Phong Khí Quan Trường

Chương 626: Rượu say túy lúy (2)


Chương 626: Rượu say túy lúy (2)
Điều hòa không khí có công suất thấp, không gian phòng khách
lại lớn, nhiệt độ không tăng lên được. Thẩm Hoài và Tôn Á Lâm đã mặc áo khoác,
nhưng vẫn cảm thấy lạnh, Thẩm Hoài liền lấy chăn từ phòng ngủ ra, cùng Tôn Á
Lâm đắp, hai người ngồi trên sô pha bắt đầu uống rượu nói chuyện phiếm.
Say rượu mê người, Tôn Á Lâm ngồi xếp chân, lười biếng dựa
vào lòng Thẩm Hoài. Hương thơm trên người nhè nhẹ, Thẩm Hoài bị mê hoặc, tay
tùy ý khoác nhẹ lên lưng Tôn Á Lâm, cúi đầu có thể nhìn tới bầu ngực căng tròn
phía dưới áo lông, khiến người ta muốn sờ. Tâm tình khó khống chế, nhưng Thẩm
Hoài có thể làm càn, nhưng trước mặt Tôn Á Lâm thì lại không dám.
- Có phải muốn sờ một chút hay không? Tôn Á Lâm ngẩng đầu thấy
ánh mắt trốn tránh của Thẩm Hoài, liền hỏi.
- Thật sự có thể sờ? Có phải vừa mới mát-xa chân cho cô một
lúc, cô đã mềm lòng rồi? Thẩm Hoài nghi ngờ hỏi, nhìn đôi môi đỏ như nhuộm của
Tôn Á Lâm, đôi mắt phong tình, nhìn đến nỗi hắn muốn nuốt nước miếng.
Thẩm Hoài vốn dĩ nghĩ lần này đến Từ Thành có thể cùng Trần
Đan triền miên một đợt, không ngờ Trần Đan còn quỷ quái hơn so với tưởng tượng
của hắn, đã tránh đi tới Mai Khê trước một bước. Tâm tư tích lũy mấy ngày chợt
rơi vào khoảng trống, nên đặt biệt dễ dàng gợi lên sự thích thú. Huống hồ Tôn Á
Lâm đã uống rượu, khuôn mặt đẹp tới mức như có một lớp hoa hồng phủ lên, ánh mắt
cũng rất quyến rũ, sự hấp dẫn của phụ nữ không nói được nên lời, lúc này tâm
tình Thẩm Hoài có chút không khống chế được.
Nghe lời nói câu dẫn của Tôn Á Lâm, xương cốt toàn thân của
Thẩm Hoài như nhẹ đi đến ba phần, sau đó hắn cũng không nhìn ra được ý tứ trêu
tức hàm súc trong ánh mắt Tôn Á Lâm, nhưng cũng không biết có nên nửa thật nửa
giả mà sờ hay không. Trong lòng nghĩ, tuy Tôn Á Lâm không có hứng thú với đàn
ông, nhưng dựa vào mối quan hệ của hai người, da mặt hắn dày một chút, nói
không chừng có thể chiếm được chút tiện nghi của cô.
Thẩm Hoài trong lòng nghĩ chuyện tốt, tay từ phần eo của Tôn
Á Lâm nhích dần lên trên, không chú ý Tôn Á Lâm đã đưa cùi chỏ ra, trực tiếp
đánh ngã hắn xuống sô pha.
- Hóa ra anh cũng thật có tâm tư xấu xa, tại sao anh có thể
có tâm tư này với tôi?
- Đây không phải còn chưa sờ hay sao? Nghĩ lại cũng có chút
không đúng mà.
Thẩm Hoài xoa xoa vùng ngực bị đánh, cũng may bia trong chai
cũng uống gần hết rồi, không bị đổ ra ngoài, buồn bực nói, - Trên đường phố cô
gặp những người muốn có ý định với cô, cô đều xông lên đánh người ta một trận
hay sao?
- Muốn thì có thể muốn, nhưng có như anh thế này không? Tôn Á
Lâm chỉ vào phần dưới đã cao lên của Thẩm Hoài, khinh thường nói, - Thứ này thật
xấu, sao anh không biết giữ mặt mũi gì hết vậy?
Thẩm Hoài cúi người, che dấu đi, thật ngại khi bị Tôn Á Lâm
câu dẫn như vậy. Vừa rồi hắn chỉ thầm nghĩ sờ phía trên, không ngờ phía dưới lại
lên như vậy, liền nói qua loa: - Rượu uống nhiều rồi, nên trướng, tôi đi phòng
vệ sinh Liền nhảy xuống đi vào nhà vệ sinh.
- Đàn ông các anh có phải suốt ngày cứ nghĩ cách đẩy chân phụ
nữ ra, ý nghĩa cuộc đời của đàn ông các anh, có phải đều tồn tại vì như vậy hay
không? Tôn Á Lâm đẩy cửa ra, dựa vào khung cửa hỏi.
Thẩm Hoài đang cố gắng đi tiểu, liền bị Tôn Á Lâm đẩy cửa ra
dọa cho, vội vàng xoay người chặn đi nói: - Có phải cô nên tôn trọng tôi một
chút hay không?
- Cũng không phải chưa từng thấy qua, lạ gì. Tôn Á Lâm vừa
nói, vừa nghiêng đầu liếc một cái, bình luận luôn, - Thật xấu.
- Cô sao lại không cho tôi xem? Thẩm Hoài nói.
- Thứ này của anh tôi nhìn cũng không có cảm giác, nếu tôi cởi
cho anh xem, không phải sẽ tra tấn anh sao? Tôn Á Lâm cười ha ha, thúc giục: -
Anh nhanh lên, tôi cũng muốn đi vệ sinh
Thẩm Hoài gắng gượng khó chịu, Tôn Á Lâm không đi ra, hắn sống
chết cũng không tiểu được, chỉ có thể dở khóc dở cười mà thôi, để Tôn Á Lâm đi
vệ sinh trước.
Tôn Á Lâm thấy Thẩm Hoài đứng ở cửa cũng không bảo hắn đóng cửa
rồi quay về phòng khách, nghiêng đầu hỏi: - Anh thật sự muốn xem à? Đợi lát nữa
chịu không được, cũng đừng trách tôi. Cô thật sự không xem Thẩm Hoài như một
người khác giới, lập tức tháo thắt lưng, cởi quần, cũng không bảo Thẩm Hoài đi
ra ngoài.
- Cô thật sự không có cảm giác gì với đàn ông sao, một chút
cũng không có? Thẩm Hoài hỏi. Hắn đối với việc này vẫn luôn cảm thấy hiếu kỳ,
cũng không có cơ hội thật sự cùng Tôn Á Lâm nghiên cứu một chút, về vấn đề phụ
nữ sao lại thích phụ nữ.
- Anh lại đây cho tôi sờ thử, nếu thật sự có chút cảm giác,
hôm nay tôi sẽ dễ dãi với anh. Tôn Á Lâm đưa tay kéo Thẩm Hoài đi vào trong
phòng vệ sinh, cô ngồi ở trên bồn cầu, vươn tay vào trong đũng quần, sờ vào vật
chưa mềm kia của Thẩm Hoài, soi mói nói: - Thật sự rất lớn đấy. Ngẩng đầu thấy
Thẩm Hoài nhăn mặt, lại hỏi: - Có phải rất thoải mái hay không?
Nơi đó của Thẩm Hoài bị bàn tay mềm mại của Tôn Á Lâm cầm một
chút, da đầu cũng tê dại ra, máu trên người sôi trào, đâu còn có tâm tư trả lời.
Thẩm Hoài vừa định đưa tay đè bờ vai của cô để hưởng thụ, Tôn
Á Lâm liền rụt tay về, nói: - Tôi thực sự cảm thấy không thoải mái, nếu không
cũng sẽ nhẫn nhịn mà dễ dãi với anh. Tôi với anh cũng không phải không có giao
tình này
Thẩm Hoài chỉ có thể bất đắc dĩ lui ra ngoài, Tôn Á Lâm khóa
trái cửa lại, cởi quần ra, ngồi lên bồn cầu, ở đó dường như có cái gì chảy ra vậy.
Cô lấy giấy vệ sinh lau đi, cảm giác khi giấy vệ sinh thô ráp, khiến cho cả người
như có dòng điện lưu đi qua, run lên, có chút cảm giác nói không nên lời, nhu cầu
mãnh liệt nhất từ trước tới nay bỗng bốc lên trong cơ thể.
Tôn Á Lâm nghiêng tai nghe động tĩnh bên ngoài, thầm nghĩ tên
khốn này nếu đẩy cửa vào, hôm nay sẽ đem hắn lột sạch thưởng thức hương vị đàn
ông một chút. Chỉ có điều chờ nửa ngày cũng không thấy Thẩm Hoài đẩy cửa vào,
thầm cười, nghĩ tên khốn này đại khái đả kích cô cũng không nhẹ.
Lúc Tôn Á Lâm rửa tay xong đi ra ngoài, thấy Thẩm Hoài nằm
trong chăn uống rượu, liền cách cái chăn đá đá hắn, nói: - Anh lại không thiếu
phụ nữ, không cần mang bộ dạng khó chịu như vậy được không? Rồi bỏ dép ra, cũng
chui vào trong chăn, thấy Thẩm Hoài còn mang bộ mặt rầu rĩ, liền đẩy hắn một
cái, vẻ mặt khinh bỉ chỉ vào phòng vệ sinh nói: - Hay là như thế này nhé? Không
nhịn được thì đi vào đó
- Cô út vừa mới gọi điện thoại đến, nói cha tôi có thể phân
công quản lý giao thông và nguồn năng lượng Thẩm Hoài nói.
Thẩm Hoài đưa điện thoại chuyển sang chế độ rung, Tôn Á Lâm
không nghe thấy tiếng điện thoại của hắn reo, không ngờ là hắn nghe xong cuộc
điện thoại này nên mới buồn bực, nói: - Cha của anh sẽ không thật sự chấp nhận
sự sắp xếp của phía tỉnh chứ?
- Phía tỉnh ngày hôm nay mới đưa phương án điều chỉnh quản lý
công tác xuống để trưng cầu ý kiến. Thẩm Hoài bĩu môi, nói: - Cô út là từ chỗ
người khác mà biết được tin tức này
Tôn Á Lâm bỗng cảm thấy căng thẳng, cô biết nếu cha Thẩm Hoài
có ý muốn thương lượng, thì tin tức này tuyệt đối không thể truyền đi từ miệng
người khác, không nhịn được thở dài, nói: - Tuy nhiên cũng chỉ có cha anh mới
đi cắn một miếng mồi như thế
- Cái gì mà đại cục với không đại cục chứ, đối với một số người
mà nói, cầm được trong tay mình, để được vào bát của mình mới được tính là thật.
Thẩm Hoài cũng không kìm được tức giận nói.
- Có biết là ai đưa ra chủ ý ngu ngốc này không?
- Điền Gia Canh phân công điều chỉnh quản lý công tác Ủy ban
nhân dân tỉnh, là kiến nghị của ông ta. Thẩm Hoài nói.
- Điền Gia Canh cũng không phải loại hiền lành gì Tôn Á Lâm
nói, - Nếu Tống hệ các anh bề ngoài đã khó coi như vậy, còn muốn bảo Tống hệ
các anh ở sau lưng tranh đấu còn ghê hơn nữa, Điền Gia Canh quả thật là một mũi
tên trúng hai đích
- Ruồi bọ cũng không dính lấy quả trứng không nứt, thủ đoạn của
người khác có lợi hại hơn nữa, thì cũng cần bên này có sơ hở cho người khác
công kích mới được.
- Anh định làm gì, làm như không nghe thấy tin tức này? Tôn Á
Lâm hỏi, - Cha anh lại tức giận muốn cho anh một bài học đấy
- Cô út nói ngày mai qua đó nói chuyện. Thẩm Hoài nói, - Cô
út không cho tôi gọi điện thoại cho ông nữa, sợ chọc tức ông cụ
- Nếu nói chuyện không được thì làm sao? Tôn Á Lâm hỏi.
- Không nói chuyện được thì không nói chuyện được, trời cũng
không sập được. Thẩm Hoài cười khổ một tiếng, hung ác nói: - Thanh danh của Tống
hệ hủy hoại hết rồi, ly tán hết rồi, chúng ta cũng dễ lập hệ mới
Tôn Á Lâm dậy sớm đi đến sân bay, Thẩm Hoài chỉ có hẹn với Tần
Đại Vĩ vào buổi sáng, cũng không có gì bận rộn, cả người quấn chăn nằm trên sô
pha. Cũng không biết cô út buổi sáng gặp mặt cha hắn nói chuyện có được kết quả
gì không?
Trước khi rời nhà, mới nhận được điện thoại của cô út: - Tôi
lo đề phòng cậu, không ngờ quên dặn dò Hồng Quân một tiếng, anh ta lại gọi điện
thoại thông báo cho ông cụ. Ông cụ mới sáng sớm đã gọi điện thoại mắng cha cậu
một trận, chuyện phân công quản lý không nên nhắc đến nữa
- Ồ! Thẩm Hoài không ngờ Tống Hồng Quân lại gọi điện thoại
báo cáo, lại hỏi cô út, - Bên kia không có biện hộ vài câu sao?
- Biện hộ rồi, ông cụ cuối cùng tức giận, nói với cha cậu nếu
ngay cả nói dối cũng không biết, thì cái chức Phó chủ tịch tỉnh cũng không cần
làm nữa, mới không nói thêm gì nữa. Tống Văn Tuệ ở đầu dây bên kia thở dài, -
Cha của cậu cũng thật là, một chút nặng nhẹ trì hoãn cũng không phân biệt được.
Việc này cũng có thể kêu một người như Điền Gia Canh làm, đem mặt khó coi nhất
của Tống hệ bộc lộ ra, sau này Tống hệ còn cái gì là tiền đồ nữa.
Thẩm Hoài thầm vui mừng trong lòng, thầm nghĩ người cha gà mờ
của hắn, nếu biết được cái gì là quan niệm đại cục, hai năm trước cũng sẽ không
ngu ngốc mà đến Hoài Hải làm một Phó chủ tịch tỉnh mù mờ.
Hắn lại hận không hỏi được cô út có lưu lại những lời nói khiến
người ta hài lòng của ông cụ hay không, nhưng ngẫm nghĩ lại hỏi rồi sẽ bị mắng
cho, nên cười nói:
- Phía ông nội con sẽ không gọi điện thoại nữa, đỡ phải làm
ông nội nổi nóng, lại mắng con
- Tết âm lịch cậu có về không? Tống Văn Tuệ hỏi.
Còn không đến hai mươi ngày nữa là tết, Thẩm Hoài chậc lưỡi cảm
thán thời gian trôi nhanh khiến cho người ta không cảm giác được, nhưng đồng thời
lại cảm giác thời gian trôi quá chậm. Mai Cương muốn làm lớn hơn nữa, cần phải
có nhiều thời gian hơn để trưởng thành, nổi bật, cần một thời gian tương đối
dài mới có thể thay đổi được cục diện bị động trước mắt.
- Tết năm nay sợ là không có thời gian. Thẩm Hoài nói,
- Để xem tình hình đã.
Lý Cốc đã đảm nhiệm công việc của Công ủy các doanh nghiệp
Nhà nước tỉnh, nhưng công việc phía văn phòng Tỉnh ủy nhất thời cũng không thể
bỏ mặc được.
Buổi sáng Lý Cốc đi đến tòa nhà Tỉnh ủy, đi đến hành lang liền
nghe Bí thư Điền đang nói chuyện với người khác trong phòng làm việc.
Nhìn cánh cửa đóng khép còn một khe hở, Lý Cốc đi qua gõ cửa
hai cái, đẩy cửa ra thấy thư ký Lý Kiến Quang đang ở trong phòng, dường như
đang nhận sai với Bí thư Điền về việc lấy một văn kiện mà lấy đến ba lần mới
đúng.
Điền Gia Canh phất tay bảo Lý Kiến Quang đi ra ngoài, chỉ vào
sô pha bảo Lý Cốc ngồi xuống, hỏi y:
- Tình hình phía Công ủy đầu tư nhà nước, hiểu biết như thế
nào rồi?
- Còn đang trong giai đoạn làm quen, mỗi ngày điều tra nghiên
cứu một Doanh nghiệp trọng điểm, cũng phải qua tết mới có thể đi hết. Nhưng
cũng không thể nhanh được, nhanh quá không tiếp thu nổi. Lý Cốc nói.
- Dục tốc bất đạt! Điền Gia Canh cười ha ha nói.
Lý Cốc nhìn thấy ở góc bàn để tài liệu về Mai Cương mượn xác
Nhà máy lọc dầu Từ Thành, liền nói: - Hạng mục luyện hóa Chử Nam sản lượng dự
tính nâng cao lên đến một triệu tấn, hơn nữa số lượng vốn trù bị ban đầu là bảy
trăm triệu cũng bỏ hết vào hạng mục này, Mai Cương ở bên phía Tân Phổ đồng thời
mở một hạng mục luyện hóa lớn, khả năng sẽ nhỏ đi
Yêu cầu tài chính ở giai đoạn đầu của hạng mục luôn có hạn,
ngoài ra hạng mục luyện hóa theo quy định của nhà nước, lượng tài chính tự trù
bị chỉ có thể đạt tới 40% mà thôi.
Tức là, nếu phía tỉnh thật sự muốn ủng hộ, đầu tư tài chính
cho Nhà máy luyện hóa Chử Nam sản lượng một triệu tấn là ba đến bốn trăm triệu,
phần còn lại dùng cách ngân hàng cho vay là có thể giải quyết toàn bộ vấn đề về
tiền bạc.
Từ Bái cũng giống như Thẩm Hoài, đều không trực tiếp tham gia
đàm phán, nhưng đều ở phía sau chỉ đạo tiến trình cùng kết quả đàm phán.
Thành phố Từ Thành yêu cầu Mai Cương hứa đưa toàn bộ tài
chính vào hạng mục luyện hóa Chử Nam, điều này khiến cho giá thành tài vụ của
công ty khi đưa lên sàn sau này sẽ bị hạ xuống mức thấp nhất, tăng mức lợi nhuận
mong muốn. Nhưng đồng thời cũng hạn chế khả năng Mai Cương lợi dụng tài nguyên
công ty lên sàn để đến Tân Phổ phát triển luyện hóa.
Thấy Bí thư Điền không nói gì thêm, Lý Cốc lại hỏi: - Điều chỉnh
phân công quản lý công tác, phía Phó chủ tịch tỉnh Tống có chắc chắn không?
- Còn chưa. Điền Gia Canh nói, - Tuy nhiên tốt nhất có thể có
câu trả lời khẳng định, nếu không tôi tuyệt đối làm kẻ ác rồi
Lý Cốc cũng cười cười, Tống Bình Sinh chưa chắc là người vụng
về, nhưng phía Bí thư Điền vẫn cần một chút động tác có thể biểu thị một chút lập
trường đối với phe phái. Y thật không biết Bí thư Điền là muốn Tống Bính Sinh
chịu đựng, hay là không muốn Tống Bính Sinh chịu đựng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận