Phong Khí Quan Trường

Chương 701: Từ bỏ


Chương 701: Từ bỏ
Tống Hồng Kỳ dù ngốc cũng nghe ra được sự châm chọc mà Thẩm
Hoài đang che giấu dưới vẻ mặt tươi cười kia, gân xanh ở trán nổi lên, lại bị mẹ
của anh ta kéo lại bên cạnh, nhỏ giọng nói: - Dì út của anh lần này dự định về
Yến Kinh làm việc.
Cảm giác xấu hổ vào thời khắc này của Tống Hồng Kỳ dường như
trong nháy mắt đông cứng lại nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ mỉa mai không hề có phản ứng
gì, chỉ đứng đó nhìn sang cha của mình, không biết việc này có phải sự thật hay
không.
Bắt gặp ánh mắt của Thẩm Hoài dường như đang dấu ý cười, Tạ
Chỉ lại cảm thấy thật sắc bén.
Đổi lại là lúc khác, cô chưa bao giờ sợ ánh nhìn của Thẩm
Hoài, nhưng lúc này đây lại theo bản năng mà tránh né.
Trong lúc cô và Tống Hồng Kỳ tưởng rằng Thẩm Hoài và Thành
Văn Quang đến nhà nhằm gây áp lực, lúc lòng đầy oán hận chạy tới thì thật không
ngờ bọn họ vì muốn ngăn Tống hệ công khai đoạn tuyệt, nên đã đi một nước cờ
thoái lui.
Dì út Tống Văn Tuệ về Yến Kinh, có nghĩa là lần này bọn họ dự
định hoàn toàn từ bỏ quyền khống chế tập đoàn Hoài Năng.
Là một tập đoàn vốn nhà nước thuộc Bộ Điện lực toàn quyền nắm
cổ phần, tập đoàn Hoài Năng phát triển đến quy mô như ngày hôm nay, có liên
quan trực tiếp đến nguồn vốn lớn mà Bộ Điện lực đã rót vào. Nhưng ngẫm lại quá
trình phát triển của tập đoàn Hoài Năng bốn năm nay, cho dù là một người sớm đã
hiểu được sự tàn khốc của chốn danh lợi như Tạ Chỉ, thì trong lòng cũng cảm thấy
xấu hổ.
Cũng quả thật, vào lúc này Tống gia đem nguồn lực chính trị lớn
nhất đặt lên vai Thành Văn Quang, khiến cho vai vế của Thành Văn Quang và Tống
Hồng Kỳ trong Tống gia trở nên ngang bằng nhau. Đây mới là bước đầu, quan trọng
hơn vẫn là sự thay đổi của thế lực tiếp sau đây sẽ càng khiến cho người ta lo lắng.
Cải cách mở cửa gần hai mươi năm, có thể nói cũng chính là
hai mươi năm mà nhân dân trong nước thay đổi cách nhìn với hai chữ "tư bản".
Tuy rằng tình hình trong nước hiện nay vẫn chưa dễ dàng cho
phép lộ ra toàn bộ số vốn của doanh nghiệp tư nhân, nhưng trong tương lai nhiều
mạch máu kinh tế trong nước vẫn kiên trì với chủ thể địa vị của chế độ công hữu,
nhưng điều này không có nghĩa thế lực tư bản không thể tách rời.
Ngoại trừ những mạng lưới quan hệ không thể tin cậy và lòng
người khó đoán, thế lực chính trị và sự tổ chức, tập trung nguồn vốn lại càng
là vấn đề mà giới cấp cao của Đảng đang gấp rút suy xét.
Cũng vì cân nhắc như vậy nên Tống hệ mới nghe theo sự thuyết
phục của Thẩm Hoài mà đem phần lớn số tài sản của mình đầu tư vào tập đoàn Hoài
Năng, cũng nhìn thấy sự thực thi của ý tưởng than Hoài xuất đông, khai thác những
tụ điểm than đá có thể giúp tập đoàn Hoài Năng phát triển, vận chuyển bằng đường
sắt, tập trung một lượng lớn nhiệt điện để trở thành một tập thể tư bản siêu
hình.
Như vậy, Tống hệ nắm chắc lợi ích chính trị và lợi ích kinh tế
mới có khả năng vững được hai tay; mà việc dự trữ và bồi dưỡng phe phái sau
này, cũng sẽ có thể đạt mức cân bằng.
Mà sự viện trợ lần này mà Thẩm Hoài, Thành Văn Quang muốn
giành được từ Kỷ gia phần lớn là sự chống đỡ ở phía sau về mặt trao đổi lợi ích
kinh tế.
Lui thêm mười ngàn bước, những người Lưu Kiến Quốc, Tống Hồng
Nghĩa không có ý định làm chính trị, cũng không phải người có thể chịu được sự
cô đơn. Họ muốn làm nên một sự nghiệp để đạt được những lợi ích phát sinh từ
đó. Nếu chỉ đơn thuần là buôn đi bán lại hoặc dựa vào những tin tức trên thị
trường chứng khoán, cũng khó mà làm nên chuyện lớn, cũng không có cách nào thỏa
mãn được bọn họ.
Thế lực tư bản dựa dẫm trong nước kia sẽ là sự lựa chọn tất
nhiên.
Nếu không, Lưu Kiến Quốc, Tống Hồng Nghĩa cần gì phải canh
cánh trong lòng chuyện lọc dầu ở Từ Thành cho đến tận bây giờ. Nếu không, sao đến
nỗi trong khoảng thời gian này tất cả mọi người tụ hội ở Từ thành ở bên cạnh
giúp cho đám người Diệp Tuyển Phong tranh đoạt quyền kiểm soát tập đoàn Hoài
Năng?
Hiện giờ Thành Văn Quang công khai đứng ra ủng hộ Mai Cương,
Thẩm Hoài lại tiến thêm một bước có ý muốn giúp Thành Văn Quang đạt được sự ủng
hộ của Kỷ gia, tới tỉnh Ký nhậm chức. Một khi Thành Văn Quang ở trong nội bộ Tống
gia đạt được địa vị ngang bằng với Tống Hồng Kỳ, nói thật, Tạ Chỉ cũng lo lắng
Thẩm Hoài tiếp sau đây sẽ lại một lần nữa tranh đoạt quyền kiểm soát và can dự
sâu vào tập đoàn Hoài Năng.
Cha của Hồng Kỳ biết được đêm qua Thẩm Hoài và Kỷ Thành Hi có
tiếp xúc mật thiết như vậy thì lập tức trầm mặc không nói, Tạ Chỉ tin rằng cha
của Hồng Kỳ ắt cũng đã có sự suy tính trong phương diện này.
Có điều Tạ Chỉ cũng thật không ngờ, dì út Tống Văn Tuệ hôm
nay về Yến Kinh, Tống Đồng bị Thẩm Hoài "lôi về" Yến Kinh , bọn họ sẽ
hoàn toàn buông tay với tập đoàn Hoài Năng, để tránh đoạn tuyệt công khai với Tống
hệ sau này.
Đương nhiên, Tạ Chỉ cũng hiểu, đằng sau sự thỏa hiệp của đám
người Thẩm Hoài cũng phải có phía bên Tống gia lần này đồng ý đem nguồn lực
chính trị nghiêng về phía Thành Văn Quang, ủng hộ y đến tỉnh Ký nhậm chức.
Cũng khó trách vừa mới vào đến sân thì nghe thấy tiếng cười sảng
khoái của cha của Hồng Kỳ, xem ra cha của Hồng Kỳ đối với sự thỏa hiệp của bên
kia có chút vừa lòng. Trước khi bọn họ chạy đến, đôi bên đã thống nhất ý kiến về
sự bất đồng lớn nhất rồi.
Nhưng như vậy, thái độ của Hồng Kỳ lúc tiến vào nhà tỏ ra quá
đột ngột, Tạ Chỉ cũng cảm thấy có chút khó chịu, đi qua một bên ngồi xuống, lại
nghĩ thầm: Hai người Đới, Hạ tuy không ở đây, nhưng lần giao nhượng quyền lực
này của dì út, những người có được lợi ích lớn nhất như Diệp Tuyển Phong, Trịnh
Nghi Ngô đều thuộc phe Đới, Hạ. Lần phân tranh hỗn loạn ở Tống gia lần này dường
như có thể bình ổn một thời gian ngắn?
Việc này đối với Tạ gia cũng có lợi. Lúc trước vì Mai thép có
sức ảnh hưởng lớn tới tập đoàn Hoài Hải, hơn nữa có dì út Tống Văn Tuệ trấn thủ,
đến mức lợi ích của tập đoàn Hải Phong và tập đoàn Hoài Hải gắn kết không đủ chặt
chẽ. Giống như lúc trước, khi mà tập đoàn Hoài Năng nổi lên ở Mai Khê, lợi nhuận
cực lớn, Tạ gia lại bị cho ra bên lề. Mà sau khi phương án than Hoài xuất đông
được đưa ra, Tạ gia cũng không thể can dự nhiều, tin rằng cục diện này trong thời
gian tới sẽ được cải thiện.
Thẩm Hoài nhìn sắc mặt khó chịu lúc trắng lúc đen của Tống Hồng
Kỳ, trong lòng cười lạnh: Dì út phải rời tập đoàn Hoài Năng là để thỏa hiệp,
anh ta vốn không cam tâm, đêm qua vì vấn đề này nói chuyện một đêm cũng không
thể ngủ ngon.
Trong sự phát triển của tập đoàn Hoài Năng, anh cũng đã dốc rất
nhiều tâm huyết, bao gồm cả lợi ích của nhóm người Hồ Thư Vệ. Sau khi dì út rời
đi cũng không có cách nào có được sự bảo đảm cơ bản, nhưng sự tính toán chu
toàn của dì út, anh có thể hiểu được.
Mối quan hệ căng thẳng như vậy không thể xoa dịu được, cho dù
ông cụ đứng ra tỏ thái độ, bắt bác hai cúi đầu, nhưng vẫn không có cách nào bảo
đảm thái độ của hai người Hạ, Đới có thể chuyển biến tích cực.
Cho nên những lợi ích nên tranh giành thì vẫn phải tranh
giành, nên nhượng bộ thì phải nhượng bộ.
Hơn nữa hơn nửa năm nay, việc tranh giành quyền kiểm soát đã
gây ra sự quấy nhiễu lớn đối với tập đoàn Hoài Năng và dự án than Hoài xuất
đông.
Đối với bản thân tập đoàn Hoài Năng mà nói, có giằng co như vậy
đi nữa cũng chỉ có hại chứ không có lợi, hơn nữa sẽ trì hoãn sự phát triển của
tỉnh Hoài Hải.
Còn đối với đại cục của dự án than Hoài xuất đông mà nói, tập
đoàn Hoài Năng cũng chỉ có thể xem như một trong số những nhân tố tham dự, mặc
dù công trình đường sắt hai chiều Từ Đông cũng dính đến lợi ích của cục đường sắt
Hoa Đông, tỉnh Hoài Hải và nhiều phương diện lợi ích khác.
Thẩm Hoài cũng không lo từ bỏ tập đoàn Hoài Năng, lợi ích của
than Hoài xuất đông sẽ bị đối phương khống chế, cũng không lo tập đoàn Hoài
Năng bị bọn họ làm sụp đổ. Than Hoài xuất đông sẽ chịu sự ảnh hưởng trí mạng,
còn lợi ích của Mai thép trong vụ than Hoài xuất đông vẫn có thể tiến thêm một
bước cùng với than Hoài, tỉnh và quốc gia tiến hành liên hợp.
Cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn quyết định sẽ hoàn toàn đứng
ngoài cuộc trong việc tranh chấp quyền hành ở tập đoàn Hoài Năng, để bọn họ tự
chơi. Nếu bọn họ chơi đến bại rồi, sau này cũng tiện khiến cho họ ngậm miệng
khi nói đến chuyện lợi ích kinh tế.
Tuy nhiên cứ cho là cuối cùng quyết định buông tay quyền kiểm
soát tập đoàn Hoài Năng, trong lòng Thẩm Hoài và Tống Hồng Quân vẫn hận, nếu
không cũng sẽ không vào lúc Tống Hồng Kỳ bước vào phòng mà cố ý lăng mạ anh ta,
hiện giờ lại cố ý trêu đùa muốn xem vẻ mặt chuyển biến lúc xanh lúc trắng của Tống
Hồng Kỳ.
Tống Hồng Kỳ cũng không nghĩ rằng lúc anh ta bước vào phòng,
Thẩm Hoài đã đào sẵn hố cho mình nhảy xuống, thực rất khó chịu, cũng nhìn thấy
trong ánh mắt không hài lòng của ông cụ rõ ràng.
Xác thực bên kia đều nhường một bước rồi lại nhường nữa, lùi
một bước rồi lại lùi nữa mà anh ta vẫn bộc lộ đầy oán hận với người ta, không cần
nói trong lòng ông cụ cũng đã nghĩ vậy, đổi lại là người khác cũng sẽ cảm thấy
người bên mình không hiểu đạo lý.
Tống Hồng Kỳ giấu sự khó chịu này ở trong lòng, nhưng sự kiềm
chế của anh ta còn lâu mới đạt tới trình độ như cha anh ta, sắc mặt đỏ đến cả nửa
buổi, chỉ có thể ngồi ở một bên, rất lâu đều không thốt nên lời, nhưng có sự
khó chịu trong lòng không thể nói ra lại giống như trong phòng đầy ắp người
nhưng chỉ có riêng mình anh ta là tên hề.
- Văn Tuệ lần này rời tập đoàn Hoài Năng, ta thấy cũng tốt.
Ông cụ trầm mặc một lát, nói,
- Cũng tránh được người ngoài ở sau lưng nói người của Tống
gia chúng ta nhúng tay vào quá nhiều. Các người không lo lắng nhưng mặt già của
ta thì không chịu đựng nổi, sợ người khác đâm sau lưng. Hơn nữa, bất kể là thế
hệ Kiều Sinh, hay là thế hệ Thẩm Hoài, kì thực trong công việc phải suy ngẫm
nhiều, phải đem đến nhiều lợi ích cho quốc gia này. Thế hệ trước xây dựng một
Trung Quốc mới, hy sinh đến mấy trăm vạn người, cũng là hy vọng đời nay các người
có thể làm như thế
Ông cụ nói nghiêm túc như vậy, Tống Kiều Sinh cho dù có bụng
dạ có thế nào sắc mặt cũng có chút ngượng ngập, cười cười nhìn xuống đất.
- Văn Quang phải đến địa phương công tác, những lời vừa rồi,
ta cũng muốn tặng dành cho anh. Không cần vì những lời nói này của ta mà cảm thấy
ta ghét bỏ gì, sau này lại trốn tránh ta không đến nữa. Ông cụ dừng lại một
chút, lại nói với Thành Văn Quang:
- Làm nên thành tích ở địa phương, đoàn kết những người có thể
đoàn kết, kiến thiết địa phương cho tốt, nâng cao trình độ sản xuất, nâng cao mức
sống của nhân dân, tự nhiên sẽ có người ủng hộ anh.
- Đối ngược với sự xấu hổ của Tống Kiều Sinh, Thành Văn Quang
thành khẩn lắng nghe lời "giáo huấn" của Tống Hoa.
Tạ Chỉ nghe đến đây, cũng biết rằng ông cụ đã chính thức bày
tỏ thái độ rồi, tiếp sau đó sẽ ra mặt lợi dụng sức ảnh hưởng của mình, thúc đẩy
Thành Văn Quang tới tỉnh Ký nhậm chức.
Không khí khó chịu trên bàn ăn xem như đã tiêu tan đi một
chút, Thẩm Hoài có thể nhìn ra sự nhượng bộ triệt để của bọn hắn trong việc
tranh chấp quyền kiểm soát tập đoàn Hoài Năng khiến bác hai và Tống Kiều Sinh
khá hài lòng, nói không chừng trong lòng đã bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào để
tiến thêm một bước trong việc điều chỉnh lại tập đoàn Hoài Năng rồi.
Vào thời khắc này, Thẩm Hoài bất giác nghĩ, từ xưa đến nay,
vì tranh quyền đoạt lợi, cha con bất hòa, anh em tương tàn, những chuyện này đều
được ghi trong sử sách, ngẫm ra cũng là có căn nguyên sâu xa. Tình thân, huyết
thống gì gì đó, trước nhân tình thế thái phức tạp lại tỏ ra bạc bẽo, nhạt nhòa
như vậy.
Cũng không phải nói không hợp với thân phận hiện tại, ngẫm lại
chính mình khi vẫn là Tôn Hải Văn, bác và anh họ đối với việc truyền lại cho hắn
và tiểu Lê gia sản không liên quan gì đến người ngoài, sao có thể nói từng đã từng
kiềm chế?
- Thẩm Hoài đang nghĩ chuyện gì mà không chú ý gì cả, cùng Hồng
Quân, Hồng Kỳ kính rượu ông cụ đi. Tống Kiều Sinh đến bên bàn cơm khôi phục lại
phong thái thường ngày, nghĩ rằng chuyện đến bước này cũng coi như là giải quyết
vẹn toàn, sự lúng túng nhất thời không còn nữa, có điều thấy Hồng Kỳ vẫn còn bối
rối liền chuyển chủ đề câu chuyện lên Thẩm Hoài, để cho Hồng Kỳ không phải căng
thẳng trong lúc đối chọi gay gắt này, lợi hại được mất mới là quan trọng nhất.
- Ồ Thẩm Hoài lấy lại tinh thần, lười nhác nói: - Sáng nay đến
Trung Hải dầu thăm hỏi Tào tổng, nghe Tào tổng nói, lúc bộ phận dầu mỏ ban đầu
còn tồn tại, anh ta ở bộ phận dầu mỏ đã từng viết một bản báo cáo liên quan đến
tài nguyên dầu khí Hải Dương, còn được thông qua sự phê chuẩn của ông nội. Ngay
sau đó anh ta chuyên chú khai thác vấn đề dầu khí Hải Dương. Anh ta nói đang
suy nghĩ xem lúc nào đến thăm hỏi ông
- Tào tổng của Trung Hải dầu hả? Tống Kiều Sinh nhất thời
không nhớ ra người này là ai?
- Tào Quang Minh? Trí nhớ của ông cụ thật tốt, nghe Thẩm Hoài
đề cập đến liền nhớ ra người này, hỏi lại một cách không chắc chắn.
Nghe đến "Trung Hải dầu", Tạ Chỉ kinh ngạc, ngẩng
lên nhìn về phía Thẩm Hoài. Cô theo bản năng nghĩ đến hạng mục luyện dầu Tân Phổ
đã từ nơi Trung Hải dầu đó mà đạt được bước đột phá, hông ngờ Thẩm Hoài nói cho
cùng vẫn là bỏ cái lợi nhỏ, bảo vệ cái lợi lớn
Bạn cần đăng nhập để bình luận