Phong Khí Quan Trường

Chương 70: Văn phòng xưởng trưởng


Chương 70: Văn phòng xưởng trưởng
Hà Thanh Xã muốn để Quách Toàn dẫn đám Dương Hải Bằng tới quỹ
tín dụng bàn chuyện vay vốn, nhưng được Thẩm Hoài ám thị, hiểu tầng quan hệ giữa
Hùng Văn Bân và tân bí thư thị ủy, liền trở nên càng tích cực chủ động.
Hắn trực tiếp gọi điện cho chủ nhiệm quỹ tín dụng, mời lên trấn
bàn chuyện vay vốn, làm thế này càng biểu thị rõ thái độ ủng hộ của trấn chính
phủ.
Đừng nói tân bí thư thị ủy sau lưng rồi, dù chỉ vác gương mặt
tân phó chánh văn phòng Hùng Văn Bân ra, công ty Bằng Hải muốn vay 3-4 triệu
không phải là chuyện gì quá khốn khó.
Hà Thanh Xã chủ động đứng ra vơ việc về phía mình, Thẩm Hoài
cũng vui được thanh nhàn, vứt chuyện ở đây lại cho Hà Thanh Xã và Quách Toàn,
còn mình thì quay về xưởng thép theo dõi tình hình chỉnh đốn.
Đám người Từ Khê Đình, Triệu Đông, Từ Văn Đao, Phan Thành cơ
hồ cả ngày vùi mình dưới dây chuyền lò điện nung thép.
Thẩm Hoài chạy về xưởng, bọn hắn chính đang mang mấy nhân
viên kỹ thuật cốt cán mới từ xưởng thép thành phố chuyển sang tụ tập trước công
đoạn lò điện, theo dõi tình hình luyện phế thép trong lò.
Thẩm Hoài bước vào phòng giám sát, bởi cách bức tường thủy
tinh siêu cứng nên không cảm nhận được bức xạ nhiệt lượng quá mạnh, cầm sổ ghi
chép trên bàn lên, lại nhìn xuống biểu thời gian cho phế thép vào lò.
“Xử lý thời gian giữa hai lần luyện chưa tốt a.” Thẩm Hoài gõ
gõ ngón tay lên sổ ghi, nói với đám Từ Khê Đình, Triệu Đông: “Chỗ này hẳn có thể
tiết kiệm thêm 10 phút. Tháng sau chúng ta sẽ thực hiện sản xuất liên tục, thời
gian cho mỗi một lò nước thép ra lò phải khống chế trong tầm 120 phút, áp lực
trên vai các anh không nhẹ đâu.”
Triệu Đông và Từ Khê Đình nhìn nhau cười khổ, yêu cầu mà Thẩm
Hoài đề ra đúng là không thấp chút nào.
Cũng may trong những cốt cán kỹ thuật móc được từ xưởng thép
thành phố có bốn năm mươi người được bổ vào dây chuyền lò điện. Hơn nữa để đám
Từ Khê Đình, Triệu Đông, Phan Thành lãnh đạo bọn họ sẽ không tồn tại ngăn cách
gì đáng kể. Chỉ cần phối hợp tốt với công nhân tuyến một, làm quen được với máy
móc, chuyện thực hiện mục tiêu mà Thẩm Hoài đề ra không phải không khả thi.
Mục tiêu sơ bộ Thẩm Hoài đặt ra là muốn trong vòng một tháng,
đem sản lượng thép thực tế đẩy lên bằng với 80% công suất thiết kế, một tháng sản
xuất chừng 7000 tấn thép vân ốc; sau ba tháng, sẽ cố gắng sản xuất đúng công suất
thiết kế.
Do dây chuyền trung tâm trong xưởng là công nghệ tiên tiến bậc
nhất trên thế giới trong những năm cuối thập niên 80, trước mắt ở trong nước
cũng thuộc top những công nghệ hàng đầu. Ba năm qua, dây chuyền sản xuất chưa
bao giờ chạy đủ công suất thiết kế, song điều này cũng có chỗ tốt, chính là hao
tổn của dây chuyền không hề nghiêm trọng.
Thực tế dùng dây chuyền này sản xuất thép vân ốc có chút đại
tài tiểu dụng, nhưng giờ chưa có tiền cải tạo bộ phận liên đúc và thiết bị làm
lạnh phân đoạn kế tiếp… Nếu bỏ sản xuất thép song cũ, tiện lợi nhất là đổi sang
sản xuất thép vân ốc.
Tương tự, dây chuyền này dùng để sản xuất thép vân ốc, về mặt
kỹ thuật thì dư dả có thừa, chỉ cần quản lý chặt chẽ, khoa học, đột phá công suất
thiết kế là chuyện tương đối nhẹ nhàng.
Thẩm Hoài đề ra yêu cầu của mình với Từ Khê Đình, Triệu Đông,
hy vọng sau nửa năm làm quen, có thể thử đi đột phá công suất thiết kế, chỉ thế
mới khiến giá thành hạ càng thấp, giá trị gia tăng trên mỗi sản phẩm càng cao,
hiệu ích sáng tạo ra mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm mới sẽ càng tăng….
Buổi tối, Dương Hải Bằng muốn mời đại diện thị trấn, xưởng
thép và người của quỹ tín dụng ăn cơm. Thẩm Hoài để Tiền Văn Huệ làm đại biểu
cho xưởng thép dự tiệc. Còn hắn theo thường lệ tụ tập đám Từ Khê Đình, Triệu
Đông, Từ Văn Đao, Phan Thành, Hồ Chí Cương lại, mở hội nghị tổng kết quá trình
chỉnh đốn.
Đến gần gần 9h, Thẩm Hoài mới thoát thân ra được, về lại thị
trấn gặp mặt Dương Hải Bằng, còn Triệu Đông phải ở lại trong xưởng trực ban, thử
nghiệm làm ca đêm, để công nhân tuyến một từng bước thích ứng quá trình sản xuất
liên tục.
Lập ra quy định sản xuất rất dễ dàng, nhưng để nhân viên quản
lý tuyến cơ sở và công nhân dưới nhà xưởng chấp hành không sơ sót, không phải
là chuyện một sớm một chiều.
Lò điện sử dụng lưới điện cao thế, một lò luyện được khoảng mấy
chục tấn thép, trước lò có đến mấy chục công nhân đang thao tác, chỉ cần xuất
hiện chút sơ sót, dù rất nhỏ, khả năng sẽ dẫn phát sự cố thương vong không lường
trước được.
Thẩm Hoài không trực tiếp quản lý sản xuất tuyến một, mà cũng
không có tinh lực để tự đi quản, áp lực đặt hết lên vai đám Triệu Đông, Từ Văn
Đao, Phan Thành.
Thẩm Hoài chạy đến trấn chính phủ, Hà Thanh Xã uống rượi hơi
nhiều, đã về nhà nghỉ trước, chỉ còn Quách Toàn bồi Dương Hải Bằng lưu lại
trong trụ sở, trước đó cũng đã sắp xếp xe đưa Hùng Đại Ny về nhà.
Dương Hải Bằng và Thẩm Hoài đều chưa vợ con gì, không về nhà
bao lâu cũng chả sao. Nhưng Hùng Đại Ny rốt cuộc và thiếu phụ tân hôn, Chu Minh
có yên tâm đến đâu cũng không có đạo lý gì để nàng đi chơi ngoài tận nửa đêm.
Không như vậy, lỡ để Hùng Văn Bân hoặc Bạch Tố Mai biết được, gì chứ một trận
trách mắng là chạy không thoát.
Thiệu Chinh là lái xe cho Thẩm Hoài, thông thường đưa Thẩm
Hoài về túc xá mới về nghỉ, nên Tiền Văn Huệ lưu lại muộn cũng chả sao, con gái
nhà hai vợ chồng họ đã lên tiểu học, có hai ông bà ngoại chăm sóc, không cần
quá lo lắng.
“Bàn đến đâu rồi?” Thẩm Hoài gọi Dương Hải Bằng, Quách Toàn,
Tiền Văn Huệ và đối tác của công ty Bằng Hải vào phòng làm việc để nghe báo cáo
tình hình cụ thể.
“Hà trấn trưởng giúp đỡ rất nhiệt tình, lại thêm phương án cậu
đưa ra khiến phía quỹ tín dụng khá an tâm, đại thể chắc không có vấn đề gì nữa,
đợi mà làm thủ tục thôi.” Dương Hải Bằng hưng phấn khó mà ức chế, cười nói: “Hà
trấn trưởng cũng đã chọn chỗ làm trụ sở và kho xưởng giùm, ngay trường học cuối
phía bắc phố Học Đường, đoạn giao với công lộ Thượng Mai. Lúc chiều bọn tôi đã
đi xem qua, cách công lộ Thượng Mai rất gần, đi Hà Phố, Tân Tân hay Bắc Giao đều
thuận lợi…”
“Trường học nào?” Thẩm Hoài hỏi lại.
“Năm rồi mưa lũ làm sập trường học thôn Trúc Đường, đến sau học
sinh phân tán đến các trường xung quanh. Thị trấn không có tiền xây lại trường,
nhưng dùng để làm nhà kho thì rất thích hợp…” Quách Toàn giải thích.
Quách Toàn nói ra tên trường, Thẩm Hoài liền nhớ ra ngay.
Trường học trên toàn thị trấn có tổng cộng 26 trường, 17 trường
mẫu giáo, 5 trường tiểu học, 3 trường sơ trung, 1 trường cao trung, tổng số trẻ
em đang theo học lên đến 8000 người.
Quy mô dạy học lớn thế này, bao gồm cả tiền lương trả cho gần
400 giáo viên thì tiền đầu tư cho giáo dục mỗi năm cũng chỉ tầm 3 triệu. Thị trấn
tồn tại rất nhiều vấn đề, nhưng tiền đầu tư cho giáo dục thiếu thốn, nguyên
nhân chủ yếu là bởi thu nhập tài chính của Mai Khê quá ít.
Trường học ở thôn Trúc Đường bị mưa lũ làm sập, không thể được
trên huyện ủng hộ, chỉ bằng tài lực của thị trấn thì rất khó để trùng kiến lại.
Học sinh trong trường đều đã phân tán đến những trường xung
quanh. Trong mắt Hà Thanh Xã, so với từ trên trấn chen tiền ra xây lại trường,
không bằng cho công ty Bằng Hải thuê làm nhà kho, thị trấn cũng nhiều thêm một
khoản thu…
Thẩm Hoài không cách nào chê trách Hà Thanh Xã quá hiện thực,
chỉ nhìn lợi ích ngắn hạn, đương sơ hắn không tiếp nhận công tác của ban tài
chính, một phần là bởi không muốn nặng đầu vì áp lực tài chính khốn quẫn hiện tại,
then chốt bây giờ là khôi phục tình hình sản xuất, làm ăn của xưởng thép.
Dương Hải Bằng không ngờ chỉnh thể sự tình sẽ thuận lợi thế
này, không che được hưng phấn, háo hức kể lại tình hình vay vốn lúc chiều.
Quỹ tín dụng không thuộc quyền quản lý của thị trấn, nhưng chỉ
cần Mai Khê đứng ra, họ tất hướng về phía hơi mũi chính quyền. Có vụ làm ăn
nào, quỹ tín dụng vẫn ưu tiên hợp tác với trấn chính phủ hơn.
Đương nhiên, nguyên nhân then chốt nhất, chắc có lẽ là bởi Hà
Thanh Xã đã làm như không để ý hé ra quan hệ giữa công ty Bằng Hải với Hùng Văn
Bân.
Quyền lực và tiền bạc đều là dầu bôi trơn cho mọi sự vật, hiển
nhiên trong hai thứ, quyền lực luôn luôn được xếp trước.
Sự tình của Dương Hải Bằng được xử lý êm đẹp, Thẩm Hoài khá
an lòng, thấy thời gian đã không sớm, bèn đứng lên, nói: “Nếu cậu và lão Quách
muốn tâm sự tiếp thì tìm chỗ khác, tôi phải về nghỉ ngơi cái đã.” Lại quay sang
nói với Tiền Văn Huệ: “Đi thôi, cô và Thiệu Chinh đưa tôi về túc xá, rồi cũng
nghỉ ngơi luôn…”
Tiền Văn Huệ người khá thanh tú, hơi gầy, 34 tuổi, lớn hơn
Thiệu Chinh 1 tuổi. Cha nàng trước là cán bộ tài chính huyện, bản thân nàng vốn
tốt nghiệp đại học Hoài Hải, được phân phối đến cục tài chính huyện, sau được
huyện trưởng Trần Binh phái đến xưởng thép đảm nhiệm khoa trưởng tài vụ.
Tuy nói công tác là phụ trách tài vụ, nhưng các khâu thu mua
nguyên liệu, tiêu thụ sản phẩm nàng đều không được tham dự vào. Chỉ làm rõ sổ
sách thu chi hiển nhiên không phát huy ra tác dụng nên có của nàng.
“Bộ phận quản lý của xưởng không cần quá nhiều phó chức,
nhưng khâu tài vụ tất phải cần một phó chức làm trợ thủ.” Thẩm Hoài ngồi sau ghế
lái chính, nói với Tiền Văn Huệ ngồi ghế lái phụ: “Tôi tính qua đầu tháng sau sẽ
mở đại hội công nhân viên toàn xưởng, tiến cử Tiền khoa trưởng cô ra đảm nhệm
phó xưởng trưởng quản lý tài vụ, cô phải chuẩn bị tinh thần trước. Sau khi đến
cương vị mới, cô vẫn tạm kiêm quản khâu tài vụ, nhưng tiếp theo, không quản là
tuyển mộ từ bên ngoài, hay bồi dưỡng trong nội bộ, cô tất phải tìm cho tôi một
trưởng ban tài vụ thích hợp…”
Thông qua kính chiếu hậu, thấy Thiệu Chinh nhấp miệng cười,
Thẩm Hoài liền đùa: “Về sau lại thêm gánh nặng cho công tác của lão Thiệu rồi.
Lúc làm việc phải phục vụ xưởng trưởng, về nhà còn phải hầu hạ phó xưởng trưởng,
đời này xem ra không trông mong được gì nữa…”
“Thẩm xưởng trưởng thường ngày nghiêm túc mà hôm nay mồm mép
không thua ai cả!” Tiền Văn Huệ nghe Thẩm Hoài không chút cố kỵ đem chuyện nhà
mình ra trêu, cười mắng một tiếng.
Thẩm Hoài ha ha cười lớn, đến bước này, bộ phận quản lý trong
xưởng xem như đã gần hoàn chỉnh, đối mặt với quá trình cộng sự lâu dài trước mắt,
hắn thực không cần thiết phải giữ mặt lạnh cả ngày làm gì.
Thẩm Hoài nói với Thiệu Chinh: “Trong bộ đội lão Thiệu từng
làm tiểu đội trưởng, để phụ trách lái xe đúng là khuất tài. Sau đại hội, tôi sẽ
lập thêm một ban trợ lý hành chính cho xưởng trưởng ngoài văn phòng xưởng, đi
giải quyết một số chức năng cắt ra từ bộ phận văn phòng, lão Thiệu có hứng thú
không…”
Đối với hệ thống quản lý trong xưởng Thẩm Hoài đã từng thảo
luận rất nhiều lần với ban trợ lý đặc biệt, văn phòng xưởng trưởng mới thiết lập
và văn phòng xưởng cũ, nghe qua chỉ khác biệt có một chữ, nhưng trong lòng Tiền
Văn Huệ rất rõ ràng:
Văn phòng xưởng trưởng là cơ cấu quyền lực trung tâm, là công
cụ để Thẩm Hoài điều khiển hoạt động trong xưởng, bao gồm quyền chọn thu mua
nguyên liệu, quyền đàm phán, quyền lập dự án, quyền xếp loại và tuyển chọn đại
lý… đều sẽ tập trung về văn phòng xưởng trưởng.
Mới đầu Thẩm Hoài sẽ để tâm phúc theo mình từ xưởng thép
thành phố sang đây là Triệu Đông đảm nhiệm chánh văn phòng xưởng trưởng.
Mà văn phòng xưởng trước đây, nói đến cùng là công cụ phục vụ
xưởng trưởng, là quản gia phụ việc vặt, bắt chước theo hệ thống Đảng trong
chính quyền. Thẩm Hoài quyết ý muốn hạn chế tư tưởng quan liêu trong xưởng, mới
sẽ đẩy một số chức năng sang cho phòng trợ lý hành chính phụ trách.
Địa vị của bộ phận trợ lý hành chính sắp được thành lập sẽ thấp
hơn các ban chuyên trách một chút, nhưng quyền lực thực tế là vai trò quản gia,
sự vụ phải xử lý rất hỗn tạp.
Thiệu Chinh vẫn như bình thường, khẽ cười, nói: “Nỗ lực mà
làm thôi…”
Bạn cần đăng nhập để bình luận