Phong Khí Quan Trường

Chương 368: Băn khoăn


Chương 368: Băn khoăn
Thời gian đoàn khảo sát dừng ở đại lục có hạn, dùng tiệc
Buffet mới có thể giành được thiện cảm từ giới đầu tư, số dự án có cơ hội giao
lưu hợp tác cũng sẽ nhiều hơn.
Trao đổi ý kiến đơn giản với David Alan xong, Thẩm Hoài gật đầu
tỏ ý với Cao Thiên Hà đang giao đàm với khách khứa không xa.
Cao Thiên Hà hơi ngớ, Thẩm Hoài có việc gì không tiện tìm Đàm
Khải Bình thì cũng có thể trực tiếp tìm đến thượng ti trên đầu là Phan Thạch
Hoa và Chu Kỳ Bảo, gật đầu tỏ ý với mình là có ý gì?
Cao Thiên Hà hơi do dự, nói tiếng xin lỗi với người khách
đang bắt chuyện, bưng ly rượu lên, đi về phía vòng tròn nhỏ của mấy người Thẩm
Hoài, Chu Tri Bạch, Tôn Á Lâm, David Alan và Triệu Ích Thành, Dương Hải Bằng; lễ
độ nâng ly chào hỏi David Alan, hắn biết một ít tiếng Anh, nhưng những lúc giao
lưu vẫn phải nhờ Thẩm Hoài ở bên cạnh phiên dịch; thế nên nhìn qua có vẻ ba người
hắn, David Alan, Thẩm Hoài giao đàm thân thiết một cách bất thường.
Trong mắt đại đa số người ở đây, Thẩm Hoài và Cao Thiên Hà là
hai nhân vật làm thế nào cũng không cùng một đường.. Đương sơ khi mới tới Mai
Khê, có thể nói Thẩm Hoài nhờ giẫm lên “xác” Cao Tiểu Hổ mới lập ra uy thế, cả
những thân tín do Cao Thiên Hà trực tiếp đề bạt như Cát Vĩnh Thu đều là đối thủ
cũ của Thẩm Hoài.
Trừ tự thân Cát Vĩnh Thu phụ trách công tác đầu tư ở Hà Phố,
là tổng giám đốc tập đoàn Vạn Hổ, Cao Tiểu Hổ cũng được mời dự tiệc hôm nay. Có
điều ăn uống dưới mắt Tống Bính Sinh và Đàm Khải Bình, hắn không dám làm gì chọc
người gai mắt.
Nhìn thấy cha mình đột nhiên gom lại một khối với Thẩm Hoài,
Cao Tiểu Hổ dựng cả lông măng lên, hắn với Cát Vĩnh Thu đứng cùng một chỗ, liếc
mắt nhìn sang, căn bản không biết giữa cha mình và Thẩm Hoài đã phát sinh chuyện
gì.
Rất nhanh những người khác liền chú ý đến dị thường bên này,
bất thời lại liếc mắt sang, thấy thần tình trên mặt Cao Thiên Hà dần chuyển từ
ngạc nhiên sang kinh hỉ, cuối cùng chăm chú lắng nghe Thẩm Hoài và David Alan
giới thiệu cái gì đó, tiếp nữa lại nâng ly rượu lên, tỏ ý với Mark Alan đứng
cách mấy bước.
Đàm Khải Bình, Tống Bính Sinh đều nghi hoặc, không hiểu đến
cùng là chuyện gì lại khiến thái độ Cao Thiên Hà diễn biến đặc sắc như thế.
Cao Thiên Hà bước lại chỗ Tống Bính Sinh, Đàm Khải Bình, nói:
“Tập đoàn công nghiệp Xiyoumingsi và trung tâm khoa học công nghệ MAAT có ý hợp
tác với Mai thép và xưởng cơ khí, đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất gia công sản
phẩm thép trong khu công nghiệp cảng Mai Khê; hy vọng có thể nhanh chóng triển
khai hiệp đàm hợp tác tương quan với thành phố, ước đoán lượng đầu tư khoảng 30
triệu USD…”
Đây là thành quả của cuộc hiệp đàm kinh tế mậu dịch hôm nay,
tất phải công khai ra bên ngoài; giọng báo cáo của Cao Thiên Hà không lớn không
nhỏ, cũng không cần thấp giọng tránh né cái gì, để những người chung quanh nghe
được rõ ràng.
Lại là 30 triệu!
Những người phản ứng nhanh đều chuyển mắt nhìn sang Tống Bính
Sinh, chỉ đợi Tống Bính Sinh chính thức tuyên bố cái thành quả này, bọn hắn sẽ
kích động vỗ tay phối hợp.
Tống Bính Sinh vừa kinh vừa nghi, ánh mắt nhìn về phía Thẩm
Hoài; nhưng đáp lại chỉ là một cổ gáy im lìm; tựa hồ mải cao hứng nói chuyện với
đám người David Alan mà quên mất sự thể xung quanh.
Đàm Khải Bình cũng cực lúng túng, nhưng không thể không cố
chen ra một nụ cười hớn hở.
Fuji, thị thép và Mai thép cùng liên hợp trù kiến nhà máy
liên doanh, là dự án có vốn đầu tư FDI lớn nhất từ trước đến nay ở thành phố
Đông Hoa, quy mô đầu tư nước ngoài trực tiếp và gián tiếp sắp đạt tới con số 60
triệu USD.
Đối với dự án mà một tay bản thân thúc thành này, Đàm Khải
Bình rất tự đắc; chỉ với thành tựu mời gọi đầu tư này, ở thị ủy hắn đã ép cho
Cao Thiên Hà không nhấc đầu lên được.
Trong nội bộ phủ thị chính bây giờ, công thần tham gia đàm
phán dự án từ đầu đến đuôi, trực tiếp thúc đẩy dự án ký kết thành công, phó thị
trưởng Lương Tiểu Lâm, nhờ vào sự ủng hộ từ Đàm Khải Bình, cũng đã danh chính
ngôn thuận đem sự vụ về phát triển công nghiệp, kiến thiết đô thị, quy hoạch và
phát triển kinh tế thương mại vơ hết vào tay, dàn quân bày trận đối đầu với Cao
Thiên Hà.
Mô thức công tác của phủ thị chính hiện giờ, những sự tình
Lương Tiểu Lâm phân quản đều do hắn tự hành quyết định, không quyết định được
thì nhiễu qua Cao Thiên Hà, trực tiếp đưa lên thảo luận trong hội nghị thường ủy.
Mấy hạng công tác trọng yếu đều do Lương Tiểu Lâm phân quản cả,
thị trưởng như Cao Thiên Hà một khi không được nhúng tay vào sự vụ kinh tế, dần
dần cũng thành đồ trang sức.
Giữa lúc Cao Thiên Hà bị áp chế đến thở không ra, Thẩm Hoài
làm vậy là có ý gì?
Đàm Khải Bình nhìn về phía Thẩm Hoài, cũng chỉ thấy được có cổ
gáy của y.
Nếu Thẩm Hoài báo cáo việc này cho hắn hoặc Tống Bính Sinh, hắn
đương nhiên có thể trực tiếp chỉ thị cho Lương Tiểu Lâm phụ trách công tác
tương quan, để Cao Thiên Hà vĩnh viễn dựa bên đứng, để họ Cao không cách nào
dính dáng đến các hạng mục quan trọng.
Nhưng Thẩm Hoài lại không tìm hắn hoặc Tống Bính Sinh báo
cáo, mà thông qua Cao Thiên Hà chuyển lời, như thế hắn không thể trắng trợn giật
dự án này từ tay Cao Thiên Hà, để cho Lương Tiểu Lâm hay phó thị trưởng khác phụ
trách được.
Nhanh thế này đã ra chiêu trả đũa ư? Hay là hồi lễ cho Cao
Thiên Hà vì lần trước ủng hộ Hoài Năng và nhà máy điện Hà Phố hợp tác?
Không quản ý đồ trong đầu Thẩm Hoài ra sao, có lẽ là muốn
công khai biểu thị, rằng từ nay ở Đông Hoa hắn và Đàm Khải Bình sẽ phân đình
kháng lễ? Nhưng trước mắt Đàm Khải Bình chỉ có thể vứt nghi hoặc trong lòng
sang một bên, nâng ly hướng mấy người Mark Alan, David Alan tỏ ý chúc mừng, để
Tống Bính Sinh chính thức tuyên bố tin tức cho mọi người trong yến sảnh.
Mặt Lương Tiểu Lâm cứng lại, hắn một lòng nhìn chăm chăm bảo
tọa thị trưởng của Cao Thiên Hà, hắn cũng muốn hoàn thành “ba bước tiến bộ”, từ
phó thị trưởng bình thường đến thường vụ phó thị trưởng, rồi đến phó bí thư, thị
trưởng; Ai biết Thẩm Hoài đột nhiên ra chiêu này?
Lương Tiểu Lâm còn không biết chuyện hai cha con Thẩm Hoài
tranh cãi trong phòng, thế nên tâm lý càng nghi hoặc. Hắn biết vết nứt giữa Thẩm
Hoài và Đàm Khải Bình sâu đến mức nào; chuyện Chu Minh gặp phải sau Tết hắn đều
biết cụ thể ngọn ngành từ đầu đến đuôi; Vốn tưởng lần này Tống phó tỉnh trưởng
xuống Đông Hoa, có lẽ sẽ khiến quan hệ căng thăng giữa Thẩm Hoài và Đàm Khải
Bình có chỗ hòa hoãn, đâu ngờ tối nay lại ra một màn này?
Lượng ngoại hối đầu tư trong hai năm 93, 94 của Đông Hoa đều
chỉ khoảng trên dưới 20 triệu USD; dự án liên doanh giữa Fuji và thị thép, Mai
thép ngay cả trong tỉnh Hoài Hải cũng được tính là bước đột phá lớn, tỉnh trưởng
Triệu Thu Hoa còn vì chuyện này mà vất vả chuyên trình đến Đông Hoa chia một
chén canh, đủ biết dự án đầu tư quy mô đạt tới 30 triệu USD sẽ có sức nặng đến
mức nào.
Cũng như đương sơ Chu Minh chọc ra vụ bê bối tình sắc nhưng
Đàm Khải Bình vẫn quyết định giữ hắn vậy; nếu dự án đầu tư quy mô lớn thế này
được Cao Thiên Hà trực tiếp phụ trách, chỉ cần không bạo lộ ra vấn đề quá
nghiêm trọng, thường thường trên tỉnh đều sẽ không tính toán điều chỉnh chức vụ
của Cao Thiên Hà.
Tức là, cái dự án này nếu kéo kéo thêm một năm, nửa năm, qua
cơn sóng gió ghế thị trưởng Cao Thiên Hà liền vững vàng; nếu dự án thành công rồi,
công lao, chính tích cũng là của họ Cao, lấy gì khiến hắn nhường miếng thịt
trong miệng đây?
Đồng thời Lương Tiểu Lâm lại nghĩ: Hiện tại mọi người đều
không đánh giá cao dự án nhà máy mới của Mai thép, nếu lỡ mọi người nhìn nhầm,
cuối cùng để Thẩm Hoài thực hiện thành công dự án, hậu quả sẽ ra sao?
Từ khi đảm nhiệm phó thị trưởng, Lương Tiểu Lâm trường kỳ
phân quản ủy ban kinh tế kế hoạch (kế ủy), ủy ban kinh tế thương mại (kinh mậu ủy),
nhiều ít có thể tượng tượng ra bức lam đồ mà Mai thép định vẽ ra ở Đông Hoa;
cũng biết đương sơ Fuji kiên trì muốn giành được nhà máy điện và bến cảng Mai
Khê, thực tế là bởi nhà máy liên doanh cũng nằm trong chuỗi sản nghiệp bố cục
nơi đây; hiện tại chuỗi sản nghiệp càng thêm hoàn thiện khi có một nhà máy
chuyên sản xuất gia công sản phẩm thép lớn thế này…
Lúc này Lương Tiểu Lâm mới nhận ra, nếu thật để Thẩm Hoài thực
hiện thành công xưởng số hai Mai thép, đến lúc tính cả nhà máy liên doanh của
Fuji, thực tế trọn cả quy mô tư bản của chuỗi này đã lên tới xấp xỉ 2 tỷ, giá
trị sản lượng 6 tỷ/năm; lại hầu hết đều nằm trong tầm khống chế của Thẩm Hoài cả.
Không quản thế nào, đây đều là thành quả trọng đại mà lần hiệp
đàm này giành được, Tống Bính Sinh vừa chính thức tuyên bố, Lương Tiểu Lâm
không thể không nặn ra một nụ cười nhiệt tình, vỗ tay tỏ ý chúc mừng.
Làm đủ lễ số, Đàm Khải Bình để Cao Thiên Hà dẫn đám người
Mark và David, xưởng cơ khí, Mai thép đến trước mặt Tống Bính Sinh, để Tống
Bính Sinh hỏi thăm mấy câu, biểu thị sự coi trọng của tỉnh.
Nhìn Thẩm Hoài giả mô giả dạng (làm bộ) nói mấy câu với nhân
viên phục vụ ngoài cửa, mượn cớ cùng Tôn Á Lâm ly khai yến hội; Đàm Khải Bình
nhận ra mặt Tống Bính Sinh cứng lại, hắn không thể không nghĩ: Tống Bính Sinh
thực sự có năng lực áp chế đứa con này ư?
Đối với dự án của Mai thép Tống Văn Tuệ rất có lòng tin, có
thể điều này xuất phát từ sự yêu chiều Thẩm Hoài, nhưng nếu ngay cả đám đầu tư
Birmingham này đều bắt đầu chịu đổ tiền vào khu công nghiệp cảng, chẳng lẽ đó
không phải lời khẳng định cho dự án mà Mai thép đang làm?
Lúc này tâm tư Đàm Khải Bình không tránh khỏi dao động, không
chắc chắn rằng nhất định Thẩm Hoài sẽ ăn lỗ lớn lần này nữa.
Cao tầng trong dự án liên doanh hôm nay cũng được mời, Đàm Khải
Bình gọi Chu Minh lại, nhỏ giọng hỏi: “Trường Sơn Tín Phu đánh giá thế nào về dự
án Mai thép đang làm?”
Đàm Khải Bình tin tưởng một đạo lý, chỉ có đối thủ mới có thể
hiểu rõ về đối thủ, thầm nhủ đánh giá của Trường Sơn Tín Phu về dự án có lẽ sẽ
càng chuẩn xác.
Trước mặt Đàm Khải Bình, Chu Minh không có gì để ẩn giấu,
nói: “Không thấy đánh giá gì cụ thể cả, hôm hay hắn cũng rất trầm mặc; Nhưng mà
hồi trước bọn họ từng nói Thẩm Hoài là đứa lớn mật làm xằng, lại có sức tưởng
tượng…”
Đánh giá kiểu gì thế? Đàm Khải Bình thầm nhủ.
Đàm Khải Bình biết mình không thể trắng trợn áp chế Thẩm
Hoài, áp chế Mai thép; nhưng hắn hiểu, nếu thật để Mai thép dần thành một hệ,
thâm căn cố đế, sẽ nghiêm trọng tước yếu sự coi trọng của Tống hệ dành cho hắn,
từ đó tiêu yếu địa vị hắn ở Tống hệ.
Đàm Khải Bình khẽ hít sâu một hơi, phát hiện nan đề trước mặt
khả năng còn khó giải quyết hơn cả tưởng tượng.
Tâm lý Trường Sơn Tín Phu rất băn khoăn, ném ân oán cá nhân
sang một bên, chỉ xuất phát từ lợi ích của Fuji, hắn hy vọng Thẩm Hoài có thể
hoàn thành bố cục ở khu công nghiệp cảng, như thế nhà máy liên doanh mới được bảo
đảm về điện giá rẻ và dịch vụ vận tải, cung ứng hàng…. Tiền cảnh của nhà máy
liên doanh có vẻ rất sáng lạng.
Chờ đến bố cục ngành thép ở Mai Khê dần thành quy mô, lại mượn
lượng đầu tư dồi dào vào nhà máy liên doanh đê phản khách vi chủ, có thể khiến
Fuji càng nhanh, càng nhẹ nhàng hoàn thành bố cục sản nghiệp ở hải ngoại so với
kế hoạch.
Từ góc độ này, Fuji không hẳn nên giở chiêu số gì ngăn trở bước
tiến của Thẩm Hoài. Nhưng Trường Sơn Tín Phu không khỏi bận tâm, nếu để công
trình giai đoạn 2 của cảng Mai Khê, xưởng số hai Mai thép đều thong dong hoàn
thiện, đến lúc Fuji còn khả năng phản khách vi chủ nữa ư?
Là tập đoàn sắt thép có doanh thu cả chục tỷ USD như Fuji, bọn
hắn không cần quá chú trọng vào lợi nhuận trong ngắn hạn của nhà máy liên
doanh, điều bọn hắn để tâm hơn đó là được mất trong bố cục của trọn cả sản nghiệp…
Bạn cần đăng nhập để bình luận