Phong Khí Quan Trường

Chương 687: Chuyến đi trong đêm


Chương 687: Chuyến đi trong đêm
Thẩm Hoài lái xe đến trước ký túc xá ngân hàng nhân dân tỉnh,
gọi điện thoại cho Thành Di
- Tạ Chỉ cùng Tạ Đường đang ở chỗ em Trong điện thoại Thành
Di nhỏ giọng nói với Thẩm Hoài
Thẩm Hoài mày nhăn lại, không rõ Tạ Chỉ mắc chứng gì, không
ngờ kéo Tạ Đường vào cuộc Cô đưa Tạ Đường qua làm cái gì, chẳng lẽ muốn vạch trần
ra "Vụ bê bối" của hắn lúc trước, khiến quan hệ của hắn cùng Thành Di
chết non
Thẩm Hoài chau mày, vuốt vuốt mũi, cái ót mơ hồ hơi đau, chỉ
cảm thấy đầu lớn như cái đấu, hận không thể tóm con đàn bà thối Tạ Chỉ tát cho
hai bạt tai cho sảng khoái.
- Anh không sao chứ? Thành Di hỏi trong điện thoại.
- Không có việc gì, anh mới tới dưới ký túc xá, sắp đi lên Thẩm
Hoài kiên trì cùng Thành Di nói, hít sâu một hơi, đẩy cửa xe ra, hướng trong viện
ký túc xá đi tới
Thẩm Hoài vuốt qua mặt, gõ gõ cửa phòng Thành Di
Ký túc xá Thành Di ở là dạng phòng đơn, buồng vệ sinh phòng
ngủ liền kề phòng khách nhỏ bốn năm thước vuông
Tạ Chỉ kéo Tạ Đường lại đây làm khách, Thành Di cùng các cô ở
trong phòng khách nói chuyện.
Tạ Chỉ cùng Tạ Đường ngồi trên sô pha.
TẠ Chỉ mặc váy đỏ thẫm, Thành Di mở cửa, Thẩm Hoài từ trong
khe cửa đã thấy ngay bắp chân thon dài cùng với giày cao gót đen gót đỏ; Tạ Đường
đại khái biết hắn sắp tới, cả người câu nệ ngồi ở góc sô pha, mặc váy dài, lộ
ra mắt cá chân tuyết trắng
Trong phòng mở máy lạnh, Thẩm Hoài liền đứng ở cửa, từ trong
túi quần lấy thuốc ra hút, từ trong ngọn lửa nhìn gương mặt xinh đẹp của Tạ Chỉ,
lạnh lùng mà diễm lệ, đôi mắt như sao lóe hàn quang cắn người, giống như muốn
dùng cái nhìn này đào ra hết bí mật nội tâm của hắn
- Tiểu Đường cũng ở đây ư?
- Ừ Tạ Đường trả lời một tiếng cúi đầu nhìn ngón chân giày lộ
ra khỏi giày xăng-đan pha lê
- Hồng Kỳ hắn ở đâu, sao không ở cùng các cô, hắn về Yến kinh
trước rồi hả? Thẩm Hoài nhìn chằm chằm ánh mắt Tạ Chỉ hỏi - Tôi ngày mai phải về
Yến Kinh một chuyến, còn tính cùng hắn cùng đi, không nghĩ tới hắn lại đi trước
Tạ Chỉ không nghĩ tới Thẩm Hoài sẽ thẳng thắn thành khẩn bẩm
báo chuyện hắn ngày mai đi Yến Kinh, nhưng lại không xác thực được Thẩm Hoài có
phải đang nói láo hay không, hồ nghi nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, nói:
- Hồng Kỳ vẫn chưa đi, bị anh tôi cùng Lưu Kiến Quốc bọn họ bắt
đi uống rượu. Tôi cùng Tạ Đường mất hứng đi những nơi đó, nên tới đây tìm Thành
Di nói chuyện... Cô kéo Tạ Đường đứng lên cùng Thành Di nói - Hồng Kỳ bọn họ chắc
cũng xong rồi, tôi cùng tiểu Đường về đây, không quấy rầy các người
Thẩm Hoài nhường đường cho Tạ Chỉ, ra hiệu - Tạm biệt không
tiễn
Thành Di tiễn cho Tạ Chỉ, Tạ Đường tới thang máy mới trở về,
cùng Thẩm Hoài nói: - Buổi tối đột nhiên gọi điện thoại tới, nói muốn đi ra
ngoài gặp mặt; tôi lười đi, các cô liền tới đây; Tạ Đường hình như vẫn không mấy
nói chuyện với người khác
Thẩm Hoài nhếch miệng, có thể đoán được Tạ Chỉ là lại đây tìm
hiểu hành tung của hắn, mà chuyện Tạ Đường, hắn cũng không biết làm thế nào nói
với Thành Di
Thành Di cũng không hỏi chi tiết, hỏi Thẩm Hoài: - Anh cùng
Điền bí thư gặp mặt thế nào?
- Kế tiếp Đông Hoa sẽ có một vài điều chỉnh nhân sự bất lợi
cho Mai Cương, Điền bí thư nói trước với anh, miễn cho anh ở bên này trở tay
không kịp, mặt khác cũng không có thay đổi gì về việc tỉnh quốc gia tham dự hạng
mục luyện hóa cùng với thúc đẩy xác thực căn cứ hạm đội Hoài Hải, Tỉnh ủy sẽ ở
thời cơ thỏa đáng mà thúc đẩy Thẩm Hoài nói
- Vì sao còn điều chỉnh nhân sự bất lợi cho Mai Cương?
Thành Di nghi hoặc hỏi
- Phòng ngừa chu đáo mà thôi Thẩm Hoài thản nhiên cười, nói -
Tất cả mọi người cụp đuôi sống qua ngày, chỉ mỗi Mai Cương vẫy đuôi, cũng không
thích hợp; nên cụp đuôi, thì phải cụp thôi
- Ồ Thành Di nhẹ nhàng lên tiếng, còn nói thêm - Cha em đánh
giá Điền bí thư cũng rất cao
- Cha Tống Hồng Kỳ tranh giành vị trí Bí thư Tỉnh ủy Hoài Hải,
không tranh được với Điền Gia Canh, không phải không có duyên cớ Thẩm Hoài cười
một cái rồi nói
- Nói cách khác, em nói ba năm trước đây anh là cái thá gì,
làm sao đến lượt anh thân thiết với em, em nói đúng hay không? Em lúc đó biết
phải kết thân với anh, có phải rất muốn nhấc cái ghế mà đập tanh bành những gì
trước mặt không?
- Không khoa trương như vậy Thành Di liếc Thẩm Hoài một cái,
cắn môi cười nói - Tuy nhiên cũng cỡ đó
- Lần này, em xin nghỉ cùng anh về Yến kinh đi? Thẩm Hoài nói
- Cha muốn gặp anh, cũng không phải muốn gặp tôi Thành Di cúi
đầu nói.
- Nếu em không theo anh về, vở kịch này diễn không thật rồi
Thẩm Hoài nói
- Phối hợp anh diễn trò, có lợi gì không? Thành Di ngẩng đầu
hỏi.
- Chắc em không ép anh lấy thân báo đáp chứ? Thẩm Hoài cười hỏi.
- Vậy cũng nghĩ ra Thành Di gắt giọng.
- Không phải cái này, vậy thì dễ rồi Thẩm Hoài nghiêm mặt cười
nói.
- Chúng ta còn phải đóng kịch dài dài, mỗi năm ít nhất ba lần,
anh phải làm theo yêu cầu của em. Thế nào, điều kiện này không hà khắc chứ?
Thành Di nói
- Được chứ, cùng đi dạo phố, cùng nói về nhân sinh nói về lý
tưởng, cùng ăn cơm uống rượu ca hát, cùng giữ thể diện, cùng đả kích dáng vẻ bệ
vệ của tình địch, cùng gặp bạn trai cũ, anh là tay giỏi về việc này. Chỉ có ba
lần thôi mà, anh làm được Thẩm Hoài nói
- Xì, đâu ai như anh, khắp nơi đều là tình địch Thành Di gắt
giọng, vịnh cửa đuổi Thẩm Hoài ra - Không còn sớm, tôi phải ngủ, ngày mai còn đến
đơn vị xin nghỉ phép
Từ ký túc xá đi ra, Thẩm Hoài cùng đám người Vương Vệ Thành hội
hợp, treo điện thoại Hùng Văn Bân, liền trong đêm theo đường cao tốc về Đông
Hoa.
Có một số việc có thể nói trong điện thoại cùng cô út với Tống
Hồng Quân bọn họ, nhưng việc điều chỉnh nhân sự ở tỉnh đối với Đông Hoa tiếp
đó, không chỉ có ảnh hưởng cực lớn đối với con đường làm quan cá nhân Hùng Văn
Bân, đối với người nhà Hùng Văn Bân cũng có thể nói là một biến chuyển trọng đại,
dù xế chiều ngày mai bay về Yến Kinh, Thẩm Hoài cũng muốn trong đêm về Đông Hoa
một chuyến, giáp mặt cùng Hùng Văn Bân nói chuyện này.
Ánh đèn xe phản chiếu loang lỗ trên mặt đường cao tốc.
Nếu trong hai tháng kế tiếp, Ngô Hải Phong, Hùng Văn Bân đồng
thời điều khỏi Đông Hoa, bên ngoài đều sẽ cho rằng đây là Tỉnh ủy lại một lần
nghiêm khắc răn đe đối với Mai Cương
Thẩm Hoài nhìn ngoài cửa sổ xe, hắn không hề lo lắng mình gặp
phải nhiều khốn cảnh.
Trần Bảo Tề, Ngu Thành Chấn bị sự kiện tuyển cử liên lụy,
cũng sẽ thành thật một chút, mà Cao Thiên Hà sau khi lui về tuyến hai cuối năm
ngoái, tân Chủ tịch thành phố được tỉnh lựa chọn, cũng không thể theo Trần Bảo
Tề, Ngu Thành Chấn bọn họ có quan hệ mật thiết gây sự bức ép Mai Cương, không
gian điều đình vẫn còn khá rộng
Ngô Hải Phong trước khi chính thức về hưu, được làm cấp phó tỉnh,
coi như là đãi ngộ tốt, không có gì bất mãn, chỉ có điều Hùng Văn Bân lưng gánh
cái tên "Bị chèn ép" điều đi Nghi thành, tình cảnh có chút tế nhị
Điền Gia Canh điều Hùng Văn Bân đi, ngoài sáng là đánh Mai
Cương hệ, nhưng Điền Gia Canh không nói rõ, Thẩm Hoài cũng có thể đoán được Điền
Gia Canh điều Hùng Văn Bân đến Nghi thành, ý đồ sâu hơn chính là muốn thúc đẩy
kinh tế vùng ven phát triển.
Tỉnh Hoài Hải có mười ba thành phố, Hoài Tây, Từ Thành, Nghi
Thành, Đông Hoa phân bố từ tây sang đông ven Chử giang, Hoài Tây có tài nguyên
than đá, Từ Thành là tỉnh lị Hoài Hải, Đông Hoa kinh tế quật khởi thế rất sắc
bén, duy chỉ có Nghi Thành kẹp ở giữa phát triển khá chậm chạp, hình thành khu
lõm của vùng kinh tế Chử giang
Điền Gia Canh cho Hùng Văn Bân đảm nhiệm Ủy viên dự khuyết Tỉnh
ủy, lại chỉ điều ông đến Nghi thành làm Phó Chủ tịch thường trực thành phố, tự
nhiên là có kỳ vọng đấy.
Tuy nhiên, Điền Gia Canh chỉ còn ba bốn tháng sẽ điều khỏi
Hoài Hải, nhiệm vụ chủ yếu trước mắt của ông là phải sửa sang lại bộ máy, làm tốt
công tác giao tiếp, không có nguyên nhân đặc biệt khác, ông cũng không thích hợp
tiến hành thay đổi ứng cử viên đảng chính của thành phố cấp 3, cho dù không có
suy xét tinh tế này, Hùng Văn Bân trước đây được đề bạt Phó Chủ tịch thường trực
thành phố đã là một lần đề bạt vượt cấp, trong thời gian ngắn cũng không có
cách nào từ Phó Chủ tịch thường trực thành phố trực tiếp đề bạt lên vị trí một
Chủ tịch thành phố khác
Người kế nhiệm Điền Gia Canh có thể hiểu được ý đồ phát triển
cơ cấu kinh tế tỉnh Hoài Hải hay không, có lẽ người đó có thể hiểu được ý tưởng
của Điền Gia Canh, nhưng muốn làm lộ rõ thành tích bản thân, có lẽ người đó lựa
chọn kế thừa quy hoạch mà Điền Gia Canh lưu lại, nhưng chưa chắc nguyện ý dùng
người Điền Gia Canh lưu lại, đây đối với con đường làm quan tương lai của Hùng
Văn Bân đều có ảnh hưởng trực tiếp.
Hùng Văn Bân không chỉ có có khả năng sẽ bị cô lập ở Nghi
thành, bị bỏ rơi, bị cho ngoài rìa ở tỉnh, cũng không phải là không có khả năng
Đương nhiên, hướng mặt tốt mà nói, Hùng Văn Bân sau khi đến
Nghi thành không bị cô lập, hoặc là người kế nhiệm Điền Gia Canh có mắt nhìn,
có lòng đi chứng thực ý đồ chưa kịp thực thi của Điền Gia Canh, cho Văn Bân đảm
nhiệm Chủ tịch thành phố Nghi thành, thì có ích cho thế lực Mai cương hệ thẩm
thấu, phát triển vào vùng ven Chử giang, có lợi cho việc Mai Cương cắm rễ càng
sâu vào mảnh đất này
Nghĩ đến đây, Thẩm Hoài cũng có chút hưng phấn, có lẽ Điền
Gia Canh đối với Mai cương là có kỳ vọng như vậy cũng không biết chừng
Đến vườn Tướng Quân, Thẩm Hoài cho Vương Vệ Thành và tài xế
đi về nghỉ trước, trưa mai lại cùng hắn đi Từ thành bay đến Yến Kinh, lần này
nhất thời quyết định đi Yến Kinh, có chút lễ vật phải nhờ Vương Vệ Thành ngày
mai mua giúp
Thẩm Hoài lúc xuất phát ở Từ Thành, đã gọi cho Hùng Văn Bân,
lúc này đã là hai giờ sáng; hắn qua gõ cửa, Hùng Văn Bân cũng chưa ngủ, an vị
trong thư phòng chờ hắn
Thẩm Hoài rời khỏi Đông Hoa đã bốn ngày, bốn ngày này đã xảy
ra quá nhiều chuyện, cũng gọi là biến chuyển lớn nhất Mai Cương gặp phải những
năm gần đây, trong thư phòng Hùng Văn Bân, Thẩm Hoài đem đủ loại sự tình cùng với
phản ứng các phương diện phát sinh trong bốn ngày này, từ đầu chí cuối nói cho
Hùng Văn Bân biết.
- Sóng gió tài chính Đông Nam Á, có lan đến gần nội địa hay
không, bây giờ còn rất khó nói, nhưng chính sách thắt chặt kinh tế quá nóng
cũng phải tồn tại một thời gian Hùng Văn Bân nghe Thẩm Hoài nói chi tiết sự
tình, cảm khái nói - Phải tránh cho nhiều loại mâu thuẫn tập trung bùng nổ, bị
đánh vài gậy cũng là cần thiết
Hùng Văn Bân nhìn ánh sáng mờ ảo ngoài cửa sổ, xem đồng hồ
treo tường cũng sắp đến năm giờ sáng, nói cùng Thẩm Hoài: - Anh giữa trưa còn
phải đến Từ Thành đáp máy bay, đi đi về về cũng chả ngủ được mấy, anh cứ ngủ lại
đây đi
Hùng Văn Bân nhà ở hiện tại là nhà hai tầng, dưới lầu có
phòng khách chiêu đãi thân thích, bằng hữu ngủ lại. Thẩm Hoài thật sự cũng là mệt
mỏi, không muốn lái xe về Hà Phổ, liền rửa mặt một chút, trực tiếp đến phòng
khách nằm ngủ
Bạn cần đăng nhập để bình luận