Phong Khí Quan Trường

Chương 944: Kết hôn.


Chương 944: Kết hôn.
Bên Thạch Môn có Dương Hải Bằng, bên Paris có Tôn Á Lâm, ông
bà ngoại ngồi máy bay về nước cũng không cần Thẩm Hoài lo lắng gì. Anh chỉ cần
an bài công việc ở Hà Phổ đâu vào đấy, đến lúc đó có thể rảnh rỗi cùng Thành Di
quay về Thạch Môn là được rồi.
Tống Hồng Quần không muốn quay về Yến Kinh gặp cha mẹ, anh sống
chết muốn cùng Thẩm Hoài, Thành Di đi Thạch Môn mừng năm mới. Anh bắt chéo chân
nói:
- Thẩm Hoài cùng Thành Di chưa đăng ký kết hôn, tôi còn bắt họ
làm tấm đỡ được. Lần này tôi mà quay về Yến Kinh, lỗ tai hẳn sẽ mỏng thêm mấy
cm đấy…
- Lỗ tai còn mỏng thêm mấy cm nữa, da của cháu cũng dày thật
đấy nhỉ.
Tống Văn Tuệ cũng hết cách với đứa cháu trai này, cười mắng:
- Cháu sắp bốn mươi rồi, còn không biết xấu hổ lấy Thẩm Hoài
làm tấm chắn. Năm mới Thẩm Hoài mới ba mươi tuổi, hơn nữa nó còn vừa kết hôn với
Thành Di đấy.
- Cơm có thể ăn bậy, nói có thể nói lung tung, cháu còn chưa
tới bốn mươi đâu đấy.
Tống Hồng Quân cợt nhả:
- Giờ dì nói Thẩm Hoài vừa kết hôn, trước đó chẳng phải cũng
trách móc hắn kết hôn muộn, đổi lại người khác đã có cháu bò đầy nhà rồi đó
sao?
Tống Văn Tuệ cầm hộp giấy ăn trên bàn đập tới khiến Tống Hồng
Quân chạy trối chết.
Thẩm Hoài vừa nói chuyện điện thoại với Diêu Vinh Hoa. Diêu
Vinh Hoa – Phó chủ tịch ngân hàng, thành viên hội đồng quản trị ngân hàng Nghiệp
Tín đã biết ông bà ngoại của Thẩm Hoài sẽ về nước ăn tết nên cũng quyết định tết
âm lịch cùng người nhà đến Thạch Môn thăm vợ chồng Thẩm Sơn. Hơn nữa cả nhà
Dương Hải Bằng cũng sẽ ăn tết ở Thạch Môn, nhiều người như vậy hẳn cũng không
thiếu Tống Hồng Quân.
Nhìn sắc trời đã tối, Thẩm Hoài đứng lên nói với dì út:
- Chúng ta đi ăn cơm đi?
Tống Đồng nằm trên giường bệnh, u oán nói:
- Mọi người để mặc con nằm trên giường à. Chờ con khỏe rồi, mọi
người nhất định phải bồi thường một bữa ngon lành cho con đấy.
Tống Văn Tuệ tới thăm con gái, bình thường sẽ không tham gia
tiệc tùng gì cả mà chuyên tâm chăm sóc con gái trong bệnh viện, tuy nhiên hôm
nay Thẩm Hoài và Thành Di nhận giấy đăng ký kết hôn, bữa tiệc này không thể vắng
được, bèn cười cười thay tã lót cho cháu ngoại xong xuôi, sau đó cùng mọi người
ra khỏi bệnh viện, lên xe đi tới khách sạn quốc tế Bằng Duyệt.
Ngoại trừ Tống Hồng Quân từ Từ Thành tới nói muốn đọ rượu ra,
cũng có Chử Nghi Lương, Chu Viêm Bân hôm nay đi cùng với dượng Đường Kiến Dân
đi Thúy Hồ uống trà, ngày kia sẽ cùng đến bệnh viện.
Thẩm Hoài cũng không muốn kinh động đến ai, chỉ muốn mấy người
ăn một bữa cơm gia đình, coi như anh và Thành Di chính thức trở thành vợ chồng.
Nhưng anh cùng vợ chồng dì út tới khách sạn, đi vào trong bao sương, đã thấy
trong bao sương đứng hơn chục người rồi.
Thẩm Hoài thấy mọi người đông đủ trong bao sương, bèn tới bắt
tay với Dương Ngọc Quyền, Trần Binh, Triệu Đông, Hà Thanh Xã, cười nói:
- Không mời các anh, sao các anh lại chạy tới đây chứ?
Dương Ngọc Quyền cười đáp:
- Bí thư Tống và viện trưởng Đường đến Đông Hoa, mọi người đều
muốn gặp họ. Sắp sang năm mới, mọi người cũng cần họp mặt. Chúng tôi cùng chung
suy nghĩ, chọn ngày không bằng trùng ngày liền hẹn mọi người hôm nay gặp nhau.
Mặc kệ anh và Thành Di có mời hay không, bữa rượu hôm nay chúng tôi cũng phải uống
đấy.
Thẩm Hoài và Thành Di không đặt tiệc cưới ở Đông Hoa, quay về
Yến Knh lo lắng hẳn không xong, cho dù quay về Yến Kinh đặt tiệc cưới cũng sẽ
không gióng trống khua chiêng mời hết được mọi người từ Đông Hoa đến Yến Kinh
được. Ngoại trừ hôm nay mọi người đúng là không có cơ hội nào khác để chúc mừng
Thẩm Hoài nữa.
Thẩm Hoài nhìn mọi người trong phòng, trong lòng nóng bỏng,
thấy Chu Nghi và cha mẹ cũng có mặt, ánh mắt đầy thâm ý nhìn qua, anh cũng
không biết nên nói gì cho phải.
Mọi người cũng đã đói bụng, cho dù chưa phải là tiệc cưới
chính thức dĩ nhiên cũng không chú ý tới nghi thức gì cả. Thẩm Hoài từ bệnh viện
tới, mọi người lập tức ngồi vào bàn.
Lúc này Hùng Đại Ny dắt tay Thất Thất từ bên ngoài vội vàng
đi vào, liếc nhìn Thẩm Hoài, giây sau hơi cúi đầu đi đến bên Thẩm Hoài, Thành
Di, nói:
- Cha tôi ở Từ Thành quá bận không đến được, đoán chừng hẳn vẫn
đang họp, nên bảo tôi tới chúc mừng hai người…
Nhìn Hùng Đại Ny vội vàng đến thở không ra hơi, trong lòng Thẩm
Hoài đau xót, cũng không biết trước đó Chu Dụ có tìm Đại Ny nói việc anh và
Thành Di đăng ký kết hôn không, hay là sau khi nhận được điện thoại của cha
mình thì vội vàng tới đây dự bữa cơm này.
Thẩm Hoài chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Thất Thất, ngồi xổm
xuống nói:
- Nào, để cha nuôi hôn cái nào…
Lúc anh ngẩng lên, chạm vào đôi mắt của Hùng Đại Ny, lại
không chịu đựng nổi ánh mắt mềm yếu của cô, đành phải hôn lên má Thất Thất một
cái.
Hùng Đại Ny thấy Thẩm Hoài ôm con gái nhưng lại nhìn mình
chăm chú giống như đang ôm mình, mặt cô nóng bừng, né tránh ánh mắt của anh,
nói nhỏ:
- Vừa rồi tôi gặp Trưởng ban Chu, cô ấy mang theo Tình Tình đến
bệnh viện thăm Đồng Đồng trước, lát sẽ đến chúc mừng anh và Thành Di. Bảo tôi
nói với hai người một tiếng.
Tiếu Minh Hà bên kia gọi Hùng Đại Ny dẫn Thất Thất qua ngồi
cùng. Thẩm Hoài đứng lên, cũng không biết Trần Đan ở Từ Thành có biết tin anh
và Thành Di kết hôn hay không.
Thẩm Hoài và Thành Di đều uống nhiều rượu, cuối cùng đành bảo
tài xế đưa họ về chỗ ở.
Đến cư xá thành Nam, lúc mở cửa xe di động trong túi kêu vang
báo có tin nhắn, Thẩm Hoài rút điện thoại ra xem, là tin nhắn của Trần Đan:
- Chúc anh và Thành Di hạnh phúc.
Thẩm Hoài hồi âm lại:
- Nhớ em.
- Hôm nay không được nhớ.
Trần Đan trả lời.
Thẩm Hoài xem tin nhắn này, lại cảm giác như gương mặt xinh đẹp
của Trần Đan đang ở ngay trước mặt, chân thật đến mức có thể chạm vào được.
Thành Di từ sau đi tới, thấy Thẩm Hoài cầm di động thất thần,
hỏi:
- Có phải có ai không được thông báo à?
Thẩm Hoài đặt điện thoại lên tủ giày, nói:
- Đúng vậy. Hôm nay chúng ta kết hôn vẫn còn có người quan trọng
không được thông báo, cũng không biết họ có nghe được hay không.
Thành Di cởi áo khoác vắt trên salon, đi tới nhìn thẳng vào mắt
Thẩm Hoài, cắn môi nói:
- Em cũng không muốn nhìn thấy vẻ mất hồn mất vía của anh.
Anh sẽ không muốn em phải gọi điện cho chị Trần Đan chứ?
Nhìn ánh mắt trong trẻo của Thành Di, trái tim Thẩm Hoài ấm
lên, khẽ nói:
- Trần Đan biết rồi, cô ấy vừa gửi tin nhắn tới…
- Ồ.
Thành Di nghi hoặc hỏi:
- Vậy còn có người quan trọng chưa được thông báo à? Là Chu
Nghi à? Hay Là Tôn Á Lâm và Hồ Mân ở Pháp? Hay là người nào mà em không biết.
- Em vào đây, anh nói cho em biết.
Thẩm Hoài cũng cởi áo khoác vắt lên thành ghế, cầm tay Thành
Di đi vào phòng ngủ.
Thành Di không hiểu đi theo vào phòng ngủ, thấy Thẩm Hoài ngồi
lên mép giường, chỉ vào đũng quần của mình, nói:
- Người anh em à, hôm nay anh kết hôn, anh chính thức nói cho
người anh em biết, lát nữa người anh em nhớ tranh thủ cho anh đấy…
Thành Di thấy Thẩm Hoài giả thần giả quỷ cả buổi hóa ra là
trêu chọc cô bèn phì cười thành tiếng, vừa bực vừa buồn cười, nói:
- Sao anh chẳng nghiêm chỉnh chút nào vậy? Không phải nói đã
hỏng ư, sao nó có thể nghe thấy chứ?
Thẩm Hoài kéo Thành Di đến, để cô ngồi lên đùi mình, cằm đặt
lên vai cô, áp vào má cô, hỏi:
- Anh thật sự hỏng rồi, em không lo lắng à?
- Hỏng rồi cũng tốt, sau này em không cần phải lo lắng sẽ có
người phụ nữ khác ôm con đến cửa tranh giành…
Thành Di sờ sờ chiếc cằm râu lún phún của anh, có vẻ nghiêm
trang nói.
Thẩm Hoài trợn mắt với Thành Di, nhưng thật sự không dám
thanh minh gì cho bản thân cả.
Thành Di hơi ngượng ngập nói:
- Buổi sáng em thật sự nghĩ vậy nên vội vàng từ Từ Thành quay
về. Sau đó, em lại thấy mình đúng là ngốc. Có điều đã lên thuyền hải tặc của
anh rồi, có thoát cũng không thoát được, sau này dù có lo lắng chuyện này cũng
hết cách, chỉ mong anh đừng hại người nào nữa…
Nhìn ánh mắt trong suốt ngây thơ của Thành Di, trái tim Thẩm
Hoài xao động, nói:
- Chúng ta đi ngủ đi.
Thành Di cúi đầu, hai má đỏ ửng, lý nhí nói:
- Không làm gì cả nhé, anh không cần làm mình bị đau…
- Hôm nay dù muốn anh cũng không làm được gì đâu, cần phải
tĩnh dưỡng vài ngày mới khỏi đấy.
Thẩm Hoài cười nói.
Thành Di lại đỏ bừng hai má, lườm anh một cái, rời khỏi đùi
Thẩm Hoài, trốn vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Thẩm Hoài mang theo men say nằm trên giường, chờ người đẹp
Thành Di. Một lát vẫn không thấy Thành Di trở ra, lại nghe trong phòng vệ sinh
có tiếng nước chảy, anh nghĩ mình cũng đã vài ngày không tắm gội rồi, liền cởi
quần áo định vào tắm, không ngờ Thành Di đã khóa trái cửa phòng vệ sinh rồi.
- Sao lại khóa trái cửa thế?
Thẩm Hoài hỏi vọng vào.
- Anh đang mắc tiểu đó.
- Anh chờ chút.
Thành Di ở bên trong nói.
Thành Di luống cuống mặc quần áo, chân trần mở cửa phòng tắm
để Thẩm Hoài vài. Nhưng thấy Thẩm Hoài trần trụi chỉ mặc độc quần đùi, muốn
đóng cửa lại cũng không kịp. Thẩm Hoài đặt một chân vào trước, cô muốn chạy
cũng không chạy được nữa, bị Thẩm Hoài bắt được, lại sợ giống như đêm qua đùa
giỡn bị ngã, Thành Di đành để Thẩm Hoài ôm lấy bế vào trong bồn tắm, y phục tức
thì lại bị ướt rượt.
Y phục ướt dính trên người làm đôi nhũ hoa của Thành Di ẩn hiện,
làn da dưới ánh đèn trắng mịn như ngọc bóng láng khiến Thẩm Hoài kích động, hai
hạt nhũ hoa đỏ hồng cách lớp áo ngủ ướt đẫm lộ rõ, hai tay anh ôm lấy cặp mông
căng tròn của Thành Di, cảm nhận được sự đàn hồi mềm mại, hỏi Thành Di:
- Anh cởi áo của em nhé?
Y phục ướt rượt dán lên người không hề thoải mái, Thành Di gật
đầu, cởi nút thắt bên hông, mà vật dưới bụng Thẩm Hoài đã dựng đứng chọc vào bụng
cô, đâu có bị thương chút nào đâu.
Thành Di ngượng ngùng, ôm lấy cổ Thẩm Hoài, áp gương mặt nóng
bognr vào ngực anh. Thẩm Hoài cởi quần lót của cô xuống, cô đành nhấc chân phối
hợp, có điều bàn tay không an phận của Thẩm Hoài đụng đến nơi cỏ mật của cô, cô
lập tức kẹp chặt, nũng nịu:
- Đừng làm ở chỗ này…
Thẩm Hoài kéo khăn tắm lau khô thân thể Thành Di, ôm cô trở lại
phòng.
Thành Di muốn tắt đèn, Thẩm Hoài không cho, cô đành xấu hổ
kéo chăn che lên thân thể mình.
Thẩm Hoài muốn kéo chăn ra mà không được, không ngờ anh lại
vén chăn từ dưới lên, khiến cho từ chiếc eo nhỏ nhắn trở xuống trần truồng trước
mắt anh.
Vòng eo Thành Di nhỏ nhắn mềm mại, cặp đùi thon dài trắng nõn
như sứ, tròn lẳn khép chặt với nhau che giấu nơi mật ngọt, chỉ có cỏ thơm nơi
đào nguyên lộ rõ càng khiến người khác mê đắm muốn khám phá bí mật đào nguyên
kia.
Thẩm Hoài vuốt ve cặp đùi trơn láng của Thành Di.
Hẳn là nghĩ hôm qua vô ý đá trúng Thẩm Hoài, Thành Di cố nén
ngượng ngùng không giãy ra, khiến Thẩm Hoài dễ dàng tách hai chân của cô ra.
Hai má Thành Di nóng bỏng không dám nhìn vào Thẩm Hoài, đành đưa hai tay bôi
sơn móng tay đỏ hồng che nơi đào nguyên không cho Thẩm Hoài nhìn. Móng tay sơn
đỏ hồng càng làm nổi bật nơi đào nguyên bí ẩn kia khiến cho trán Thẩm Hoài nổi
lên gân xanh.
Thẩm Hoài đẩy tay Thành Di ra, nơi tận cùng trắng nõn là màu ửng
hồng nhàn nhạt, tuy rằng đã mở nhưng lại đẫy đà, màu mỡ khó nói nên lời, đầm nước
dưới ánh đèn mờ mờ tựa như cỏ thơm rậm rạp đã rạt xuống từ sớm rồi.
Thẩm Hoài cúi xuống hôn lên đùi non hôn lên. Thành Di sợ anh
hôn, bèn buông tay ra đỡ gương mặt anh, để anh nằm sấp lên người mình. Thẩm
Hoài vén chăn lên, gương mặt quyến rũ của Thành Di đã đỏ rực, đôi mắt mê ly chờ
nụ hôn từ đôi môi của anh.
Thẩm Hoài dịch thân thể chen vào chốn đào nguyên, cảm thấy
nơi đó có một cái miệng nhỏ nhắn hé mở bao trùm lấy mình, cũng cảm nhận được
nơi đó ướt át đầy đủ, liền đẩy mình tiến vào, đột phá chướng ngại vật cuối
cùng, để anh và Thành Di hoà vào làm một.
Tuy cảm nhận được cơn đau đớn xé lòng, nhưng tình yêu mãnh liệt
trào dâng khiến Thành Di cảm thấy người đàn ông này chính là đầm lầy sâu hun
hút khiến cô phó thác cả đời này cho anh không thể rút ra được, cô cũng không
biết nên đáp lại anh thế nào, chỉ biết trúc trắc ôm chặt lấy anh, ôm chặt đến mức
khiến Thẩm Hoài không thể cử động được.
Thẩm Hoài sao có thể thoả mãn như thế, thấy Thành Di không
kêu đau thì tiếp tục tiến vào liên tục, cuối cùng Thành Di không kìm nổi khẽ
rên rỉ:
- Đau lắm, anh nhẹ một chút…
Bạn cần đăng nhập để bình luận