Phong Khí Quan Trường

Chương 219: Tiệc tan nhân tán


Chương 219: Tiệc tan nhân tán
Điền Gia Canh chỉ là hiếu kỳ mới đi lại xem chữ Thẩm Hoài,
nhưng tâm lý không khỏi kinh ngạc vì chữ lệ hùng hồn thương mang trải đầy trên
mặt giấy. Hắn thực tưởng tượng không ra, con trai Tống Bính Sinh mới bằng này
tuổi, lại có thể viết ra loại chữ nội liễm phong cốt, hình thần kiêm bị thế
này.
Nghe lão gia Tống Hoa nói “những người khác không cần viết nữa.”
Điền Gia Canh tự nhủ: Chắc là ông ta biết có cho đám tiểu bối Tống gia ra viết
cũng không khả năng đạt được cảnh giới tương đương thế này, so với đi ra mất mặt,
đả kích lòng tin, không bằng để bọn hắn giấu tài.
Đồng thời Điền Gia Canh cũng cảm thấy kỳ quái: Tên Thẩm Hoài
này phong mang không khỏi quá thịnh, nhìn biểu hiện của đám con cháu Tống gia
xem, hoặc kinh hoặc thẹn, hoặc xa lạ hoặc oán hận, hiển nhiên là rất bất mãn với
biểu hiện vừa rồi. Biểu hiện hôm nay của Tống Bính Sinh cũng rất lạ, đối với đứa
con tài hoa hoành dật này không hề đặc biệt thân cận, lão gia tử Tống Hoa tựa hồ
cũng khá sơ xa. Lúc thấy chữ Thẩm Hoài trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ
trong lòng nhà họ Tống còn nội tình nào khác?
Thẩm Hoài biểu hiện như vậy, những người khác đều hiểu những
tiểu bối khác trong Tống gia khó có khả năng qua nổi ải này, tự nhiên sẽ không
làm khó, trừ khen tán Thẩm Hoài chữ tốt cũng không nói gì thêm, rất nhanh đã
tán đi, ai về bàn nấy.
Điền Gia Canh đầy tâm nghi hoặc, ngồi về chỗ cũ, nhìn trong mắt
Tống Kiều Sinh lánh qua một tia không vui, thầm nhủ chắc không ta không thích
thú gì khi hai đứa con bị Thẩm Hoài che mờ u ám như vừa rồi, rốt cuộc cháu trai
với con ruột cũng có khác biệt.
Lúc Thẩm Hoài viết chữ, mực dính lên tay, phải vào phòng vệ
sinh rửa qua mới về lại sảnh, hắn cũng có thể cảm nhận được địch ý từ đám người
xung quanh song vẫn bình thản như thường, bắt chuyện hồ hởi với Tống Hồng Quân
và thư ký Điền Gia Canh, càng sẽ không để ý sắc mặt khó coi của Tống Hồng Kỳ lẫn
ánh mắt oán hận từ Tống Hồng Nghĩa.
Không quản nói thế nào, đại thọ 80 của lão gia, đối với người
trong họ Tống, đặc biệt là phận tiểu bối vừa cất bước trong đơn vị hoặc sắp đi
vào hệ thống, là cơ hội khó được để tích lũy nhân mạch, sẽ không bởi phong
quang nhất thời của Thẩm Hoài mà bị đánh đứt.
Người trong sảnh lần lượt di động, cùng theo cha chú ra kính
rượu. Không quản thân sơ, một tiếng chú mự, bác trai, bác gái này hô đi ra, về
sau có việc tìm lên cửa, dù gì cũng là tình hương hỏa.
Hai anh em Tống Hồng Kỳ, Tống Hồng Nghĩa cũng bị Tống Kiều Sinh
gọi sang, dẫn tới kính rượu nói chuyện với đám Hạ, Đới, Điền; còn Thẩm Hoài ngồi
giữa chiếu sừng sững bất động.
Đây gọi là không nhìn mặt tăng cũng nhìn mặt phật, bác hai Tống
Kiều Sinh là nhân vật kiệt xuất nhất trong thế hệ thứ hai nhà họ Tống, quan tới
chính tỉnh (bộ) cấp, phó trưởng ban tổ chức TW, là một trong những quan viên trẻ
phái thực quyền có khả năng tiến vào tập thể lãnh đạo TW. Hai anh em Tống Hồng
Kỳ, Tống Hồng Nghĩa tự nhiên sẽ khoác thêm vòng sáng càng chói mắt, ưu thế về
tư nguyên để thăng tiến càng cao.
Chẳng qua biểu hiện vừa rồi của Thẩm Hoài đã đả kích không nhỏ
đến hai anh em nhà hắn. Tuy được phụ thân kéo qua, nhưng tâm tình rất thấp, trước
mặt trưởng bối cũng không phát huy được gì nhiều.
Tống Hồng Quân làm lão đại trong đám tiểu bối, lại xuống biển
kinh thương mười năm, tuy cha mẹ hắn, cũng là đại cô cô, đại cô phụ của Thẩm
Hoài không thành đạt lắm, nhưng biểu hiện của hắn lại khá là sôi nổi, chủ động
bưng ly rượu lên xuất kích, nói chuyện cũng rất phong phú hấp dẫn.
Mọi người đều xách ly lên, đi tìm người chúc tụng, hàn huyên,
trên bàn chỉ còn thư ký Điền Gia Canh và Thẩm Hoài. Hắn cũng nhìn ra được sự
lãnh đạm của Tống Bính Sinh với Thẩm Hoài, không như vậy sẽ không thả Thẩm Hoài
ngồi trơ trọi trong trường hợp thế này, cười hỏi: “Chữ của cậu là học từ Tống
Thạch Như?”
Đối với thư ký Điền Gia Canh, Lý Cốc, Thẩm Hoài cũng mới nghe
tên, thấy hắn ước chừng 36-37 tuổi, nhưng không ai giới thiệu bối cảnh gì quá
sâu về hắn. Có điều làm thư ký cho cấp chính bộ, cấp bậc hành chính ít nhất phải
là chính xứ, Thẩm Hoài chưa đủ tư cách để xem nhẹ.
Vừa rồi Lý Cốc được Tống Hồng Kỳ bồi cùng, Thẩm Hoài không
nói với y được mấy câu, lúc này trên bàn chỉ còn hai người, mói cười hỏi: “Lý
thư ký cũng biết Tống Thạch Như?”
“Biết một chút.” Lý Cốc cười nói:
“Tôi từng cho rằng chưa tới trung niên, tốt nhất không nên học chữ lệ của Tống
Thạch Như, không ngờ chữ cậu đã hình thần kiêm bị, khiến người xưng tán a. Mấy
bài xã luận của cậu, Điền bộ trưởng xem qua cũng khen không dứt miệng, thậm chí
còn muốn tôi xuống Đông Hoa nghiên cứu, chỉ là đến sau có việc dây dưa nên
không làm được, thật không ngờ cậu lại là con trai của Tống cục trưởng…”
Thẩm Hoài thầm nhủ, lần dây dưa ấy đại khái sẽ dây dưa suốt đời
thôi? Hắn ngờ Lý Cốc chắc sẽ theo Điền Gia Canh đến Hoài Hải nhận chức, thư ký
cho bí thư tỉnh ủy tất nhiên sẽ có địa vị thích đáng trong bản đồ chính trị
Hoài Hải, không quản về sau có bởi trận thế bất đồng mà sinh vết nứt không,
nhưng lúc này Thẩm Hoài vẫn có ý hàn huyên mấy câu với Lý Cốc. Có điều Tống Hồng
Kỳ vẫn không quên nhiệm vụ bồi cùng Lý Cốc được giao, rất nhanh đã quay trở về.
Trước mặt Tống Hồng Kỳ, Lý Cốc trở nên rất trầm mặc.
Thẩm Hoài hiểu biết rất ít về các phái hệ ở TW, nhưng cũng biết
Tống gia và Điền Gia Canh tuyệt đối không cùng một chiến hào, đặc biệt là lần
này song phương cùng tranh giành ghế bí thư tỉnh Hoài Hải, chắc quan hệ đã đến
mức ác liệt, thực không nên đi lại quá gần với Điền Gia Canh, Lý Cốc.
Cái này gọi là “Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà”, có lẽ
Điền Gia Canh thực sự để ý tới sự phát triển của Mai thép, nhưng sau khi biết hắn
là con cháu Tống gia, liệu thái độ có chuyển biến hay không, Thẩm Hoài thực
không dám nghĩ kỹ, đành đi được bước nào hay bước ấy vậy.
Náo nhiệt trong yến sảnh không liên quan nhiều đến bản thân,
nhìn thời gian ở đây cũng đủ, Thẩm Hoài bèn lại gần tiểu cô nói: “Tiểu cô, đoàn
phụ trách kêu gọi đầu tư của Đông Hoa hẳn sắp xuống máy bay rồi, cháu phải đi…”
“Ít uống rượu, tối nhớ về sớm!”
Tống Văn Tuệ nói, phảng phất như dặn dò con trai.
“Vâng!” Thẩm Hoài trả lời.
“Có cần cô ra mặt mời lãnh đạo
Đông Hoa ăn cơm?” Tống Văn Tuệ lại hỏi.
“Nếu tiểu cô lấy thân phận
lãnh đạo tập đoàn điện lực Đông Nam, cháu có thể thay mặt thành phố Đông Hoa mời
tham gia hoạt động ngày mai, không biết cô có rảnh không?” Thẩm Hoài hỏi.
Theo lịch trình, chiều ngày mai Tống Văn Tuệ phải ngồi máy
bay về Giang Ninh, cũng không biết bộ Điện lực hay phía lão gia có việc gì tìm
nàng không nữa.
Tống Văn Tuệ nói: “Nhìn tình hình cái đã!” Nàng cũng biết nếu
anh tư không đích thân mời, người làm cô như nàng ra mặt có khi lại khiến đám
quan viên ở Đông Hoa suy đoán gì đó bất lợi cho Thẩm Hoài không chừng.
Thẩm Hoài định khẽ khàng rời đi, lại bị Tống Hồng Quân nhìn
thấy, hắn đuổi theo hỏi: “Thẩm Hoài, sao sớm rời đi vậy? Không sang chỗ lão gia
nữa à?”
“Hôm nay ở địa phương có quan
viên lên BK, tôi không thể trốn không lộ diện được. Hơn nữa bên này chắc cũng hết
chuyện của tôi rồi.” Thẩm Hoài nói.
« Vậy cầm xe tôi mà đi! » Tống Hồng Quân lấy chìa khóa ra đưa
cho Thẩm Hoài.
« Sợ không đi được! » Chiếc Cadillac của Tống Hồng Quân quá
chói mắt, Thẩm Hoài cười cự tuyệt, nói: « Địa phương uống rượu dữ lắm, đến tối
không biết còn đứng vững mà về không nữa! »
“Giờ tôi cũng không thể lái
xe; để tôi gọi tài xế đưa cậu đi.” Tống Hồng Quân nói.
Phong Trạch viên là một trong những nhà hàng chiêu đãi cao cấp
ở thủ đô, bản thân là đơn vị cấp ti cục, có xe lễ tân cao cấp. Tống Hồng Quân
không cho Thẩm Hoài cự tuyệt, chạy ra tìm người phụ trách, muốn hắn sắp xếp xe
cho Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài liên hệ với chủ nhiệm nhà khách Đông Hoa Trần Binh
một tiếng, biết hắn vừa xuất phát ra sân bay, liền trực tiếp ngồi xe đuổi đến
sân bay luôn…
********************************************
Lúc này Điền Gia Canh cũng cáo từ rời đi, do Tống Bính Sinh
đưa tiễn, mới ra đến bậc thềm đại đường thì thấy Thẩm Hoài ngồi xe vọt qua.
Thẩm Hoài đang mải nghĩ chuyện, không chú ý thấy bọn hắn; Điền
Gia Canh nhìn sang Tống Bính Sinh một cái, mặt hơi thẫn ra, không có phản ứng
gì đặc biệt. Hắn cũng không nói gì thêm, đợi tài xế lái xe lại, liền luồn vào
trong, rời khỏi Phong Trạch viên.
“Cha con Tống cục trưởng thật
thú vị!” ngồi trong xe, Lý Cốc nhịn không nổi bình phán.
“Thẩm Hoài là con trai vợ trước
Tống Bính Sinh?” Điền Gia Canh hỏi.
“Ừ!” Lý Cốc gật gật đầu, nói:
“Nghe nói Tống cục trưởng có một con trai học bên Pháp, trước nay tôi chưa có
cơ hội gặp mặt, bình thời cũng không nghe Tống cục trưởng nhắc qua. Không ngờ cậu
ta đã về nước mấy năm nay rồi, còn làm cả tổng giám đốc Mai thép nữa, đúng là
không ngờ được a…”
Bắt đầu từ bộ Cơ giới Nông nghiệp, Lý Cốc và Tống Bính Sinh
đã cộng sự gần mười năm.
Tuy chỉ ngăn ngắn nửa năm Tống Bính Sinh đã xoải liền hai bước,
kéo ra chênh lệch hai bên, nhưng trước đây Lý Cốc không kém Tống Bính Sinh bao
nhiêu, quan hệ tư nhân không phải là ít, đối với tình hình Tống gia cũng hiểu
rõ sâu hơn Điền Gia Canh một chút.
Cả Lý Cốc cũng không biết đến sự tồn tại của Thẩm Hoài, đủ biết
Tống Bính Sinh không để ý đến đứa con này mức nào rồi. Có lẽ đây cũng là nguyên
nhân khiến hôm nay Thẩm Hoài lộ rõ phong mang.
“Đi về cậu tìm lại mấy bài xã
luận của Thẩm Hoài rồi đưa cho tôi.” Điền Gia Canh nói: “Rất nhiều quan điểm học
thuật của cậu ta rất có giá trị. Tôi nghĩa trừ lý luận vững chắc ra, năng lực
công tác thực tế của hán chắc sẽ không yếu.”
“Ừ!” Lý Cốc gật gật đầu, lại
nói: “Có điều Thẩm Hoài rốt cuộc là con trai Tống cục trưởng.”
Thư ký cấp thấp chỉ làm công tác hầu hạ, mà thư ký trình độ
cao còn phải đảm nhiệm thêm vai quân sư, cố vấn. Cũng không phải Lý Cốc cố ý
đánh áp Thẩm Hoài, nhưng hắn không thể không nhắc nhở Điền Gia Canh một ít quy
tắc thực tế mà ông ta không thể vi phạm.
Điền Gia Canh gật gật đầu, cho hắn hắn lấy Thẩm Hoài và Mai
thép làm cọc kết nối, Tống gia cũng sẽ không lĩnh tình, thậm chí có khi phản
tác dụng, mới nói: “Rất nhiều quan điểm trong xã luận và kinh nghiệm ở Mai thép
của hắn khá là then chốt đối với tình hình phát triển kinh tế hiện tại ở Hoài Hải.
Nếu chúng ta không trực tiếp làm chuyện này, cậu cảm thấy Tống Bính Sinh, Đàm
Khải Bình sẽ làm hay không?”
“Khó nói!” Lý Cốc nói rằng:
“Cho dù giữa cha con Tống cục trưởng và Thẩm Hoài không có khúc mắc, cho dù Tống
gia rất xem trọng Thẩm Hoài, nhưng hắn còn quá trẻ, tôi nghĩ Tống gia chưa hẳn
sẽ để hắn quá lộ phong mang vào lúc này…”
“Phong mang quá lộ, lợi bất cập
hại!” Điền Gia Canh thở dài một hơi, nói: “Đúng vậy, không thể quá nóng vội được!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận