Phong Khí Quan Trường

Chương 737: Thái độ của Hồ Lâm.


Chương 737: Thái độ của Hồ Lâm.
Sau khi tham quan kết thúc, mọi người trở về thành phố, tiệc
rượu chiêu đãi ban đêm sắp xếp ở nhà khách Nam Viên.
Buổi chiều tham quan, Quách Thành Trạch nhiều lần làm khó dễ
Trần Bảo Tề, sớm đã trở thành bí mật không giấu được. Tuy nhiên vì nể mặt mũi của
Trương Gia Hào mấy người Ngu Thành Chấn, Hùng Văn Bân, Chu Kỳ Bảo, Mạnh Kiến
Thanh cũng nhanh chóng đến Nam Viên tham gia tiệc rượu vô vị, không có ý trốn
tránh.
Nghĩ đến Từ Bái đi cùng Tô Duy Quân, Tô Khải Văn mưa đồ chức
vụ quan trọng ở khu công nghiệp Chử Nam, mà tầng quan hệ này khúc xạ đến Đông
Hoa thì nửa ngày buổi chiều chưa thấy hai nhân vật số một số hai của khu Đường
Áp Mạnh Kiến Thanh và Chu Kỳ Bảo có thân cận.
Tình hình này hiển nhiên là bất lợi cho Mai thép, nhưng Thẩm
Hoài vẫn im lặng theo dõi diễn biến, uống thêm hail y rượu với Hùng Văn Bân,
ngày mai hắn không thể tiễn Hùng Văn Bân đi Nghi Thành nhậm chức rồi.
Trong quá trình tham quan ngày hôm nay, thái độ của Trương
Gia Hào đối với Quách Thành Trạch rất rõ ràng, Trần Bảo Tề cũng không có ý định
dán mặt nóng lên mông Trương Gia Hào, xong tiệc rượu liền rời khỏi Nam Viên.
Xe của Ngu Thành Chấn cũng theo sát sau Trần Bảo Tề.
Trước đó khi Triệu Thu Hoa còn ở tỉnh Ngu Thành Chấn lại
không trợ giúp anh ta tiếp nhận vị trí thị trường của Cao Thiên Hà, trong lòng
ít nhiều căm tức. Mà Quách Thành Trạch vừa mới đến nhậm chức đã lập tức gây khó
dễ cho Trần Bảo Tề, khiến anh ta nhận thức được thế cục trong tỉnh, khả năng
hung ác hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Thế lực phái địa phương của Đông Hoa đã bị tẩy trừ thành bộ dạng
như vậy rồi, nếu như phía tỉnh vẫn muốn thả dù nhân viên quan trọng đến để
tranh đoạt lợi ích thì Ngu Thanh Chấn phải nhường chỗ rồi.
Nghĩ đến đây, cơn tức đối với Triệu Thu Hoa và Trần Bảo Tề mà
Ngu Thành Chấn cất giấu tận sâu trong lòng đã tiêu tan một ít, nhận thức được
trong mắt anh ta chỉ có cái cột trụ Triệu Thu Hoa có thể ôm, hơn nữa nhất định
phải ôm lấy.
Đến chỗ ở của Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn mới nhìn thấy đám
người Cát Vĩnh Thu, Hàn Thọ Xuân cùng công tử Đới Nghị con trai của Trưởng ban
tổ chức Tỉnh ủy Đới Nhạc Sinh, Chu Ích Văn của Tập đoàn Thiên Ích đều đã đợi ở
đây rồi.
Chu Ích Văn đi xuống bậc thang, cười bắt tay với Trần Bảo Tề,
nói:
- Tôi vừa mới xem băng ghi hình của đài truyền hình, Bí thư
Trần thật là có phong độ đại tướng, Quách Thành Trạch đứng bên cạnh Bí thư Trần
giống như là tôm tép vậy.
- Cũng là Trưởng ban Thích nắm bắt thời cơ rất tốt. Lúc ấy tôi
thật sự rất tức giận Quách Thành Trạch.
Trần Bảo Tề mặc dù sau khi tham quan thì nắm chủ động, nhưng
trong lòng cũng phải nhẫn nhịn cơn giận, nghe thấy lời khen tặng của Chu Ích
Văn cũng thấy thoải mái ít nhiều.
Chu Ích Văn liếc nhìn Thích Tĩnh Dao, biết Trần Bảo Tề hôm
nay nằm ở thế bị động trước mặt Quách Thành Trạch, thực tế cũng là muốn bọn họ
cảm nhận áp lực mà ông ta gánh vác lúc này.
Mọi người ngồi trong thư phòng, Ngu Thành Chấn mở miệng mắng
xối xả Quách Thành Trạch trước, một là tỏ rõ lập trường, hai là hy vọng Hồ Lâm
sau lưng có thể càng ủng hộ thực tế cho bên này, mà không đơn giản chỉ khiến
bên này làm việc, ngay cả cục diện cũng không giúp thu thập.
Trần Bảo Tề và Ngu Thành Chấn đều không còn duy trì phong
thái thong dong nữa mà thật sự tức giận rồi, vẫn là mượn cơ hội biểu đạt sự oán
giận trong lòng bọn họ,trong lòng Thích Tĩnh Dao dĩ nhiên rõ ràng.
Chỉ có một số việc cô cũng không chắc có thể làm thông công
tác tư tưởng của Hồ Lâm. Trong nghiệp vụ thương nghiệp, Hồ Lâm cũng càng tin tưởng
phán đoán của Chu Ích Văn, thầm nghĩ rằng, nếu như ý kiến của bên các cô thống
nhất đi làm việc của Hồ Lâm thì ngược lại dễ dàng một chút.
Trần Bảo Tề ra hiệu Ngu Thành Chấn không nên nói gì đến Quách
Thành Trạch nữa, lúc này có thể kiên định đứng bên Ngu Thành Chấn trấn an tư tưởng
là được.
Trần Bảo Tề ngồi xuống, nói với Chu Ích Văn:
- Tối rất ít tiếp xúc với Từ Bái, Quách Thành Trạch, tỉnh trưởng
Triệu cũng ít tiếp xúc với bọn họ, cũng rất khó phỏng đoán trong lòng họ rốt cuộc
đang nghĩ cái gì. Tuy nhiên đến tháng 3 năm sau, thủ tướng Vương Nguyên sẽ chủ
trì công việc của Quốc vụ viện, đến lúc đó có thể có lãnh đạo trung ương đến
Đông Hoa thị sát công việc.Chúng ta không thể để lại quá nhiều vấn đề khiến
lãnh đạo trung ương nhìn thấy phê bình.
Trần Bảo Tề trực tiếp chỉ ra tính khả năng nghiêm trọng nhất,
sắc mặt âm trầm lo lắng không yên xem Chu Ích Văn muốn gì.
Ông ta hôm nay chỉ ngoài miệng tìm lại quyền chủ động, nhưng
nếu thật sự nắm quyền chủ động trong tay thì không thể chỉ nói không làm, nếu
không Quách Thành Trạch cũng không thể dễ dàng lộ ra ý đồ của hắn như vậy.
Mà trở ngại lớn nhất đằng sau toàn sự việc không nằm ở bề
ngoài mà chỉ nằm ở bản thân Hồ Lâm.
Đầu năm nay, từ tin vịt nợ nần đến phong ba tuyển cử, lại đến
việc khiến người ta đến Bộ nông nghiệp tố cáo huyện Hà Phổ trưng đất vượt số lượng,
mục đích mà Hồ Lâm ở đằng sau khống chế hết thảy này, chính là hy vọng có được
lợi ích của cảng Tân Phổ.
Ngoại trừ những động tác nhỏ ra thì Trần Bảo Tề ở thành phố
cũng áp chế tối đa phát triển vành đai kinh tế vịnh Hoài Hải tiến về phía Bắc,
đến nỗi đường quốc lộ phòng thủ trên biển kéo dài về hướng Bắc, số tiền xây dựng
đoạn đường trong biên giới huyện Tân Tân đều là do Tập đoàn khai thác phát triển
Tân Phổ ứng ra.
Làm như vậy, chính là một khi nhìn thấy mạng lưới giao thông
bên ngoài cảng Tân Phổ hình thành quy mô, Tập đoàn Thiên Ích còn muốn cùng Mai
thép tranh thủ lợi ích trung tâm của cảng Tân Phổ, sẽ khó càng thêm khó.
Hơn nửa năm một loạt sự kiện mặc dù Điền Gia Canh điểm danh
phê bình công tác của huyện Hà Phổ, điều Ngô Hải Phong, Hùng Văn Bân rời Đông
Hoa mà tuyên bố chấm dứt, Mai thép hệ cũng bởi vậy đã bị suy sụp không nhỏ,
nhưng Mai thép hệ lại thành công thúc đẩy xây dựng luyện hóa Tân Phổ, căn cơ chẳng
những không bị hao tổn, thậm chí còn được tăng mạnh thêm một bước.
Mà Trần Bảo Tề và Ngu Thành Chấn ra vẻ không bị phía tỉnh trực
tiếp phê bình, nhưng ở địa phương rước lấy không ít lời chê trách. Từ biểu hiện
của tuyệt đại đa số cán bộ địa phương ngày hôm nay có thể thấy được, rất nhiều
người có thái độ cảnh giác với bọn họ, thậm chí thích thú nhìn thấy vẻ khó coi
của ông ta khi bị Quách Thành Trạch sỉ nhục.
Điều này cũng có nghĩa là một khi Quách Thành Trạch chính thức
tiếp nhận chức thị trưởng của Cao Thiên Hà, cán bộ địa phương có khả năng kéo qua
rất nhiều.
Dầu gì tình thế thì không thể như ý con người. Kinh tế Đông
Hoa quật khởi tốc độ cao hấp dẫn càng nhiều phe phái chú ý, tình hình đấu tranh
nhất định còn phức tạp, hung ác hơn so với trong tưởng tượng.
Nghĩ đến đây, Trần Bảo Tề cũng rất đau đầu, thật sự làm không
rõ ràng lắm: vị Thái tử gia của Hồ gia rốt cuộc có hiểu chỗ khó khăn phía dưới
hay không.
Biểu hiện của Thẩm Hoài ngày hôm nay không nóng không lạnh,
có thể nói Thẩm Hoài giữ cảnh giác với Quách Thành Trạch, Mạnh Kiến Thanh và Từ
Bái sau lưng bọn họ; nhưng không có nghĩa là bên bọn họ tiếp tục áp dụng tình
trạng áp chế sự phát triển của Hà Phổ, Thẩm Hoài sẽ vẫn tiếp tục duy trì trầm mặc.
Mà bọn họ cần phải nắm quyền chủ động trước khí thế bức người
của Quách Thành Trạch. Nước cờ mà vành đai kinh tế vịnh ven Hoài Hải bắc tiến
huyện Tân Tân, bọn họ nhất định phải giành trước. Nhưng mà, chỉ cần bọn họ đi
bước này, trên thực tế cũng phải giải trừ toàn bộ áp chế đối với xây dựng cảng
Tân Phổ, đối với Mai thép trước đây.
Phát triển kinh tế, xây dựng cơ bản tiến hành trước.
Hiện tại tuyến đường chính giao thông của thành phố và huyện
Tân Tân, một là quốc lộ Tĩnh Hải đã không chịu nổi sức nặng, một là quốc lộ
phòng thủ trên biển mới xây dựng, đều phải qua cảnh nội huyện Hà Phổ.
Hai nhiệm vụ sắp tới thúc đẩy việc xây dựng mạng lưới giao
thông toàn thành phố do Hùng Văn Bân chủ trì quy hoạch là: Một là đường quốc lộ
cao tốc ven sông kéo dài về hướng đông, tiếp nối với đường quốc lộ phòng thủ
trên biển ở trong cảnh nội nông trường thuộc huyện Hà Phổ, hình thành đường cao
tốc giữa cảng Mai Khê và cảng Tân Phổ; Hai là đường cao tốc Từ Đông kéo dài về
hướng đông, xuyên qua từ ngoại ô phía bắc thành phố, sau khi xuống tới huyện Hà
Phổ thì tiếp nối với đường quốc lộ Sơ Cảng, hình thành tuyến đường chính giao
thông của tuyến Bắc. Mà hệ thống giao thông dọc theo các huyện Bắc bộ như Tân
Tân, Du Sơn đều gần con đường chính này.
Vành đai kinh tế vịnh Hoài Hải phát triển và đẩy mạnh về hướng
bắc, quy hoạch mạng lưới giao thông mà Hùng Văn Bân chủ trì rất khó vòng qua,
nhưng phía thành phố nếu như theo quy hoạch đường xá mà Hùng Văn Bân làm, tập
trung lực lượng, điều động vài tỷ thậm chí hơn nã để tiến hành thì lợi ích của
Mai thép vĩnh viễn sẽ đạt được bảo đảm ưu tiên nhất.
Tại sao Thẩm Hoài hôm nay lại duy trì trầm mặc? Nói cho cùng
hắn nhìn thấy bên này tranh chấp với Quách Thành Trạch, hắn có thể ngư ông đắc
lợi.
Tại sao Quách Thành Trạch không che giấu ý đồ của mình, tại
sao vừa chân ướt chân ráo đến nơi mà ngay cả cái ngai vàng thị trường cũng chưa
ngồi đã lập tức gây sự làm khó dễ người khác? Nói cho cùng hắn ta hoặc Từ Bái đứng
sau lưng hắn ta nhìn thấy Hồ Lâm không thể cam tâm tình nguyện để Thẩm Hoài ngư
ông đắc lợi.
Nếu như bọn họ chỉ có giọng điệu quát tháo mà không có động
tác thực tế thì một là có thể khiến lòng người địa phương tan rã, hai là sẽ khiến
Quách Thành Trạch giành lại quyền chủ động bắc tiến của vành đai kinh tế Hoài Hải,
lợi ích khai thác phát triển duyên hải của huyện Tân Tân sẽ rơi vào tay Quách
Thành Trạch này.
Còn một điều, ông ta vừa rồi cũng nói thẳng ra.
Đông Hoa trước kia không có địa vị gì, hiện nay kinh tế quật
khởi, ngay cả vị thế về chính trị, quân sự cũng ngày càng cao. Sau khi sang năm
Quốc vụ viện thay đổi nhiệm kỳ, Từ Bái và Quách Thành Trạch mời một hai lãnh đạo
trung ương đến Đông Hoa thị sát, sẽ dễ dàng như trở bàn tay.
Hiện tại không tích cực cải thiện cục diện bị động, kéo theo
một số tiểu nhân như Quách Thành Trạch cáo trạng với lãnh đạo trung ương, vấn đề
có thể nghiêm trọng hơn so với trong tưởng tượng.
Trần Bảo Tề xuất phát từ góc độ cá nhân ông ta thì đương
nhiên không muốn đối kháng một mất một còn với Mai thép, Quách Thành Trạch. Hiện
tại hòa nhau quyền chủ động, thừa cơ thúc đẩy vành đai kinh tế ven vịnh Hoài Hải
phát triển về hướng Bắc, cũng có lợi cho ông ta tạo uy tín ở địa phương, mở rộng
địa bản cơ bản của ông ta ở Đông Hoa, tranh thủ ngồi vững vị trí bí thư thị ủy,
mới có thể tiến vào giành lấy một vị trí trong bộ máy thường vụ tỉnh ủy.
Chỉ có điều, Hồ Lâm có muốn nhìn thấy xuất hiện cục diện để
Mai thép ngư ông đắc lợi hay không?
Điều này Trần Bảo Tề không thể không cân nhắc lợi và hại.
Chu Ích Văn thật ra biết tính tình âm trầm của Hồ Lâm, nếu có
thể anh ta cũng không nguyện ý đi dò xét đáy giới hạn của Hồ Lâm, hỏi Trần Bảo
Tề:
- Vành đai kinh tế ven vịnh Hoài Hải cần phát triển huyện Tân
Tân về hướng bắc, phía thành phố có khả năng đưa ra quy hoạch mới hay không?
Tuy rằng chúng ta bằng lòng vứt bỏ hiềm khích lúc trước, nhưng lòng người khó
đoán. Trước đại hội, Thành Văn Quang đến tỉnh Ký nhậm chức, ý chí không nhỏ,
chúng ta hiện tại không thể không phòng nha.
Trần Bảo Tề rất đau đầu, sửa quy hoạch xem ra dễ dàng, nhưng
thực tế muốn kiểm soát hoạt động của Ủy ban kế hoạch thành phố, tiếp đến là
trình tự phê duyệt của Hội nghị thường vụ chính quyền thành phố, Hội nghị thường
vụ thị ủy, hội nghị thường vụ nhân dân thành phố đều không thể bỏ qua được.
Cho dù bọn họ bây giờ vẫn có thể khống chế cục diện, khiến
cho bọn Thẩm Hoài, Quách Thành Trạch, Mạnh Kiến Thanh không thể nhảy ra phá rối,
toàn bộ trình tự tiếp đó cũng phải kéo dài đến tháng ba tháng tư năm sau.
Điều mấu chốt là quy hoạch phát triển thành phố đều có nguyên
tắc này, nếu như sửa đổi loạn xạ thì sự tức giận của nhiều người sẽ khiến cục
diện càng hung ác, càng khó đạt được.
Thích Tĩnh Dao cũng biết thao tác sửa đổi quy hoạch sẽ làm
khó Trần Bảo Tề, liền nói:
- Quy hoạch ban đầu có thể không thay đổi, nhưng trình tự thực
hiện có thể điều chỉnh, đoạn đường cao tốc Từ Đông có thể hoãn xây dựng, sửa
cao tốc Du Tân trước thì thế nào?
Trước mắt cao tốc Du Tân vẫn nằm trong bản đồ quy hoạch đường
giao thông thành phố Đông Hoa, là cao tốc Từ Đông từ ngoại ô phía tây trực tiếp
rẽ hướng bắc, kéo dài qua núi Long Tích, xuyên qua huyện Du Sơn, thông qua huyện
Tân Tân; như vậy có thể tránh huyện Hà Phổ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận