Phong Khí Quan Trường

Chương 562: Suy đoán không ngờ tới


Chương 562: Suy đoán không ngờ tới
Thẩm Hoài nhận tờ danh sách học viên mà thầy Tiểu Ngũ đưa
cho.
Ngoài tên họ của những cán bộ huyện kì này và phương thức
liên lạc chi chít ra, phía trên nhất danh sách còn in phương thức liên lạc của
giáo viên chủ nhiệm và giáo viên đời sống các lớp cán bộ huyện, Thẩm Hoài lúc
này mới biết người thanh niên trước mắt hóa ra tên là Ngũ Hạo.
Những học viên mà Ban tổ chức tiến cử lên trường Đảng, thông
thường có thể chia thành 3 loại: một loại là cán bộ trường Đảng vừa được đề bạt
hoặc sắp được đề bạt, một loại là cán bộ Đảng Chính phủ cần học tập thêm, còn một
loại là vì có bệnh hoặc ảnh hưởng đến người khác nên cần anh ta tạm thời rời khỏi
vị trí hiện tại nên đem anh ta vào trường Đảng tránh đi hai ba tháng.
Thẩm Hoài không biết mình thuộc loại thứ nhất, hay là cho vào
loại thứ ba.
Thẩm Hoài vừa định xem thành viên lớp cán bộ huyện kì này có
những ai thì một mùi hương thoang thoảng theo gió đập vào mũi, không đợi Thẩm
Hoài ngẩng đầu, Ngũ Hạo đứng ở bên cạnh hắn liền chào hỏi trước: - Phó trưởng
ban Thích...
Thẩm Hoài ngẩng đầu nhìn Thích Tĩnh Dao, có chút kinh ngạc.
Từ khi Ngu Thành Chấn nói hắn được tiến cử vào lớp cán bộ huyện
lần này thì Thẩm Hoài chỉ có thời gian hai ba ngày để điều chỉnh kế hoạch công
tác, cũng không nghĩ đến việc thăm dò xem lần này ở thành phố còn có ai đi cùng
hắn đến trường Đảng của tỉnh học không, không ngờ Thích Tĩnh Dao cũng tham gia
lần tiến tu cho cán bộ cấp huyện này.
Nhưng nghĩ lại cũng thấy có chút kì lạ, Thích Tĩnh Dao được
điều đến làm Phó trưởng ban ban Tuyên giáo thành phố Đông Hoa, chắc cũng không
có loại tiến tu như thế này.
Trưởng ban tổ chức Thành ủy, mặc dù là chức vụ Phó giám đốc Sở
kiêm Ủy viên thường vụ nhưng Ban tổ chức Thành ủy chính thống vẫn chỉ có biên
chế cấp Cục trưởng, ngoài Phó trưởng ban thường trực là chức vụ cấp Cục trưởng
ra thì các Phó trưởng ban khác đều là cấp Phó phòng.
Mặc dù trình độ lý luận và thực tiễn của rất nhiều cán bộ huyện
ở trong nước không kém giáo sư trường Đảng là bao nhiêu nhưng là trình tự đã được
sắp sẵn nên chuyện tiến tu thế này là chuyện mà gần như tất cả mọi người đều
không tránh được.
Nếu Thích Tĩnh Dao lúc trước không tham gia học ở lớp cán bộ
huyện, lần này bổ sung vào thì cũng không phải chuyện gì khiến người ta ngạc
nhiên.
Đấu tranh nội bộ có tàn nhẫn đến đâu cũng không cần thiết để
người ngoài nhìn thấy, Thẩm Hoài đang định chào hỏi Thích Tĩnh Dao thì không ngờ
Thích Tĩnh Dao lại không trả lời lời chào của Ngũ Hạo mà mở đôi mắt to xinh đẹp,
trố mắt nhìn hắn...
Thẩm Hoài tự nhiên có chút hoảng loạn. Mắt Thích Tĩnh Dao đẹp
nhưng có chút sắc bén, sẽ không cho người ta cảm giác rụt rè, lại nhìn chiếc
váy dài thanh lịch của cô, tùy ý lấy dây buộc tóc cột tóc dài ở phía sau vai,
như là một bó lụa đen, cũng không giống với cách ăn mặc trang điểm bình thường
của Thích Tĩnh Dao.
Người trước mắt không phải Thích Tĩnh Dao, tim Thẩm Hoài vùng
lên.
- Ôi, Cẩn Hinh còn nói không nhận ra Phó bí thư Thẩm cơ, sao
tôi nhìn không giống vậy. Thích Tĩnh Dao trêu chọc Thẩm Hoài, đôi mi thanh tú
hơi nhếch lên, cười nói:
- Tôi nên đưa Phó bí thư Thẩm đi gặp Cẩn Hinh, đến lúc đó xem
cô ấy thề thốt phủ nhận ra sao.
Bị Thích Tĩnh Dao trêu chọc, Thẩm Hoài không chịu nổi, cục tức
nổi lên nhưng lại không giải tỏa được, quay người đi vào phòng học xếp theo
hình bậc thang, chọn một chiếc ghế phía sau cửa sổ phía Bắc ngồi xuống, ngồi
trong góc, nghĩ kĩ lời của Thích Tĩnh Dao, trong lòng biết thời gian này chắc Cẩn
Hinh cũng về nước rồi, chắc cũng ở Từ Thành.
Nhưng hắn thì sao? Thậm chí ngay cả cái túi da cũ hắn cũng
không giữ lại, gặp mặt cũng không có cơ hội, hắn có thể làm gì chứ?
Thích Tĩnh Dao đến phòng học xếp theo hình bậc thang, liếc
người đang ngồi cô đơn trong góc là Thẩm Hoài một cái, trong lòng vẫn tràn đầy
nghi hoặc như cũ.
Cẩn Hinh không cần thiết phải giả vờ không quen biết Thẩm
Hoài, hơn nữa mấy năm nay Cẩn Hinh ở nước ngoài luôn sống cuộc sống nhạt nhẽo,
chưa bao giờ có người đàn ông nào có thể bước vào trái tim cô ấy, quỹ đạo cuộc
sống không có khả năng giao cắt với Thẩm Hoài, nhưng vẻ mặt hồi hộp của Thẩm
Hoài, chịu không nổi đến mức tức giận sau khi ý thức được đã bị mình trêu đùa,
cũng tuyệt đối không giống giả vờ...
Chẳng lẽ giữa Thẩm Hoài và Cẩn Hinh chỉ là tương tư từ một
phía sau khi gặp mặt nhau.
Những năm gần đây, Thích Tĩnh Dao cũng biết có một số người
đàn ông sau khi gặp Cẩn Hinh liền nhớ mãi không quên, Cẩn Hinh quả thực có sức
hấp dẫn này nhưng sao Thẩm Hoài có thể là người yêu đơn phương đến mức si tình
được chứ?
Có một số thứ Thích Tĩnh Dao nghĩ nát óc cũng không ra.
Thẩm Hoài ngồi trong góc nhìn Thích Tĩnh Dao, mặc dù trò trêu
chọc của cô gái này khiến hắn tức giận nhưng hắn không thể không thừa nhận,
cách trang điểm ăn mặc hôm nay của Thích Tĩnh Dao quả thực lại một lần nữa khiến
hắn lẫn lộn giữa cô và Cẩn Hinh trong kí ức.
Hôm qua, cảm giác hoang vu khi đi qua cửa Bắc đại học Công
nghiệp lại giống như nước suối trong khe cứ ồ ạt chảy ra, dần dần che giấu Thẩm
Hoài, mà Cẩn Hinh trong ký ức cũng càng trở nên rõ ràng.
Thế nhưng Thẩm Hoài đi vào phòng học xếp hình bậc thang ngồi
xuống lại khiến người con gái trước đó không thèm để ý đến hắn cảm thấy bất ngờ.
Nhâm Mẫn kinh ngạc nhìn Thẩm Hoài một cái, hỏi Lý Nhiên bên
ban tổ chức Tỉnh ủy: - Anh ta là ai vậy, nhìn có vẻ rất trẻ, kì này chúng ta
còn có học viên trẻ như vậy sao?
Ban tổ chức Tỉnh ủy đương nhiên là ban ngành quyền lực nhưng
cho dù có quyền lực đến đâu thì ở Bộ có đầy cán bộ cấp Cục, nói ra thì giống với
cấp bậc các quan viên huyện ở địa phương nhưng nếu nói đến quyền thế thì các
Trưởng phòng, Phó trưởng Phòng bình thường ở ban tổ chức Tỉnh ủy, ai dám nói là
có thể so sánh với các thái gia dưới huyện?
Mà các chức vụ cao như Trưởng ban, Phó trưởng ban tổ chức Tỉnh
ủy... không ai là không được điều từ bên ngoài đến nhậm chức, rất ít người được
thăng chức từ nội bộ lên. Đối với các cán bộ trung tầng trong ban tổ chức Tỉnh ủy
mà nói, lối thoát tốt nhất là có thể được điều ra địa phương nhận chức vào năm
30, 40 tuổi.
Quyền thế tăng nhiều là một mặt, mặt khác cũng chỉ có như vậy
mới có thể mở ra con đường tiếp tục thăng tiến mới, nếu cứ trấn thủ ở trong nội
bộ ban tổ chức thì cả đời có lẽ nhiều nhất cũng chỉ được cấp Cục trưởng.
Đàm Khải Bình được điều đi từ ban tổ chức Tỉnh ủy, một loạt
cán bộ trung tầng như Chu Kỳ Bảo, Lưu Vĩ Lập... được Đàm Khải Bình điều đến
Đông Hoa bổ sung vào bộ máy địa phương.
Lý Nhiên vốn cũng dự định đi theo cách của Đàm Khải Bình, điều
đến Đông Hoa nhận chức thật, nhưng đầu năm chốn quan trường ở Đông Hoa lại có
biến động lớn, là biến động khiến tất cả mọi người đến bây giờ cũng vẫn khó kiềm
chế được sự kinh ngạc.
Một Phó chủ tịch trường trực huyện nhỏ nhoi mà lại ép được Bí
thư Thành ủy phải đi khỏi Đông Hoa trong thất bại, điều này là chuyện lạ mấy chục
năm nay chưa nghe thấy bao giờ.
Mặc dù các bên đều giữ chuyện này kín như bưng, cán bộ các
ban ngành khác cũng rất ít người biết chi tiết chuyện đó nhưng trong nội bộ ban
tổ chức Tỉnh ủy lại quan tâm đến chuyện này hơn nhiều so với các ban ngành trực
thuộc tỉnh khác.
Mặc dù trước đây Lý Nhiên cũng chỉ gặp mặt Thẩm Hoài một hai
lần trong một số trường hợp, chưa chính thức tiếp xúc qua nhưng từ sau khi chuyện
đầu năm ngoái xảy ra, ấn tượng của anh ta đối với Thẩm Hoài làm sao mà nhạt được?
Nhưng Nhâm Mẫn không quen Thẩm Hoài thì Lý Nhiên cũng thấy rất
bất ngờ.
Người khác không biết Thẩm Hoài là con trai Phó chủ tịch tỉnh
Tống Bính Sinh, Nhâm Mẫn là cán bộ cấp dưới của sở Nông nghiệp do Tống Bính
Sinh quản lý, cũng không biết Thẩm Hoài là con trai của Phó chủ tịch tỉnh quản
lý bọn cô sao? Chẳng lẽ Phó chủ tịch tỉnh Tống chưa bao giờ nhắc đến Thẩm Hoài
trước mặt các cán bộ ở Sở nông nghiệp sao?
- Ồ. Lý Nhiên đương nhiên không rõ ân oán nhà họ Tống, người
trời sinh đã cẩn thận như anh ta đương nhiên không muốn có chuyện xấu gì truyền
đến miệng Nhâm Mẫn rồi lại truyền đến tai Phó chủ tịch tỉnh Tống hoặc Thẩm
Hoài, chỉ nói một cách lạnh nhạt: - Thành ủy Đông Hoa đến sát nút mới giới thiệu
đến, tôi cũng không quen lắm.
Đinh Quốc Chí, Phó hiệu trưởng trường Đảng đứng bên cạnh nói:
- Tiểu Nhâm, Thẩm Hoài là Ủy viên Thành ủy Đông Hoa, nhìn hắn trẻ tuổi nhưng rất
có kinh nghiệm làm việc. Khi trường Đảng suy xét đến việc thành lập các học
viên chi bộ Đảng thì Thành ủy Đông Hoa vẫn chưa tiến cử hắn báo danh lên đã để
sót mất hắn...
Đinh Quốc Chí quan sát Nhâm Mẫn hai cái, thấy cô quả thực
không quen Thẩm Hoài, ông cũng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ người ở Sở nông nghiệp
tỉnh thật sự không biết Thẩm Hoài là con trai của Phó chủ tịch tỉnh Tống sao?
Mỗi lần trường Đảng nhận các học viên được tiến cử để mở lớp
bồi dưỡng đều nghiêm túc nghiên cứu gia thế của học viên.
Mặc dù những học viên là cán bộ thanh niên cấp Cục của huyện
tham gia vào lớp tiến tu lần này đều là cán bộ cấp Cục, còn chức vụ của bản
thân Đinh Quốc Chí là Giám đốc sở, từ cấp bậc hành chính hoàn toàn có thể áp chế
những học viên này nhưng đạo lý trong thế giới này vĩnh viễn không giống như vẻ
ngoài của nó.
Những cán bộ mới khoảng 30 tuổi đã bước lên chức vụ cấp Cục,
phía sau đều có lai lịch mà người ngoài không nói rõ được. Những học viên này
bây giờ vẫn chưa thể nói đã có thành tựu nhưng bên trường Đảng chủ yếu là e dè
các cặp “cha mẹ” đứng sau những học viên này.
Lớp tiến tu mỗi kỳ đều thành lập đội ngũ học viên chi bộ Đảng,
mỗi người đều có thể tham gia vào đội ngũ học viên của chi bộ Đảng, không ai
không phải là người mà trường Đảng sau khi nghiêm túc phân tích gia thế của học
viên rồi mới ra quyết định, mà học viên có thể tham gia vào chi bộ Đảng không
nghi ngờ gì nữa chính là học viên ngôi sao của lớp tiến tu.
Giữa học viên với nhau cũng chủ yếu quan tâm đến những học
viên ngôi sao này.
Dựa vào cấp bậc và lý lịch của Thẩm Hoài đương nhiên là có thể
vào chi bộ Đảng nhưng khi Thành ủy Đông Hoa tiến cử hắn thì danh sách học viên
vào chi bộ Đảng của kì này đã được xác định rồi nên mới để sót Thẩm Hoài.
Lần để sót này không quan trọng, thậm chí sẽ tạo thành một
vài hiểu lầm phản hiệu quả.
Học viên vốn có đủ tư cách vào chi bộ Đảng lại không có ai chọn,
điều này khó mà tránh khỏi khiến người ta có suy đoán và liên tưởng không cần
thiết: Có phải anh ta mang bệnh nên mới đi học, có phải địa phương có chuyện gì
cần anh ta tránh nên mới đưa anh ta đến trường này?
Đinh Quốc Chí giải thích cũng vô dụng, trước khi khai giảng lớp
hai ba ngày, thành phố Đông Hoa mới giới thiệu Thẩm Hoài vào học, trong mắt người
mẫn cảm thì đây vốn dĩ đã tồn tại những vấn đề không đáng để người ngoài nói.
Hơn nữa hai học viên mà Đông Hoa cùng lúc giới thiệu đến cũng
rất lãnh đạm với Thẩm Hoài, ngồi cách xa ở hai bên, không tụm lại một chỗ, điều
này dường như cũng chứng minh một số vấn đề.
Thực ra bên trường Đảng cũng rất nghi hoặc, vẫn chưa thể hoàn
toàn hiểu rõ rốt cục là chuyện gì xảy ra phía sau.
Ủy viên thành phố Đông Hoa, Phó Phó bí thư huyện Hà Phổ, Chủ
tịch hội đồng quản trị tập đoàn sắt thép Tân Phổ, cho dù là lấy ra danh hiệu
nào thì đều nặng hơn các học viên kì này, nhưng Thành ủy Đông Hoa lại vội vàng
giới thiệu hắn đến như vậy, có phải là phát hiện vấn đề gì trên người hắn
không?
Đương nhiên, cho dù mang bệnh khẩn cấp đưa đến trường Đảng tiến
tu cũng có cách nói khác nhau, vừa có thể là điều đến để tiện kiểm tra, cũng có
thể là một loại bảo vệ.
Đối với loại học viên này, phương châm từ trước đến nay là
cách xa, không mặn không nhạt để tránh lâm vào vòng nước xoáy không cần thiết,
các học viên khác cũng chưa chắc không có ý này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận