Phong Khí Quan Trường

Chương 752: Trạm dừng (2).


Chương 752: Trạm dừng (2).
Thẩm Hoài là không tội gì phải tức giận mà tranh chấp với Chu
Thần Tây kém hiểu biết. Cùng Thành Di ngồi ở trạm xe buýt, còn tiện thể gọi điện
thoại hỏi thăm về Tập đoàn Thiên Ích và động tác đằng sau của Hồ Lâm rốt cuộc
có mục đích gì, không ngờ hôm nay trước khi thị trường chứng khoán bắt đầu
phiên giao dịch thì tin tức đã lan ra ngoài rồi.
Khủng hoảng tài chính Châu Á vẫn chưa có dấu hiệu chậm lại,
trong nước ngoại trừ tăng tốc chậm dần ra, thì tổng thể xu thế kinh tế còn tốt.
Tuy nhiên thị trường chứng khoán cũng chịu khiếp sợ không nhỏ, hơn nửa năm chịu
sự chấn động áp chế, chỉ số hạ xuống không ít.
Cụ thể số công ty niêm yết biểu hiện của độ chênh lệch phổ biến
cũng có khác nhau: Vốn hóa thị trường của công nghiệp Mai Khê cũng từ đầu năm
cao nhất là bảy tỷ, rớt xuống gần hai phần, Thực nghiệp Tư Hoa sau lưng chịu sự
khống chế Tập đoàn Thiên Ích và Hồ Lâm lại ảm đạm, giá cổ phiếu rớt xuống còn
hơn một nửa.
Thực nghiệp Tư Hoa xây dựng khu công nghiệp y dược trong khu
quy hoạch công nghiệp cảng Tây Pha Đông Hoa, bởi vì thiếu hụt tiền vốn lâm vào
đình trệ, nghiệp vụ kinh doanh chủ yếu của công ty lúc này cũng không nhìn thấy
dấu hiệu tiến triển. Nếu ngay cả công ty chứng khoán của địa phương Từ Thành
cũng biết tin tức cổ phiếu của Thực nghiệp Tư Hoa bắt đầu phiên giao dịch sắp
tăng cao, vậy thì rõ ràng là Hồ Lâm và Tập đoàn Thiên Ích ở sau lưng nhất định
là có hành động gì lớn.
Chỉ là Thẩm Hoài và Thành Di đi ra phía trạm xe buýt bên kia
chưa được hai bước, Từ Nhàn ở phía sau gọi bọn họ:
- Hai người chờ tôi một chút!
Thẩm Hoài quay đầu lại, chỉ thấy Từ Nhàn mở cốp sau xe, dùng
tay kéo cái vali của cô ta ra, chạy về phía họ.
Thẩm Hoài cũng có chút ngạc nhiên. Cho dù tính tình Từ Nhàn
nóng nảy, cũng không cần phải vì hắn và Thành Di hai người xa lạ bèo nước gặp
nhau tại mà cãi nhau trở mặt với người tình cũ Chu Thần Tây chứ?
Tầm mắt của Thẩm Hoài lướt qua Từ Nhàn, nhìn thấy ánh mắt của
Chu Thần Tây từ kính chiếu hậu u ám nhìn sang, thầm cười, trong lòng biết y vừa
đang tiếc trở mặt với người tình trẻ Từ Nhàn này, lại ỷ vào thân phận mình,
không cam lòng ở trước mặt bọn họ chịu thua Từ Nhàn, chứ đừng nói là bảo y
chính thức nói lời xin lỗi với hai nhân vật “tép riu” như họ, bụng nghĩ chả
trách Từ Nhàn lại cố ý kiếm đề tài để nói chuyện của mình, mượn bọn họ thử tình
cảm của Chu Thần Tây?
Thẩm Hoài không muốn dây dưa gì với Từ Nhàn và Chu Thần Tây,
nhưng Từ Nhàn đẩy vali từ phía sau chạy lại đây, hắn cũng không thể đá người ta
một cước trở về.ThànH Di có chút hả hê lại gần nói bên tai của Thẩm Hoài:
- Nhìn xem, tình nhân trên thế gian này dù sao cũng không có
tình tình tốt dễ đối phó như Trần Đan ...
Thẩm Hoài cười khổ. Thành Di không ngốc, biết Từ Nhàn chạy lại
đây cùng đi với họ, không chỉ đơn giản là vì bất bình cho họ, nhưng miệng cô lại
rõ ràng đang cười nhạo hắn về sau sẽ rơi vào tay của cô gái tính tình không tốt
nào.
Thấy Từ Nhàn đi tới, Thẩm Hoài nói với cô:
- Chúng tôi tự đi xe buýt về, không có gì đâu, cô không cần
phải vì cái này mà tức giận với tổng giám đốc Chu.
- Trước kia tính tình anh ấy không tệ như vậy, nhưng sau khi
lên làm Phó tổng giám đốc, đã thực sự coi bản thân là ông lớn rồi. Tôi thì giận
anh ấy, không quen nhìn anh ấy có thái độ kẻ cả với hai người. Anh ấy thật sự
coi mình là ai chứ.
Từ Nhàn buồn bực nói
Thẩm Hoài không tội gì làm người hòa giải, khuyên Từ Nhàn đi
hòa thuận với Chu Thần Tây, nhưng cũng không có ý định để Từ Nhàn đi cùng bọn họ.
Giang hồ hiểm ác, tình trường hiểm ác, Thẩm Hoài liếc mắt
nhìn Thành Di một cái, nói với Từ Nhàn:
- Tôi và Thành Di còn muốn tìm chỗ ăn sáng, hay là cô cũng
đi?
****************
Mấy tiệm ăn sáng dùng lều tôn đắp lên phía ngoài quảng trường
liền, Thẩm Hoài và Thành Di chọn một tiệm nhìn qua còn tương đối sạch sẽ, đi
vào.
Nói là sạch sẽ, cũng rất có hạn, lấy giấy vệ sinh lau mặt
bàn, mỗi vệt một lớp dầu đen tuyền, trên mặt đất còn có một miếng đậu hủ không
biết ai ăn làm rơi, giấy ăn lau miệng lau bàn, rơi vung vãi một đống trên mặt đất.
Giá cả của Từ Thành cũng rẻ, Thẩm Hoài đã gọi ba bát súp chua
cay, bốn cái bánh bao thịt dê sắc thuốc, bốn cái bánh bao thịt heo sắc
thuốc, nửa cân bánh bao tím, tổng cộng mười hai đồng. Đương nhiên, tiền mặt
trong bóp da của Thẩm Hoài hôm trước đều dùng để mua hoa, ở tỉnh Ký hai ngày hắn
cũng không dùng tiền, vốn không đến ngân hàng để rút, trên người bây giờ một xu
cũng không có, đành phải bảo Thành Di lấy tiền đi tính tiền.
Từ Nhàn cười Thành Di:
- Hai người còn chưa đính hôn, cô đã quản lý tiền của anh ta
nhanh như vậy à?
Thành Di cười. Sau khi biết thân phận của Từ Nhàn không đơn
thuần nữa, cô đã không có ý định quá thân mật đi cùng cô ta, không muốn đem việc
Thẩm Hoài phát điên mua một đống hoa nói ra.
Thẩm Hoài lấy bát lấy đĩa, tay chân nhanh nhẹn bưng ba bát
súp chua cay cùng các loại bánh bao sắc thuốc lên bàn, gọi Thành Di, Từ Nhàn
đến ăn. Thoáng nhìn Chu Thần Tây đứng ở cửa, nhíu mày muốn vào, không biết là y
không muốn mất thể diện, hay là chê bai tiệm này vừa nhỏ vừa bẩn, không hợp với
cấp bậc của y.
Thấy Chu Thần Tây đứng ở cửa, khuôn mặt xinh đẹp của Từ Nhàn
lại căng lên.
Chu Thần Tây thân hình cao lớn, lại đi giày Tây, nhìn giống
như là người rất có địa vị và thân phận, xuất hiện ở cửa của tiệm ăn sáng vẫn
là có phần khiến người ta chú ý.Chu Thần Tây kiên trì đi tới, kéo ghế nhựa ngồi
xuống.
Thẩm Hoài để mặc Từ Nhàn chiến tranh lạnh với Chu Thần Tây, hắn
tội gì nóng mặt đi dán mông lạnh, lấy bánh bao sắc thuốc thịt dê nhét vào miệng,
cũng không có ý mời Chu Thần Tây hưởng thụ thức ăn ngon Từ Thành mà hắn yêu thích.
- Cậu Thẩm cũng có thể có đầu cơ cổ phiếu.
Chu Thần Tây bất ngờ lên tiếng với Thẩm Hoài:
- Thực nghiệp Tư Hoa hôm nay sau khi bắt đầu phiên giao dịch
sẽ tăng lên, khả năng còn không chỉ tăng một lên. Nếu như cậu muốn kiếm chút ít
tiền, có thể đầu tư chút tiền vào đó. Cậu cùng Từ Nhàn là bạn bè, dọc đường đi
lại quan tâm cô ấy như vậy, tôi sẽ không hại cậu. Tuy nhiên, tin tức này đến chỗ
cậu, cũng đừng truyền lại ra ngoài.
Hiện tại thị trường chứng khoán trong nước còn chưa nói tới hợp
quy tắc, thao túng giá cổ phiếu, đủ loại tin tức hoành hành. Hội giám sát chứng
khoán tuy rằng nhiều lần tuyên bố phải nghiêm khắc nhắc nhở, coi trọng chỉnh đốn
lại trật tự giao dịch, nhưng cho tới bây giờ cũng chỉ là đánh côn trùng nhỏ,
chưa thấy gậy rơi xuống trên đầu “nhân vật lớn” giống Lưu Kiến Quốc, Hồ Lâm.
Điều này cũng có nghĩa là, nhân vật như Hồ Lâm, cho dù tung
ra tin tức thao túng giá cổ phiếu, cũng không sợ Hội giám sát chứng khoán tra tới
trên đầu bọn họ, nhân vật như Chu Thần Tây không có lá gan này, càng không có
trách nhiệm này.
Thẩm Hoài ngừng đũa trong tay, nhìn Chu Thần Tây hai giây, nở
nụ cười nhạt, nói:
- Tổng giám đốc Chu sợ chúng tôi đem tin tức để lộ ra ngoài,
tôi còn tưởng rằng ông tới đây là xin lỗi Từ Nhàn chứ?
Sắc mặt Từ Nhàn càng khó chịu, quay mặt qua chỗ khác, không
liếc mắt nhìn Chu Thần Tây lấy một cái.
Chu Thần Tây ở biển tình quay cuồng nửa đời người, đương
nhiên biết một ít đạo lý.
Quan hệ của y và Từ Nhàn vốn là không thể lộ ra ngoài, cho
nên y kiểm soát tính tình của Từ Nhàn, mà không phải là để tính tình của Từ
Nhàn kiểm soát được y, chẳng ngại cho dù hiện tại coi như cắt đứt, đoạn tuyệt
quan hệ, cũng còn tốt hơn sau này để người phụ nữ này gây chuyện làm mất cả chì
lẫn chài, gà chó không yên.
Cho nên sáng sớm y nhận được điện thoại của Từ Nhàn, không để
ý tới sự làm nũng của cô, lập tức từ chối, rồi sau đó lại lái xe tới đây, nói
cho cùng chính là muốn kiểm soát tâm tình của cô.
So với vỗ về Từ Nhàn, việc khiến cho Chu Thần Tây đau đầu
chính là tin tức Thực nghiệp Tư Hoa có bao nhiêu nhà chứng khoán đầu cơ phối hợp
kéo tăng lên, không thể từ chỗ y để lộ ra ngoài. Đây là dặn dò đặc biệt đấy.
Chu Thần Tây không rõ lắm, cho dù tin tức để lộ ra ngoài, chẳng
lẽ còn thực sự sợ Hội giám sát chứng khoán điều tra đến hay sao?
Tuy nhiên Chu Thần Tây biết đứng sau tin tức này là nhân vật
nào, cho dù là vì để lại ấn tượng tốt trước mặt người ta, y cũng không thể để
tin tức từ chỗ y bị tiết lộ ra ngoài.
Tính tình Từ Nhàn như vậy làm cho Chu Thần Tây rất đau đầu,
bình tĩnh nói với Từ Nhàn:
- Anh không có ý không tôn trọng bạn bè của em, chỉ là chuyện
này là tổng giám đốc Vi dặn dò riêng.
Tổng giám đốc Vi, Vi Ứng Thành của chứng khoán Đông Giang?
Trong lúc Mai thép sáp nhập tổ chức lại Từ Thành lọc dầu, Thẩm
Hoài và Vi Ứng Thành đã gặp hai lần, đối với ông ta có chút ấn tượng.
Vi Ứng Thành trước đây từng giữ chức Phó khu trưởng Khu Đông
Giang thành phố Từ Thành, kiêm chức vụ Tổng giám đốc của chứng khoán Đông
Giang, sau vì công tác phân công quản lý có chút vấn đề đã bị xử phạt, ngồi
không hơn hai năm, chỉ đến khi chứng khoán Đông Giang thay đổi chế độ, Vi Ứng
Thành liền trực tiếp từ chức, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Chủ tịch
chứng khoán Đông Giang.
Chứng khoán Đông Giang ngoại trừ công ty đầu tư cổ phần nhà
nước thành phố Từ Thành ra, Tập đoàn dân doanh lớn nhất Từ Thành, Điện khí Phổ
Thành của Triệu Mạt Thạch cũng là một trong những cổ đông chủ yếu. Vi Ứng Thành
nhàn hạ hai ba năm còn có thể quản lý chứng khoán Đông Giang, rõ ràng căn cơ
sau lưng của ông ta sâu.
Tuy nhiên, căn cơ của Vi Ứng Thành dù có sâu đến mấy cũng sâu
không vượt quá đám người Đới Nghị, Hồ Lâm đứng sau Thực nghiệp Tư Hoa. Nếu cả sự
việc đều là Hồ Lâm, Đới Nghị liên lạc nhiều cơ cấu chứng khoán thao túng giá cổ
phiếu Thực nghiệp Tư Hoa, vậy Vi Ứng Thành quả thật sẽ sợ tin tức từ bọn họ bên
này để lộ ra ngoài khiến cho đám người Đới, Hồ không vui.
Có lẽ Từ Nhàn cũng sợ Vi Ứng Thành, thấy Chu Thần Tây nhắc đến
Vi Ứng Thành, tuy rằng vẫn còn giận dỗi Chu Thần Tây, nhưng sắc mặt cũng thay đổi,
không căng thẳng như trước nữa, liếc mắt nhìn Thẩm Hoài, Thành Di một cái, cũng
không nói giúp Chu Thần Tây muốn Thẩm Hoài phải hứa hẹn tin tức sẽ không để lộ
ra ngoài.
- Tổng giám đốc Chu yên tâm, tôi lớn như vậy, cũng vẫn chưa từng
thấy hình dạng cổ phiếu thế nào. Người bên cạnh tôi cũng không có ai đầu cơ cổ
phiếu, cho dù tôi muốn tiết lộ tin tức, cũng không có ai nói...
Thẩm Hoài cười nói với Chu Thần Tây.
Nghe Thẩm Hoài chính miệng hứa hẹn, ánh mắt Chu Thần Tây thâm
trầm nhìn hắn trong chốc lát, không có nói thêm lời gì quá đáng, quay sang nói
với Từ Nhàn:
- Em cũng không phải gây loạn nữa, ăn xong rồi về công ty sớm
một chút. Hội nghị buổi sáng tổng giám đốc Vi sẽ đích thân chủ trì. Vừa rồi ông
ta ở trong điện thoại còn hỏi về em đấy...
Dứt lời liền đi ra ngoài, từ đầu tới cuối cũng không có ý xin
lỗi hoặc khuyên giải an ủi Từ Nhàn vì lời nói và việc làm vừa rồi ở phía ngoài
bãi đỗ xe.
Thẩm Hoài nhìn Chu Thần Tây bỏ đi cũng không quay đầu, cười
nói với Thành Di:
- Chỉ nói mấy câu đã biểu đạt toàn bộ ý ra ngoài rồi, không
có một lời nào vô nghĩa, còn có thể khiến người khác cảm nhận được sức nặng của
ông ta. Đây là khí thế, sau này anh phải học nhiều một chút ở Chu tổng một
chút.
Từ Nhàn thấy Thẩm Hoài không thèm để ý, dường như trong lòng
còn có bực dọc, nói với hắn:
- Chu Thần Tây này tính tình thực sự làm cho người khác khó
chịu, hai người bỏ qua cho, tôi xin lỗi hai người. Tuy nhiên, vừa rồi anh ấy
cũng không có ý xấu, công ty Thực nghiệp Tư Hoa này, bối cảnh rất phức tạp,
không cần nói những cái khác, riêng Tổng giám đốc Vi của công ty chúng tôi cũng
không thể chọc nổi …
- Rốt cuộc là tin tức nội bộ gì làm cho Thực nghiệp Tư Hoa ở
thị trường yếu như vậy có thể liên tục kéo vài cái trúng liền?
Thẩm Hoài hỏi Từ Nhàn, cô vừa rồi ngồi ở trong xe, hẳn là
nghe được nhiều hơn.
- Trong điện thoại nói cũng rất mơ hồ. Hình như là nói Thực
nghiệp Tư Hoa muốn tài trợ bổ sung vào mấy doanh nghiệp nhà nước đại hình. Nguồn
tin tức không có vấn đề,mấy công ty chứng khoán phối hợp kéo giá cổ phiếu, cuối
cùng nhất là vì đề cao tăng giá cả, làm cho mấy doanh nghiệp nhà nước tham dự
tài trợ nhiều móc ra chút tiền…
Từ Nhàn nói.
Ngày hôm qua Thẩm Hoài ở trước mặt cô thừa nhận là nhân viên
thư ký trong Ủy ban nhân dân huyện, mà Thành Di lại công tác ở tỉnh Nhân Hành,
tin rằng bọn họ có thể biết về kiến thức phổ thông chứng khoán. Từ Nhàn cũng
không giải thích kỹ lưỡng hơn, cũng không giấu diếm bọn họ sự việc cô biết.
Thẩm Hoài vỗ trán, không ngờ nhà họ Hồ khống chế doanh nghiệp
trung ương nhà nước Tập đoàn tài chính quốc tế Kim Thạch, nhanh như vậy đã quyết
định bắc tiến Đông Hoa trên quy mô lớn rồi.
Tuy nhiên hắn cũng biết, Từ Nhàn đem sự việc nói với hắn rõ
như vậy, cũng hẳn là sợ hắn không biết tốt xấu để lộ tin tức ra ngoài, nghĩ bụng
người phụ nữ này mặc dù không quen thuộc lắm đối với tầng thấp nhất xã hội,
nhưng nếu so với bề ngoài xem ra khá có tâm cơ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận