Phong Khí Quan Trường

Chương 929: Qua sông.


Chương 929: Qua sông.
Ngày hôm sau Tạ Chỉ tạm thời gác chuyện của công ty sang một
bên, ở lại Từ Thành, buổi trưa lôi kéo Tạ Đường cùng cô dạo phố, đến bốn giờ
chiều nhận được điện thoại của anh trai mình.
Tạ Thành Giang bên kia đã gọi điện cho Tống Hồng Quân, hẹn đến
tối qua sông, đến Chử Nam gặp mặt ăn cơm.
Giang Bắc là khu thành thị chính của Từ Thành, còn khu kinh tế
Chử Nam mấy năm qua được Từ Bái thúc đẩy phát triển rất tốt, cơ sở lọc dầu Chử
Nam và các xí nghiệp khác của Mai thép chuyển đi, một số doanh nghiệp nước
ngoài lại tiến vào, hai năm nay đã hỗ trợ tăng trưởng kinh tế của Từ Thành rất
lớn, nhưng xây dựng khu đô thị Chử Nam rất lạc hậu, ngoại trừ con đường trung
ương mà Ban Quản lý đóng ra, thậm chí tìm một quán rượu trên đường cũng đều
không có, có một số khách sạn và nhà nghỉ,nhưng tiêu chuẩn đều rất bình thường.
Cho dù sau khi Thẩm Hoài đến Từ Thành, phải bớt chút thời
gian đi thanh tra tình hình sản xuất lọc dầu Chử Nam, tối ăn cái gì, cũng chỉ
phải đến Giang Bắc.
- Sao lại hẹn đến Chử Nam ăn cơm vậy?
Tạ Chỉ kỳ lạ hỏi.
- Anh mời họ đến Trà Viên ăn cơm, nhưng bọn họ ai cũng đều ở
Chử Nam, nói rằng rất bận, đến lúc đi được thì sợ trên đường sẽ kẹt xe, qua
sông không tiện, nên bảo chúng ta qua sông đến bờ Nam.
Tạ Thành Giang nói.
Trà Viên mà Tạ Thành Giang nhắc đến là một tòa hội sở ở phía
Nam núi Dã Bách do Kim Đỉnh đầu tư.
Núi Dã Bách là dãy núi tây, không cao lắm, đỉnh cao nhất cũng
có hai trăm mét, nằm giao giới khu vực Hoa Sơn và huyện Tây Lĩnh, cách trung
tâm thành phố khoảng hai mươi km, không xa lắm, là đồi chè nổi danh của Từ
Thành.
Hai năm trước thành phố xây dựng khai thác cảnh đẹp ở núi Dã
Bách làm, bản thân Tạ Thành Giang tại Trà Viên này nắm giữ ba bốn trăm mẫu đất.
Sau khi công ty bất động sản chính thức thành lập, đã xây dựng một toà hội sở
trong Trà Viên, chuyên môn dành để chiêu đãi Hoài Năng cùng nội bộ Kim Đỉnh.
Tạ Chỉ đứng thử đồ trước gương của trung tâm mua sắm, cầm điện
thoại gõ gõ vào trán, nghĩ không ra Tống Hồng Quân, Thẩm Hoài làm thế nào đòi
khăng khăng qua sông gặp mặt ăn cơm, lại hỏi anh trai cô:
- Anh đã gọi điện cho Tô Khải Văn nói qua chuyện này chưa?
Sau khi Thẩm Hoài đến Từ Thành, chỉ để kiểm tra tình hình sản
xuất của các cơ sở lọc dầu Chử Nam, không cần phải trì hoãn quá lâu, trong lòng
thầm nghĩ, lẽ nào động tác tiếp sau của Mai thép tác không ở khu đô thị, mà ở bờ
Nam?
Tô Khải Văn lúc này đảm nhiệm Phó bí thư đảng công uỷ khu
kinh tế Chử Nam, Phó Chủ nhiệm Ban quản lý khu viên, nếu như Thẩm Hoài có tác động
như thế nào ở đất Chử, có biến động gì, phía bên bọn họ cũng chỉ có Tô Khải Văn
có khả năng nhất phát hiện ra đầu manh mối đầu tiên.
Tạ Thành Giang hiển nhiên cũng suy xét qua vấn đề này, nói
trong điện thoại:
- Anh vừa gọi điện cho Tô Văn Khải, những người trong bộ máy
đảng công uỷ không thấy gì khác thường cả…
Tạ Chỉ suy nghĩ việc Thẩm Hoài giữ bí mật chặt chẽ, chủ yếu
là đề phòng tin tức bị rò rỉ ra ngoài khiến cho Dung Tín biết trước, mà bọn họ
hiện tại đều công khai hẹn bên này sang sông đến bờ Nam gặp mặt ăn cơm, vậy rất
có thể nói rõ bọn họ chuẩn bị có hành động rồi, tin tức có thể công bố ra ngoài
rồi.
Từ lúc Dung Tín chính thức tham gia dự án Tân Giang, cùng Mai
thép tranh giành quyền chủ đạo xây dựng vòng tròn thương mại Tân Giang thì cũng
qua thời gian mười ngày, lại thêm mười ngày nữa chính là tết âm lịch, rất khó
tưởng tượng Thẩm Hoài trong thời gian ngắn như vậy đã tiếp tục có tác động tìm
được điểm neo mới cho Mai thép ở Từ Thành.
Tuy nhiên, nói đi cũng nói lại, Mai thép rút khỏi vòng tròn
thương mại Tân Giang, mặc dù từ trong việc chuyển nhượng địa điểm nhà máy lọc dầu
cũ cũng đạt được một ít nguồn vốn, nhưng trước đó cũng đã đầu nhập vào vòng
tròn thương mại Tân Giang một ít tiền vốn, ngoại trừ mời tập đoàn Trường Thanh
hợp tác xây dựng khách sạn năm sao, xây dựng trung tâm thương mại tổng hợp tự
do đại hình ở khu đất Tân Giang ra, Tống Hồng Quân ở Hongkong cũng đã tiếp xúc
cùng nhiều nhà đầu tư vì dự án Tân Giang, trên ý định thu hút đầu tư tích cực.
Hiện tại Mai thép từ bỏ dự án Tân Giang, nhưng nếu như không
muốn nói công việc thời gian trước lãng phí, đồng thời phải đảm bảo Hùng Văn
Bân sau khi đến Từ Thành đứng vững gót chân, động tác tiếp sau cũng quả thật cần
phải nhanh.
- Vậy thì anh gửi địa chỉ chỗ ăn cơm cho em, đợi một lát em
cùng Tạ Đường đến thẳng đó.
Tạ Chỉ cũng chỉ có thể nói trước như vậy, sau đó cúp điện thoại.
Tạ Đường ở trong phòng thay đồ mặc một chiếc váy đi ra, nhìn
Tạ Chỉ chau nhẹ đôi mày thanh tú, hỏi:
- Sao vậy?
- Không có gì, đợi một lát chúng ta qua sông ăn cơm.
Tạ chỉ nói.
- Xa vậy.
Tạ Đường trước đó vẫn muốn đến Trà Viên ăn cơm, khá háo hức,
dù sao không cần cùng người xa lạ chào hỏi gì, lúc này nghe nói phải sang sông
đi ăn cơm, cũng có chút lùi bước.
- Cũng không cần em lái xe, em nhất định phải đi, bằng không
chị sẽ quá chán.
Tạ Chỉ kéo Tạ Đường, để đi cùng với mình đi qua sông.
Tạ Chỉ hơi chút xấu hổ khi gặp Thẩm Hoài, trong lòng cũng thấp
thỏm, không biết Thẩm Hoài sẽ có thái độ thế nào với mình mới nghĩ đến đã kéo Tạ
Đường đi cùng.Nhưng nghĩ đến chuyện của Tạ Đường trước kia, Tạ Chỉ lại cảm thấy
cú nện gạt tàn vào Thẩm Hoài là không oan, cho dù trước đây đối mặt Thẩm Hoài,
về mặt tâm lý cũng không bị vây ở thế bất lợi.
- Được rồi.
Tạ Đường ứng phó không được với Tạ Chỉ, miễn cưỡng đồng ý.
Từ Từ Thành qua sông chỉ có một cây cầu lớn, còn là cầu sử dụng
cho quốc lộ, đường sắt kết hợp từ đầu những năm bảy mươi.
Cầu quốc lộ cũng chỉ có bốn làn đường, mặc dù hôm nay là cuối
tuần, nhưng khó tránh lúc chạng vạng tối giao thông giờ cao điểm sẽ bị kẹt, xem
địa chỉ mà anh cô đã gửi,Tạ Chỉ liền kéo Tạ Đường lên xe đi qua sông.
Thật không may, lúc qua cầu lúc có hai chiếc xe ở làn giữa xảy
ra va chạm, chắn giữa hai làn đường không thể nào qua được.
Bất kể là ở phía Nam qua sông hay là ở phía Bắc đến khu đô thị
đều chỉ chừa một làn xe cho xe cộ qua lại. Cây cầu 4 km mà chạy xe hết gần một
tiếng, đợi đến khi trời tối hẳn, Tạ Chỉ và Tạ Đường mới chậm rãi chạy xe đến bờ
Nam, trong lòng bức bối, lại ăn cơm ở bờ Nam mà do Thẩm Hòa và những người khác
định chỗ, trong lòng trách thầm.
Gọi điện thoại xong, Tạ Chỉ mới biết anh cô mới xuất phát trước
bọn cô năm phút nhằm bị ùn tắc giao thông trên cầu, đã đến địa điểm hẹn rất sớm
gặp Thẩm Hoài và mọi người rồi.
Chỗ hẹn gặp ăn cơm tên là Bạch Nhạn Cơ, là một địa điểm khá
thu hút của Từ Thành, chỉ là nằm vị trí ở bờ Nam, lệch hướng với khu đô thị của
Từ Thành, ấn tượng của người dân Từ Thành đó là nơi ở nông thôn, nhân khí không
thể nào đủ.
Tạ Chỉ chưa từng đến Bạch Nhạn Cơ, nhưng Tạ Đường đã từng
cùng bạn học đến đây chơi, cô chỉ đường cho Tạ Chỉ chỗ đậu xe khi xuống cầu, đi
bộ dọc theo bờ sông về phía Đông ba bốn km, đi qua một thị trấn, ở phía đông của
thị trấn sẽ có thể nhìn thấy Bạch Nhạn Cơ.
Một núi đá nhỏ cao chót vót đứng sừng sững một mình trên bãi
sông, không cao đến một trăm mét, nhưng diện tích khá lớn, trong màu đen ngòm của
bóng đêm có đường nhựa lượn quanh chân núi đi lên.
Có lẽ là nguyên do khu vực gần đó khó thấy được, tối không có
đèn đường dọc đường, thay vào đó dựa vào ánh đèn của mỗi chiếc đèn sừng sững
trên sườn núi cách nhau hơn mười mét trên núi chiếu lại, dọc đường có thể thấy
được một vài nhà thờ, ni viện xây dựng theo phong cách cũ, đỉnh núi đối diện bờ
bến Vọng Giang Các, lúc Tạ Đường trước đó đến chơi vẫn là điểm tham quan, lúc
này đã đổi thành quán cơm.
Lái xe vào sân, Tạ Chỉ thấy xe của Hùng Văn Bân cũng ở đấy.
Thẩm Hoài ở Hà Phổ phá vỡ các phân loại đăng ký xe công vụ,
nhưng Hùng Văn Bân đến Từ Thành chỉ đảm nhận chức Phó thị trưởng thường vụ, đi
xe gì cũng phải tuân theo các quy định cũ, cho nên biển số xe chuyên dụng của
ông rất dễ nhớ. Ngoại trừ xe của Hùng Văn Bân, còn có hai chiếc xe công vụ của
Từ Thành, Tạ Chỉ cũng không nhận ra được.
Tạ Đường vẫn sợ tiếp xúc với người lạ, thấy hai ba chiếc xe
công vụ đậu trong sân, trong lòng có chút ngang bướng, theo bản năng nắm chặt
tay Tạ Chỉ.
Thư ký của Tạ Thành Giang Đinh Cần là một cô gái cao gầy đeo
kính, mặc một chiếc áo khoác kaki, vừa vặn che kín bờ mông, chiếc quần đen bó
sát người, che phủ đôi chân nhỏ thẳng thon dài, da trắng, là một cô gái trẻ tuổi
xinh đẹp lại giỏi giang, nhìn thấy xe của Tạ Chỉ, Tạ Đường đến, nhiệt tình đến
tiếp đón, nói:
- Hai người bị kẹt xe trên đường đúng không? Tạ tổng, bí thư
Thẩm đã đến từ sớm rồi…
Đinh Cần và Tạ Chỉ mời Phùng Ngọc Chi mời làm trợ lý công ty,
là bạn học tốt nghiệp cùng khóa tại trường đại học Hoài Công, quan hệ của hai
người không tệ, cũng cùng nhận lời mới đến tập đoàn Hải Phong làm việc, sau đó
Đinh Cần lại cùng anh trai cô vào tập đoàn Kim Đỉnh, tuổi còn rất trẻ, nhưng
cũng coi như là nguyên lão của Kim Đỉnh.
Theo lý mà nói, Phùng Ngọc Chi phải giữ miệng chặt chẽ, không
thể đem chuyện cô say rươu đánh Thẩm Hoài nói lung tung, nhưng thấy Đinh Cần
khi nhắc đến “bí thư Thẩm” thì khóe miệng hơi nhếch lên, khó tránh Phùng Ngọ
Chi có khả năng trước mặt cô ấy lỡ miệng lộ chuyện. Nghĩ đến đây, Tạ Chỉ không
kìm nổi hơi chau đôi mày thanh tú lại.
Tạ Chỉ biết Đinh Cần là cô gái khá có tâm kế, chị dâu của cô
rất không ưa Đinh Cần, thậm chí căm ghét, nhưng anh trai cô vẫn cần dùng Đinh Cần
làm việc cho mình. Tạ Chỉ cũng không có thiện cảm gì với Đinh Cần, gặp nhau thì
chỉ gật đầu hời hợt chào, sau đó cùng Tạ Đường đi đến ngôi nhà gỗ đối diện hướng
phía bắc.
Leo mười bậc thang lên lầu ba, Tạ Chỉ mới phát hiện ra người
tối này đến đây ăn cơm nhiều hơn so với trong tưởng tượng của cô, không chỉ có
Tô Văn Khải cũng ở đó, mà nghe giới thiệu, lúc các cô lên lầu, người đàn ông
trung niên béo mập đang nhiệt tình hàn huyên cùng Hùng Văn Bân là bí thư đảng ủy
công uỷ khu kinh tế mới Chử Giang Tào Chính Giang.
Tạ Chỉ biết anh của cô gọi điện cho Tô Khải Văn hỏi thăm hành
động của Thẩm Hoài, Tống Hồng Quân và những người khác mấy ngày nay ở Chử Nam,
nhưng cũng không hề nói Tô Khải Văn cũng sẽ cùng đến ăn cơm. Xem ra, Tô Văn Khải
hẳn là cùng Tào Chính Giang đến đây.
Mà Tào Chính Giang hiển nhiên cũng không phải đúng dịp gặp gỡ
để chạy đến chào hỏi, trông có vẻ là được Hùng Văn Bân hoặc Thẩm Hoài cố ý hẹn
đến đây ăn cơm, chỉ có điều trước đó Tô Văn Khải không hay biết chuyện gì,
không rõ tình cảnh lắm.
Tạ Chỉ trước kia chưa từng gặp Tào Chính Giang, nhưng biết
anh ta cùng Quách Thành Trạch đều là sau khi Từ Bái đến Từ Thành đã được đề bạt
thu hút đầu tư phát triển ở Chử Nam. Quách Thành Trạch sau khi đến đảm nhận chức
Phó thị trưởng Từ Thành, lại được điều đến Đông Hoa đảm nhiệm chức Phó bí thư
Thành ủy, thị trưởng. Sau khi Tào Chính Giang tiếp nhận vị trí của Quách Thành
Trạch, đã giữ vị trí bí thư đảng công ủy khu kinh tế mới Chử Nam cũng đã ba
năm.
Nếu như không phải kinh nghiệm lý lịch của Tào Chính Giang
chưa đủ, đồng thời lại là Bí thư Tỉnh ủy Chung Lập Dân đề cử Hùng Văn Bân đến Từ
Thành, vị trí của Phó thị trưởng thường trực Từ Thành rất có thể chính là Tào
Chính Giang.
Tạ Chỉ cũng không rõ Tào Chính Giang rốt cuộc là cư xử như thế
nào để tranh giành với Hùng Văn Bân đã chiếm được vị trí Phó thị trưởng thường
trực, chẳng qua con đường chính trị của Từ Bái đang lên đến đỉnh cao, hành động
của Từ Bái đều xem trọng sạch sẽ, lòng dạ cùng tầm nhìn của Tào Chính Giang có
lẽ sẽ không quá hẹp hòi.
Xem tình hình này, Tạ Chỉ cũng càng chắc chắn hơn, sau khi
Mai thép rút khỏi từ dự án vòng tròn thương mại Tân Giang, hành động tiếp sau ở
Từ Thành rất có khả năng nằm ở Chử Giang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận