn rồi nói với Thẩm Hoài:
- Điện thoại của Bí thư Cố.
Thẩm Hoài ra hiệu bảo Đỗ Kiến nhận điện thoại của Đỗ Kiến
Chương trước, anh lại ngồi lại nói với Lương Chấn Bảo:
- Giang Yến có mua nhưng không lớn như Du Sơn, nhưng do cơ sở
hạ tầng yếu kém, tình hình thiên tai nghiêm trọng hơn so với Du Sơn rất nhiều,
Lão Cố vừa được điều đến Giang Yến chưa quá hai ngày, chỉ sợ hai ngày nay ông
ta cũng mệt đến rã rời xương cốt rồi.
Thử tưởng tượng xem, nếu như hai năm trở lại đây, toàn huyện
không tập trung toàn lực đầu tư cho cơ sở hạ tầng đường xá, thủy lợi thì trận lụt
này Du Sơn sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng đến mức độ nào? Tình hình bên
Giang Yến đại khái cũng tốt hơn bên này một chút, nhưng cũng chẳng đáng kể.
Lương Chấn Bảo buông lỏng cười cười, trong lòng nghĩ tới cuối năm 95 là thời điểm
Thẩm Hoài và Đàm Khải Bình cạnh tranh ác liệt nhất nên anh mới buộc phải buông tay
rời khỏi Mai Khê, lựa chọn đến Du Sơn nhậm chức, ẩn nhẫn chờ thời cơ, mà lại
không có lựa chọn đến Giang Yến. Bản thân anh bây giờ cũng không biết là nên thấy
mừng cho Du Sơn, hai là nên tiếc cho Giang Yến.
Đỗ Kiến và Cố Kim Chương đang nói chuyện điện thoại, Đỗ Kiến
liền lấy tay che lại, quay ra hỏi Thẩm Hoài:
- Bí thư Cố đang ở Triệu Cương, cách Du Sơn khoảng 20km, ông
ta biết anh đang ở Du Sơn nên muốn chạy qua.
Thẩm Hoài gật đầu nói:
- Cậu nói với Bí Thư Cố tôi ở đây đợi ông ấy.
Triệu Cương là xã chịu thiệt hại nghiêm trọng nhất trong đợt
lụt vừa rồi ở Giang Yến, nằm ở mặt phía bắc huyện Du Sơn.
Vốn dĩ muốn đi khỏi Du Lĩnh thì cần từ phía bên trong đê
Giang Yến đi qua sông Thạch Lương, nhưng trong đêm đầu tiên trời mưa như trút
nước, do không chịu được sức ép từ nước lũ bất ngờ dâng cao nên toàn bộ đê bao
đã hoàn toàn sụp xuống.
Mặc dù xung quanh cũng có 2 thôn đã đi dời đi từ trước, nhưng
xã Triệu Cương vẫn có hơn hai mươi người bị bùn đất vùi lấp, là thôn bị thương
vong nghiêm trọng nhất Đông Hoa trong đợt thiên tai này. Phó bí thư Thị ủy Ngu
Thành Chấn ngay ngày thứ hai sau khi xảy ra thiên tai đã lập tức chạy đến Giang
Yến trực tiếp chỉ đạo công tác cứu tế.
Huyện Hà Phổ là lực lượng chi viện quan trọng nhất của Du
Sơn, cho nên khi Quách Thành Trạch đến Du Sơn hỏi thăm, thị sát, Thẩm Hoài bất
đắc dĩ phải đi cùng, lúc này có quan tâm đến tình hình thiên tai tại Giang Yến,
thì cũng không cách nào chạy qua bên đó xem xét.
Thẩm Hoài cũng đoán hẳn Cố Kim Chương đã biết trước mình ở Du
Sơn, cho nên ông ta mới chạy trước đến Triệu Cương, sau đó lại từ Triệu Cương
chạy tới Du Sơn. Dù sao bây giờ cũng là thời điểm khó khăn như vậy, Cố Kim
Chương là Phó bí thư Huyện ủy mới nhậm chức, cũng không thể tùy tiện rời khỏi
Giang Yến.
Từ Triệu Cương đi qua bên này cũng phải đến 14, 15km lộ
trình, đoạn qua Lĩnh Sơn do ảnh hưởng của mưa bão nên nhiều chỗ bị hư hỏng, tới
hôm qua coi như mới có thể miễn cưỡng đi qua được. Tuy nhiên tình hình đường xá
thì còn nghiêm trọng hơn nhiều, cộng thêm nước sông bên cạnh chảy xiết, đi đường
ban đêm thật vô cùng nguy hiểm. Thẩm Hoài ở Du Sơn đợi thêm 1 tiếng đồng hồ Cố
Kim Chương mới ngồi xe tới.
- Tôi ở huyện Giang Yến biết được cậu đang ở Du Sơn, nhưng
không biết trên đường sẽ bị trì hoãn bao nhiêu thời gian bèn chạy đến Triệu
Cương trước rồi mới gọi điện thoại tới. Ngay trong đêm mưa bão, phía tây nam
Giang Yến cùng với bảy xã, thị trấn tiếp giáp với Du Sơn đồng loạt phát sinh lũ
lụt, sạt lở, làm cho gần một ngàn ngôi nhà phía dưới bị hủy hoại hoàn toàn.
Ngày thứ hai, lượng mưa tuy có xu hướng giảm, nhưng tổn thất Giang Yến phải
gánh chịu vẫn cực lớn. Hiện nay Huyện ủy qua thống kê bước đầu, trong đợt thiên
tai tàn phá này, số lượng nhà bị phá hủy lên tới hơn 4000 gian, đường quốc lộ
cũng có đến 17km bị hư hỏng nặng, số người tử vong vượt quá 60 người. Tình hình
tai nạn nghiêm trọng như vậy, Thị ủy liền cấp cho Giang Yến 8 triệu tiền cứu tế,
cùng một mức với Tân Tân. Hôm nay lúc Ngu Thành Chấn thay mặt Thành ủy và Ủy
ban nhân dân thành phố công bố quyết định này thì Khương Chí Quân người bình
thường tính tình không nóng không lạnh bỗng dưng lại tức đỏ mắt, suýt chút nữa
là trở mặt với Ngu Thành Chấn ngay tại hiện trường, sau đó liền phủi tay bỏ đi.
Ngu Thành Chấn bị mất mặt nói phải truy cứu trách nhiệm của Khương Chí Quân do
phòng thiên tai bất lực. Mọi người khuyên can mãi, mới kìm hãm được hai người
đó, đến chiều lúc Ngu Thành Chấn rời khỏi Giang Yến vẫn tức giận bừng bừng. Bây
giờ Giang Yến, tài chính thì đang trong tình trạng chờ gạo vào nồi, các xí nghiệp
trong tỉnh và xã chịu thiệt hại cũng không nhẹ, thậm trí còn xin huyện hỗ trợ.
Lúc này Thành ủy mới phát cho Giang Yến 8 triệu tiền cứu trợ, đến dùng để ứng
biến sự cố khẩn cấp còn không đủ, mà càng làm cho người ta tức giận chính là những
khoản tiền và đồ cứu trợ của Cục bảo trợ xã hội, cục dân chính lại đều chuyển hết
cho Tân Tân ngay từ đầu.
Lương Chấn Bảo, Tiếu Hạo Dân mấy ngày nay đều bận cứu nạn ở
Du Sơn, Thẩm Hoài cũng phải chạy qua chạy lại giữa Hà Phổ và Du Sơn, cũng không
có chú ý được nhiều đến tình hình của Giang Yến. Cũng có thể nói bên phía Giang
Yến vẫn đang không ngừng khắc chế, cho nên hai ngày trước có cái gì bực dọc
nhưng vẫn là không công khai ra ngoài. Hôm nay mới biết được Thành ủy phát tiền
cứu tế, nhưng nơi chịu tổn thất nhẹ hơn Giang Yến rất nhiều là Tân Tân lại cũng
cùng nhận được mức 8 triệu tiền chi viện, thế nên mấy người Khương Chí Quân mới
không kìm nén được tức giận.
Trước đây, thành phố có trọng điểm tập trung tài nguyên cho
Tây Thành, Tân Tân, các khu vực khác đã sớm oán than long trời lở đất, nhưng ít
nhiều còn có thể kiềm chế được.
Tập trung tài nguyên để làm việc lớn dù sao cũng là một trong
những nguyên tắc tài chính quan trọng của địa phương, dưới bầu trời này vốn dĩ
không có chuyện mọi việc đều được xử lý công bằng, nhưng đối với việc rõ mồn một
như cứu trợ thiên tai mà Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn vẫn nghĩ trăm phương ngàn
kế để tranh thủ cho Tân Tân,thiết nghĩ sau khi cán bộ làm việc tại Giang Yến biết
được, nếu như còn có thể giữ được bình tĩnh, thì thật đúng là có chút bó tay rồi.
Biết được cái người vốn dĩ ngày thường không nóng, không lạnh,
mềm mỏng, ôn hòa Khương Chí Quân lại xém chút nữa trở mặt với Ngu Thành Chấn,
Thẩm Hoài cũng không có vui sướng khi thấy người khác gặp họa hoặc là có ý nghĩ
đục nước béo cò, nói với Cố Kim Chương:
- Giang Yến vẫn nên lấy việc cứu nạn làm trọng, Thành ủy tài
chính khó khăn, huyện Giang Yến lại bị dồn vào thế bí, không có cách nào chỉ có
thể đi vay ngân hàng và các doanh nghiệp để đối phó với tình trạng khẩn cấp,
nhưng nếu như vậy Thành ủy cũng sẽ không đồng ý. Huyện Giang Yến chỉ cần nhận
được Công văn phê duyệt của Thành ủy, thì từ ngân hàng Thành phố hay quỹ xây dựng
đều có thể nhanh chóng điều động được 50 triệu để tiến hành cứu trợ.
Bộ máy chính quyền tại các điạ phương cho đến bây giờ vẫn
chưa cho phép trực tiếp vay tiền từ ngân hàng hoặc doanh nghiệp.
Để luồn lách được qua các chính sách hạn chế của Chính phủ,
cũng là để tiến một bước thúc đẩy quá trình cải tổ các doanh nghiệp Quốc doanh,
bất luận là tài chính Mai Khê thời kỳ đầu hay Đầu tư tài chính Hoài Hải vừa mới
thành lập đều được chọn thí điểm đầu tư vào các địa phương.
Đương nhiên những địa phương được chọn thí điểm thì chính quyền
những địa phương đó phải đưa ra một số tài sản quốc hữu nhất định để đặt cọc. Nếu
như có phát sinh quan hệ về taì chính với các doanh nghiệp hay ngân hàng thì chủ
yếu cũng là lấy danh nghĩa doanh nghiệp để tiến hành giao dịch, chịu sự ràng buộc
của luật doanh nghiệp ban hành năm 94.
Huyện Hà Phổ thành lập Tập đoàn khai thác, phát triển Tân Phổ
nhằm thúc đẩy việc xây dựng cảng Tân Phổ, chính quyền huyện Du Sơn cũng thành lập
công ty đầu tư tương ứng. Như vậy huyện Du Sơn khi xây dựng cơ sở hạ tầng và cải
thiện cảnh quan cũng sẽ không phải trực tiếp cắt tiền từ nguồn quỹ tài chính vốn
đã eo hẹp sẵn, mà có thể thông qua công tu đầu tư do chính quyền huyện nắm cổ
phần, trực tiếp đầu tư với quy mô tương đối lớn cho các doanh nghiệp, ngân hàng
thậm chí là các cá nhân.Huyện Hà Phổ thành lập Đầu tư xây dựng chính phủ Hoài Hải,
có thể sử dụng hình thức thu mua các khoản nợ của các công ty để cung cấp nguồn
vốn lãi xuất thấp cho huyện Du Sơn.
Huyện Giang Yến đối với phương diện này hành động quá chậm chạp,
những xí nghiệp thuộc huyện vẫn chưa có nhà nào tiến hành cải tổ, huyện cũng
chưa xây dựng được mặt bằng đầu tư tài chính, nên tự nhiên cũng sẽ không thể
chiụ được một khoản vay với lãi xuất cao.
Đương nhiên, những tình huống đặc biệt thì cần sử dụng phương
pháp đặc thù, chỉ cần Thành ủy phê chuẩn cho chính quyền huyện Giang Yến trực
tiếp đi mượn tiền của ngân hàng và các doanh nghiệp thì cũng không có gì là
không thể.
Cố Kim Chương thấy Thẩm Hoài không nói hai lời, đã đống ý bỏ
ra 50 triệu giúp Giang Yến ứng biến tình huống khẩn cấp, nói:
- Tôi gọi điện nói với Khương Chí Quân, nếu như anh ta và
Bành Dũng đồng ý tôi sẽ trực tiếp từ Du Sơn ngồi xe lên Thành ủy xin chỉ thị của
Trần Bảo Tề, Quách Thành Trạch.
Thẩm Hoài gật đầu, để cho Cố Kim Chương gọi điện cho Khương
Chí Quân, Phó bí thư Huyện ủy Giang Yến và Chủ tịch tỉnh Bành Dũng.
Cố Kim Chương lấy điện thoại di động từ chỗ Thư ký, gọi điện
đi, lại che điện thoại hỏi Thẩm Hoài:
- 50 triệu này là vay của Ngân hàng Thành phố hay là vay của
Đầu tư xây dựng Hoài Hải?
- Vay từ Đầu tư xây dựng Hoài Hải đi.
Thẩm Hoài nói:
- Có Thành ủy xác nhận, thì sau này nếu như anh và Khương Chí
Quân có không ở Giang Yến nữa, huyện Giang Yến muốn trốn nợ, huyện Hà Phổ có thể
yêu cầu Thành ủy khấu trừ vào tiền thuế và chi phí tiêu dùng. Nếu làm liên lụy
đến ngân hàng thương mại thành phố, hay vi phạm luật doanh nghiệp thì không
hay.
Cố Kim Chương gật gật đầu, cán bộ khi nhận nhiệm vụ có tính
lưu động thì có 2 phương án để lựa chọn, đương nhiên là sẽ lựa chọn phương án ổn
thoải hơn.
Bên huyện Giang Yến vì lo lắng khoản tiền cứu trợ thiên tai
mà gấp đến độ đứng ngồi không yên, Khương Chí Quân, Bành Dũng biết Cố Kim
Chương chạy cả đêm lên Thành ủy, như vậy sẽ làm cho Trần Bảo Tề, Quách Thành Trạch
cảm thấy bị bức bách, nhưng cũng thể quản quá nhiều chuyện, nên khi nhận được
điện thoại liền đồng ý để Cố Kim Chương lên Thành ủy tìm Trần Bảo Tề, Quách
Thành Trạch để xin chỉ thị.
Bây giờ cũng gần 10h đêm rồi, Cố Kim Chương còn phải ở lại
thành phố một đêm, sáng sớm hôm sau mới đến tìm Trần Bảo Tề, Quách Thành Trạch,
nên cũng không nấn ná ở Du Sơn thêm nữa.
Đoạn đường từ Du Sơn thẳng tới cao tốc Tĩnh Hải, Cố Kim
Chương cùng đường Thẩm Hoài, nên cố tình chen lên xe ngồi nói chuyện với Thẩm
Hoài, Đỗ Kiến.
Lúc này Cố Kim Chương cũng mới biết chiều hôm nay Diệp Tuyển
Phong cùng với Quách Thành Trạch đến Du Sơn hỏi thăm tình hình thiên tai, cũng
biết việc Tập đoàn Hoài Năng góp cổ phần vào Đầu tư tài chính Hoài Hải, bản
thân Diệp Tuyển Phong trở thành thành viên tổ phối hợp điều hành công tác đặc
khu kinh tế vịnh Hoài Hải.
Ông lặng người một lúc mới hỏi:
- La Khánh lần này có phải cũng quay lại địa phương à?
Việc khái thác, phát triển tài nguyên Du lịch Du Sơn, Mai
thép cùng tập đoàn Hoài Năng đều có dự định của riêng mình, như vậy cũng là phù
hợp với lợi ích của huyện Du Sơn và Mai thép. Mà mấy người Hồ Thư Phục Vệ, La
Khánh lần này thoát li quan hệ với tập đoàn Hoài Năng, Lương Chấn Bảo cũng thấy
tiếc thay cho họ.
Hồ Thư Vệ thuộc tầng lớp quản lý làm việc trong nội bộ xí
nghiệp điện lực quốc doanh cũng đến 20 năm, cấp bậc hành chính khó khăn lắm mới
lên được Cục trưởng, nếu nói muốn từ bỏ thì cũng thật không phải là việc dễ
dàng gì. Chỉ có điều, Hồ Thư Vệ không rời khỏi tập đoàn Hoài Năng cũng không được,
chỉ cần Diệp Tuyển Phong còn ở tại Hoài Năng 1 ngày thì không có chuyện sẽ lại
sử dụng Hồ Thư Vệ. Hồ Thư Vệ nay cũng đã 40 tuổi rồi, nghề nghiệp của nửa đời
sau chính là ăn không ngồi rồi, mặc dù trên danh nghĩa chức vụ cao thì có cao,
nhưng còn có ý nghĩa gì đâu?
Mai thép lần này lên kế hoạch tham gia vào việc gây dựng lại
nhà máy điện Hoài Tây, Hồ Thư Vệ có thể đi xưởng điện Hoài Tây, nhưng chuyên
môn của La Khánh là thủy điện chứ không phải nhiệt điện, hơn nữa cái ao này của
ưởng điện Hoài Tây vẫn còn quá nhỏ, nếu Hồ Thư Vệ đến đây thì thiệt thòi cho
ông ta rồi, La Khánh đi rồi, nhưng chắc gì đã có đuợc vị trí ốt, không gian tốt
để phát huy sở trường.
Cố Kim Chương cảm thấy La Khánh quay trở lại, cũng coi như
không mất đi một lối thoát.
Hà Phổ bên kia thiếu chính là mấy người nhân tài như La
Khánh, mà từ hệ thống Nhà nước đến chính quyền địa phương, vấn đề tổ chức điều
động có chút phức tạp, nhưng đương nhiên vẫn là nhất thể.
La Khánh trực tiếp được điều đến địa phương làm Phó chủ tịch
Huyện, vấn đề cũng không có gì to tát lắm.
Thẩm Hoài nói:
- Có một số chuyện vẫn còn đang bàn bạc, hiện nay vẫn chưa có
kết luận vì thế chưa nói trước được. Có điều những người khác đều tranh nhau đến
Vịnh Hoài Hải để kiếm ăn, tầm mắt của chúng ta không nên chỉ bó gọn trong phạm
vi Vịnh Hoài Hải, mà cần nhìn xa một chút. Hồ Thư Vệ, La Khánh tạm thời đều
không thể trực tiếp đến nhà máy điện Hoài Tây nhậm chức, thì có thể tạm thời đến
Mai thép làm chức Phó tổng giám đốc, phụ trách đàm phán đầu tư. Đương nhiên nếu
như trong tương lai họ vẫn muốn giữ lại thân phận như trong thể chế, thì chắc
chắn địa vị sẽ không thấp hơn hiện tại.
Nghe Thẩm Hoài nói vậy, mắt Cố Thành Chương sáng lên, ý thức
được Thẩm Hoài muốn làm một động tác lớn tại nhà máy điện Hoài Tây chứ không
đơn thuần chỉ là tham gia vào gây dựng lại một nhà máy đang đứng trước bờ vực
phá sản, quy mô lại không bằng 1/10 của Điện lực Hoài Hải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận