Phong Khí Quan Trường

Chương 336: Mẹ con bình an


Chương 336: Mẹ con bình an
Mấy người Thẩm Hoài chạy đến bệnh viện, đưa Hùng Đại Ny vào
phòng cấp cứu kiểm tra tình hình, sau đó rất nhanh liền được chuyển vào phòng
phụ sản tiến hành mổ đẻ.
Bệnh viện Đông Hoa là bệnh viện lớn nhất thành phố, trước đây
Hùng Đại Ny toàn kiểm tra thai sản ở đây, báo họ tên một cái liền trực tiếp đẩy
thẳng vào phòng mổ, không gặp bất cứ vấn đề gì.
Hùng Đại Linh lo lắng đến quên cả trời đất, đi đi lại lại
không chút chủ ý, mặt hù đến trắng bệch… Có ai ngờ được chạy đi bắt gian một
chuyến lại khiến chị gái mình sinh non thế này.
Thẩm Hoài nghe bác sỹ phòng cấp cứu chuẩn đoán chỉ là vỡ nước
ối, thầm nhủ may mà đưa đến kịp thời, tình hình còn trong vòng khống chế. Thấy
Hùng Đại Linh hoảng loạn không biết xoay xở, hắn bèn đi ra ngoài gọi điện cho
Hùng Đại Linh, để vợ chồng ông ta đến bệnh viện thăm con.
Bênh viện Đông Hoa chỉ cách túc xá phủ thị chính hai con phố,
vợ chồng Hùng Văn Bân nhận được điện thoại, rất nhanh liền đã chạy đến nơi.
Lúc đuổi tới phòng phụ sản, chợt nghe thấy tiếng khóc trẻ con
từ trong phòng mổ truyền ra…. Nhất thời không thấy bác sỹ đi ra, Hùng Đại Linh
bị dọa ngây người, Thẩm Hoài phải đứng ra giải thích tình hình cho vợ chồng
Hùng Văn Bân: “Trên đường đi Đại Ny bị vỡ nước ối, bác sỹ nói đứa bé đã đủ
tháng nên có lẽ không vấn đề gì…”
Hùng Văn Bân bị dọa không nhẹ, nghe Thẩm Hoài nói vậy mới hơi
an tâm, lại thấy con gái ngồi bên cạnh, nhịn không nổi bực mình quát mắng: “Trời
đêm hôm lạnh thế này, hai con chạy loạn trên phố làm cái gì? Từng này tuổi đầu
rồi, sao vẫn chưa khiến bố mẹ yên tâm thế hả?”
Hùng Đại Linh bị kích động đến đủ sặc, nghe tiếng khóc của trẻ
con từ phòng mổ truyền ra, thần kinh lại banh chặt lên, không biết chị gái có
việc gì hay không, ngồi ngẩn ra đó, lại thêm bị ba quát mắng, không nhịn nổi
khóc lớn, nói:
“Con cũng đâu ngờ được, hồi
chiều đến nhà bạn ở Huệ Hồng tân thôn chơi, thấy Chu Minh và một người phụ nữ nữa
vào trong căn nhà đối diện rất lâu mà không thấy ra. Mới đầu con cũng không
nghĩ nhiều, đến sau về nhà thấy chị đang gọi điện với Chu Minh, anh ta nói tối
nay bận ăn cơm với đại biểu của Fuji, con mới không nhịn được kể chuyện này cho
chị. Chị bắt con dẫn đến đó, vào phòng thì thấy Chu Minh và người phụ nữ kia
đang nằm trên giường, không mặc đồ áo gì cả… Con không ngờ chị sẽ bị kích động
đến thế, trên đường về chị la đau bụng rồi nằm vật xuống đường… Nếu không phải
gặp được Thẩm Hoài… con không biết chuyện sẽ thế nào nữa.”
Hùng Đại Linh một năm một mười nói rõ hết sự tình, Thẩm Hoài
ngấm ngầm lau mồ hôi, may mà lúc này tâm thần Hùng Đại Linh đang hoảng loạn,
không liên tưởng được quá nhiều, còn tưởng rằng vừa khóe đụng phải mình giữa đường.
Thầm nhủ đợi nàng bình tĩnh lại, rốt cuộc sẽ có lúc nhìn ra sơ hở, ơn trời là
nàng không thấy được Chu Dụ, cũng không cần bận tâm sẽ có ảnh hưởng gì quá lớn.
Hùng Văn Bân không ngờ chính chuyện này mới là nguyên nhân
kích thích con gái sinh non, sắc mặt tức thì xanh đen, bực đến cả người run
lên..
Bạch Tố Mai mặt mũi trắng bệch, vừa thương vừa hận, có điều
lúc này không thể tìm Chu Minh đối chất, chỉ có thể giậm chân mắng nhiếc: “Đây
không phải gây nghiệt ư, đây không phải gây nghiệt ư?”
Lúc này bác sỹ phụ trách ca mổ đi ra, là một phụ nữ chừng 50
tuổi, nói: “Gia đình yên tâm, mẹ con bình an!” Lại thấy sắc mặt đám người Hùng
Văn Bân ai cũng khó coi, còn tưởng bận tâm đến sản phụ, bèn nói: “Không cần bận
tâm, đột nhiên vỡ nước ối là bình thường, đứa bé đã đủ tháng, chỉ cần đưa đến bệnh
viện kịp thời thì không vấn đề gì đâu. Có điều tâm tình sản phụ không được ổn định,
gia đình chú ý an ủi một cái; còn nữa, nhớ làm nốt thủ tục nằm viện…”
Đối với bác sỹ, những chuyện thế này ngày nào cũng có, chỉ
cho rằng sản phụ và gia đình bị dọa sợ, không quên an ủi một tiếng rồi mới rời
đi, đem chuyện còn lại giao cho hộ sĩ làm…
Vừa rồi Thẩm Hoài đưa Hùng Đại Ny đến thẳng phòng cấp cứu,
thuận lợi chuyển sang phòng phụ sản, tiếp theo tất nhiên còn phải làm thủ tục nằm
viện, ở đây một đoạn thời gian để đợi sản phụ và đứa bé ổn định mới có thể xuất
viện.
Thấy người nhà Hùng Văn Bân vẫn không có phản ứng, hắn bèn đứng
lên nói: “Để tôi xuống đó làm thủ tục.”
Lúc này Hùng Văn Bân mới hồi thần, giọng khô chát nói: “Để
tôi đi được rồi!”
Trong nhà xảy ra chuyện mất mặt, đương nhiên Hùng Văn Bân
không hy vọng bị Thẩm Hoài thấy được; song lại không thể không cảm tạ Thẩm Hoài
kịp thời đưa con gái lên bệnh viện cấp cứu. Trong lòng ông ta còn đang bực đến
điên người vì hành vi hỗn trướng của Chu Minh, cũng rất đau lòng cho tao ngộ của
con gái; cứ thế trầm mặc đi xuống phòng thu phí làm thủ tục.
Thẩm Hoài ở lại với Bạch Tố Mai, Hùng Đại Linh thì cũng không
tiện, bèn đi theo Hùng Văn Bân xuống tầng làm thủ tục.
Tuy là dịp năm mới nhưng khoa sản của bệnh viện vẫn chen chúc
toàn người là người, lúc này cả phòng bệnh thường cũng không có giường trống.
Theo trình tự thông thường, Hùng Đại Ny còn phải nằm đợi ngoài hành lang, đến
ngày mai có sản phụ ra viện mới có giường được.
Hùng Văn Bân không phải là người thích lợi dụng đặc quyền,
nhưng chuyện liên quan đến con gái, lại xảy ra trong tình trạng này, không thể
để xảy ra thêm điều gì ngoài ý được, bèn trực tiếp cầm thẻ công tác trong thị ủy
ra.
Thân phận phó chánh văn phòng rất có tác dụng, trọn cả văn
phòng khoa lập tức sốt sắng cả lên.
Phó viện trưởng trực ban đêm nay không biết nghe được tin báo
từ đâu, vừa đi vừa mặc áo blue, chạy lại hỏi thăm: “Khoa phụ sản bên này không
còn giường trống nữa, để tôi tạm thời sắp xếp một gian bên lầu nam, rồi phân
phó chủ nhiệm khoa đến đó trực ban… Hùng bí thư trưởng, anh xem sắp xếp thế được
chưa?”
“Cảm ơn, cậu cứ làm việc của
mình đi, không cần đặc biệt chiếu cố chúng tôi.” Hùng Văn Bân nói, bắt tay với
phó viện trưởng một cái, rồi chạy về khoa sản, để đám bác sỹ, hộ sĩ đưa con gái
và cháu gái vừa sinh chuyển đến lầu nam, nơi dành cho cán bộ cao cấp thành phố.
Thẩm Hoài chạy trước chạy sau giúp đỡ, thuốc tê trên người
Hùng Đại Ny tuy chưa tiêu nhưng nàng bất thời lại nhíu mày, nước mắt tràn ra, đầu
ngoảng sang một bên, nửa phiến gò má ướt sủng toàn nước mắt.
Có hộ sĩ không hiểu ngọn nguồn, kéo Thẩm Hoài lại sát giường
bệnh, quở giọng phân phó: “Làm chồng mà chạy loạn thế à, qua đây bắt lấy tay cô
ấy. Thuốc tê hơi ít, đợi lát nữa tiêu hết thì còn đau nữa…”
Thẩm Hoài cười nói: “Ba đứa bé có việc không về kịp, không biết
tôi có vét được cái chức danh cha nuôi không đây….”
Nhắc đến Chu Minh, sắc mặt người nhà Hùng Văn Bân càng thêm
khó nhìn, nhưng lại không thể để sự tình làm lớn lên, đành ngậm miệng không nhắc
gì đến người kia cả.
Người khác thấy thần tình nghiêm túc của người nhà Hùng Văn
Bân đều rất kỳ quái, nhưng sau khi biết thân phận ông ta, cô hộ sĩ lại sợ mấy lời
vô tâm lúc nãy khiến người ta không thoải mái, tâm lý thấp thỏm bất an, sắp xếp
gọn gàng phòng bệnh xong bèn khẽ khàng lui ra trước.
Thẩm Hoài không tiện bỏ đi ngay, nhưng vì tránh miễn lúng
túng, bèn đứng ra một bên, ôm đứa bé lên, chuyên tâm giúp bọn họ chiếu cố đứa
nhỏ.
Bé gái an toàn, nhờ đến bệnh viện kịp thời nên không có vấn đề
gì, lúc mới sinh còn khóc ré cả lên, có vẻ khá khỏe mạnh; lúc này đã được tã
lót bọc kín, chỉ lộ ra khuôn mặt phấn hồng, nhìn rất đáng yêu; lúc nãy hộ sĩ vừa
cân xong, 5 cân 8 lượng (cân TQ), sinh non hơn nửa tháng, may mà hết thảy đều
bình thường.
Thẩm Hoài cười nói với Hùng Đại Linh: “Đứa bé đáng yêu thật,
đợi cô nương lớn rồi, nhất định sẽ giống mẹ, giống dì, là đại mỹ nữ a…”
Nhìn cháu gái vung vung tay nhỏ, tâm lý Hùng Đại Linh cũng nhẹ
nhàng ra không ít.
Tuy người nhà Hùng Văn Bân hận Chu Minh đến tận cốt tủy,
nhưng điều trọng yếu lúc này là sự bình an của mẹ con Hùng Đại Ny, thấy đứa bé
giờ đã ngủ ngon lành, tâm lý như được an ủi phần nào.
Bạch Tố Mai ôm đứa bé lại, đi đến bên người con gái, xổm xuống
cho nàng nhìn đứa bé, an ủi nói: “Việc thương tâm đừng nên suy nghĩ nhiều, con
xem Niếp Niếp đáng yêu không, giống hệt con với Đại Linh hồi nhỏ…”
Hùng Đại Ny mở mắt ra, nước mắt còn vương đầy trên má, nàng nỗ
lực quay đầu nhìn con gái nhỏ, mắt rưng rưng….
Sự tình xảy ra quá đột ngột, vừa nghe được điện thoại báo
tin, vợ chồng Hùng Văn Bân gấp gáp chạy tới, không mang theo cái gì cả, lúc này
mới gọi con gái lại, dặn về nhà đưa sữa bột, bình sữa, đồ trẻ con và quần áo đồ
dùng hàng ngày lên cho bệnh nhân…
“Để tôi đưa Đại Linh đi một
chuyến.” Thẩm Hoài thấy vậy bèn chủ động đề ra đưa Hùng Đại Linh về dọn đồ lên
Thẩm Hoài lái xe đưa Hùng Đại Linh về túc xá phủ thị chính lấy
đồ, nửa đường thì nhận được điện thoại của Chu Dụ, hỏi tình hình Hùng Đại Ny thế
nào rồi; Thẩm Hoài đáp ngắn gọn: “Mẹ con bình an, anh đang đưa Đại Linh về nhà
lấy đồ.”
Bên kia đầu dây Chu Dụ yên tâm cúp máy… Hùng Đại Linh ngồi
bên cạnh, ngước mắt nhìn Thẩm Hoài, hỏi: “Chị Trần Đan à?”
Thẩm Hoài hơi sững, thiếu chút đâm xe vào biển trạm xe bus, đợi
bình tĩnh lại, hơi tránh ra tròng mắt Hùng Đại Linh, cũng không biết nàng muốn
hỏi ai đang gọi điện thoại hay là ai trên xe lúc tối, do dự một lúc mới cố vờ hồ
đồ nói: “Không phải!”
Sau đó Hùng Đại Linh sa vào trầm mặc, không hỏi thêm câu nào.
Thẩm Hoài khẽ than, đi mãi bên sông rốt cuộc cũng có lúc ướt giày, chỉ là không
biết nàng có nhận ra Chu Dụ không?
Lấy đồ xong, Thẩm Hoài và Hùng Đại Linh quay lại bệnh viện,
đi lên tầng, thấy Tô Khải Văn đang đứng trước cửa phòng bệnh nói chuyện với
Hùng Văn Bân
Thấy Thẩm Hoài và Hùng Đại Linh chạy lại, Tô Khải Văn khá là
kinh ngạc, hỏi: “Thẩm Hoài, sao cậu ở đây? Không phải hôm nay mới về từ BK à?”
Hắn còn tưởng Thẩm Hoài mới từ BK về đã đến ngay chỗ Hùng Văn Bân
Tô Khải Văn đột nhiên xuất hiện, Thẩm Hoài cũng cảm thấy kỳ
quái.
Hùng Văn Bân không khả năng đem chuyện con rể ngoại tình khiến
con gái sinh non rêu rao lung tung được; Tô Khải Văn xuất hiện tại đây, khả
năng lớn nhất là Chu Minh đã biết chuyện của Hùng Đại Ny ở bệnh viện, nhưng lại
sợ chuyện bị làm lớn lên, mới hoặc là trực tiếp chủ động báo cáo cho Đàm Khải
Bình, hoặc là hướng Tô Khải Văn cứu viện, để họ Tô qua đây xem xét động tĩnh….
Thẩm Hoài bất động thanh sắc nói: “Vừa khóe thôi, lúc tôi lái
xe qua cổng tiểu khu Huệ Hồng thì thấy chị em Đại Linh mới đưa bọn họ tới bệnh
viện…” Nhưng nhìn sắc mặt hồ nghi của Tô Khải Văn, Thẩm Hoài biết hắn không tin
sự tình sẽ trùng hợp thế này, cũng mặc kệ cho hắn thích nghĩ thế nào thì nghĩ,
dù sao hắn có ngờ cả buổi cũng đoán không nổi chân tướng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận