Phong Khí Quan Trường

Chương 69: Nguồn thuế từ công ty thương mại Bằng Hải


Chương 69: Nguồn thuế từ công ty thương mại Bằng Hải
Quách Toàn vừa vào cửa, Thẩm Hoài vứt một điếu thuốc qua, hất
tay để hắn kéo ghế dựa lại gần nói chuyện.
Thẩm Hoài đem chuyện muốn thị trấn hỗ trợ Dương Hải Bằng giải
quyết tiền vốn nói với Hà Thanh Xã, Quách Toàn: “Công ty thương mại Bằng Hải muốn
làm đại lý loại một của xưởng thép, nhưng tiền vốn lưu chuyển hơi thiếu. Tôi
nghĩ nếu công ty Hải Bằng có thể đăng ký thủ tục ở Mai Khê, thuế thương nghiệp
đều nộp lên cho thị trấn, thị trấn có nên ra mặt hỗ trợ cho họ vay vốn không?”
Dương Hải Bằng đem tên họ đổi đầu đổi đuôi biến thành tên
công ty, khiến Thẩm Hoài nghe mà lắc đầu ngao ngán.
Hà Thanh Xã thực không nghi ngờ trong chuyện này Thẩm Hoài có
tư tâm. Nếu thật Thẩm Hoài có tư tâm, hoàn toàn có thể quyết định để phía Bằng
Hải chậm tiền hàng tầm ba bốn trăm vạn, chưa cần chi trả vội, như thế tuyệt đối
tiện lợi hơn chuyện phải gánh thêm lãi suất từ phía ngân hàng nhiều.
Trước mắt xưởng thép không thích hợp để gánh thêm bất kỳ khoản
nợ nào nữa. Chủ động giúp đỡ doanh nghiệp đại lý vay vốn, để doanh nghiệp đại
lý có hiện khoản đặt tiền cọc dự chi, trên thực tế còn có thể giải quyết vấn đề
thiếu thốn tiền mặt của xưởng… Những tiện ích ấy, Thẩm Hoài giải thích sơ qua,
Hà Thanh Xã liền có thể hiểu rõ ràng.
Thẩm Hoài rít một hơi, dúi tàn thuốc vào gạt tàn pha lê trên
bàn, rồi nói:
“Tôi đến Mai Khê công tác đã hơn nửa tháng, trừ xưởng thép,
những công xưởng xí nghiệp khác cũng đã tìm hiểu qua chút ít, về cơ bản còn rất
mỏng yếu a. Tiền thuế công thương thị trấn thu được hai năm nay không hề tăng
trưởng rõ nét, áp lực trên vai lão Hà không nhỏ, đúng không?”
“Đây là ta đóng cửa nói với nhau thôi, ra ngoài kia lại là
chuyện khác!” Hà Thanh Xã cười khổ, than thở: “Rất nhiều số liệu đều có thể làm
giả, sản lượng sản xuất, tư sản công nghiệp… cái gì cũng có thể làm giả được hết,
duy có thuế thu, đặc biệt là thuế công thương, khó nặn số liệu lắm. Số liệu
hương trấn báo lên, trên thực tế khoản thu tương ứng phải giải ngân lên huyện,
sau đó mới án chiếu tỉ lệ nhất định, phát cấp về lại cho ban tài chính thị trấn…”
Nói đến chỗ này, trong lòng Hà Thanh Xã cũng là một bụng nước
đắng. Trước đây ở Mai Khê hắn không có quyền hành gì đáng kể, nhưng đến khi phải
chịu tội, chịu mắng, Đỗ Kiến liền dựng hắn ra chết thay, hắn là người phụ trách
trấn chính phủ, không cách nào thoái thác được trách nhiệm cả.
“…Đương nhiên, không phải không có biện pháp làm giả.” Hà
Thanh Xã tiếp tục nói: “Hồi trước, hiệu ích của xưởng thép còn khá tốt, tiền bạc
cũng rủng rỉnh, thị trấn mà không hoàn thành được chỉ tiêu thuế, chỉ cần rút ra
một khoản từ xưởng bù vào là ok. Chờ trên huyện phát về, lại trả lại chỗ cũ.
Đúng là lách luật, đúng là xưởng thép đổ lợi nhuận lên thị trấn, nhưng dù sao
cũng là trong túi tập thể, không mất đi đâu được. Mấy năm nay Mai Khê chưa biết
sẽ phân về đâu, trên huyện cũng không đặt chỉ tiêu cụ thể nữa, bởi thế không cần
sợ không hoàn thành chỉ tiêu thuế mà mất mũ ô sa. Có điều, hai năm nay vật giá
tăng mạnh quá, mà thuế Mai Khê thu được lại không thấy tăng bao nhiêu. Mỗi năm,
cộng cả thuế thu và thu nhập không phải từ thuế, tất tần tật tầm xêm xêm 6 triệu,
trong khi có bao nhiêu khoản phải chi, vào không đủ ra a!”
“Cũng phải.” Quách Toàn nói: “Chưa nói cái khác, riêng tiền
công phúc lợi cho nhân viên chính phủ hai năm nay không thấy tăng, cán bộ bên
dưới đã oán thán không thôi. Đừng thấy giờ còn cách tổng kết cuối năm gần một
quý, nhưng trên trấn đã có người thảo luận chuyện lương thưởng cuối năm rồi…”
“Công ty thương mại Bằng Hải đăng ký ở Mai Khê, mỗi năm có thể
trực tiếp nộp lên thị trấn tầm 50-60.000 nguyên. Con số này có vẻ không lớn,
nhưng nếu công ty Bằng Hải đã đăng ký ở đây, vậy tất phải thuê trụ sở ở Mai
Khê, số tiền này chắc chắn không phải nhỏ. Cả doanh thu của công ty vận tải
cũng sẽ tăng theo, thuế từ công ty vận tải cũng tính vào thu thập thị trấn,
đúng không?” Thẩm Hoài hơi không chắc chắn, hỏi lại Quách Toàn.
“Đúng.” Quách Toàn khá tinh thông thuế vụ, nói: “Nguồn thuế từ
khâu vận chuyển của xưởng thép đại ước chừng 200.000. Có điều đội vận tải không
phải đăng ký gì cả, chỉ cần cầm phiếu thuế chứng minh thì nộp ở đâu cũng được.
Nếu công ty Bằng Hải có thể bảo đảm rằng đội vận tải cũng nộp thuế lên thị trấn,
đây sẽ là một khoản thu rất khả quan…”
Thẩm Hoài nói: “Tôi không tính toán được chi li cụ thể như
lão Quách. Nhưng cũng biết nếu công ty đăng ký ở Mai Khê, sẽ mang đến một chút
cải thiện cho tình hình tài chính của thị trấn, cũng có thể xúc tiến công ăn việc
làm, tạo ra càng nhiều giá trị. Đây là nguyên nhân chủ yếu tôi hy vọng thị trấn
ra mặt hỗ trợ cho họ vay vốn. Thị trấn muốn mở rộng nguồn thuế, muốn tăng thêm
thu nhập, cách tốt nhất là chủ động đỡ đầu do doanh nghiệp và hộ kinh doanh cá
thể phát triển…”
“Từ góc độ thị trấn, ra mặt hỗ trợ đương nhiên không có vấn đề”
Hà Thanh Xã nói: “Có điều giờ để quỹ tín dụng chen ra 3-4 triệu tiền mặt, sợ rằng
hơi khó khăn…”
Sau trung tuần tháng 6, Quốc vụ viện ban ngành nghị định “16
điều”, quản lý chặt nguồn cung ứng tiền, các ngân hàng thương mại không dám cho
vay tràn lan nữa rồi, huống hồ công ty thương mại Bằng Hải còn là doanh nghiệp
tư nhân.
Hà Thanh Xã thầm nhủ: Thị trấn chắc chưa đủ mặt mũi để quỹ
tín dụng cầm ra 3-4 triệu cho một doanh nghiệp tư nhân như thế vay.
Kinh tế Mai Khê phát triển không mạnh, năng lực quỹ tín dụng
thị trấn cũng rất mỏng, tổng khoản cho vay mỗi năm khả năng chỉ loang quanh
trong khoảng 20-30 triệu.
Để quỹ tín dụng nhả ra một lúc 3-4 triệu cho một doanh nghiệp
tư nhân, áp lực không nhỏ một chút nào.
“Tiền vốn công ty Bằng Hải nhận được, đảm bảo sẽ chảy về phía
xưởng thép.” Thẩm Hoài gẩy tàn thuốc, nói: “Trên thực tế, khoản tiền mà Bằng Hải
vay, quỹ tín dụng không cần phải cấp tiền mặt ngay, ngoài ra xưởng thép sẽ mở một
tài khoản trong quỹ tín dụng, tiền chỉ chảy đi chảy lại trong nội bộ quỹ mà
thôi. Quỹ tín dụng không phải lo về áp lực huy động tiền, ngược lại, Bằng Hải
còn sẽ đem tiền huy động từ những nguồn khác trữ trong tài khoản của quỹ…”
Nói đến chỗ này, Thẩm Hoài nghiêng đầu sang hỏi Quách Toàn:
“Lão Quách, anh xem với phương án này quỹ tín dụng có thể chấp nhận không?”
“Nếu thực tế không tạo ra áp lực huy động tiền cho quỹ, còn
có thể tạo ra nhiều lợi tức thế này, chắc phía họ sẽ chấp nhận.” Quách Toàn gật
gật đầu nói.
Quách Toàn lại nghĩ nghĩ: Trọn phương án của Thẩm Hoài nhìn
qua không khác gì trực tiếp đẩy hàng cho công ty Bằng Hải. Nhưng có hai chỗ tốt
cực đại, chí ít về mặt sổ sách, xưởng thép sẽ không gánh thêm áp lực tài chính
nào khác; sau khi Bằng Hải xác lập quyền đại lý, giao dịch hiện khoản giữa hai
bên có thể khiến khả năng quay vòng đồng vốn của xưởng thép đề cao hơn một cấp.
Hà Thanh Xã vỗ đùi: “Chỉ cần có lợi đối với xưởng thép, đối với
thị trấn, chúng ta nỗ lực thế nào cũng đáng.”
Năm rồi, giá trị sản lượng của xưởng thép tiếp cận 100 triệu,
tạo ra giá trị công nghiệp ròng siêu qua 30 triệu, thuế thu tương ứng là 5 triệu,
đây là khoản thuế cơ bản mà xưởng thép phải nộp, bất kể lợi nhuận cụ thể đạt được
là bao nhiêu.
Nhưng mà sau khi thực hành thí điểm chế độ phân thuế, khoản
thuế cơ bản này Mai Khê không hưởng thụ được chút nào, bất kể thuế tăng hay
không tăng, cơ số trở về là bao nhiêu, thực tế đều bị tài chính trung ương và
huyện thành tuyến trên phân chia sạch.
Xưởng thép là xí nghiệp tập thể trực thuộc thị trấn, phần lợi
nhuận của nó tất nhiên được tính vào khoản thu không phải từ thuế của Mai Khê.
So với từ chỗ này móc mấy vạn, từ chỗ kia móc mấy ngàn, không
bằng chỉnh đốn xưởng thép cho tốt, khôi phục năng lực sáng tạo giá trị mới là
điều then chốt.
**************************
Dương Hải Bằng được Thẩm Hoài dặn dò, đã sớm chạy đến thị trấn,
còn đặc ý tới xưởng thép tìm Triệu Đông.
Nhận được điện thoại, Thẩm Hoài liền để Dương Hải Bằng và
khoa trưởng tài vụ xưởng Tiền Văn Huệ cùng lên trấn chính phủ. Hắn và Hà Thanh
Xã biểu thị sẽ ủng hộ, nhưng công tác cụ thể Dương Hải Bằng phải tự thân làm lấy,
phía thị trấn và xưởng thép sẽ do Quách Toàn và Tiền Văn Huệ phối hợp…
Triệu Đông còn phải chủ trì công tác chỉnh đốn sản xuất,
trong giờ làm việc hành chính không cách nào thoát thân ra được.
Lúc Dương Hải Bằng đến, trừ Tiền Văn Huệ, còn cả Hùng Đại Ny
đi theo.
Còn cả một trung niên tầm 40 tuổi, là phía đối tác của Dương
Hải Bằng, hôm nay qua đây là để xác nhận xem quan hệ của Dương Hải Bằng với thị
trấn có “vững” như giới thiệu không.
“Sao, chị Đại Ny đã đến công ty Bằng Hải làm việc rồi?” Thẩm
Hoài thấy Hùng Đại Ny, khá ngoài ý, buột miệng hỏi.
“Còn không phải Chu Minh sợ mấy câu không giữ lời…” Hùng Đại
Ny khá ngại ngùng khi gặp Thẩm Hoài, không phải bởi chuyện áp ngực lên tay hắn
lúc trước, mà bởi vợ chồng nàng làm thế này có hơi gấp gáp.
“…” Thẩm Hoài thấy thiếu phụ mới cưới như Hùng Đại Ny còn lém
lỉnh như thiếu nữ, không khỏi lắc đầu cười cười, cùng giới thiệu mấy người cho
Hà Thanh Xã: “Hùng Đại Ny là con gái lớn của Hùng chủ nhiệm, cũng là nhân viên
công ty Bằng Hải. Đúng rồi, qua vài ngày nữa Hùng chủ nhiệm sẽ phụ trách văn
phòng thị ủy…”
“À.” Hà Thanh Xã không nghĩ đến thiếu phụ điềm mỹ đi theo
Dương Hải Bằng này không ngờ khá có bối cảnh, hơi hơi kinh ngạc, liền vội chủ động
vươn ra bàn tay bố đầy vết chai: “Hùng tiểu thư, mời ngồi, mời ngồi…”
Sự kiện đằn xe, Hùng Đại Ny đại biểu thị ủy ra mặt xử lý, Hà
Thanh Xã rất có ấn tượng. Hắn nhớ đương thời Hùng Văn Bân còn là phó chủ nhiệm
phòng nghiên cứu chính sách, không ngờ lại sắp ra làm chủ nhiệm văn phòng thị ủy.
Nếu phải kể ra ô dù tuyến trên của Hà Thanh Xã, miễn cưỡng có
thể kể ra Trần Binh, người vừa được điều nhiệm làm chủ nhiệm văn hóa thể thao
thị ủy. Tuy cũng là cấp chính xứ, nhưng nói đến phong quang quyền thế thì hoàn
toàn không thể so sánh với chủ nhiệm văn phòng thị ủy được.
Hà Thanh Xã còn đang nghĩ: Vì sao Thẩm Hoài muốn ra tay giúp
công ty Bằng Hải thế này? Hóa ra là bởi con gái Hùng Văn Bân làm trong doanh
nghiệp này. Nhưng chuyển niệm lại lướt qua một ý nghĩ, chuyện lớn nhất xảy ra ở
Đông Hoa hôm qua không phải là tân bí thư thị ủy Đàm Khải Bình chính thức đến
Đông Hoa thượng nhiệm ư? Còn phát biểu diễn văn nhận chức trên TV nữa mà?
Bí thư thị ủy Đàm Khải Bình đến nhận chức, Hùng Văn Bân sắp sửa
chuyển từ phòng nghiên cứu chính sách sang phụ trách công tác văn phòng của thị
ủy, mà Thẩm Hoài lại biết tin trước khi được công bố… Điều này ý vị cho cái gì?
Chẳng sẽ sự kiện đâm xe lúc trước, thị trưởng Cao Thiên Hà bị
bách cúi đầu, là bởi Đàm Khải Bình gây thêm áp lực sau lưng?
Lúc này hắn mới như hoảng nhiên đại ngộ: Sự kiện đâm xe xảy
ra trước này Đàm Khải Bình chính thức thượng nhiệm hơn nửa tháng, thì ra ngay
lúc đó Hùng Văn Bân và Thẩm Hoài đã là những nhân vật được tân bí thư thị ủy chọn
lựa.
Mọi người đều sớm biết sau lưng Thẩm Hoài nhất định có nhân vật
quyền thế nào đó che chở. Điều này Hà Thanh Xã cũng biết, song một mực không
đoán ra là ai, lúc này, dưới sự ám thị khá rõ của Thẩm Hoài, hiểu rõ ẩn tình, hắn
không khỏi thầm đáng thương thay cho Đỗ Kiến: Xem ra con cá mặn này không lật
được thân rồi, không ngờ vọng đồ đấu với kẻ được bí thư thị ủy chống lưng, đó
không phải tìm chết ư?
Bạn cần đăng nhập để bình luận