Phong Khí Quan Trường

Chương 491: Quan mới nhậm chức


Chương 491: Quan mới nhậm chức
Phía huyện cũng ngay lập tức nhận được thông báo, biết được
Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Ngu Thành Chấn cũng sẽ đích thân cùng Thẩm Hoài đến
Hà Phổ nhậm chức, nhưng nghĩ kỹ lại, lại không có điểm nào cảm thấy kỳ lạ.
Sau khi tin tức Thẩm Hoài đến huyện Hà Phổ làm Phó bí thư Huyện
ủy được truyền đi, rất nhiều người đều đoán rằng hắn sẽ tiếp nhận vị trí của
Cát Vĩnh Thu. Mai Khê, Hạc Đường trước đây đều là xã, thị trấn trực thuộc Hà Phổ,
đến năm 94 mới quy hoạch thành thành phố, trước đó, Thẩm Hoài đã đến Mai Khê nhậm
chức.
Hai ba năm nay, sự thay đổi của thị trấn Mai Khê, phần lớn
người ở Hà Phổ vẫn khá quan tâm, cũng rất hâm mộ. Rõ ràng cũng biết mâu thuẫn
giữa hệ Mai Cương với Bí thư Thành ủy Đàm Khải Bình. Sau khi Thẩm Hoài điều đến
Du Sơn, phần lớn mọi người đều nghĩ rằng Thẩm Hoài sẽ im lặng một thời gian,
không ngờ hắn lại nhanh như vậy đã tập trung vào hạng mục nhà máy thép Tân Phổ,
đến huyện Hà Phổ đảm nhiệm vị trí Phó bí thư Huyện ủy.
Đối với một nhân vật cường thế như vậy, lại là một nhân vật
được chọn là ứng cử viên cho vị trí Chủ tịch huyện, thậm chí là Bí thư Huyện ủy,
Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Ngu Thành Chấn cùng đi nhậm chức, thực sự cũng
không có gì đáng ngạc nhiên.
Tương đối mà nói, hoạt động tiếp đãi của phía huyện dường như
quy mô nhỏ hơn một chút, cũng không nói sẽ mở hội nghị chuyên môn của người phụ
trách huyện, thị xã, thị trấn. Sắp xếp cho Thẩm Hoài ngày hôm nay sẽ gặp mặt
các cán bộ tầng trung chủ yếu ở huyện, khiến cho một số người có chút không thể
đoán được.
Đào Kế Hưng cũng là buổi sáng sau khi đến Huyện ủy, mới biết
Ngu Thành Chấn sẽ đến. Nghĩ đến việc Thẩm Hoài có thể đang cùng Ngu Thành Chấn
đi trên đường, cũng không tiện gọi điện thoại cho Thẩm Hoài để hỏi về việc này.
Lúc Thẩm Hoài từ Yến Kinh trở về, Đào Kế Hưng đang ở nhà Ngô
Hải Phong, cùng hắn và Hùng Văn Bân, Dương Ngọc Quyền gặp nhau, sau khi biết Thẩm
Hoài đến Hà Phổ, đồng thời cũng không lập tức muốn giành lấy vị trí của Cát
Vĩnh Thu, mà là muốn xây dựng kinh tế của khu Tân Phổ trước, thúc đẩy hạng mục
nhà máy thép Tân Phổ nhanh chóng ổn định. Điều này cũng là điều mà Thẩm Hoài
cùng với Tống hệ, đứng phía sau Thẩm Hoài, thông qua Thành ủy thành phố Đông
Hoa, mặc nhận cùng với Điền Gia Canh cũng như Triệu Thu Hoa.
Thẩm Hoài cũng không cố ý vừa mới đến Hà Phổ nhậm chức đã làm
lớn chuyện, khiến cho Đào Kế Hưng cũng không có hứng thú gì để sắp xếp cho các
cán bộ có buổi họp mặt. Thị trấn Mai Khê vốn dĩ là xã, thị trấn trực thuộc Hà
Phổ, Thẩm Hoài cũng có quen biết với phần lớn cán bộ cấp trung trở lên ở huyện,
cũng không cần phải mở hội nghị gặp mặt làm gì.
Ngu Thành Chấn đột nhiên muốn cùng Thẩm Hoài đến Hà Phổ nhậm
chức, Đào Kế Hưng cũng vẫn cảm thấy khá kỳ lạ. Y cũng không đến mức cho rằng
Ngu Thành Chấn một chân giẫm hai thuyền, chỉ là từ đó phỏng đoán rằng thái độ của
Triệu hệ sau lưng Ngu Thành Chấn, lại thay đổi tinh tế hơn so với dự đoán trước
kia một chút.
Văn phòng nhận được điện thoại của thư ký Ngu Thành Chấn, nói
xe của bọn họ đã đến thị trấn Thành Quan. Đào Kế Hưng liền chỉnh sửa lại trang
phục, đẩy cửa đi xuống lầu.
Cát Vĩnh Thu, Phó bí thư Cố Kim Chương cùng với các thành
viên khác, cũng đều lục tục xuống lầu, tập trung đứng trước khoảng sân nhỏ trước
hành lang chờ đợi Ngu Chấn Thành cùng Thẩm Hoài đến nhậm chức.
Có người vẻ mặt nặng nề, có người cười hi hi ha ha, có người
đứng im, có người chụm đầu nói chuyện. Đối với thái độ mạnh mẽ của Thẩm Hoài
khi đến Hà Phổ, cũng chưa thể đưa ra kết luận gì.
Sắc mặt của Cát Vĩnh Thu như một cây gỗ khô đứng đó. Ngày hôm
qua y đã đến nhà Ngu Thành Chấn rồi, Ngu Thành Chấn dường như cũng không có bất
ngờ gì với việc y đến, cũng không quá xa cách y. Thậm chí còn nhấn mạnh với y rằng
y phải phối hợp với việc phía tỉnh trực tiếp điều chỉnh nhân sự đối với Hà Phổ
lần này.
Từ chỗ Ngu Thành Chấn, Cát Vĩnh Thu cũng biết sau khi Thẩm
Hoài đến Hà Phổ, trước tiên sẽ đảm nhiệm vị trí Bí thư Khu kinh tế mới Tân Phổ.
Phải xây dựng được bộ khung của Khu kinh tế Tân Phổ trước, để Nhà máy thép Tân
Phổ đứng vững trước. Còn những việc khác còn phải đợi sau khi Thẩm Hoài chính
thức đến Hà Phổ nhậm chức rồi, do bộ máy Hà Phổ thảo luận cụ thể hơn.
Cát Vĩnh Thu đứng ở trước lối đi, nhìn thấy Đào Kế Hưng đi đến,
liếc mắt nhìn ông ta một cái, không biết ông ta có việc gì muốn nói với y.
- Hạng mục nhà máy thép Tân Phổ đã nhận được sự chú ý trong
toàn tỉnh, chúng ta càng phải đảm bảo tuyệt đối không có sai sót, nếu không
chúng ta không có cách nào nói chuyện được với phía tỉnh, thành phố. Tôi dự định
sau hội nghị gặp mặt, trong Hội nghị Thường ủy buổi chiều sẽ trực tiếp thảo luận
vấn đề điều chỉnh nhân sự của Khu kinh tế mới Tân Phổ. Chủ tịch huyện Cát, anh
cảm thấy như thế nào?
Tuy tạm thời Thẩm Hoài sẽ không mơ ước đến vị trí Chủ tịch
huyện của y, nhưng Cát Vĩnh Thu cũng không thể không cảnh giác. Bây giờ Thẩm
Hoài không có ý định đó, nhưng không có nghĩa là đợi sau khi Khu kinh tế mới
Tân Phổ được ổn định, Nhà máy thép Tân Phổ chính thức thi công, hắn vẫn còn án
binh bất động được.
Nếu như nơi khác có nơi an thân, Cát Vĩnh Thu sẽ không để ý đến
việc nhượng lại vị trí của y. Nhưng năm nay y đã gần năm mươi rồi, nếu cứ lùi về
tuyến hai như vậy, y không thể nào cứ bình tĩnh yên ổn mà chấp nhận tất cả mọi
việc.
Chỉ là có một số việc, là điều trước mắt y không thể cự tuyệt,
hoặc là nói không thể ngang nhiên lôi kéo các Ủy viên thường vụ Huyện ủy khác
đi cản trở. Nếu không, điều y phải đối mặt không còn là vấn đề tiếp nhận hay
không nữa, mà có khả năng biến thành một hòn đá cản đường, khiến cho bọn họ phải
hung hăng đá đi. Điều quan trọng, bây giờ y phải lôi kéo ai cùng Thẩm Hoài, Đào
Kế Hưng đối kháng?
Y biết, Ngu Thành Chấn cũng không chắc muốn cùng Thẩm Hoài
đi, nhưng cũng không thể tránh khỏi đại cục do Bí thư Tỉnh ủy Điền Gia Canh hợp
sức với Chủ tịch tỉnh Triệu quyết định.
- Tôi không có ý kiến.
Cát Vĩnh Thu cố gắng khiến cho sắc mặt ổn một chút, nói:
- Thành tích trong hai năm qua của Mai Khê, chúng ta đều nhìn
thấy được. Hà Phổ muốn phát triển, hoàn toàn cũng không thể trì hoãn được. Quyết
định của Bí thư Đào, tôi cũng sẽ ủng hộ.
Đào Kế Hưng cười cười, không nói gì thêm nữa.
Lúc này xe của Ban Tổ chức cán bộ Thành ủy từ từ chạy vào tòa
nhà Huyện ủy.
Tuy phía huyện cũng không huy động quần chúng nhiều lắm, chỉ
triệu tập cán bộ lãnh đạo cấp huyện gặp mặt Thẩm Hoài. Nhưng Phó trưởng ban Tổ
chức Thành ủy, các cán bộ cấp Trưởng phòng cùng với thư ký đi cùng, thêm các
cán sự và lái xe, cũng đã có đến bốn chiếc xe. Thanh thế cũng khá lớn, dường
như Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Ngu Thành Chấn mới thật sự là hậu thuẫn cho Thẩm
Hoài vậy.
Cát Vĩnh Thu miễn cưỡng giữ nụ cười, nhưng không thể duy trì
được bao lâu, lại phải bỏ nó đi.

Nhìn gương mặt như ngậm phải nước biển của Cát Vĩnh Thu, Thẩm
Hoài cười thầm trong lòng, khi xuống xe cũng làm theo quy tắc. Chờ Ngu Thành Chấn
xuống xe rồi, mới đi theo bên cạnh ông ta, tiếp nhận sự chào đón của mọi người ở
huyện Hà Phổ. Lúc bắt tay với Cát Vĩnh Thu, hắn cười nói:
- Chủ tịch huyện Cát, chúng ta như thế này không phải gọi là
oan gia ngõ hẹp chứ. Sau này tôi làm việc ở huyện Hà Phổ, Chủ tịch huyện Cát phải
quan tâm dạy bảo nhiều hơn rồi.
Người khác nghe được lời nói này của Thẩm Hoài, đều cười ha hả,
chỉ có Cát Vĩnh Thu trong lòng lại nặng nề hơn mà thôi.
Cho dù không có vở kịch tối hôm qua, Cát Vĩnh Thu cũng biết
Thẩm Hoài đến huyện Hà Phổ, nhất định sẽ quấy đảo mọi chuyện.
Ngu Thành Chấn là một người nhạt nhẽo vô vị, sau khi xuống xe
liền nói buổi chiều còn có Hội nghị, phải về lại thành phố, yêu cầu huyện lập tức
triệu tập cuộc họp gặp mặt.
Phía huyện vẫn còn rất nhiều người hy vọng Thẩm Hoài đến Hà
Phổ nhậm chức, chỉ là sau cuộc họp bị những lời phát biểu nhạt nhẽo của Ngu
Thành Chấn, Cát Vĩnh Thu làm cho mất hứng. Trong toàn bộ những trình tự đó, Ngu
Thành Chấn cũng không ở lại ăn cơm trưa, liền lên xe cùng người của Ban Tổ chức
Thành ủy quay về thành phố.
Ăn trưa cũng rất đơn giản, chỉ là mấy thành viên trong bộ máy
Ủy viên thường vụ Huyện ủy cùng với người phụ trách chủ yếu của Mặt trận Tổ quốc,
Hội đồng nhân dân, cùng ngồi ăn với nhau trong một phòng ăn nhỏ ở căn tin Huyện
ủy. Sau đó, Thẩm Hoài liền cùng Đào Kế Hưng đến văn phòng ông ta bàn bạc.

- Ba năm trước, tôi đến thị trấn Mai Khê, là tiểu binh dưới
tay Bí thư Đào anh, bây giờ lại về dưới trướng Bí thư Đào tiếp nhận chỉ thị rồi.
Thẩm Hoài đánh giá một chút về sự bố trí trong phòng làm việc
của Đào Kế Hưng, cười nói với ông ta.
Lời nói khách sáo của Thẩm Hoài, đương nhiên Đào Kế Hưng sẽ
không cho là thật. Ông ta mời Thẩm Hoài ngồi xuống sô pha trước cửa sổ, cười
nói:
- Biết được cậu đến Hà Phổ nhậm chức, phần lớn cán bộ trong
huyện đều tràn đầy hy vọng. Còn về việc cậu đảm nhận vị trí Bí thư Đảng ủy khu
kinh tế mới Tân Phổ, tôi đã nói chuyện với các Ủy viên thường vụ khác rồi, chắc
chắn sẽ không có vấn đề gì; Phía Chủ tịch huyện Cát cũng rất im lặng. Ngày hôm
sau Hội nghị thường vụ Hội đồng nhân dân sẽ thông qua việc bổ nhiệm vị trí Phó
chủ tịch huyện của cậu, công tác mà cậu được phân công quản lý ở Ủy ban nhân
dân huyện, hai ngày này sẽ thảo luận với các Ủy viên thường vụ khác…
- Vậy làm phiền Bí thư Đào anh rồi.
Thẩm Hoài nói. Việc kiêm nhiệm Bí thư Đảng ủy khu kinh tế mới
Tân Phổ, hắn chỉ sợ Cát Vĩnh Thu ngoan cố chống đối, trong tình huống không
nhìn thấy hy vọng, sẽ ác ý mà quấy nhiễu.
Tuy rằng bọn họ không có cách nào để đối phó với Cát Vĩnh
Thu, sợ rằng thời gian vô tình trôi qua, không có lợi cho dự tính triển khai
công tác của hắn.
Cát Vĩnh Thu có thể giữ yên lặng, đương nhiên là điều rất tốt
--- mà khi Ngô Hải Phong lùi về, Cát Vĩnh Thu cũng không thể mượn vị trí của
Cao Thiên Hà, chứng tỏ ở huyện Hà Phổ Đào Kế Hưng cũng có chút thủ đoạn --- Những
Ủy viên thường vụ khác hẳn là phần lớn cũng chỉ giả vờ, hẳn cũng không phải lo
lắng lúc này lại có người can thiệp vào.
Thẩm Hoài lại cùng Đào Kế Hưng nói về việc Bí thư Tỉnh ủy Điền
Gia Canh nhắc đến việc xây dựng Đông Hoa thành cảng đầu mối của vùng duyên hải
phía Đông, thúc đẩy sự phát triển kinh tế của toàn tỉnh:
- Đây có lẽ là nguyên nhân trực tiếp khiến Trưởng ban Ngu hôm
nay bỗng nhiên quyết định đưa tôi đến đây nhậm chức, có lẽ trước đó Chủ tịch tỉnh
Triệu cũng không ý thức được điều này…
Đào Kế Hưng cười cười. Điền Gia Canh với tư cách là Bí thư Tỉnh
ủy đề xuất đến vấn đề phát triển kinh tế của toàn tỉnh, điều này khiến Triệu
Thu Hoa mất rất nhiều điểm. Vì để giảm bớt chút tổn thất, ông ta không thể
không cho những cán bộ thuộc Triệu hệ biểu hiện tích cực một chút.
Nhưng phía Tỉnh ủy, cách ông ta cũng hơi xa một chút, ông ta
cũng không tham vọng có thể tham gia vào những quyết định của cấp cao. Đối với
sự việc Ngu Thành Chấn đột nhiên cùng Thẩm Hoài đến Hà Phổ nhậm chức, ông ta
cũng không quan tâm gì nhiều thêm nữa, chỉ cười nói:
- Trước khi thị trấn Mai Khê được hoạch định, phía huyện có rất
nhiều cán bộ, cậu đều quen biết. Khu kinh tế mới Tân Phổ muốn làm lớn, làm mạnh,
thì thiếu nhân sự là điều không được. Phía huyện có cán bộ nào cậu cảm thấy vừa
ý, cậu cứ nói với tôi, tôi sẽ sắp xếp.
- Kết cấu nhân sự của Khu kinh tế mới Tân Phổ, hai hôm nay
tôi cũng sẽ suy nghĩ một chút.
Thẩm Hoài nói,
- Thứ nhất là phải thu nạp bộ máy Đảng ủy của thị trấn Tân Phổ,
tiến hành điều chỉnh thích hợp. Số lượng cán bộ mà phía thành phố có thể giao
lưu xuống cũng có hạn, những nhân sự còn thiếu, còn phải điều động người mới từ
Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện xuống. Mặc dù nói tôi cũng đã từng được tính là
một thành viên của huyện Hà Phổ, nhưng đối với những cán bộ trong huyện, đều
không thể tính là hiểu biết; Những ứng cử cụ thể, còn phải cần Bí thư Đào anh đề
cử, nắm bắt…
Năm đó Thẩm Hoài đến thị trấn Mai Khê, là do Ngô Hải Phong hoặc
là vì quan hệ của Cát Vĩnh Thu, hay là cho dù lúc đó hắn còn được coi là đại tướng
của Bí thư Thành ủy Đàm Khải Bình, thì Đào Kế Hưng cũng được coi là tương đối ủng
hộ công việc của hắn ở thị trấn Mai Khê.
Vì nhà họ Chu và Mai Cương có cùng lợi ích tồn tại, sau khi hợp
thành một thể, Đào Kế Hưng ở Đông Hoa thực tế cũng được coi là cán bộ vòng
ngoài của Mai Cương hệ.
Tuy nhiên, sẽ có người luôn có lợi ích để cần mưu cầu, Thẩm
Hoài tự cho là trung tâm của Mai Cương hệ, nhưng cũng không thể nói hoàn toàn
không quan tâm đến nhu cầu lợi ích cá nhân của Đào Kế Hưng.
Hơn nữa Đào Kế Hưng đã ở huyện Hà Phổ lâu năm như vậy, cũng
không phải là con ngựa đơn độc, trong tay luôn có một nhóm người ủng hộ ông ta,
nhưng đồng thời cũng cần Đào Kế Hưng có thể chiếu cố đến lợi ích của bọn họ.
Cho dù sau này Đào Kế Hưng phải điều ra khỏi huyện Hà Phổ, cũng không thể nói
chỉ phủi mông rồi bỏ đi. Đối với những người đã đi theo và ủng hộ ông ta trước
đó, ông ta cũng phải có gì đó để lại.
Mục tiêu của Thẩm Hoài rất rõ ràng, chính là muốn trong thời
gian gần sắp tới, phải đem Khu kinh tế mới Tân Phổ nâng cấp thành Khu kinh tế mới
của tỉnh, nắm vững công tác thu hút đầu tư, nắm bắt được hệ thống của khu kinh
tế mới, sau đó mới suy nghĩ đến việc nhúng tay vào những công việc khác của huyện
Hà Phổ.
Việc nâng cấp Khu kinh tế mới Tân Phổ, sẽ trực tiếp có một
nhóm Phó phòng, Trưởng phòng, thậm chí cấp Phó cục xuất hiện. Điều này đối với
phần lớn cán bộ cơ sở mà nói, có thể là một vị trí mà cả đời cầu còn không được.
Tuy rằng các phương diện đều có được sự ăn ý với nhau, ứng
viên bộ máy của Khu kinh tế mới là do Thẩm Hoài toàn quyền quyết định. Nhưng Thẩm
Hoài cũng không thể nắm hết những vị trí này trong tay mình, lợi ích của nhiều
phương diện đều cần phải cân bằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận