Phong Khí Quan Trường

Chương 527: Ông cụ có con.


Chương 527: Ông cụ có con.
Nhìn thấy Hàn Thọ Xuân cũng ngồi trong thư phòng của Trần Bảo
Tề, Cao Dương cũng không thấy bất ngờ, gật gật đầu, nói với Trần Bảo Tề ngồi
sau bàn:
- - Sự việc coi như giải quyết rồi, ngày mai nhật báo Đông
Hoa sẽ đăng lời xin lỗi của chị Dư, còn chuyện nhà máy điện cảng Thiên Sinh,
cũng không biết Thẩm Hoài phát hiện thế nào, tôi ở hành lang bên ngoài, cũng
không nghe thấy hắn nói chuyện với chị Dư thế nào, nhưng sau đó chị Dư biểu thị,
hiệp đàm hợp tác tiếp theo của Tập đoàn Bảo Hòa sẽ không đề cập đến nhà máy điện
cảng Thiên Sinh nữa…
Trần Bảo Tề gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Quật khởi của Mai Cương không phải là không có duyên cớ, bất
luận xem thường hành vi của Thẩm Hoài đều là ngu xuẩn, muốn Thẩm Hoài không
phát hiện được ý đồ của bọn họ ở nhà máy điện cảng Thiên Sinh là không thể,
không được để cho tình thế lan rộng, trước mắt cũng đành phải xử trí như vậy.
Thấy Trần Bảo Tề không nói lời nào, Cao Dương nói:
- - Bí thư Trần nếu không có chuyện gì khác, tôi đi về trước…
- - Anh Cao, tôi ngồi xe với anh.
Hàn Thọ Xuân đứng lên nói, cùng với Cao Dương cáo từ Trần Bảo
Tề.
Đi ra khỏi sân, Hàn Thọ Xuân hỏi Cao Dương:
- - Anh Cao, chị Dư kia là như thế nào?
Cao Dương lúc này còn chưa biết Hàn Thọ Xuân là đi cửa nào đầu
nhập dưới trướng Trần Bảo Tề, nhưng biết Hàn Thọ Xuân là Phó chủ nhiệm Ủy ban Kế
hoạch thành phố, ở Tập đoàn thép thành phố sau sự cố phun trào thép ngày 12
tháng 9, được điều đến Tập đoàn thép thành phố tạm thời chủ trì cục diện, sau
đó trong quá trình ở tỉnh cương và thị cương, Hàn Thọ Xuân vẫn luôn là đại biểu
đàm phán và người liên lạc về phương diện Đông Hoa.
Việc này là cơ hội cho Hàn Thọ Xuân cùng với Phạm Văn Tri,
Lương Vinh Tuấn và lãnh đạo của tỉnh cương tiếp xúc mật thiết với nhau, Cao
Dương đoán khi thị cương có nguy cơ bùng nổ, trong thành phố không thể không
nhờ tỉnh cương cứu viện, nói không chừng còn có nhân tố Hàn Thọ Xuân thúc đẩy
từ bên trong.
Cao Dương không biết phân lượng của Hàn Thọ Xuân trong lòng
Trần Bảo Tề nặng bao nhiêu, nhưng cũng biết Trần Bảo Tề ở Đông Hoa có thể nắm
trong tay cán bộ nắm bắt được nghiệp vụ kinh tế không nhiều, điều này cũng quyết
định Trần Bảo Tề lúc này trong một số việc nhất định phải nể trọng Hàn Thọ Xuân.
- - Hình như là chị Dư năm đó khi rời khỏi Mai Khê, để lại một
đứa con gái, 10 năm qua không có liên lạc; chị Dư lần này trở về đầu tư, tốn
công sức tìm được đứa con này —— Cũng thật khéo, con gái chị Dư có quen biết Thẩm
Hoài, lại không muốn nhận chị Dư, cho nên mới có chuyện này,
Cao Dương không hiểu rõ Hàn Thọ Xuân vừa rồi ở đó nghe được
chuyện gì, gã nói qua tình hình với Hàn Thọ Xuân,
- - Nói ra cũng thật là trùng hợp…
- - Cũng không cần nói tới trùng hợp chứ?
Hàn Thọ Xuân cười ha hả.
Cao Dương cũng cười, biết Hàn Thọ Xuân nói là có ý gì, nghĩ
thầm rằng con gái Dư Vi xinh đẹp như vậy, lại đang làm ở câu lạc bộ đêm, Thẩm
Hoài tác oai tác quái ở Mai Khê mấy năm nay, quen biết con gái của Dư Vi cũng
không phải là lạ.
Cao Dương muốn hỏi Hàn Thọ Xuân, sau chuyện này thái độ hợp
tác giữa Trần Bảo Tề đối với Dư Vi, đối với Tập đoàn Bảo Hòa sẽ có thay đổi hay
không, nhưng ngẫm nghĩ một chút, tự nhiên hỏi Hàn Thọ Xuân vấn đề này cũng
không thích hợp lắm.
Gã đương nhiên có thể đoán được đằng sau chuyện này có gì đó
kỳ lạ, nhưng kỳ lạ này không phải gã có thể tùy tiện nghị luận.
Cao Dương mời Hàn Thọ Xuân lên xe, bảo lái xe đưa Hàn Thọ
Xuân về nhà trước…
Đám người Chu Tri Bạch, Dương Hải Bằng, Tống Hiểu Quân sau
khi biết tin cũng chạy tới, Thẩm Hoài còn phải trở về huyện họp, cũng không có
thời gian đưa mọi người đi uống rượu, gọi điện thoại thông báo qua tình hình với
Hùng Văn Bân, Dương Ngọc Quyền, rồi cùng với Tôn Á Lâm về Mai Khê trước
Ở trong phòng hồi lâu không ngủ được, Thẩm Hoài liền ngồi ở
phòng khách gọi điện thoại cho Tống Hồng Quân, bảo anh ta tìm cách tìm hiểu
tình hình về Dư Vi và Tập đoàn Bảo Hòa.
Tống Hồng Quân ở Hongkong phát triển gần mười năm, tuy rằng
gia thế còn lâu mới có thể so sánh với nhà họ Cố, nhưng thân phận đặc thù của Tống
Hồng Quân, giao tiếp ở Hongkong đều là vòng tròn thượng lưu, muốn tìm hiểu chuyện
của nhà họ Cố và Dư Vi, đương nhiên có rất nhiều cách.
Quan hệ của Thích Tĩnh Dao với Hồ Lâm, mặc dù không nói ra với
người ngoài, nhưng trước mặt đám người Thẩm Hoài, Tống Hồng Quân thì có bao
nhiêu bí mật không tìm được ra chứ?
Trên thực thế, Thẩm Hoài ở Đông Hoa có động tĩnh gì, trong
giới công tử thủ đô cũng có nhiều lời đồn —— Đối với Thẩm Hoài mà nói, thế giới
này không lớn như trong tưởng tượng.
Cũng không biết Tống Hồng Quân trút hết lên người cô nàng
nào, khi nghe điện thoại bên cạnh còn có tiếng nói chuyện nhẹ nhàng của phụ nữ,
Tống Hồng Quân cũng tức giận Thẩm Hoài phá hỏng không khí làm việc của anh ta,
nhưng nghe đến người phụ nữ Dư Vi này, anh ta lập tức hưng phấn lên nói:
- - Người phụ nữ này không đơn giản, tôi rất có ấn tượng, anh
chờ điện thoại của tôi, tôi lập tức tìm người tìm hiểu tình hình rồi báo cho
anh…
Thẩm Hoài muốn để cho Tống Hồng Quân sau khi tìm hiểu tình
hình, ngày mai sẽ liên lạc lại, nhưng Tống Hồng Quân đã cúp điện thoại trước, hắn
đành phải đợi Tống Hồng Quân gọi điện thoại đến.
Chán ngán mở tivi ra, xem thời sự đêm khuya một lát, điện thoại
của Tống Hồng Quân đã gọi tới.
- - Người phụ nữ này không đơn giản đâu.
Tống Hồng Quân nói trong điện thoại,
- - Bây giờ tin tức còn không đáng tin cậy, nhưng có thể xác
định, bà ta là người của Cố Hưng Nguyên, còn ở bên ngoài sinh cho Cố Hưng
Nguyên một đứa con trai, đã bảy tuổi rồi…
- - Không thể nào.
Thẩm Hoài kinh ngạc hỏi,
- - Cố Hưng Nguyên đã già vậy rồi, không thua ông cụ nhà
chúng ta phải không?
- - Thú vị chính là ở chỗ đấy.
Tống Hồng Quân ở bên kia điện thoại hưng phấn nói,
- - Cố Hưng Nguyên năm nay 83 tuổi rồi, nói cách khác người
phụ nữ này ở bên Cố Hưng Nguyên lúc 76 tuổi, sinh cho ông ta một đứa con trai…
- - Cố Hưng Nguyên không phải là lão già hồ đồ chứ, thay người
ta nuôi con còn thấy vui?
Thẩm Hoài vẫn cảm thấy tin tức ông già hơn bảy mươi tuổi có
con có chút không đáng tin.
- - Cứ cho là Cố Hưng Nguyên hồ đồ rồi.
Tống Hồng Quân dường như có thể dự đoán được Thẩm Hoài sẽ
không tin tưởng, ở bên kia điện thoại cười hà hà nói:
- - Cố Hưng Nguyên ở Hongkong có ba vợ, anh cảm thấy ba bà vợ
của Cố Hưng Nguyên ở Hongkong cùng với 3 con trai hai con gái của ông ta có thể
dễ dàng để Cố Hưng Nguyên ở bên ngoài có một đứa con hoang không minh bạch như
vậy tồn tại hay không? Sớm đã làm giám định cha con rồi, ngoại trừ người phụ nữ
này có thể mua được cả 3 cơ quan y tế, bằng không chuyện này rất khó làm giả.
- - Vậy cũng không khoa học?
Thẩm Hoài nói.
- - Cho nên nói người phụ nữ kia cũng rất lợi hại.
Tống Hồng Quân nói,
- - Tình hình bình thường không phải là không thể, nhưng nếu
trăm phương ngàn kế, phối hợp tốt các loại điều kiện, bây giờ y học phát triển
như vậy, vẫn có thể mang dòng giống của Cố Hưng Nguyên.
- - Vậy người phụ nữ này sao lại xuất đầu lộ diện ở bên
ngoài?
Thẩm Hoài lại hỏi
- - Bà ta có thể sinh cho Cố Hưng Nguyên một đứa con, Cố Hưng
Nguyên nuôi dưỡng bà ta như quý phu nhân, cấp cho mấy chục triệu, mấy trăm triệu
không phải là việc kỳ quái gì, nhưng nếu để cho bà ta ở bên ngoài xuất đầu lộ
diện, cho dù Cố Hưng Nguyên có yêu chiều bà ta, ba bà vợ và con cái của Cố Hưng
Nguyên cũng đều ghen tuông
- - Tình hình theo tôi tìm hiểu là người phụ nữ này mới đầu
chỉ là nữ công trong một doanh nghiệp của nhà họ Cố đầu tư ở Quảng Nam, cũng
không biết được Cố Hưng Nguyên sủng ái khi nào, nhưng sau khi sinh con cho Cố
Hưng Nguyên, cũng không nói muốn nuôi dưỡng, vẫn ở lại doanh nghiệp của nhà họ
Cố ở Quảng Nam làm nhân viên bình thường, hoàng toàn không động tĩnh.
Tống Hồng Quân nói tiếp,
- - Người nhà họ Cố đã sớm biết bên cạnh Cố Hưng Nguyên có
người đàn bà đó, nhưng không biết có con, đều cho rằng người đàn bà này không
gây lên sóng gió gì, cho nên cũng không có động tĩnh gì. Cho đến đầu năm nay Cố
Hưng Nguyên bị đột quỵ suýt chút nữa mất mạng, cũng có thể là bố trí hậu sự,
người đàn bà này mới nhắc đến chức Phó tổng tài đầu tư cảng Bảo Hòa, phụ trách
nghiệp vụ đầu tư cảng Bảo Hòa trong nội địa, người nhà họ Cố mới biết đến đứa
trẻ này, mặc dù bên ngoài không biết Cố Hưng Nguyên lập di chúc gì, nhưng đều
đoán Cố Hưng Nguyên rất có thể sẽ di chúc để lại đầu tư cảng Bảo Hòa cho bà ta.
Bây giờ một số đàn ông độc thân ở Hongkong đang đợi đến ngày Cố Hưng Nguyên ra
đi, sẽ đến dụ dỗ bà quả phụ này.
- - Coi bộ dạng vui mừng của cậu, có phải cũng muốn tự mình
ra trận không ?
Thẩm Hoài cười hỏi.
- - Anh chờ một chút, tôi kiểm tra một chút.
Tống Hồng Quân nói,
- - Theo tính toán giá cả cuối ngày hôm nay, giá thị trường của
đầu tư cảng Bảo Hòa là 12,7 tỷ đô la Hongkong, nhà họ Cố tổng cộng nắm giữ 27%
cổ phần. Nếu có cơ hội anh có suy nghĩ hy sinh một chút thể diện không?
Thẩm Hoài chép miệng chậc lưỡi, trong lòng nghĩ cũng khó
trách Trần Bảo Tề kéo Dư Vi xuống nước, sau khi rơi vào bị động còn ngoan ngoãn
phái Cao Dương đến giúp đỡ hòa giải, cũng khó tránh Thích Tĩnh Dao cũng không
tiếc hạ mình, đứng ra giúp đỡ Dư Vi vu oan cho Vạn Tử Thiên Hồng, hóa ra bọn họ
đã sớm biết người đàn bà này có khả năng nắm giữ Tập đoàn chứng khoán Hongkong
gần 10 tỷ.
Cho dù sau khi công trình kỳ 1 nhà máy thép Tân Phổ xây xong,
tổng đầu tư của Mai Cương cũng không quá 5 tỷ mà thôi.
Tôn Á Lâm lúc này tắm rửa xong đi ra, lấy khăn lông lau khô
tóc đang ướt sũng, cô ở bên trong nghe được Thẩm Hoài đang nói chuyện điện thoại
với Tống Hồng Quân, lúc này đi ra thấy Thẩm Hoài vừa mới cúp điện thoại bèn hỏi:
- - Tống Hồng Quân bên kia có tin tức gì không?
Thẩm Hoài nhìn bộ dạng của Tôn Á Lâm hổn hển nói:
- - Cô không coi mình là phụ nữ thì thôi, có cần suy xét vào
cảm nhận của tôi hay không?
Tôn Á Lâm tắm rửa đi ra, trên người mặc một cái áo phông rộng
thùng thình, lúc lau tóc, vạt áo phông hớt lên trên, lộ ra quần lót mỏng màu trắng
dính sát vào người, cặp đùi trắng nõn không được che đậy phơi ra trước mắt Thẩm
Hoài, làm cho hắn suýt chút nữa phun máu mũi ra.
- …
Tôn Á Lâm khiêu khích liếc nhìn đũng quần của Thẩm Hoài,
khinh thường nói:
- - Anh nghiêm chỉnh một chút được không, trong đầu không được
có ý nghĩ xấu xa vậy chứ.
Cô ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hoài, kéo vạt áo phông ngồi xuống
dưới mông, nhưng cũng không che đi bao nhiêu.
Chiếc áo phông mỏng trên người Tôn Á Lâm nhìn thấu bên trong,
da thịt vốn dĩ như ẩn như hiện, cô kéo như vậy, bộ ngực đầy đặn nhô lên lập tức
nổi bật lên, bên trong không mặc gì, hai hạt anh đào hồng hào như ẩn như hiện
làm cho Thẩm Hoài thấy muốn nuốt nước bọt —— Tôn Á Lâm vừa mới tắm qua, da thịt
hồng hào mềm mại vô cùng, khuôn mặt ửng đỏ, nếu không phải ánh mắt lạnh lùng
trong mắt nàng, Thẩm Hoài không muốn phạm tội, vậy cũng đành phải chạy nạn
thôi.
Tôn Á Lâm tuy kéo vạt áo xuống, nhưng cặp đùi ngồi trên ghế
sopha cũng không che đi được, quần lót màu trắng của cô lại mỏng, quyến rũ lại
che chỗ nhô lên đẫy đà kia, làm cho Thẩm Hoài không biết để mắt đi đâu mới được,
đành phải xoay người đi.
- - Được rồi được rồi, không cần giả bộ làm đàn ông không có
hiểu biết
Tôn Á Lâm lấy chăn mỏng bên cạnh che lên đùi, đưa chân đá đá
Thẩm Hoài
- - Tống Hồng Quân bên kia rốt cuộc có tin tức gì….
Bạn cần đăng nhập để bình luận