Phong Khí Quan Trường

Chương 363: Chuyện "chị em" với nhau


Chương 363: Chuyện "chị em" với nhau
Dương Lệ Lệ không dám đáp lời Tôn Á Lâm, về phòng thay quần
áo, đứng trước gương, nhớ lại Tôn Á Lâm nói “mấy lượng thịt” giữa đùi Thẩm
Hoài, nhịn không nổi bật cười khanh khách, thầm nhủ chắc Tôn Á Lâm chưa gặp qua
cảnh Thẩm Hoài trần như nhộng, không thì mới có giọng điệu khinh thường như thế.
Nhìn bản thân xích lỏa trong gương, Dương Lệ Lệ không khỏi cảm
khái, bất luận là ở Anh Hoàng trước đây hay Vạn Tử Thiên Hồng bây giờ, nàng
không lạ gì chốn oanh oanh yến yến, số mỹ nhân được chứng kiến không biết có
bao nhiêu mà kể, nhưng Dương Lệ Lệ chưa từng cảm thấy bản thân kém bọn họ chỗ
nào…
Nhớ lại thì từ lần đầu tiên gặp Thẩm Hoài đến giờ thì cũng đã
được hai năm rồi, nàng không khỏi cảm khái trong lòng.
Mới đầu Dương Lệ Lệ khá phản cảm với tính háo sắc của Thẩm
Hoài, thêm đủ chuyện xảy ra trong vụ Anh Hoàng càng khiến nàng e sợ hắn, không
dám có chỗ nào khiến Thẩm Hoài phật ý. Nàng cũng một mực cho rằng Thẩm Hoài
tham luyến thân thể mình, bản thân lại vô lực phản kháng, nàng không phải chưa
từng có ý nghĩ trao thân vào tay hắn, từ ấy tìm ô dù vững chãi để hóng mát,
không để người nào khi nhục nữa.
Có điều vụ Anh Hoàng qua đi hơn nửa năm rồi, Dương Lệ Lệ lại
vẫn không thấy Thẩm Hoài tỏ ra có ý gì với mình, trong lòng nàng càng nghi hoặc
vạn phần.
Khẽ vuốt nhẹ bầu ngực tròn trĩnh, tự mình nàng cũng cảm thấy
thỏa mãn, nghe loáng tháng bên ngoài Tôn Á Lâm và Thẩm Hoài đang bàn chuyện của
tập đoàn Hoài Năng, Dương Lệ Lệ thắc mắc nhủ thầm: Đứa “tham lam háo sắc” này
sao lại đổi tính, chẳng lẽ mình không đủ sức hấp dẫn với hắn?
Nghĩ đến chỗ này, Dương Lệ Lệ nhịn không nổi bật cười thành
tiếng, tự nhủ: Hồi trước thì sợ người ta đùa giỡn mình, giờ người ta không để ý
lại quay sang nghi thần nghi quỷ, nghĩ lung tung… đúng là điên mà!!!
Lại đoán, nói không chừng nhờ có Trần Đan mà Thẩm Hoài mới đổi
tính?
Nhưng mà chẳng lẽ đàn ông bỏ được cái tật kia ư?
“Sao rồi, thay đồ mà cũng đứng
trước gương “tự sướng” cả buổi?” Tôn Á Lâm đẩy cửa nhìn Dương Lệ Lệ đang xoay
ngang xoay ngửa, tự chiêm ngưỡng thân thể trong phòng, cười trêu.
Dương Lệ Lệ giật bắn người, sợ Thẩm Hoài cũng dày mặt nhảy
vào, vội đem cửa phòng chốt lại, cảm khái: “Lâu rồi mới để ý, hình như trên mặt
có nếp nhăn rồi, chị lại nhìn giùm em…” Lại nâng bầu ngực lên, hơi hơi ước lượng,
không chút phòng bị, hỏi Tôn Á Lâm: “Có phải hơi xệ xuống?”
Tôn Á Lâm đi vòng ra sau lưng Dương Lệ Lệ, nâng bộ ngực đầy đặn
của nàng lên, ước lượng một cái, thật hận không hung hăng nắn bóp một phen, cười
nói: “Thế này mà cô còn bận tâm xệ xuống, còn cho người khác sống hay không?”
Dương Lệ Lệ lõa thể trước mặt người đồng giới, không có cảm
giác gì không thoải mái, nhìn khuôn mặt mỹ lệ, ngũ quan tinh trí ẩn hiện dưới lớp
tóc nâu dài, nàng buột miệng cảm khái: “Tôn tỷ, chị đẹp thật!”
“Thế ư?” Tôn Á Lâm ôm Dương Lệ
Lệ vào ngực, ngón tay nhè nhẹ vuốt xuống dọc theo bờ vai nàng, nói: “Chị thấy
người như em mới gọi là đẹp, mắt lúng liếng như muốn câu hồn nhiếp phách đàn
ông vậy.” Ngón tay đã điêu luyện gẩy gẩy lên hạt anh đào…
Dương Lệ Lệ nổi da gà cả lên, vừa kinh ngạc, lại không tiện gạt
tay Tôn Á Lâm ra, Tôn Á Lâm cao hơn nàng phải đến nửa cái đầu; lại vòng tay ôm
nàng từ sau lưng, cảm giác giống như vòng tay của ai đó thủa xa xưa lắm rồi… Thẳng
đến khi bàn tay thon dài kia của Tôn Á Lâm trượt xuống bụng dưới, khi cảm giác
như có dòng điện xoẹt qua nàng mới tỉnh thần, bắt tay Tôn Á Lâm lại, nghi hoặc
nhìn đôi mắt khiến nàng cảm thấy như bị hút hồn kia.
Bờ môi Tôn Á Lâm dán bên tai nàng, nhẹ nhàng nói: “Em đẹp
quá, chị mà là đàn ông, nhất định đã không nhịn được bế thốc lên giường rồi!”
Dương Lệ Lệ bất giác thẹn thùng, đứng cách sang một bên, quay
lại đánh giá Tôn Á Lâm, nhỏ giọng nói: “Làm sao sánh với Tôn tỷ được?”
************************************************** *
“Đâu hết cả rồi?” Thẩm Hoài tắm
rửa xong, vừa mặc sơ mi vừa chạy ra ngoài phòng khách nhưng không thấy ai, đẩy
cửa phòng ngủ thì đã bị chốt trong, hỏi: “Làm cái gì thế?”
“Bọn tôi đang thay đồ!” Tiếng
Dương Lệ Lệ vọng ra.
“Con bé xui xẻo…” Thẩm Hoài lẩm
bẩm một câu, cài lại nút áo sơ mi, nói vọng vào trong hỏi Tôn Á Lâm: “Tôi chuẩn
bị đi gặp Triệu Trị Dân, cô cũng đi luôn.” Thời gian qua Triệu Trị Dân đều ở
Mai Khê, bắt tay vào soạn thảo phương án kết hợp giữa kiến thiết nhà xưởng và cải
tiến kỹ thuật.
“Anh xem trọng Triệu Trị Dân thế
à?” Tôn Á Lâm mở cửa, đứng chắn không cho Thẩm Hoài nhìn lén vào trong, hỏi.
“Thị thép không còn gạch ngói
gì để cạy nữa rồi, trong khi chúng tôi vẫn phải phát triển, trừ đào móc nhân
tài địa phương, chào đón nhân tài từ ngoài đến cũng là điều nên làm mà!” Thẩm
Hoài nói: “Từ sau khi về nước, Triệu Trị Dân một mực nghiên cứu luyện kim, đây
là nhân tài cao cấp mà Mai thép đang rất cần. Hơn nữa trong ngành luyện kim anh
ta cũng có danh vọng và mạng lưới quan hệ nhất định, có thể trợ giúp Mai thép
chiêu mộ càng nhiều tinh binh cường tướng; chúng ta muốn phát triển, ánh mắt phải
nhìn rộng một chút a…”
Thẩm Hoài vừa nói vừa nhón chân muốn nhìn vào trong, Dương Lệ
Lệ chính đang thay đồ, hắn mân mê mồm, lẩm bẩm: “Thay đồ thôi mà, cần gì phải
khóa cửa thế?”
Dương Lệ Lệ nhớ đến ý đồ lúc nãy của Tôn Á Lâm, mặt nóng lên,
chuyện giữa đàn bà với nhau không thể để Thẩm Hoài biết được, hơi thẹn thùng,
không dám nhìn vào mắt hắn, vội chen người ra khách sảnh, rời nhà trước.
Thẩm Hoài đợi Tôn Á Lâm thay đồ xong rồi ngồi xe nàng cùng đến
khách sạn quốc tế Bằng Duyệt.
Sau khi đường cao tốc Chử Khê thông đường, Mai thép và Bằng
Duyệt ký cam kết, đem thương vụ tiếp đãi dời hết sang khách sạn này.
Nhà hàng Chử Khê kinh doanh thêm ba tháng nữa thì sẽ bị thị
trấn thu quyền nhận thầu, nguồn khách chuyển dời sang Bằng Duyệt và Chử Viên cần
một quá trình. Hơn nữa, an bài ăn nghỉ cho đoàn viện nghiên cứu khoáng sản như
Triệu Trị Dân thì khách sạn Bằng Duyệt thích hợp hơn nhà hàng Chử Khê nhiều.
Triệu Trị Dân được đám người Triệu Đông, Hồ Chí Cương tiếp
đãi, đúng lúc bọn hắn từ công trường đi về, hai bên gặp nhau ngay trong bãi đỗ
xe.
Nhìn Thẩm Hoài gầy gần như chục ký so với tháng trước, Triệu
Trị Dân hết cả hồn.
Đầu tháng tư, Triệu Trị Dân cùng theo Thẩm Hoài sang
Birmingham, nhưng chỉ ở lại một tuần rồi về nước trước.
Tuy ở chung trong thời gian ngắn nhưng ấn tượng mà Thẩm Hoài
để lại cho Triệu Trị Dân lại rất khắc sâu.
Năm 88 hắn về nước, trước đó du học rồi làm việc bên Anh, gần
5 năm làm việc ở đại lục, số quản lý ngành thép mà hắn tiếp xúc không biết bao
nhiêu mà kể, nhưng kẻ trẻ tuổi thế này, lại là lãnh đạo của một xí nghiệp sắt
thép tầm trung thì chưa thấy một ai, thậm chí ở nước ngoài cũng rất hiếm thấy.
Mà từ trên người Thẩm Hoài toát ra một cảm giác tự tin, cộng với trình độ và kiến
thức đa ngành, tất cả đều biểu hiện rõ ràng năng lực lãnh đạo của hắn.
Do lúc ở Birmingham Triệu Trị Dân có cảm quan tương đối rõ rệt
về Thẩm Hoài, bởi thế lần này gặp lại, thấy Thẩm Hoài rõ ràng tiều tụy, gầy gò
hơn lần trước nhiều.
Triệu Trị Dân biết hơn một tháng qua Thẩm Hoài phải bôn ba
bên người, song không ngờ sẽ khổ đến thế kia, hỏi: “Thẩm tổng, mới mấy ngày
không gặp đã gầy thế này…”
“Triệu viện trưởng, anh nhìn
mấy người Triệu Đông, xem có ai không gầy giơ xương như khỉ?” Thẩm Hoài cười
nói: “Hiện tại công việc bộn bề, vừa phải đảm bảo xây dựng xưởng mới đúng tiến
độ, lại giữ cho hoạt động sản xuất không bị ảnh hưởng, không gầy đi mới là lạ,
dù háo ăn lười làm như tôi cũng không ngoại lệ a.”
Triệu Trị Dân cẩn thận nhìn lại mấy người Triệu Đông, Từ Văn
Đao, Hồ Chí Cương, ai cũng gầy guộc, nhưng tinh thần đều rất tỉnh táo mới ha ha
cười lớn, nói: “Dưới tay tướng tài không có binh yếu a! Giờ càng lúc tôi càng
biết rõ đạo lý này!”
Sau khi về nước, Triệu Trị Dân dẫn theo nhân viên, vì dự án cải
tiến kỹ thuật cho Mai thép mà bận rộn cả tháng nay, đây đã là lần thứ hai hắn tới
Mai Khê rồi, lần này ở lại khảo sát đã hơn 20 ngày…
Trừ thảo luận về dự án, Triệu Trị Dân càng hứng thú với tình
hình thực tế trong Mai thép và Mai Khê, hắn rất hứng thú đi tìm hiểu, đi thể hội;
quan hệ giao vãng giữa hắn với mấy người Triệu Đông, Từ Văn Đao, Tiền Văn Huệ,
Hồ Chí Cương cũng càng lúc càng thân mật.
Chính bởi hiểu biết càng sâu, Triệu Trị Dân càng cảm nhận rõ
sức hút đến từ xí nghiệp quy mô chẳng mấy lớn lao này.
Trong viện khoáng sản, Triệu Trị Dân cũng là dân nghiên cứu,
địa vị và sức ảnh hưởng trong ngành không hề thấp; nhưng tổng viện khoáng sản nói
đến cùng vẫn là cơ cấu hành chính sự nghiệp, không thoát khỏi phong khí quan
liêu tích tụ trong chốn quan trường, còn xa mới mang sức sống bừng bừng như Mai
thép, khiến người nào thân ở trong đó không kìm nổi quyết tâm muốn tiến lên, muốn
hoàn thành đại sự nghiệp.
Mai thép nhập hai dây chuyền từ Xiyoumingsi để lập xưởng mới,
thậm chí còn muốn tiến hành cải tiến, thông qua đó đem năng suất luyện thép đẩy
lên 60 vạn tấn… Dù đã thực hiện đến hiện tại, nhưng dự án vẫn có độ rủi ro
không nhỏ.
Mới đầu Triệu Trị Dân không quá chú tâm đến dự án ủy thác cải
tiến kỹ thuật của Mai thép, thậm chí không muốn tiếp xúc quá sâu với mấy người
Thẩm Hoài, Triệu Đông. Chính là bởi hắn cho rằng, với trình độ tư bản và kỹ thuật
hiện có của Mai thép, lại thêm chưa hiểu biết trọn vẹn về hạng mục đã muốn tiến
hành, sợ rằng thực hiện rồi sẽ khó tránh khỏi thất bại.
Chỉ có điều dự án phân phó xuống, kẻ làm công chức như hắn
không thể không tiếp, Triệu Trị Dân mang theo tâm tình “chống đối” ấy, bắt đầu
tiến hành hợp tác với Mai thép.
Từ lúc đó đến nay mới vỏn vẹn qua 5 tháng.
Đối với một dự án luyện thép quy mô sản lượng lên tới 60 vạn
tấn, thời gian 5 tháng có lẽ chỉ đủ dùng để khảo sát bước đầu.
Nhưng Mai thép, bằng thời gian 5 tháng này đã đem cái dự án
mà Triệu Trị Dân đinh ninh sẽ chết yểu kia tiến hành đến hôm nay, kéo tơ bóc
kén, làm từng bước một, cuối cùng đã dần thành hình.
Cho dù nhìn qua dự án vẫn còn độ rủi ro không nhỏ, song Triệu
Trị Dân không thể không thừa nhận, Mai thép dưới sự lãnh đạo của Thẩm Hoài, đã
hình thành nên một đội ngũ quản lý với trình độ không kém bất cứ xí nghiệp hạng
nhất nào.
Bởi thế, khi Thẩm Hoài chính thức mời hắn gia nhập Mai thép,
Triệu Trị Dân không chút do dự, đồng ý ngay lập tức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận