Phong Khí Quan Trường

Chương 376: Hàng rào môn hộ


Chương 376: Hàng rào môn hộ
Thẩm Hoài cùng Thiệu Chinh nhảy xuống sông nhỏ, đại thể tắm
qua loa một cái rồi bò đi lên.
Học sinh rơi xuống tuy rằng đa số bị ngạt thở đến hôn mê,
nhưng sau khi xử lý đơn giản thì đều đã tỉnh lại.
Sau cơn kinh hãi, người bị rơi trong hầm xí hít phải khí độc
có bị di chứng gì không, Thẩm Hoài cũng không biết. Trước để cho cục trưởng cục
giáo dục Dư Kiệt cùng giáo viên trong trường điện thoại gọi xe cứu thương đưa học
sinh tới bệnh viện kiểm tra.
Trải qua việc này, công tác thị sát của sở Giáo dục thành phố
cũng không thể tiếp tục đươc nữa. Cả người Thẩm Hoài ướt sũng hoàn toàn không
còn chút hình tượng gì, khi đến gần, trên người vẫn bốc lên thứ mùi khác thường.
Thẩm Hoài đến trước mặt Chủ nhiệm sở Giáo dục Cố Bồi Anh, xoa
tay nói:
- Việc hôm nay là do công tác của Khu không chuẩn bị chu đáo,
nghĩ nên cần phải kiểm điểm.
Quần chúng bàng quan còn không kiêng nể gì mà nghị luận, vừa
vỗ tay khen ngợi Thẩm Hoài, vừa nói những lời lạnh nhạt châm chọc cán bộ sở
Giáo dục thành phố sợ bẩn sợ thối không đi cứu giúp.
Cố Bồi Anh khá là mất mặt, sắc mặt cau có, nhưng quả thật người
nên hổ thẹn là bọn hắn.
Tình hình vệ sinh lạc hậu tại các trường tiểu học ở các khu
huyện Đông Hoa là khá phổ biến, học sinh rơi vào hố xí cũng không phải chỉ phát
sinh mỗi hôm nay. Xảy ra chuyện như vậy, Khu huyện đương nhiên có trách nhiệm,
nhưng nếu sở Giáo dục thành phố đổ trách nhiệm lên người Thẩm Hoài, chẳng lẽ
không sợ bị nước miếng quần chúng dìm chết ư?
Tuy trên người Thẩm Hoài vẫn còn mùi vị “khác thường”, nhưng
chính điều đó lại khiến cho Cố Bồi Anh cảm thấy lựa chọn lúc trước của Chu gia
không sai. Ông ta bắt tay Thẩm Hoài, nói:
- Cậu quá lời rồi, muốn nói trách nhiệm, thì phía giáo dục
chúng tôi phải kiểm điểmnghiêm khắc mới đúng.
Tiễn đám người Cố Bồi Anh đi rồi, Thẩm Hoài định trước tiên về
thay quần áo đã rồi tính sau. Chợt nhìn thấy Tôn Á Lâm duyên dáng đứng bên
ngoài, trong đám quần chúng đang vây quanh xem náo nhiệt.
- Sao cô lại ở đây? Vị khách quan trọng mà cô nói đâu rồi? Giữa
trưa có gọi điện thoại cho cô, nhưng di động của cô lại tắt máy?
Thẩm Hoài bất ngờ thấy Tôn Á Lâm ở đây, buột miệng hỏi một
tràng.
- Đừng qua đây, thối chết mất.
Tôn Á Lâm bịt mũi trốn, cười khanh khách nói:
- Đùa anh thôi, làm gì có vị khách quan trọng nào? Nghĩ kỹ lời
tôi nói xem, anh được coi trọng thế sao.
- Bà mẹ cô, ba ngày không đánh, nhảy lên đầu lật ngói rồi.
Thẩm Hoài dứ dứ nắm đấm, ngẫm lại có đánh cũng không đánh được
cô ta, đành hậm hực từ bỏ, hỏi:
- Xe của cô đâu? Tôi ngồi xe của cô, bôi bẩn xe cô cho đã đời...
- Tôi không lái xe. Lúc nãy đi nhờ xe người khác. Qua đây, thấy
bên này đông người náo nhiệt mớihiếu kỳ nhảy xuống xem, không nghĩ anh lại nhảy
xuống hố phân... Anh mau mua chuộc tôi đi, nếu không đừng mong tôi giữ kín mồm
mép, đoán chừng chuyện này sẽ thành trò cười cho đám George một thời gian dài
đây.
Tôn Á Lâm nói.
Thấy Tôn Á Lâm đi theo Thẩm Hoài lên xe, Thiệu Chinh nói:
- Tôn tổng, cô không ngại mùi thối trên người chúng tôi à?
- Anh không thấy tôi đang bịt mũi đó sao?
Tôn Á Lâm cười nói.
- Đi thẳng về Mai Khê đi, đưa tôi về cũng không có y phục để
anh thay đâu.
Thẩm Hoài bảo Thiệu Chinh trực tiếp lái xe quay về Mai Khê,
thân hình của hắn hơi gầy, về nhà trên khu thì không có quần áo đủ rộng hợp với
khổ người cho Thiệu Chinh thay. Phần hắn về Mai Khê có lẽ phải lấy tạm y phục của
Trần Đồng hoặc ai đó mặc tạm.
***
Đến Thượng Khê Viên, vừa đúng Trần Đan đi ra, thấy bộ dạng
kia của Thẩm Hoài thì kinh ngạc hỏi:
- Nhìn anh kìa, cứ như là vừa đi đánh trận ý?
Thời tiết nóng bức, dọc đường đi đều mở cửa sổ xe, gió nóng
đã hong khô quần áo, thứ mùi khác thường cũng không còn nghiêm trọng nữa, nhưng
quần áo nhăn nhúm dính vào người, chẳng khác gì kẻ lang thang. Nên nhìn bộ dạng
này của Thẩm Hoài, Trần Đan giật cả mình.
Thiệu Chinh trực tiếp lái xe trở về, Thẩm Hoài, Tôn Á Lâm đi
theo Trần Đan, đến nhà ở Chử Viên thay quần áo.
Trần Đan cuối cùng chỉ mua một căn hộ ở Chử Viên, sắp xếp cho
Trần Đồng ở, phần nàng và cha mẹ còn có Tiểu Lê vẫn ở trong Tân Mai tiểu thôn,
chẳng qua nàng có giữ chìa khóa phòng em trai, nên trực tiếp dẫn Tôn Á Lâm và
Thẩm Hoài đến đây.
Vào trong phòng Trần Đồng, Thẩm Hoài tắm rửa, thay môt bộ y
phục đi ra.
Trần Đan bước tới sửa sang lại áo cho hắn, dịu dàng oán
trách:
- Anh cũng thật là, chẳng suy nghĩ gì mà nhảy xuống luôn à?
Tôn Á Lâm thấy Thẩm Hoài đi ra, vẫn khoa trương đứng cách hắn
ba mét, cười nói với Trần Đan:
- Cô với anh ta dính gần nhau như thế, không chê mùi thối hoắc
trên người anh ta à...
- Đều là cô không có lương tâm.
Thẩm Hoài cầm gối ôm trên sô pha ném về phía Tôn Á Lâm, rồi
ngồi xuống sô pha, hỏi Trần Đan:
-Trần Đồng đâu rồi, từ lúc về Mai Khê, rất ít khi thấy bóng
dáng nó.
- Việc bên nó vừa rảnh tay liền không muốn theo em chui rúc
trong Thượng Khê viên nữa. Hai ngày trước đã nhận thầu cửa hàng tổng hợp rượu
thuốc lá Văn Sơn rồi. Cả ngày chạy đi chạy lại, không an phận chút nào.
Trần Đan nói xong, cũng ngồi vào salon, gác chân trái lên, đặt
mông ngồi xuống, khuỷu cánh tay chống tựa lên sô pha, nâng cằm, đăm đăm nhìn Thẩm
Hoài, người đàn ông này khiến cô cảm thấy nhìn thế nào cũng không đủ.
Trấn Chính phủ cuối tháng sáu chính thức thu quyền nhận thầu
nhà văn hóa, đem toàn bộ nhà văn hóa cấp cho trường Trung học Mai Khê, chuyển
phòng thực hành, thư viện của nhà trường vào trong nhà văn hóa; sau khi nhà
hàng Chử Cốc đóng cửa, Trần Đan lai đem tinh lực đặt về bên Thượng Khê Viên
này.
Bên Thượng Khê viên đã có chị quản lý, Trần Đồng liền không
chịu ở mãi Thượng Khê Viên nữa. Thẩm Hoài không ngờ sau khi kinh doanh một cửa
hàng rượu cao cấp ởđoạn đường phía Nam phố Học Đường Trần Đồng còn chạy đến
trong thành phố, nhận thầu cửa hàng rượu thuốc lá Văn Sơn nữa.
- Tuổi Trần Đồng còn trẻ, rèn dũa thêm cũng tốt.
Thẩm Hoài thấy Trần Đan có chút lo âu, biết cô làm chị, lo lắng
cho em trai là điều hiển nhiên, hơn nữa tính tình cô dịu dàng, không mạnh mẽđể
đi lăn lộn chốn thương trường, nhưng Trần Đồng lại bù được cho khuyết điểm đó của
người chị, hắn thoải mái nói với cô:
- Thật ra anh lại đồng ý để Trần Đông làm vậy. Trấn Mai Khê
tiếp tục phát triển thế nào, cũng có tính cực hạn của nó, đi ra ngoài trời cao
biển rộng. Chỉ cần là buôn bán nghiêm chỉnh, có té ngã tiếp cũng không vấn đề
gì. Trần Đông trẻ tuổi như thế, ngã càng nhiều, càng có lợi với nó.
Thẩm Hoài cầm di động, đồng hồ, tiền xử lý qua loa một chút.
Nhìn đồng hồ, hắn đúng là không thể tiếp tục ngồi ở đây với Trần Đan nữa, nên
nói:
- Trấn Mai Khê tiếp theo còn có một sự điều động nhân sự lớn.
Hà Thanh Xã, Lý Phong, Lưu Vệ Quốc đều sẽ điều đến Khu, hiện tại anh phải lên
trấn thông báo với mọi người một tiếng...
- Là anh nhượng bộ Đàm Khải Bình?
Hai ngày nay Tôn Á Lâm không liên hệ với Thẩm Hoài, nên không
biết Thẩm Hoài đã quyết định lui bước với Đàm Khải Bình. Nên nghe việc ba người
Hà Thanh Xã, Lý Phong, Lưu Vệ Quốc phải điều đến Khu thì không khỏi bất ngờ.
Hiện tại Thẩm Hoài đã không còn nhiều tinh lực đi quản những
việc ở thị trấn Mai Khê nữa, trên trấn chủ yếu là dựa vào đám người Hà Thanh
Xã, Lý Phong chống đỡ. Một khi Thẩm Hoài đồng ý điều Hà Thanh Xã, Lý Phong đi,
đồng nghĩa với việc Thẩm Hoài từ bỏ quyền khống chế ở đây rồi.
- Đàm Khải Bình, Phan Thạch Hoa, Chu Kỳ Bảo bọn họ muốn tách
rời Mai Khê, phương án đưa ra không biết thế nào mà bị Điền Gia Canh thấy được.
Điền Gia Canh trực tiếp bác bỏ phương án, đưa ra một chỉ thị mới, yêu cầu thành
phố cân nhắc, có nên đem khu vực xung quanh cùng thị trấn Mai Khê sáp nhập
thành một tân khu, phát triển rộng ra không.
Thẩm Hoài nói:
- Bản thân đây là chuyện tốt, nhưng những người khác thì
không muốn. Không chỉ có Đàm Khải Bình, mà ngay cả bác hai anh cũng hoài nghi
anh đã có tiếp xúc riêng với Điền Gia Canh. Ngoại trừ làm vậy, anh không cách
nào chứng minh mình trong sạch cả...
- Kiến thức và khí độ của Điền Gia Canh, tôi thấy còn mạnh
hơn Tống gia các người rất nhiều, nên bác hai anh mới không tranh được với Điền
Gia Canh.
Tôn Á Lâm tức giận nói.
Thẩm Hoài cười chua chát:
- Đáng tiếc hiện tại tôi còn chưa đủ tư cách đánh vỡ hàng rào
môn hộ phái hệ.
Đồng thời hắn còn đem chuyện Ngân hàng Xây dựng thành phố giảm
hạn mức tín dụng cho Tôn Á Lâm:
- Cha tôi tại Thượng Khê Viên trách mắng tôi một trận, tác động
trái chiều của nó hai tháng nay thể hiện ra đặc biệt rõ ràng; kỳ hạn kiến thiết
công trình của xưởng Mai thép mới có khả năng phải kéo dài rồi.
- Anh cứ ngồi đấy mà xem, sẽ có lúc bọn họ phải xin tiền vốn
cấp cho Mai thép đấy.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tôn Á Lâm hơi căng thẳng, cô không
nghĩ lúc này còn có người nhảy ra ức hiếp Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài chỉ cho rằng Tôn Á Lâm tức quá nên nói nhảm mấy
câu, chỉ cười cười, nhìn xe đạp ngoài sân một cái, bèn trực tiếp đạp xe đến Trấn
chính phủ tìm Hà Thanh Xã, Lý Phong bàn việc điều chỉnh nhân sự. Từ xa thấy
Hùng Đại Linh cùng Tân Kỳ đang từ trong Trấn chính phủ đi ra.
Từ đầu năm cùng Chu Dụ lén lút yêu đương ở trong xe bị Hùng Đại
Linh bắt gặp. Thẩm Hoài thấy Hùng Đại Linh thì chột dạ, hơn nữa sau này Hùng Đại
Linh gặp hắn luôn tỏ ra lạnh băng, sắc mặt không hòa nhã chút nào. Thẩm Hoài thấy
hai người họ thì chỉ đơn giản gật đầu chào hai tiếng, đạp thẳng xe vào sân lớn,
cũng không hỏi hai cô vào đây làm gì.
***
Hùng Đại Linh thấy Thẩm Hoài gật đầu chào rồi đạp xe đi vào
sân lớn, tâm trạng rối rắm, đột nhiên phát hiện cô thật sự không có gì để nói với
Thẩm Hoài cả, tâm trạng uể oải cùng Tân Kỳ ngồi xe trở về thành phố.
Lúc này Hùng Văn Bân cũng đã tan tầm, ôm cháu gái nhỏ vui
đùa.
Bạch Tố Mai năm nay cũng hơn năm mươi tuổi, giờ có cháu ngoại
là Duyệt Đình rồi nên trực tiếp xin nghỉ hưu, lúc này đang ở trong bếp làm cơm
chiều. Nhìn thấy con gái nhỏ buồn bực không vui vẻ trở về, bà hỏi:
- Sao vậy, chẳng phải chiều nay các con có việc tới Mai Khê
à, sao về nhà mặt mũi buồn xo thế?
- Buồn đâu mà buồn, mẹ đừng nói linh tinh..
Tâm tình của Tân Kỳ tốt hơn, dọc đường đi không để ý đến cảm
xúc của Hùng Đại Linh, rất hưng phấn kể lại chuyện Thẩm Hoài nhảy vào hố xí cứu
người cho vợ chồng Bạch Tố Mai và Hùng Đại Bân.
-...
Bạch Tố Mai xoa tay vào tạp dề, nghe thế vô cùng bất ngờ, nói
với Hùng Đại Bân:
- Thẩm Hoài người này phẩm tính cũng không tệ nhỉ. Nếu chính
phủ có nhiều cán bộ như Thẩm Hoài, vậy đâu đến nỗi cả ngày bị dân chúng nói xấu
sau lưng thế.
- Qua một thời gian ngắn, Thẩm Hoài có thể không ở tại địa
phương làm việc nữa rồi.
Hùng Đại Bân tuy rằng bị đẩy ra bên lề, làm Chủ nhiệm phòng
Nghiên cứu Chính sách, nhưng vẫn có thể biết hầu hết các tin tức mẫn cảm.
- Vì sao? Chẳng phải Thẩm Hoài ở trấn Mai Khê làm rất tốt đó
sao?
Bạch Tố Mai mặc dù chưa nói là thân thiết với Thẩm Hoài,
nhưng cũng biết thành tích của trấn Mai Khê xuất sắc, cũng biết ân oán giữa Thẩm
Hoài và Đàm Khải Bình. Đợi con gái dẫn bạn học vào phòng rồi mới nghi hoặc hỏi
chồng.
- Nếu Đàm Khải Bình nghe được chuyện này, còn có thể đuổi Thẩm
Hoài đi không?
- Đàm Khải Bình càng phải đuổi hắn đi.
Hùng Đại Bân bình luận.
- Thẩm Hoài ở Mai Khê làm rất tốt, dù thế nào cũng là chiến
tích của Đàm Khải Bình. Đàm Khải Bình thật không thể dung nhẫn hắn ở địa phương
nữa ư? Chẳng phải Đàm Khải Bình cũng là cán bộ của Tống hệ à?
-...
Hùng Đại Bân cười chua chát:
- Thành tích mà thị chính phủ làm ra cũng được tính là của thị
ủy. Em đã từng thấy thị trưởng nào thân như một nhà với Bí thư thị ủy chưa? Đàm
Khải Bình là cán bộ Tống hệ không giả, nhưng ông ta cũng không phải là gia nô của
nhà họ Tống. Ông ta đến Đông Hoa làm bí thư thị ủy, là muốn con đường làm quan
phát triển thêm một bước, không phải đến để hộ giá cho Thẩm Hoài. Nếu Đàm Khải
Bình muốn tiến thêm một bước, nhất định phải chứng minh năng lực của mình với cấp
trên, ý nghĩa mặt này, chiến tích xuất sắc mới có tác dụng. Bằng không, người
khác chỉ biết nói, Đàm Khải Bình gặp vận may; người khác làm ra thành tích, hắn
được theo; mặt mo Đàm Khải Bình có thể nhịn được sao. Nếu bên trong Tống hệ đều
thấy thành tích của Đông Hoa chủ yếu là Thẩm Hoài hoàn thành, vậy chiến tích của
Đàm Khải Bình sẽ chỉ là bình thường thôi, sao đủ lực để kéo Đàm Khải Bình lên?
Rất rõ ràng, để Đàm Khải Bình tiếp tục ấn tại Đông Hoa, vừa phát triển vừa đảm
bảo hộ tống Thẩm Hoài, càng phù hợp với lợi ích của Tống hệ. Đàm Khải Bình
không ngốc, hắn bây giờ lấy cớ chèn ép Thẩm Hoài, đá Thẩm Hoài ra khỏi địa
phương. Tương lai cho dù hắn không thể tiến thêm một bước, chỉ cần có thể đem
Đông Hoa kinh doanh thành Đông Hoa của họ Đàm, hắn cần gì phải nhất định phải
thắt chết bên gốc cây Tống hệ?
Mấy lời trong tâm này, giờ Hùng Đại Bân không kìm được cũng
chỉ có thể cằn nhằn cùng bà xã.
Bạn cần đăng nhập để bình luận