Phong Khí Quan Trường

Chương 852: Tất cả không phải là mơ.


Chương 852: Tất cả không phải là mơ.
Tiếng gọi của Thích Tĩnh Dao khiến Thẩm Hoài giật mình tỉnh lại.
Đây hết thảy không phải là mơ
Thẩm Hoài buông tay Thích Cẩn Hinh ra, kinh ngạc hỏi mọi người:
- Tôi mơ thấy ác mộng, tôi vừa mới ngủ quên à? Sao mọi người
lại ở đây?
Phó viện trưởng bệnh viện huyện nhận được thông báo, dẫn theo
hai vị bác sĩ đến. Lúc tới, Thẩm Hoài lại ngủ say nên họ chỉ kiểm tra qua một
chút, đang ở trong phòng ăn báo cáo tình trạng bệnh cho Thích Tĩnh Dao, Triệu
Thiên Minh, Đỗ Kiến. Lúc này, mọi người thấy Thẩm Hoài trong phòng khách đã tỉnh
lại, nên đều đi đến chỗ anh báo cáo.
Vương Vệ Thành đi tới, nói:
- Bí thư Thẩm, lúc anh đang nói chuyện với Chủ nhiệm Tống, đột
nhiên ngắt điện thoại, Chủ nhiệm Tống gọi điện bảo tôi qua xem sao. Lúc tôi chạy
đến mở cửa, miệng vết thương trên vai anh đã rách ra, người vẫn nằm trên sàn,
tôi liền thông báo với phó bí thư Thích, Huyện trưởng Triệu, trưởng ban thư kí
Đỗ, sau đó gọi phó viện trưởng bệnh viện huyện đến đây kiểm tra cho anh
- Ồ!
Thẩm Hoài còn tưởng rằng Thích Cẩn Hinh là đến cùng chị gái
Thích Tĩnh Dao. Không muốn cảnh tượng này làm cho mình thêm bối rối, anh cố gắng
không nhìn khuôn mặt mà mình ngày nhớ đêm mong nữa, cố gắng trấn định nói:
- Có lẽ tôi bị tụt huyết áp, lúc nói chuyện cùng dì út lại đột
ngột đứng lên, đầu có chút choáng váng, đập vào bàn ngã một cái. Điện thoại
đúng lúc đấy rơi xuống đất nên tắt nguồn. Tôi lại rất buồn ngủ, chỉ là văn kiện
trên tay còn chưa phê duyệt, không thể lên giường ngủ. Vốn là chỉ muốn ngồi
trên sàn chợp mắt một chút, không ngờ rằng đã đến nửa đêm, khiến cho mọi người
mất ngủ rồi, tôi không sao cả, mọi người trở về đi…
Triệu Thiên Minh và Đỗ Kiễn đương nhiên không chịu cứ thế mà
về, kiên quyết bắt Thẩm Hoài đồng ý cho bác sĩ lấy dụng cụ kiểm tra toàn diện
cho anh.
Thẩm Hoài nhìn hai vị bác sĩ trẻ tuổi trong phòng cầm dụng cụ,
cũng chỉ có thể ngồi trên sofa, cho hai vị bác sĩ đo điện tâm đồ, đo huyết
áp...Anh cầm điện thoại gọi lại cho dì, để dì đỡ lo lắng, cũng bảo Triệu Thiên
Minh, Đỗ Kiến, không có vấn đề gì lớn, không nên làm to chuyện, tránh cho mọi
người lo lắng.
Trải qua kiểm tra cẩn thận, Thẩm Hoài ngoài việc huyết áp có
hơi thấp thì mọi thứ khác đều bình thường. Lúc vai trái bị đập xuống, miệng vết
thương bị bục ra, thay băng rồi thì cũng không có vấn đề gì. Muộn rồi nên Triệu
Thiên Minh, Đỗ Kiến, Vương Vệ Thành cũng ra về để cho Thẩm Hoài nghỉ ngơi
Lúc này Thẩm Hoài mới biết khách thuê trọ nhà Đinh Tú chính
là Thích Cẩn Hinh. Cũng chính là Thích Cẩn Hinh và Đinh Tú nhìn thấy anh ngồi dựa
vào sofa gọi thế nào cũng không đáp, mới hốt hoảng gọi điện cho chị cô ấy.
Trong lòng Thẩm Hoài bối rối, hỗn loạn vô cùng.
Lúc tiễn mọi người ra cửa, Thẩm Hoài thấy Thích Tĩnh Dao
không về luôn, mà đi vào nhà Đinh Tú ở bên cạnh, anh cũng không nói gì, liền
đóng cửa lại.
Tâm tình anh nhất thời cũng khó có thể bình tĩnh lại được. Nhớ
lại khoảnh khắc lúc mới tỉnh, nhìn thấy khuôn mặt của Cẩn Hinh, trong lòng chợt
bị đả kích kịch liệt, mới biết có một số chuyện, một số cảm xúc anh tự cho rằng
đã chôn sâu trong đáy lòng, không bao giờ nhớ đến nữa. Nhưng cảm xúc này giờ
đây lại đột ngột xuất hiện, hạ gục anh ngay lập tức.
Anh dựa lưng vào cửa, đứng nhắm mắt
****************************
Thích Tĩnh Dao tuy không nghe rõ lúc Thẩm Hoài tỉnh dậy nói
cái gì, nhưng cô thấy Thẩm Hoài tỉnh lại liền nắm chặt cổ tay Cẩn Hinh, trên mặt
còn có nước mắt, liền đoán sự việc không hề đơn giản như vậy
Cô không vội vàng rời đi, mà đi vào nhà Đinh Tú, cùng với Cẩn
Hinh đi vào căn phòng cô mới chuyển đến chưa được hai ngày, hỏi:
- Lúc Thẩm Hoài tỉnh lại, có phải nói với em cái gì đó?
Thích Cẩn Hinh tuy cũng vì mấy câu nói không đầu không đuôi
lúc tỉnh dậy của Thẩm Hoài mà cảm thấy khó hiểu. Nhưng cô cũng khó chịu khi thấy
khuôn mặt tò mò chuyện riêng tư bí mật của chị cô, thậm chí còn muốn moi móc gì
đó từ cô nên chỉ thản nhiên nói:
- Có lẽ anh ấy mơ thấy ác mộng, tỉnh lại không biết gọi tên
ai đó, em cũng không nghe rõ.
- Không đơn giản như vậy chứ?
Thích Tĩnh Dao lắc đầu tỏ vẻ không tin tưởng, nhìn chằm chằm
em gái, nói:
- Em nhất định không chịu ở với chị, nói muốn ra ngoài thuê
phòng, vừa hay lại thuê đúng chỗ bện cạnh anh ta, có phải là trùng hợp quá rồi
không?
Thích Cẩn Hinh biết chị gái cô trước kia vẫn dùng trăm phương
nghìn kế thăm dò rốt cuộc cô và Thẩm Hoài có mối quan hệ gì, bây giờ thấy cô lại
ở cạnh chỗ anh, càng hoài nghi cô và Thẩm Hoài có gì đó bí mật không muốn cho
ai biết.
Thích Cẩn Hinh biết chị mình trời sinh đã có tính đa nghi, có
vài chuyện không phải cứ giải thích là được. Nên chỉ nhún vai, tỏ vẻ chị muốn
nghĩ thế nào thì nghĩ.
Về việc thuê phòng, nói trùng hợp cũng không trùng hợp lắm.
Giờ là năm chín tám, nhà ở huyện cũ chủ yếu là nhà riêng. Ngoại
trừ một số ít căn nhà góp vốn, khu tập thể thì chẳng có chỗ nào cho thuê nhà cả.
Tình hình nhà ở của huyện cũ rất căng thẳng. Diện tích trung bình của một căn
nhà còn chưa đến 10 mét vuông, lấy đâu ra nhà nào có phòng trống mà cho thuê chứ.
Thích Cẩn Hinh tìm phòng khá khó tính, cô muốn ở gần trường
quản lí, có thể lái xe đi làm. Hơn nữa cô là con gái, ngoài việc muốn tìm được
chủ nhà đáng tin cậy, còn hy vọng chỗ ở có an ninh, môi trường xung quanh tốt.
Nếu không, cô đã chịu chen chúc ở tập thể với mọi người.
Chỗ huyện cũ cũng không có mấy khu dân cư lí tưởng, ngay cả Đỗ
Kiến ở huyện cũ cũng còn ở nhà trong ngõ hẹp. May là có vị phó chủ nhiệm hậu cần
của trường, người yêu của anh ta làm việc cùng cơ quan Đinh Tú, biết cô muốn
thuê nhà, lại biết Đinh Tú muốn cho thuê một gian phòng, mới giới thiệu các cô
với nhau. Sau khi cô chuyển đến, mới biết bí thư huyện ủy Thẩm Hoài ở ngay bên
cạnh.
Trên huyện cũng cấp cho Thích Tĩnh Dao chỗ ở, tìm cho cô mấy
chỗ, chủ yếu là ở tiểu khu phía Nam. Nhưng Thích Tĩnh Dao chê điều kiện chỗ ở
kém, cuối cùng chuyển vào ở căn nhà ở khu Bắc Sơn.
Thích Tĩnh Dao thấy em gái ngậm chặt miệng, không chịu nói gì
thì rất nghi ngờ. Nhưng cũng không thể dùng gì để mồm em gái, nên chỉ đành nhìn
bằng ánh mắt hoài nghi, nói:
- Được rồi, cũng muộn rồi, nếu em nhất định không muốn nói,
chị cũng không thể cậy mồm em được.
Thích Cẩn Hinh hiểu tính chị mình. Có giải thích gì cũng
không đấu lại được mồm chị cô nên tốt nhất là không nói gì, buông tay tỏ vẻ
không tiễn. Lúc chị gái rời đi, cô đến tiễn cũng lười, liền đóng cửa phòng lại.
Nhưng lúc đóng cửa phòng, cô lại nhớ đến ánh mắt Thẩm Hoài khi tỉnh lại. Tuy cô
không hiểu gì, nhưng khuôn mặt đầy nước mắt của Thẩm Hoài cứ luẩn quẩn trong đầu
cô. Có lẽ vẻ ngoài và tên của cô gần giống với người con gái đã từng làm tổn
thương anh.
Thích Tính Dao rời khỏi phòng, thấy em gái không chút khách
khí đóng cửa, cô chỉ cười cười. Thấy hai mẹ con Đinh Tú và La Dung đang đứng ở
phòng khách đợi để chào hỏi cô thì liền nói:
- Bí thư Thẩm ở đây, cũng thật biết chọn hàng xóm. Thôi. tôi
không làm phiền mọi người nghỉ ngơi nữa. Nếu bí thư Thẩm có chuyện gì, thì nhờ
mọi người chăm sóc.
Đinh Tú tất nhiên có thể nghe ra ẩn ý trong lời nói của Thích
Tĩnh Dao. Nhưng người ta đường đường là phó bí thư huyện, bà cũng không dám bất
kính với cô. Nhưng trong lòng vẫn thầm nghĩ hai chị em đều xinh đẹp như nhau,
sao tính cách lại khác nhau đến vậy.
Tiễn Thích Tĩnh Dao về, La Dung đóng cửa lại. Nhìn phòng
Thích Cẩn Hinh đã đóng cửa, nhỏ giọng hỏi mẹ cô:
- Mẹ, mẹ nói xem chị Cẩn Hinh với anh Thẩm Hoài là có quan hệ
gì? Bây giờ lại chuyển đến ở cùng chỗ, nếu Thành Di đến, chúng ta phải nói gì với
chị ấy?
Đinh Tú giơ tay như muốn đánh con gái, bảo con không được nói
linh tinh. Nhưng cảnh Thẩm Hoài tỉnh lại, bà đã tận mắt nhìn thấy, cũng nghe rất
rõ, Thẩm Hoài cần chặt tay người ta, gọi tên người ta, lại rơi nước mắt, vẻ mặt
bi thương. Bất kể người phụ nữ nào nhìn thấy cảnh này cũng không khỏi xúc động.
Đinh Tú thấy Bí thư Thẩm trước kia cao sang là thế, thậm chí bình thường còn
tránh không cho con gái tiếp xúc quá nhiều. Nhưng lúc này đây, bà lại thấy, hóa
ra Thẩm Hoài cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, thậm chí còn giàu tình
cảm hơn người đàn ông bình thường.
Chỉ có điều giữa Thẩm Hoài và Thích Cẩn Hinh từng có chuyện
gì? Cẩn Hinh thuê nhà chị, có phải là do Cẩn Hinh và Thẩm Hoài cố ý sắp xếp?
Đinh Tú cẩm thấy có một số chuyện bí mật, chị và con gái không thể suy đoán
lung tung.
**************************
Chuyện ngoài ý muốn này, cũng không gây ra sóng gió gì lớn cả.
Chẳng mấy ai biết được Thẩm Hoài đã từng ngất tại nhà riêng.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ cuối tháng bảy đến giữa tháng
tám, mọi việc đều diễn ra tốt đẹp theo kế hoạch đã đặt sẵn.
Việc cứu trợ Đông Hoa đều được tiến hành nhanh gọn, đầu thánh
tám lại có một trận mưa lớn, nhưng thiệt hại không lớn. Chỉ trong vòng không đến
hai mươi ngày, Chử Giang đã trải qua ba trận lũ đỉnh điểm, khiến cho vùng Hoài
Tây thượng nguồn Chử Giang tổn thật nghiêm trọng về người và của.
Công tác cứu hộ sau lũ và những công việc khác vẫn đang tiếp
tục duy trì.
Tạ Chỉ thì phụ trách việc chuẩn bị thành lập công ty du lịch
liên doanh và hội nghị đàm phán dự án khai thác phát triển quần thể du lịch
thành cổ và thôn Hàn Lĩnh. Lý Cốc thì lo thông báo cho mọi người phát động việc
tập đoàn Hoài Năng tham gia cổ phần với Hoài Hải.
Đám người Hồ Thư Vệ, La Khánh và những người khác thì trực tiếp
xin từ chức, chính thức ra khỏi tập đoàn, mà không phải thông qua thủ tục phức
tạp hay là chương trình điều động. Còn chức vụ của họ ở Hoài Năng thì sẽ được sắp
xếp lại ở Mai thép.
Tập đoàn thép Mai thép cũng thành lập bộ phận năng lượng, do
Hồ Thư Vệ, La Khách phụ trách. Đồng thời những người cũng với Hồ Thư Vệ, La
Khách rời khỏi tập đoàn cũng sẽ là 60 người đầu tiên trở thành quản lý và nhân
viên kĩ thuật nòng cốt tham gia xây dựng Mai Khê, Tân Phổ, nhà máy điện Thiên
Sinh Cảng và công ty vận chuyển tàu thuyền.
Tuy việc nhiều quản lý và nhân viên kỹ thuật nòng cốt kiên
quyết ra đi cùng Hồ Thư Vệ như vậy khiến cho Diệp Tuyển Phong rất bất ngờ.
Nhưng như vậy cũng có nghĩa là,sức ảnh hưởng của Mai thép hệ Thẩm Hoài và Tống
Văn Tuệ sẽ hoàn toàn biến mất. Nước cờ như vậy, Diệp Tuyển Phong y cũng không
phải là không thể tiếp nhận được.
Đương nhiên, sự kiện lần này sẽ khiến cho người ngoài biết rõ
tình hình hơn. Tạ Chỉ cũng không biết đây là chuyện tốt hay xấu, chỉ là ý nghĩ
của cô cũng không thay đổi được gì, nên không định đưa ra ý kiến phản đối. Suy
nghĩ của những người đó, không phải là thứ cô có thể thay đổi. Cô chỉ có thể âm
thầm phụ trách công tác chuẩn bị của công ty du lịch. Ngày hai mươi tháng bảy,
sau khi làm xong kế hoạch của dự án công ty du lịch có vốn đầu tư một trăm triệu
thì cầm đến Từ Thành, đưa cho Diệp Tuyển Phong.
Gần lúc hoàng hôn cô mới lái xe đến Từ Thành, trong lòng cũng
có chút mệt mỏi không thể nói ra. Cô không về nhà bố mẹ, mà trực tiếp tìm Tạ Đường.
Dường như chỉ có nhìn thấy Tạ Đường, cô mới có thể củng cố được mối hận với người
đàn ông đó.
Vừa mới đến nhà Tạ Đường, không ngờ lại thấy dì út Tống Văn
Tuệ ở đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận