Phong Khí Quan Trường

Chương 492: Vị trí


Chương 492: Vị trí
Thấy Thẩm Hoài muốn ông ta lựa chọn, kiểm định ứng cử viên
cho hai bộ máy lãnh đạo khu kinh tế mới Tân Phổ, Đào Kế Hưng mỉm cười, cũng
không phải là nói ông ta có thể làm loạn quyền nhân sự của hai bộ máy lãnh đạo
khu kinh tế mới.
Mấy năm nay, Đào Kế Hưng có thể đứng vững trên chốn quan trường,
quan trọng là ông ta biết khi nào có thể tiến, khi nào nên lùi --- Mặc dù đa số
cán bộ trung tầng không hiểu lắm về thời cuộc quỷ quái lúc bấy giờ, suy đoán
lung tung, không đúng trọng tâm, mấy năm nay Đào Kế Hưng lại nhìn chằm chằm vào
việc trấn Mai Khê xáo động gió mây ở Đông Hoa như thế nào, nổi lên một làn sóng
mạnh mẽ, càng không cần nói đến sự hình thành của kết cấu quyền lực lúc bấy giờ
ở Đông Hoa, đều là do một tay Thẩm Hoài thúc đẩy.
Ngoài mặt, ba người Ngô Hải Phong, Dương Ngọc Quyền, Hùng Văn
Bân sẽ ở trong kết cấu quyền lực cấp 1 thành phố, đại diện cho quyền lợi của hệ
Mai cương, nhưng Đào Kế Hưng trong lòng biết rõ Thẩm Hoài là nhân vật cốt lõi của
hệ Mai cương, không ai thay thế địa vị của hắn được, cũng biết rõ tương lai hệ
Mai cương ở Đông Hoa sẽ có địa vị ngang nhau với Triệu hệ do những người như Trần
Bảo Tề, Lương Vinh Quân làm đại diện, những người khác đều không phải không thể
thiếu nhưng riêng Thẩm Hoài thì không thể thiếu được, càng không nói đến Tống hệ
hùng mạnh phía sau Thẩm Hoài.
Đào Kế Hưng cậy mình là Bí thư Huyện ủy, tranh với Thẩm Hoài
quyền chủ đạo ở huyện Hà Phổ thì chẳng phải là tự chuốc lấy phiền nhiễu sao?
Tuy nhiên, Đào Kế Hưng cũng sợ Thẩm Hoài quá cường thế khiến
Bí thư Huyện ủy như ông ta hoàn toàn biến thành kẻ phụ họa cho Thẩm Hoài hắn,
đây không phải là điều ông ta muốn nhìn thấy.
Chỉ cần là người thì đều khát khao được tôn trọng, huống hồ
là Đào Kế Hưng, người đã làm nhân vật số một nhiều năm ở Hà Phổ chứ?
Sự ngang ngược của Thẩm Hoài từ trước đã rất nổi tiếng rồi,
Đào Kế Hưng đương nhiên cũng có lo lắng về chuyện này, mấy ngày hôm nay, trong
lòng ông ta luôn cân nhắc vấn đề sau này sẽ sống với Thẩm Hoài thế nào, chỉ sợ
là Thẩm Hoài mới đến liền gây sự.
Lúc này nghe Thẩm Hoài hỏi ông ta về vấn đề ứng cửa viên cho
hai bộ máy khu kinh tế mới, trong lòng Đào Kế Hưng liền thoải mái, đương nhiên
xũng sẽ không đến nỗi không biết tiến lui mà nhận lấy quyền nhân sự của khu
kinh tế mới thật, cười nói:
- Nhiều năm nay huyện Hà Phổ đều ở một góc, nói thật, ánh mắt
của rất nhiều cán bộ đều có chút hạn hẹp, kiến thức không đủ, sợ là không theo
kịp với bước phát triển của thời đại. Nói ngay công tác thu hút đầu tư, Huyện ủy,
Ủy ban nhân dân chả có ai nói được vài câu tiếng nước ngoài, đừng nói đến chuyện
nói chuyện một cách lưu loát với nhà đầu tư nước ngoài. Dựa vào sự mong đợi của
tỉnh đối với tương lai của khu kinh tế mới Tân Phổ, tôi thấy hai bộ máy đó vẫn
nên tiến cử các nhân tài từ bên ngoài vào. Hai năm nay trấn Mai Khê có không ít
nhân tài, có thể đưa một nhóm đến Hà Phổ không?
- Vấn đề này tôi cũng đã từng nghĩ đến.
Thẩm Hoài nói.
- Quận mới Mai Khê cũng đang nằm trong giai đoạn phát triển
với tốc độ cao, những người có thể dùng được thì cũng đều đang trên cương vị,
không rút ra được. Tôi cũng nói rất nhiều lời nói tốt đẹp, Chủ tịch thành phố
Dương mới đồng ý để Tống Hiểu Quân đến Hà Phổ, đến làm công tác bảo vệ hậu cần
cho hai khu ủy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những người như Mai Khê Quách
Toàn, Hoàng Tân Lương... cũng đều là những người trưởng thành trong khi làm việc,
một số cán bộ thanh niên của Hà Phổ có lẽ lúc này tầm mắt có chút hẹp nhưng đồng
thời cũng chứng minh không gian trưởng thành của bọn họ rất lớn. Hai khu ủy và
các cục của khu kinh tế mới, công tác treo biển hành nghề có thể hoãn một chút
nhưng mọi việc đều phải bắt tay làm ngay lập tức, không có người là không được.
Chủ nhiệm Trần Binh đề cử Đới Tuyền... tôi thấy ngoài việc đảm nhiệm thêm cả
công việc của cơ sở Đảng ở trấn Mai Khê ra, Đới Tuyền sức lực cũng có hạn.
Ngoài cơ sở ra, các lỗ hổng trong nhân lực, tài chính, quy hoạch, đất đai,
ngành nghề, thu hút đầu tư, xây dựng, bảo hộ lao động, công an, dân phòng của
hai bộ máy đều cần người. Bí thư Đào công tác ở huyện Hà Phổ đã nhiều năm, còn
kiêm cả chức Hiệu trưởng trường Đảng, hiểu biết về tình hình các cán bộ thanh
niên huyện Hà Phổ hơn tôi nhiều.
Đào Kế Hưng gật gật đầu, trầm ngâm.
Vận mệnh Tân Phổ trong tương lai, ít nhất nằm ở cấp Phó huyện.
Theo sự định vị của tỉnh đối với tương lai thành phố Hoa
Đông, Tân Phổ cũng có khả năng trực tiếp lên cấp thành khu kinh tế mới cấp huyện,
thậm chí còn có khả năng trình báo khu kinh tế mới cấp quốc gia --- Cho dù
không thể một phát là được nhưng xu thế lớn này vẫn có thể nhìn thấy.
Tại sao mọi người ở chốn quan trường lại cứ phải đấu đến mức
ngươi chết ta sống, lùi một bước trời cao biển rộng không tốt sao?
Nói cho cùng vẫn là ruồi nhiều mật ít.
Lấy huyện Hà Phổ làm ví dụ, nhân viên biên chế nghề hành
chính khoảng 4000 người, chức vụ trung tầng của cấp phòng xã mới được 200 người,
mà lãnh đạo cấp huyện thực sự đứng ở đỉnh vòng dây sinh thái của chốn quan trường
huyện Hà Phổ, gộp cả bốn bộ máy lại cũng không đến 20 người.
Đỉnh này không chỉ có nghĩa là đỉnh trong vòng sinh thái 4000
người ở chốn quan trường huyện Hà Phổ, đồng thời cũng có nghĩa là nằm trên tất
cả vòng sinh thái của 900 nghìn dân huyện Hà Phổ.
Chính là thế cục này, ai muốn bước lên trước một bước thì nhất
định phải coi người khác như thi thể mà dẫm đạp dưới chân, làm sao có thể không
máu tanh, sao có thể không ngươi lừa ta gạt?
Những vị trí mà Thẩm Hoài báo, tương lai ít nhất cũng là cấp
Phòng của xã, tương lai thậm chí còn có khả năng là cấp Phó cục của huyện, cấp
Trưởng cục của huyện.
Chức vị chính của những vị trí đó không cần là chức phó, thì
cũng sẽ là cục diện trăm người, nghìn người tranh cướp nhau --- Đào Kế Hưng
cũng biết, lúc này ông ta đề bạt ai lên thì chỉ riêng phần ơn tri ngộ này cũng
đủ để trói chặt người khác cả đời, nhưng đồng thời ông ta cũng biết, chức vụ
này là miếng bánh béo nhất có thể lấy được từ huyện Hà Phổ trong thời gian tới.
Đào Kế Hưng suy xét trong chốc lát, nói:
- Nếu anh đã tín nhiệm tôi như vậy thì anh xem như thế này có
được không?
Thẩm Hoài gật đầu, đợi Đào Kế Hưng nói tiếp.
- Hai bộ máy khu ủy và kết cấu khu kinh tế mới để bộ máy thường
ủy lần lượt tiến cửa ba đến năm người, điều kiện cơ bản do ban tổ chức đến khảo
sát, do hội nghị văn phòng của các Bí thư quyết định ứng cử viên cuối cùng...
Đào Kế Hưng nhìn Thẩm Hoài với vẻ trưng cầu ý kiến, đợi quyết
định cuối cùng của hắn.
Theo cách làm các loại lợi ích đều được của Đào Kế Hưng, mặc
dù hơi cũ nhưng cũng có thể cân bằng lợi ích giữa các thành viên trong bộ máy
thường vụ huyện, chuyển trở ngại có thể có trở thành động lực thúc đẩy khu
kinh tế mới Tân Phổ nhanh chóng xây dựng.
Thẩm Hoài gật gật đầu, nói:
- Vẫn là Bí thư Đào cầm lái vững chắc, đợi lát nữa chúng ta sẽ
đưa ra trong hội nghị thường ủy xem những người khác có ý kiến gì không?
Đào Kế Hưng cười gật gật đầu. Thẩm Hoài nhường cho mọi người
chia nhau miếng bánh béo bở thế này, ông ta chả tin những người khác sẽ có ý kiến
gì.
Nói cho cùng đây cũng là mặt tốt mà thế cục phát triển đem lại,
trước đây đều là một cây củ cải, một cái hố, khó khăn lắm mới có một chỗ trống,
mọi người ngửi thấy mùi tự nhiên sẽ chen chúc mà tranh giành thức ăn, chậm một
bước thì ngay cả vụn xương cũng không được ăn.
Bây giờ chẳng qua là vấn đề ăn nhiều và ăn ít. Thẩm Hoài và
Trần Binh, người đứng đằng sau bỏ ra rất nhiều sức lực cho dự án nhà máy thép
Tân Phổ, số ứng cử viên muốn giới thiệu có hạn, chỉ dăm ba người, vậy thì chức
Phó phòng cấp xã và danh sách các chức vụ ở trên đều để trống, ít nhất có 20
người, đủ để mọi người chia nhau, đương nhiên không cần phải đấu đến máu thịt lẫn
lộn.

Đến thời gian, Chủ nhiệm Văn phòng Huyện ủy Cảnh Ba gõ cửa
tiến vào, nhắc nhở Đào Kế Hưng, Thẩm Hoài đến phòng họp nhỏ, Cát Vĩnh Thu và
các thường ủy khác cũng đang bước vào.
Mọi người đều tưởng hội nghị buổi chiều chẳng qua chỉ là
chính thức xác định vị trí của Thẩm Hoài ở Hà Phổ mà thôi.
Đối với hội nghị sớm đã quyết định, không có gì để thảo luận,
mọi người sẽ không công nhiên mâu thuẫn cái gì, đều biết lúc này đối kháng với
Đào Kế Hưng, Thẩm Hoài là việc không khôn ngoan đến mức nào, nhưng cũng vì vậy
mà mọi người cũng chẳng có chút hứng thú nào.
Sau khi Thẩm Hoài thay Đới Tuyền kiêm nhiệm chức Bí thư Đảng ủy
Công an, Chủ nhiệm Ban quản lý khu kinh tế mới Tân Phổ, ý kiến nguyên Bí thư Đảng
ủy Công an Đới Tuyền nhậm chức Bí thư Trấn ủy Tân Phổ không nghi ngờ gì được thảo
luận thông qua, Đào Kế Hưng liền nhắc đến vấn đề tiến cử bộ máy khu ủy khu
kinh tế mới, sự hưng phấn của mọi người lập tức được đốt lên.
Mặc dù mỗi ủy viên thường vụ tiến cử ba đến năm ứng cử viên,
cuối cùng có gần một nửa số người sẽ bị loại ở hội nghị văn phòng các Bí thư,
nhưng cũng có nghĩa là mỗi ủy viên thường vụ có thể lấy được hai chức vụ cấp
Phó phòng xã trở lên.
Ngẫm lại chuyện lúc trước ngay cả một cái hố hỏng cũng có khả
năng tranh nhau đến mức đầu rơi máu chảy, trước mắt lại có nhiều ghế trống chia
cho mọi người như vậy, làm sao mà mọi người không hưng phấn được chứ?
Đào Kế Hưng nhìn vẻ vui mừng trong mắt mọi người, nhẹ gõ bàn,
nói với Phó bí thư, phân công quản lý ban tổ chức, xây dựng Đảng Cố Kim Chương:
- Công tác sàng lọc ứng cử viên còn cần Phó bí thư Cố và Trưởng
ban Dương nắm chắc, huyện nhất định sẽ đảm bảo chọn được nhưng binh giỏi tướng
mạnh cho Bí thư Thẩm. Nếu như tùy tiện tìm một vài loại không đứng đắn đưa cho
Bí thư Thẩm, lúc đó Bí thư Thẩm không nhận thì đó là do anh và Trưởng ban Dương
không làm tốt công việc đấy.
Có đôi khi quan hệ bám váy đàn bà là không thể tránh khỏi,
nhưng xét đến sự định vị tương lai của khu kinh tế mới Tân Phổ, Đào Kế Hưng
cũng không thể không tiêm một mũi dự phòng trước, để tránh mọi người hưng phấn
quá mà làm loạn hết cả khiến Thẩm Hoài mất tín nhiệm ông ta.
Mọi người cũng đều nghe hiểu ý nói bóng nói gió trong lời nói
của Đào Kế Hưng, đều cười nói với Cố Kim Chương:
- Phó bí thư Cố phải chọn lựa cẩn thận, khu kinh tế mới tương
lai sẽ đại diện cho hình tượng mới của Hà Phổ, không chọn kĩ không được.
Có ví dụ Mai Khê rồi, ai cũng tưởng tượng viễn cảnh phát triển
trong tương lai của Tân Phổ rộng lớn ra sao.
Bây giờ có thể thấy đây chỉ là một số chức vụ có thực quyền,
nhưng tương lai những thứ có liên quan đến những chức vụ này lại có khả năng là
lợi ích khổng lồ hàng mấy chục thậm chí mấy trăm triệu.
Ai cũng muốn đưa người thân cận nhất lên vị trí này nhưng đồng
thời cũng hiểu, đưa những người này lên rồi không có nghĩa như vậy là xong ---
Địa vị của Thẩm Hoài có lẽ là siêu nhiên đấy nhưng không có nghĩa là sau này nội
bộ bộ máy khu kinh tế mới không tồn tại sự cạnh tranh khốc liệt.
Lúc này đưa một người không có năng lực, không biết tiến lùi
lên thì một mặt không thể sinh tồn, mặt khác có khả năng sẽ mất đi sự tín nhiệm
của Thẩm Hoài, đến nỗi liên lụy đến cả tiền đồ phát triển của mình cũng bị đào
thải triệt để.
Có thể ngồi trong phòng hội nghị này cũng là những người đã
lăn lộn chốn quan trường nửa đời người, ai ở dưới tay cũng đều có một bộ máy
thân cận, trong đó không thiếu những người giỏi nịnh hót a dua, cũng có con
cháu của lãnh đạo trước đây hay bạn bè thân thiết không thể không chiếu cố,
đương nhiên cũng không thể thiếu mấy người được việc, có thể chống đỡ trong mọi
tình huống.
Cát Vĩnh Thu mất hết hứng thú ngồi đó, nhìn dáng vẻ kích động
và hưng phấn của mọi người, dường như trước đây thái độ việc không liên quan đến
mình không hề tồn tại, dường như bọn họ từ trước đến nay đều quan tâm đến sự
phát triển của khu kinh tế mới Tân Phổ.
Giống như Ngu Thành Chấn hôm nay không thể không đi cùng Thẩm
Hoài đến Hà Phổ nhậm chức để tỏ thái độ vậy, Cát Vĩnh Thu biết có lúc cá nhân
không thể đi ngược lại đại thế.
Khi hội nghị kết thức, Thẩm Hoài lại nói với Cố Kim Chương,
quản lý ban tổ chức và Trưởng ban tổ chức Dương Lập:
- Công tác thu hút đầu tư của khu kinh tế mới cần có nhân tài
hiểu ngoại ngữ. Tôi muốn trực tiếp điều hai đến ba giáo viên tiếng Anh từ huyện
đến chữa cháy, như vậy cũng không ảnh hưởng đến công tác dạy học ở huyện, Ban tổ
chức Huyện ủy có thể ra mặt thương lượng với huyện được không?
Trước với yêu cầu này của Thẩm Hoài, Cố Kim Chương và Dương Lập
đương nhiên đồng ý, nói sẽ ngay lập tức liên hệ với huyện, để phía huyện giới
thiệu ứng cử viên cho Thẩm Hoài chọn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận