Phong Khí Quan Trường

Chương 106: Ông cháu hoàn cảnh


Chương 106: Ông cháu hoàn cảnh
Đỗ Kiến thả điện thoại, thấy trán Chu Tiểu Du bắt đầu túa mồ
hôi, nói: “Huyện ủy đã bắt đầu phái tổ điều tra xuống điều tra Lỗ Tiểu Sơn, có
phải cảm thấy quá đột nhiên không?”
Đáy lòng Chu Tiểu Du run lên, trước khi đẩy cánh cửa ngoài
kia, hắn đâu ngờ cục diện biến chuyển đột ngột thế này, nghiêm trọng thế này.
Càng không ngờ Đỗ Kiến sẽ không chút do dự đạp thẳng Lỗ Tiểu Sơn xuống hố.
Đột nhiên hắn ý thức ra, vừa rồi Đỗ Kiến khuyên mình từ chức
chủ nhiệm ban văn giáo là lời thật tâm.
“Giờ tôi có nên tới tìm Thẩm bí thư nhận sai?” Chu Tiểu Du
không xác định hỏi.
Đỗ Kiến gật gật đầu, hắn chính đang định khuyên Chu Tiểu Du
thế này.
Chu Tiểu Du chủ động nhận sai, đối với hắn cũng có chỗ tốt. Hậu
quả chuyện hôm nay để Lỗ Tiểu Sơn gánh hết trách nhiệm là được rồi. Hắn không
muốn cả lối lui xuống an toàn cũng bị người ta lấp chết.
Vốn Đỗ Kiến cho rằng: Dù Thẩm Hoài có bí thư thị ủy Đàm Khải
Bình làm chỗ dựa, nhưng địa vị trong tâm trí Đàm Khải Bình chưa hẳn đã quá cao,
nhưng từ chuyện Đàm Khải Bình bồi người của ngân hàng thương nghiệp đến xưởng
thép Mai Khê thị sát, Đỗ Kiến biết, khả năng hắn lầm rồi.
Hiện tại, lại thêm cuộc gọi vừa nãy của Đào Kế Hưng, Đỗ Kiến
càng khẳng định mình đã sai. Xem ra địa vị của Thẩm Hoài trong lòng Đàm bí thư,
hoặc giả địa vị Thẩm Hoài trong vòng tròn vây quanh Đàm bí thư, chắc cao hơn
nhiều so với tưởng tượng trước kia.
Đàm Khải Bình đến Đông Hoa nhận chức đã hơn hai tháng, tuy
còn chưa có động tĩnh gì đáng kể, nhưng sẽ không vĩnh viễn yên bình như trước.
Đào Kế Hưng muốn sống sót qua đợt điều chỉnh nhân sự tiếp
theo, lựa chọn dành cho hắn quá ít…
Chỗ dựa trước kia của Đào Kế Hưng là Ngô Hải Phong, Ngô Hải
Phong là bí thư tiền nhiệm, song hiện tại đã bị điều sang làm chủ nhiệm Nhân Đại,
dần dần bị đẩy ra ngoài rìa quan trường Đông Hoa. Giữa Đàm Khải Bình và Cao
Thiên Hà, dù Đào Kế Hưng không lập tức chọn đội, cũng phải biểu hiện đủ tích cực
với yêu cầu từ Đàm Khải Bình, chí ít không thể thò đầu tóc ra, cho Đàm Khải
Bình tìm được cơ hội tính sổ.
“Nếu Thẩm bí thư không chịu tha thứ thì nên làm thế nào?” Chu
Tiểu Du nghĩ đến kết cục mà Lỗ Tiểu Sơn sắp phải đối mặt, sống lưng lạnh toát,
mồ hôi đầm đìa.
“Thẩm bí thư không phải người không thông tình lý, cậu không
phải bận tâm nhiều đâu, cũng đừng ôm tư tưởng cầu may, đi nhận sai là được rồi.”
Đỗ Kiến nói: “Tổ điều tra của huyện sắp tới rồi, chắc đến tối sẽ có mặt ở Mai
Khê, Hoàng Tân Lương đang bận chuyện trên thành phố, cậu theo tôi bồi bọn họ.”
Chu Tiểu Du chạy ra, không lâu lại trở về, mặt như bánh đa
nhúng nước: “Thẩm bí thư tới xưởng thép…”
Đỗ Kiến thở dài một hơi, cầm điện thoại lên, gọi cho Thẩm
Hoài, kết quả: tắt máy, gọi tiếp đến văn phòng xưởng, tìm được Thẩm Hoài, nói:
“Thẩm bí thư, tôi là Đỗ Kiến, Chu hiệu trưởng đang kiểm điểm sai lầm trong
phòng tôi. Đúng, chính là Chu Tiểu Du. Để xảy ra chuyện hôm nay, tôi cũng phải
gánh một phần trách nhiệm, tôi vừa nhận sai lầm với Đào bí thư xong. Nhưng
trách nhiệm của nhà trường là không thể tránh khỏi, Chu Tiểu Du làm hiệu trưởng,
lại không bảo vệ được thầy trò trong trường, là hắn thất chức. Giờ đang tự phê
bình, muốn tìm cậu phản tỉnh nhưng không tìm được. Cậu ấy cũng muốn từ đi chức
chủ nhiệm ban văn giáo…. Tôi nghĩ nếu huyện ủy đã giao trường trung học Mai Khê
cho thị trấn quản lý, thị trấn phải đứng ra gánh vác trách nhiệm tương ứng….
Trước mắt Chu Tiểu Du cũng không thích hợp tiếp tục đảm nhiệm lãnh đạo ban văn
giáo… Được được, ngày mai trong hội nghị đảng chính sẽ cùng nghiên cứu tập thể,
tôi sẽ để cậu ấy kiểm điểm nghiêm túc trước các ủy viên….”
Đỗ Kiến thả điện thoại xuống, nói với Chu Tiểu Du: “Cậu gọi
điện cho Vương cục trưởng tự kiểm điểm đi, tự đánh lên mình, rốt cuộc nhẹ hơn đợi
đến lúc người khác cầm gậy phang…”
Chu Tiểu Du gật gật đầu, nói: “Ngay đêm nay tôi sẽ tới nhà
Vương cục trưởng kiểm điểm.” Trong lòng đã tính bỏ cái đất thị phi này rồi, cho
dù trốn qua kiếp ấy, Thẩm Hoài cũng đã nhìn hắn không thuận mắt, không khéo về
sau còn gõ đánh thường xuyên. Nhưng nghĩ nghĩ lại không cam tâm. Trung học Mai
Khê có nát cũng là trường toàn học chế (sơ trung+cao trung), toàn huyện, cộng cả
trường dạy nghề đến nay chỉ mới có 6 trường thế này. Hắn mà chủ động rời Mai
Khê, làm sao còn ghế tương ứng cho hắn ngồi?
**************************
Có lẽ Hàm Học Đào gây áp lực với cục công an huyện Hà Phố,
huyện cục báo cáo sự tình với bí thư Đào Kế Hưng, Đào Kế Hưng mới tìm Đỗ Kiến hỏi
chuyện đây mà?
Nghĩ đến huyền cơ sau lưng, Thẩm Hoài thả điện thoại xuống,
nhìn Thiệu Chinh đang ngồi trong phòng, nói: “Đợi lát nữa cậu tìm chiếc xe, đưa
tôi lên thành phố, xem hai thầy trò bị hại kia thế nào…”
Passat đưa cho Chử Cường lái rồi, Thẩm Hoài vốn không định trực
tiếp nhúng tay vào quá trình điều tra, nhưng tiểu Lê kiên trì ở lại bệnh viện
trông coi thầy và bạn. Tối nay hắn và Trần Đan phải qua đó nhìn một cái, thuận
tiện tiếp tiểu Lê về. Hắn biết, tuy tiểu Lê không bị thương hại gì, nhưng cũng
bị dọa không nhẹ.
Ăn qua cơm chiều trong nhà ăn, rồi kêu Thiệu Chinh lái xe đưa
mình đến nhà hàng Chử Cốc tiếp Trần Đan, cùng lên thành phố luôn. Nhà hàng đã
hoạt động được hơn một tháng, dần dần đi vào quỹ tích, Trần Đan không phải thời
thời khắc khắc canh chừng công việc trong nhà hàng nữa.
Dương Thành Minh và Khấu Huyên đã qua cơn nguy kịch, được
chuyển vào phòng riêng. Thẩm Hoài và Trần Đan đến nơi, Hoàng Tân Lương, Quách
Toàn, Chử Cường và gia thuộc đều có mặt, phía nhà trường cũng có hai giáo viên.
Thẩm Hoài để Trần Đan sang phòng bệnh bên kia tìm tiểu Lê, phần
hắn quay sang đám người trong phòng, nói: “Tiểu Chử cậu đưa Hoàng chủ nhiệm về
trước, đêm nay phiền lão Quách ở lại trông nom, nhất định phải bảo đảm tình
hình ổn định, phí thuốc thang đã nộp đủ chưa?” Bệnh viện thành phố chẳng cần
nhìn mặt mũi Mai Khê làm gì, không nộp đủ tiền, đừng hòng người ta chữa trị
nghiêm túc.
“Hà trấn trưởng lâm thời để ban tài chính đưa qua 20.000 đồng,
tạm thời còn đủ, không vấn đề.” Hoàng Tân Lương nói. Nhớ lại chuyện hôm qua, gõ
cửa bái phỏng trong đêm lại bị đuổi đi, chỉ hy vọng Thẩm Hoài thấy được biểu hiện
của mình, chẳng qua trong lòng không mấy hy vọng, cũng không mong chờ được giữ
lại canh đêm.
“Được, đợi tình hình ổn định, sẽ tiếp về bệnh viện thị trấn
tĩnh dưỡng sau.” Thẩm Hoài nói: “Phía nhà trường lưu lại một người là được rồi,
mấy ngày nữa là kiểm tra cuối kỳ, các thầy cô cũng bận….”
Hai giáo viên kia thương lượng một hồi, cuối cùng cô giáo trung
niên quyết định lưu lại, rốt cuộc gia thuộc Khấu Huyên chỉ có hai ông bà già, nếu
trong đêm nàng có nhu cầu vệ sinh hay gì gì thì nữ ở lại cũng tiện chiếu cố
hơn.
Thẩm Hoài vào xem Dương Thành Minh bị nứt xương, gãy sống
lưu, chấn động não trước. Lúc ở trường, chỉ thấy máu me be bét, không nhìn rõ bộ
dạng Dương Thành Minh thế nào. Giờ thì băng bó kín cả mặt mày, bị tiêm thuốc
mê, đang ngủ mơ hồ, nhưng nhìn vợ hắn, cũng đoán ra tuổi tác không lớn, chừng
35-36 là cùng.
Trừ vợ Dương Thành Minh ra, trong phòng còn khá nhiều thân
thích.
Lúc Thẩm Hoài bước vào, đám người thấy hắn còn trẻ, nên không
phản ứng gì; Đến khi Hoàng Tân Lương giới thiệu là Thẩm bí thư tới thăm người bệnh,
bọn hắn lập tức nghĩa phẫn điền ưng vây lại, yêu cầu Thẩm Hoài chủ trì công đạo.
“Đám lưu manh ẩu đả thầy Dương đã bị cục công an thành phố bắt
lại rồi, chính đang tiến hành điều tra. Hung thủ đánh người có quan hệ thân
thích với đồn trưởng đồn công an, chuyện này thị trấn và huyện ủy đã biết, huyện
ủy đã quyết định đình chức đồn trưởng, một khi tra ra vấn đề, tuyệt sẽ không
bao che. Thầy Dương dũng cảm bảo vệ học sinh, đấu tranh với tội phạm bất lương
ngoài xã hội, thị trấn, nhà trường sẽ biểu dương. Còn hiện tại phải toàn lực chữa
trị, đảm bảo thầy Dương không bị lưu lại di chứng…”
“Mấy người chắc chưa biết, người đầu tiên xông ra cứu thầy
Dương chính là Thẩm bí thư, cậu ấy nhất định sẽ không ngồi nhìn không quản.”
Hoàng Tân Lương đứng cạnh, lấy lòng bổ sung một câu.
Lại an ủi vợ và gia đình Dương Thành Minh mấy cậu, rồi sang
phòng bên cạnh thăm Khấu Huyên.
Hồi chiều Thẩm Hoài đã nghe tiểu Lê nói qua, gia cảnh nhà cô
bé rất neo đơn, ba chết, mẹ bỏ theo người khác, phải sống cùng ông bà.
Ông nội Khấu Huyên là nghệ nhân đồ trúc khá có tiếng của thị
trấn, Thẩm Hoài rất có ấn tượng. Trước đây thỉnh thoảng có nhìn thấy ông ta
mang giỏ trúc, chở đồ nứa lá, men thôn xóm bán dạo. Ngược lại mấy năm nay không
thường gặp ông ta nữa. Thẩm Hoài thấy lão tóc bạc trắng, da nhăn nheo, thầm
nghĩ phải đến 7-80 tuổi rồi, còn phải nuôi nấng cháu gái đang tuổi thành niên,
đúng là kham khổ.
Lúc Thẩm Hoài đi vào, ông lão chính đang cáu giận, trách mắng
cháu mình không nghe lời, không chịu ngoan ngoãn ngồi trong trường đọc sách, lại
đi giao du với đám thanh niên ngoài xã hội, mới gây ra tại vạ hôm nay..
Thẩm Hoài nghe tiểu Lê kể qua, không phải Khấu Huyên không an
phận, mà ông cháu sống dựa vào nhau thực sự quá khốn cùng, thôn và thị trấn lại
không có trợ cấp gì, thậm chí cả học phí cũng không được miễn (năm 93, học phí
trung học đã đẩy lên 370 đồng/năm, đối với nhà gia cảnh khó khăn, là một gánh nặng
rất lớn), Khấu Huyên không bỏ học đi tìm việc làm, lại không thể không làm thêm
trong quán bi-a trên trấn, kiếm chút tiền nộp học phí, sinh hoạt phí, khó miễn
tiếp xúc với đám thanh niên lêu lổng ngoài xã hội.
Mặt mày nàng sưng tấy cả lên, nhưng không băng bó, chắc không
vấn đề gì lớn. Vẫn có thể đoán ra là một cô gái khá thanh tú, nhưng thân thể rất
yếu ớt, tròng mắt tròn to, song không có thần. Tính cách có vẻ rất quật cường,
bị ông nội tức tối mắng đến cẩu huyết dầm đầu, song vẫn cắn răng, không nói lời
nào.
Nhìn tình hình trong phòng, Thẩm Hoài không giở giọng quan
cách ra như thường lệ, chạy tới vỗ nhẹ lên vai tiểu Lê, nói: “Anh vừa hỏi qua
bác sĩ, thương thế bạn em ổn định hơn thầy Dương một ít, khả năng phải tĩnh dưỡng
một thời gian, nhưng chắc không có gì phải bận tâm…”
Thẩm Hoài và Trần Đan ở lại trong phòng bệnh cùng tiểu Lê một
lúc lâu, thẳng đến Dương Thành Minh hơi tỉnh lại, thăm hỏi mấy câu, xác định
thương thế hai người đã dần ổn định, mới để Thiệu Chinh lái xe đưa về.
Phía thị trấn, cục công an huyện đã phái người đến, thái độ của
Đỗ Kiến rất rõ ràng, Lỗ Tiểu Sơn bị đình chức ngay lập tức, thạm thời do chỉ đạo
viên họ Trịnh kiêm nhiệm đồn trưởng, chủ trì sự vụ thường ngày trong đồn. Lý
Phong cũng sắp xếp để đội liên phòng theo dõi điều tra cửa hàng bi-a trên trấn,
và những tụ điểm giải trí như quán game, rạp chiếu phim…
Tạm thời Thẩm Hoài không có tâm tình để hỏi mấy chuyện này…
Chuyện hôm nay tiểu Lê bị dọa không nhẹ, về nhà, Trần Đan
không dám để nàng ở một mình, giúp Thẩm Hoài nấu nước nóng đưa sang, tiện tay
ném hai hộp tránh thai vào người hắn, mắng: “Lưu manh xấu xa.”
Thẩm Hoài chỉ đành cười khổ, nhìn hai hộp trên tay không có đất
dụng võ.
Trùm chăn ngủ đến tờ mờ sáng, nghe tiếng Trần Đan đùa giỡn với
Kim tử ngoài thềm rồi xách cặp đi học. Nhìn lên chuông báo còn sớm, nắm trên
giường nghĩ nghĩ, xem làm sao lừa Trần Đan qua đây, hoàn thành nốt chuyện giang
dở hôm trước…
Bạn cần đăng nhập để bình luận