Phong Khí Quan Trường

Chương 177: Tâm tư thiếu phụ (1)


Chương 177: Tâm tư thiếu phụ (1)
“Anh đang đợi gì đó?”
Khấu Huyên tựa như mèo nhỏ sấp trên ngực Thẩm Hoài, thấy hắn
cầm điện thoại ra đặt lên bàn, lại không gọi cho bất kỳ ai. Mới đầu nàng còn tưởng
Thẩm Hoài đang suy tính nên gọi cho ai để xử lý chuyện này, nhưng chờ mãi mà Thẩm
Hoài vẫn ôm đầu nằm trên giường sắp ngủ đến nơi, mới biết thì ra hắn chỉ đang đợi
điện thoại từ người khác.
Thẩm Hoài nhìn sang điện thoại, vẫn chưa có động tĩnh, lại
nhìn đồng hồ, nói: “Còn chưa đến mười giờ, vẫn sớm mà.” Thấy Khấu Huyên còn sấp
trên ngực mình, nhịn không nổi nói: “Nếu việc này anh đã nói nhúng tay thì
không cần giở ba trò mèo này ra đâu, đối với đứa hỉ mũi chưa sạch như em anh
không hứng thú.” Lại nhìn sâu vào trong mắt nàng: “Anh thật không hiểu, em mới
16 tuổi, sao lại có tâm cơ sâu thế này? Chẳng lẽ em không sợ anh làm thật, sau
đó vỗ vỗ mông đít bỏ đi?”
“Em nói rồi mà, em thích anh, nếu anh không tin, bây giờ có
thể thử?” Khấu Huyên nhích người lên, dán sát vào ngực Thẩm Hoài, tròng mắt
sáng lấp lánh nhìn hắn, bộ dạng tùy anh nhấm nháp thế nào cũng được.
Thẩm Hoài vươn tay véo má nàng, cơ da trắng nộn như muốn nhỏ
nước, đôi mắt nàng tuy mang đầy vẻ thành thục không hợp với năm tuổi, nhưng vẫn
có sự ỷ lại của những thiếu nữ tuổi đôi mươi, khẽ than nhẹ, nói: “Em cũng như
tiểu Lê, làm em gái anh thôi, về lại trường học tiếp đi?”
“Em khác với tiểu Lê, hoang phế nghiệp học lâu thế này rồi,
không cách nào tĩnh tâm học tiếp được….” Khấu Huyên thất lạc nói, nàng trải
cánh tay Thẩm Hoài ra, gối đầu lên, cuộn người lại, nói: “Em thực sự rất hâm mộ
tiểu Lê, lần mưa tuyết trong nhà em, nhìn anh vò vò đầu nàng như anh trai, thực
sự em rất thèm khát… Nhưng em cũng biết vận mệnh mình không được như nàng.Yêu cầu
của em cũng không cao xa gì, em sẽ tự nuôi sống chính mình, chỉ cần anh thỉnh
thoảng đến thăm, được không?”
Thẩm Hoài nghiêng người, nhìn thiếu nữ trong vòng tay, thực
không biết nàng đã trải qua những chuyện thế nào mới có tâm tư thương tang mà
nhạy bén cỡ này, biết với tính cách quật cường ấy, nàng tuyệt sẽ không muốn để
người khác sắp xếp cuộc đời chính mình, nói: “Tùy em thôi, em cứ làm bạn với tiểu
Lê, như thế cũng có thể thấy anh thường xuyên. Có điều tâm tư của em, những thủ
đoạn học ngoài xã hội kia nữa, tốt nhất đừng dùng lên người tiểu Lê…”
“Anh không muốn em, không phải vì em không đủ hấp dẫn, cũng
không phải sợ chị Trần Đan biết, mà là sợ tiểu Lê biết sẽ khó xử?” Khấu Huyên hỏi.
Bị Khấu Huyên vạch trần nội tâm, Thẩm Hoài hơi lúng túng: Là
nam nữ thành niên, quan niệm đối với quan hệ khác giới dung tục nhiều lắm. Chắc
Trần Đan cũng có thể chấp nhận hắn làm loạn bên ngoài, nhưng người tâm địa thuần
khiết như tiểu Lê hiển nhiên khó mà tiếp nhận hắn trong khi đang có quan hệ với
Trần Đan, lại cùng với bạn tốt của mình có quan hệ không chính đáng.
“Em nói lắm thế làm cái gì?” Thẩm Hoài bực mình trừng mắt
nhìn nàng, cảm thấy tâm trí cô bé này thành thục như yêu tinh, tự nhủ về sau
nên cách xa nàng một chút cho yên chuyện.
Đúng lúc này điện thoại chợt vang lên, Thẩm Hoài rướn người cầm
lại, là một số xa lạ, bên kia đầu dây là giọng Dương Lệ Lệ mà hắn đang chờ đợi.
Giọng Dương Lệ Lệ khá nôn nóng, nói: “Thẩm bí thư, thật xin lỗi,
mấy ngày nay đứa nhỏ nhà tôi đổ bệnh, tôi phải xin nghỉ một thời gian, không đến
Anh Hoàng làm việc được. Cô bé lần trước anh để ý hình như đã chấp nhận “xuống
nước” rồi, cũng đã nhận 4000 đồng của người ta. Tôi mới vừa được biết tin này.
Mấy ngày trước ông nội con bé qua đời, nàng xin nghỉ mấy ngày, có điều hôm qua
phải trở về làm rồi mới phải. Không biết là đổi ý hay có chuyện gì nữa, đến bây
giờ vẫn chưa có xuất hiện…”
“À, thế cô biết ai để ý đến con bé không?” Thẩm Hoài hỏi.
“Chính là Đới tổng thường đến Anh Hoàng với Cao công tử, người
ta đổ rất nhiều tâm tư lên cô bé kia, hình như phải muốn bằng được. Giờ không
thấy cô bé xuất hiện, Đới tổng đang làm loạn lên trong Anh Hoàng, đập phá không
ít đồ đạc, Vương tổng cũng vừa phái người đi tìm cô bé rồi…” Dương Lệ Lệ nói tiếp:
“Tôi cảm thấy…”
Nghe Dương Lệ Lệ ấp a ấp úng trong điện thoại, Thẩm Hoài truy
hỏi: “Có gì cô cứ nói!”
“Anh Hoàng không thiếu gì gái còn non, lại đẹp, Thẩm bí thư
không nhất định phải tranh cùng Đới tổng làm gì, rốt cuộc cô bé kia đã nhận tiền
của người ta.” Bên kia đầu dây, Dương Lệ Lệ nói.
Thẩm Hoài: “Tôi biết rồi, có chuyện gì cô nhớ gọi điện cho
tôi.” Nói xong liền cúp điện thoại, liếc sang Khấu Huyên: “Em đúng là rất biết
chọc phiền hà, chuyện em trú ở đây trong Anh Hoàng có người nào biết không?”
“Chắc là có biết, em tìm phòng này cùng một chị nữa, định ở
chung hai người.” Khấu Huyên nói.
“Không biết nên nói em thông minh hay là ngu dốt mới thỏa
đáng nữa.” Thẩm Hoài bực mình nói: “Có đồ đạc gì thì nhanh thu dọn đi, theo
anh.” Trong chuyện này Khấu Huyên biểu hiện ra tâm trí viễn siêu năm tuổi,
nhưng rất nhiều sự tình do ra đời chưa lâu, xử lý không chu toàn, khắp nơi đều
là sơ hở.
“Anh cũng sợ Đới tổng?” Khấu Huyên thấy Thẩm Hoài kiến nghị bỏ
chạy, cũng hơi hoảng, hỏi.
“Em…” Thẩm Hoài biết từ đầu con bé này đã cố tình đào hố cho
mình nhảy vào, trừng mắt nhìn nàng, nói: “Vương Tử Lượng phái người tới tìm em,
đám đó toàn là lưu manh vô lại, tay chân anh thế này sao liều mạng với chúng được?
Tất nhiên phải tránh xa xa cho an toàn cái đã. Còn nữa, đợi lát em phải nói rõ
ràng hết sự tình với anh, bằng không đừng trách anh lái xe ném em xuống Anh
Hoàng, mặc kệ chết sống.”
Thẩm Hoài và Khấu Huyên vừa ra đến cửa, định xuống cầu thang
thì nghe thấy mặt dưới có tiếng bước chân thùng thùng. Thẩm Hoài vội trở tay
kéo Khấu Huyên đi lên trên, trốn vào trong gác xép…
Từ khe hở qua cánh cửa, có thể nhìn thấy thấp thoáng ba người
đàn ông chạy vào, đem cửa phòng nàng thuê trọ đá văng. Thấy trong phòng không
người liền quay lại đi xuống lầu, loáng thoáng nghe được đám kia chửi rủa gì
đó, hình như định tới nhà thân thích của Khấu Huyên để bắt người.
Cả người Khấu Huyên dán sát vào lòng Thẩm Hoài, hắn có thể cảm
giác được tâm tạng nàng đang đập thình thịch, trong ánh sáng mờ mờ trừng nàng một
cái, thấp giọng giáo huấn: “Giờ thì biết sợ rồi?” Nhưng thấy nàng rúc vào trong
ngực như mèo nhỏ, cảm nhận được sự ấm áp từ thân thể nàng, mặt dưới liền ngo
ngue muốn động, vội nói: “Em đừng cử động, để anh xuống trước xem, nếu không
nghe thấy động tĩnh gì thì hẵng đi xuống…”
Thẩm Hoài xuống lầu trước, thấy ba người đàn ông tới bắt người
kia đang luồn vào trong một chiếc xe bánh mỳ*, chạy thẳng ra khỏi tiểu khu.
*xe tải loại nhỏ trông như chiếc bánh mỳ.
Thẩm Hoài xác nhận không có nguy hiểm mới lái xe đến trước cửa
nhà, tiếp Khấu Huyên lên.
Rốt cuộc nàng chưa trải qua chuyện thế này bao giờ, kinh hồn
chưa định, hỏi: “Bọn hắn định chạy đến nhà cô em tìm người, giờ ta phải làm
sao?”
Thẩm Hoài đi ra khỏi tiểu khu, dừng lại bên ven đường, hỏi Khấu
Huyên: “Nhà cô em ở đâu?”
“Tổ ba hồ Thiên Tâm.” Khấu Huyên nói.
Thẩm Hoài gật gật đầu, cầm điện thoại lên, gọi đến nhà Lưu
Thành Quốc.
May mà đúng lúc Lưu Thành Quốc đang ở nhà, Thẩm Hoài ý dài lời
ngắn, trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Lão Lưu, tôi vừa lấy được manh mối, có một vụ
cưỡng bách thiếu nữ bán dâm đang phát sinh. Nguồn manh mối ở đâu tôi không nói
với anh, anh cũng đừng lộ chuyện này ra, cứ làm như không biết chuyện gì cả, lập
tức mang cảnh viên đến phụ cận tổ ba hồ Thiên Tâm tuần phòng là được…”
Trong điện thoại Lưu Thành Quốc cũng không hỏi nhiều, lập tức
đứng dậy chuẩn bị lực lượng.
Điện thoại Thẩm Hoài không được nghỉ lâu, lát sau Dương Lệ Lệ
lại gọi tới, giọng hơi gấp, nói: “Cô bé kia chắc là hối hận rồi. Vương tổng
phái người đến nhà con bé thuê để tìm nhưng không thấy người, giờ đang đuổi tới
nhà thân thích… Bên Đới tổng hình như không thấy người là sẽ không thôi nghỉ…”
“Vậy à!” đối với Dương Lệ Lệ, Thẩm Hoài vẫn không đặt trọn niềm
tin, chỉ dùng ngữ khí bình đạm nói: “Vương Tử Lượng làm lớn thế này, có vẻ tên
họ Đới kia động tâm với con bé thật. Tôi cũng không tranh với hắn nữa, cô nói với
Vương Tử Lượng một tiếng, hôm sau nhớ đền cho tôi hai hàng tươi…”
“Thẩm bí thư, lần này tôi thực sự không nói gì với Vương tổng
cả, anh ta không biết tôi gọi cuộc điện thoại này. Chỉ là tôi…” Bên kia đầu
dây, Dương Lệ Lệ ấp úng nói.
“Chỉ là cái gì?” Thẩm Hoài hỏi.
“Cô gái kia rất tốt…” Dương Lệ Lệ có vẻ hơi thương tiếc nói.
“À, rơi vào tay thôi thì không đáng tiếc?” Thẩm Hoài cười
nói: “Nếu cô thực sự cảm thấy cô gái kia bị họ Đới chà đạp không nỡ thì báo cảnh
đi. Tôi sẽ không ngăn cản đâu.” Thấy Khấu Huyên gom đầu lại muốn nghe trộm liền
vươn tay ấn đầu nàng về.
Thẩm Hoài cúp điện thoại, Khấu Huyên hỏi: “Nàng là ai?”
“Em móc hố lớn thế này cho anh nhảy vào, lại có thể không biết
nàng là ai?” Thẩm Hoài hỏi ngược: “Đến giờ anh vẫn chưa tín nhiệm cô ta, cũng sẽ
không hoàn toàn tín nhiệm em…”
“Em…” Khấu Huyên ủy khuất, tròng mắt đỏ lên, nói: “Mới đầu em
cũng vung đi ra rồi, nhưng lại không kịp phẫu thuật cho ông nội. Em đã hối hận,
nhưng lỡ nhận tiền của người ta, không thể phản hối, em biết làm sao? Hôm nay
đi tìm tiểu Lê, anh nghĩ hy vọng trong lòng em được bao nhiêu? Chỉ muốn vơ lấy
căn rơm rạ cuối cùng trước khi chìm xuống nước thôi. Em cũng không muốn anh
giúp không mình, là anh không muốn, sao lại quay sang trách em?”
Nhìn Khấu Huyên lã chã nước mắt, Thẩm Hoài khá là đành chịu,
đúng là mình không thích hợp để bàn giao dịch với những đứa bé thế này, bèn
vươn tay lau sạch nước mắt trên gò má nàng, nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, việc
này không trách em. Nhưng lúc đầu em nên trực tiếp nói chuyện với anh chứ không
nên làm thế…”
“Vậy giờ nên làm thế nào?” Khấu Huyên hỏi.
“Không phải anh đã báo cảnh sát ư?” Thẩm Hoài nói: “Có điều,
chuyện này mà làm lớn lên sẽ có ảnh hưởng nhất định đến em, có sợ không?”
“Không sợ, anh để em làm gì em sẽ làm cái đó!” Khấu Huyên
kiên định nói.
“Vậy được, đám người kia giờ chắc đang chờ ở nhà cô em, anh sẽ
đưa em về đó, không có kẻ bị hại là em, trò vui này không diễn được.” Thẩm Hoài
cười nói.
Thẩm Hoài đang định khởi động xe thì điện thoại reo lên, là của
Lưu Thành Quốc: “Bên đồn công an đã nhận được điện thoại báo cảnh, người báo
không nói rõ ràng, chỉ bảo là có người đến tổ ba hồ Thiên Tâm gây sự, trung tâm
110 muốn bọn tôi đến đó xem xem. Có phải cũng là chuyện mà Thẩm bí thư nói
không?”
Vương Tử Lượng phái người đến Mai Khê bắt Khấu Huyên, Thẩm
Hoài thầm nhủ: Chắc lúc Dương Lệ Lệ báo cảnh không dám nói được quá cụ thể, sợ
rước họa vào thân, tự nhiên trung tâm phản ứng nhanh 110 sẽ chuyển đến đồn công
an Mai Khê, để bên này triển khai lực lượng làm rõ tình hình.
“Chắc đúng rồi, các cậu cứ chiếu theo trình tự mà xử lý
thôi.” Thẩm Hoài nói rồi cúp điện, quay sang hỏi Khấu Huyên: “Em không nói với
Dương Lệ Lệ rằng mình có quen nhau đấy chứ?”
“Không. Đoạn thời gian này nàng lân la làm quen với em, còn
ám thị nói anh có ý với em, làm em tưởng…” Khấu Huyên nói.
“Nên em mới…” Thẩm Hoài đúng là không biết trong đầu cô bé
này đang suy nghĩ những gì nữa.
“Thấy anh tốt với tiểu Lê thế kia, đoán chắc con người anh
cũng không sai…” Thần tình Khấu Huyên mang theo vẻ đắc ý, nói: “Không nghĩ đến
anh cũng quan tâm đến em thật…”
Thẩm Hoài khẽ than một hơi, nói: “Em nhìn qua thì có chút tâm
cơ, nhưng vẫn còn quá đơn thuần…”
...
Thôn hồ Thiên Tâm nằm ở góc tây bắc Mai Khê, dọc theo cầu lớn
Mai Khê, có một con đường cát đá thông thẳng vào trong thôn.
« Bên đó là nhà cô em… » Khấu Huyên chỉ vào dãy nhà cấp bốn
cách mặt đường không xa, nói với Thẩm Hoài. Lúc nãy dãy nhà kia đã đóng cửa im
lìm, nhưng từ trong ẩn ước có ánh đèn hắt ra, hình như có cả một chiếc xe tải
nhỏ dựng ở bên ngoài.
Thẩm Hoài nhíu mày, thầm nghĩ: Đám người này đúng là lớn mật
làm xằng, có vẻ Vương Tử Lượng quyết không bắt được người là sẽ không thôi nghỉ.
Không ngờ đám thủ hạ của Vương Tử Lượng sẽ nghênh ngang đến mức
độ này, nội tâm Thẩm Hoài càng thêm phát lạnh.
Hắn đem xe dừng lại ven đường, giúp Khấu Huyên dỡ xe đạp từ
trong cốp ra.
Thẩm Hoài vốn cho rằng Khấu Huyên sẽ rất sợ hãi, cũng có ý dọa
nàng một cái, để nàng có được bài học thích đáng, nhưng thấy ánh mắt nàng trong
đêm sáng rực lên, không chút sợ hãi tiếp lấy càng xe, định đạp lại đó, liền kéo
xe lại, hỏi: « Em không sợ? »
« Có anh ở đây, em sợ cái gì? » Khấu Huyên ngạc nhiên quay đầu
hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận