Phong Khí Quan Trường

Chương 546: Gặp mặt trong am.


Chương 546: Gặp mặt trong am.
Đới Ảnh thấy Thẩm Hoài lúc này đề cập đến Cao Dương, xấu hổ đứng
ở bên cạnh, mặt phấn ửng đỏ, không có thần thái tự tin như lúc gặp Thẩm Hoài ở
cửa, nhỏ giọng giải thích:
- - Phó trưởng ban thư ký Cao và người của Ban Tuyên giáo
Thành ủy từ thành phố tới ăn khuya, muốn tìm người biết chỗ ăn, Giám đốc Trần ở
đài chúng tôi cũng chỉ là tạm thời hỏi tôi chỗ ăn.
Thẩm Hoài cười thầm, nửa đêm gọi vợ người ta đi ra ngoài ăn
khuya, Cao Dương thật là có nhã hứng.
Hắn không thèm quan tâm Cao Dương là có suy nghĩ gì, hoặc là
Đài truyền hình huyện cố ý lấy lòng Cao Dương, mới kéo Đới Ảnh đi đón tiếp,
nhưng nghe vừa rồi Đới Ảnh cãi vã với chồng, nghĩ thầm người phụ nữ này cũng rất
có tham vọng.
Thẩm Hoài lại liếc mắt nhìn Tần Bính Khuê một cái, thấy ánh mắt
lão ta lóe lên sự nghi ngờ, trong lòng nghĩ thầm hẳn là lão ta cũng không có tiếp
xúc gì với Cao Dương, và cũng không biết lúc này Cao Dương đang ở Hà Phổ, nhưng
chuyện xảy ra hôm nay ở xưởng đóng tàu, hơn phân nửa số người là ở đằng sau chỉ
điểm, trợ giúp cho Tần Bính Khuê, lại có người mật báo cho Cao Dương, người này
rốt cuộc là ai?
Lúc này ngoài cửa viện truyền đến giọng nói chuyện, có nam có
nữ, tiếng nói chuyện không to, nghe không rõ lắm, nhưng rõ ràng là đi đến am
đường
- - Tôi có một bạn học là người Đông Hoa, từng học ở Hà Phổ,
hắn nói am đường này có hai cây bạch quả ngàn năm, nhìn dưới ánh trăng rất đẹp…
Lúc này người đến gần cửa am đường, có một giọng nói dịu
dàng từ bên ngoài truyền vào.
Thẩm Hoài trong lòng nghĩ thầm, theo như lời Đới Ảnh, cán bộ
ban Tuyên giáo Thành ủy cùng với Cao Dương hôm nay đến đài truyền hình huyện thị
sát hóa ra là đám người Thích Tĩnh Dao.
- - Nhà của Phó giám đốc xưởng Tần cũng ở gần đây, có cần để
người đi tìm ông ấy tìm hiểu một số tình hình.
Lại có tiếng nói vọng đến, nghe có vẻ xa lạ,
- - Hà Phổ cũng không thể một tay che trời của họ Thẩm kia, độc
đoán làm loạn, có vấn đề gì chúng ta còn cần Phó trưởng ban thư ký Cao, Trưởng
ban thư ký Thích và Bí thư Trần kịp thời phản ứng.
Thẩm Hoài cười nói:
- - Am đường nho nhỏ, ban đêm thật là náo nhiệt,
Lại nói với Tần Bính Khuê,
- - Giám đốc Tần, anh tìm được ai phản ứng tôi chuyên quyền độc
đoán ở Hà Phổi rồi? Hôm nay vừa ra khỏi cổng xưởng đóng tàu, cũng là người này
thụ ý? Tôi đến Hà Phổ, ai cũng đều nói với tôi Giám đốc Tần tính tình thẳng thắn,
tái cơ cấu xưởng đóng tàu phải tôn trọng ý kiến của Phó giám đốc xưởng Tần anh,
tôi tôn trọng Phó giám đốc Tần anh, còn anh đối với tôi thế nào? Lẽ nào cổ động
công nhân gây rối, để trong huyện, để chúng tôi không có mặt mũi nào là giá trị
của Phó giám đốc Tần anh sao?
Giọng điệu Thẩm Hoài rất lạnh lùng, nhưng mỗi một câu đều
đánh vào điểm yếu của Tần Bính Khuê, chỉ có điều lúc này làm cho oan khuất
trong lòng lão ta cũng hết đường chối cãi, khuôn mặt già nua đỏ lựng lên.
Lão cư sĩ thấy tình thế như vậy, chỉ nói:
- - Hiếm có khách đến đông, tôi đi nấu nước pha trà….
Rồi đứng dậy đi vào pha trà, không tham dự tranh cãi của bọn
họ.
Cao Dương và Thích Tĩnh Dao đi cùng một đám người, đẩy cửa
chính của am đường đi tới, Thẩm Hoài ngồi quay lưng ra cửa, bọn họ nhìn thấy Đới
Ảnh và Tần Bính Khuê đứng ở trong sân, có người lên tiếng chào hỏi bọn họ:
- - Tiểu Đới, sao cô lại ở đây? Bảo cô đi đón tiếp Trưởng ban
thư ký, sao nửa ngày vẫn không thấy bóng dáng cô, cô lại chạy đến đây?
- - Phó giám đốc Tần cũng ở đây à, tôi đang muốn đến nhà gọi
anh, chuyện tái cơ cấu xưởng đóng tàu, anh có thể phản ánh với Phó trưởng ban
thư ký Cao, Bí thư Thành ủy Trần chắc chắn sẽ không để thằng mọi rợ Thẩm kia
chuyên quyền độc đoán, hơn nữa các công nhân sẽ không để hắn làm loạn…
- - Nói nhảm cái gì vậy?
Thẩm Hoài nắm một quân cờ, ném vào đầu của Từ Phúc Lâm đang
nói linh tinh, đứng lên nhìn thẳng vào gã ta đang há hốc mồm đứng đó, mạnh mẽ
giáo huấn
- - Để công nhân tụ tập gây rối, cản trở công tác tái cơ cấu,
tùy tiện tiết lộ tiến trình công tác tái cơ cấu —— Từ Phúc Lâm ai cho anh to
gan như vậy?
Từ Phúc Lâm bị Thẩm Hoài đập quân cờ vào mặt đau điếng, nhưng
đứng sững ở đó không dám sờ lên mặt, gã không ngờ nửa đêm còn gặp Thẩm Hoài ở
am đường, nghĩ đến lời gã vừa nói đã bị Thẩm Hoài nghe được, càng sợ đến mức cả
người run rẩy, sắc mặt trắng bệnh, không dám nói lại một câu.
Cao Dương, Thích Tĩnh Dao cũng không ngờ nửa đêm còn gặp Thẩm
Hoài ở am đường, càng không ngờ tính tình của Thẩm Hoài nói được làm được, trước
mặt bọn họ dám đập quân cờ lên mặt Từ Phúc Lâm.
Cát Vĩnh Thu cũng vô cùng xấu hổ, lẽ ra lão ở Hà Phổ xếp hạng
trước Thẩm Hoài, ở đây chỉ có lão mới có thể lên tiếng răn dạy Thẩm Hoài, nhưng
bị Thẩm Hoài bắt lấy vố này, làm cho lão cũng không biết làm thế nào mới được,
trong lòng chỉ nghĩ sao lại có chuyện xui xẻo như vậy, Trưởng ban thư ký Thích
đề nghị đến am đường này, có thể gặp Thẩm Hoài như gặp quỷ?
Lão thậm chí cũng hoài nghi có phải Thích Tĩnh Dao cố tình dụ
bọn họ chạy tới đây.
Mặt khác, Tần Bính Khuê tại sao lại cùng Thẩm Hoài ở đây, chẳng
lẽ chuyện của xưởng đóng tàu tất cả đều là cạm bẫy do Thẩm Hoài giăng ra?
Thích Tĩnh Dao cũng không ngờ, cô sao có thể ngờ được hai lần
cô đến Hà Phổ, đều bất ngờ đụng độ với Thẩm Hoài. Tỷ lệ như vậy cũng là quá
cao, lại nghĩ đến chuyện của Dư Vi, Thích Tĩnh Dao cũng hoài nghi Thẩm Hoài có
phải là sao chổi của cô.
- - Phó trưởng ban thư ký Cao, hóa ra anh cũng ở Hà Phổ, vừa
rồi nhận điện thoại của anh còn tưởng anh ở bên cạnh Bí thư Trần.
Nhìn thấy Cao Dương còn đứng trên bậu cửa cao cao, Thẩm Hoài
lạnh lùng cười hỏi,
- - Phó trưởng ban thư ký Cao là đến điều tra chân tướng của
việc ở xưởng đóng tàu.
Hắn lấy điện thoại ra, bấm số điện thoại gọi đi.
Người khác đều không biết Thẩm Hoài sau khi lấy quân cờ đập Từ
Phúc Lâm, khích bác Cao Dương hai câu, lúc này lại gọi điện thoại cho ai.
Mọi người nhất thời cũng không kịp phản ứng, đành phải nhìn
Thẩm Hoài gọi điện thoại đi…
- - Bí thư Trần, anh không phải vừa muốn Phó trưởng ban thư
ký Cao gọi điện thoại đến, hỏi tôi chuyện xảy ra chiều nay ở xưởng đóng tàu
Chiêu Phổ sao ?
Thẩm Hoài nói với Trần Bảo Tề trong điện thoại,
- - Bây giờ chuyện này tôi đã giải quyết cơ bản rõ ràng rồi,
báo cáo với Bí thư Trần anh, chuyện này là Phó Chủ tịch huyện Hà Phổ Từ Phúc
Lâm và Phó giám đốc xưởng đóng tàu Tần Bính Khuê câu kết ở đằng sau, cố ý tiết
lộ với công nhân nội dung hiệp đàm giữa huyện và nhà đầu tư, cố ý gây lên tinh
thần hoảng loạn trong công nhân, xui khiến công nhân tụ tập, ý đồ cản trở công
tác tái cơ cấu và thu hút đầu tư. Có ẩn tình gì sâu hơn còn phải đi sâu điều
tra, bây giờ Phó trưởng ban thư ký Cao Dương cùng với Chủ tịch huyện Cát Vĩnh
Thu cũng đang ở đây, sự thực có đúng như vậy không, để Phó trưởng ban thư ký và
Chủ tịch huyện Cát báo cáo với anh…
- - Ngươi ngậm máu phun người !
Tần Bính Khuê tức giận hộc máu, không ngờ Thẩm Hoài chụp cái
tội lớn như vậy lên đầu lão “Xúi giục công nhân gây rối”, “Cố ý cản trở công
tác tái cơ cấu”, hai tội danh này sẽ làm cho danh dự cả đời này của lão bị hủy
hoại sạch sẽ.
Thẩm Hoài không quan tâm đến Tần Bính Khuê có bị oan khuất
hay không, oan uổng hay không, nhưng có đôi khi sự tình không thể nói đạo lý,
như buổi chiều Tần Bính Khuê lão cậy thế, cũng không có ý muốn nói đạo lý với hắn,
hắn lúc này buộc Tần Bính Khuê và Từ Phúc Lâm cùng với nhau, một gậy đánh chết,
việc tái cơ cấu xưởng đóng tàu không biết kéo dài bao lâu mới có thể tiến hành,
hắn chỉ có thể nhanh chóng giải quyết, chém cả Tần Bính Khuê.
Thẩm Hoài lạnh lùng liếc nhìn Tần Bính Khuê một cái, kiên quyết
để Cao Dương nói chuyện với Trần Bảo Tề.
Thấy Thẩm Hoài đưa điện thoại qua, Cao Dương cũng dựng tóc
gáy lên, nhưng Trần Bảo Tề đang chờ ở đầu điện thoại kia, gã cũng không thể
không nghe.
Chỉ có điều Thẩm Hoài chụp mũ lớn như vậy, chụp cả lên đầu Từ
Phúc Lâm, Tần Bính Khuê, gã phải biện bạch cho bọn họ thế nào?
Cả chuyện này không có liên quan đến Từ Phúc Lâm, nói Thẩm
Hoài căn bản cũng không điều tra rõ ràng, chỉ là từ lời nói giữa bọn họ với
nhau liền ngậm máu phun người, như vậy có thể dẹp bỏ chuyện này?
Tình hình bây giờ không phải là vấn đề Trần Bảo Tề có tin hay
không, mà gã từ thành phố chạy tới bắt lỗi của Thẩm Hoài, không ngờ lại bị Thẩm
Hoài bắt lỗi của bọn gã.
Bất kể nói thế nào, bọn họ thế nào cũng phải giải thích rõ
ràng, vì sao bọn họ nửa đêm lại xuất hiện ở đây, vì sao Từ Phúc Lâm biết chuyện
của xưởng đóng tàu, vì sao Từ Phúc Lâm lại câu kết với Tần Bính Khuê.
Nếu muốn nói rõ ràng chuyện này, nếu không thì không thể giải
thích rõ ràng vấn đề thay cho Từ Phúc Lâm, Tần Bính Khuê, thậm chí cũng kéo cả mình
xuống, cuối cùng làm cho mọi chuyện đều hoàn toàn thay đổi.
Nếu để trong tỉnh biết, Trần Bảo Tề vì một chút chuyện này,
liền phái gã đến huyện Hà Phổ, điều tra tình hình, trong tỉnh sẽ nghĩ thế nào?
Đây không phải rõ ràng để cho trong tỉnh biết Trần Bảo Tề cùng với bọn họ trăm
phương ngàn kế bắt lỗi của Thẩm Hoài, mà không phải là phối hợp làm tốt công
tác kinh tế của Đông Hoa sao?
Suy nghĩ đến có khả năng gây ra hậu quả nghiêm trọng, chi bằng
để tội danh “Xui khiến công nhân gây rối”, “Cố ý cản trở công tác tái cơ cấu”
cho Từ Phúc Lâm, và Tần Bính Khuê gánh lấy.
Việc gì cũng không nên, không nên để Từ Phúc Lâm vừa rồi sơ ý
như vậy, làm cho Thẩm Hoài nghe được, nhiều người như vậy ở đây, bọn họ có thể
phủ nhận được sao?
Cao Dương mắng thầm trong lòng, hôm nay sao lại đen đủi như vậy,
uống nước cũng bị dắt vào răng?
Gã nhận di động của Thẩm Hoài, đành phải nói với Trần Bảo Tề:
- - Bí thư Trần, tôi là Cao Dương, cũng vừa vặn biết chuyện
này. Dựa vào tình hình trước mắt, Phó chủ tịch huyện Từ Phúc Lâm của huyện Hà
Phổ và Phó giám đốc xưởng đóng tàu Chiêu Phổ Tần Bính Khuê, đã biết chuyện công
nhân tụ tập trước khi chuyện này xảy ra, nhưng tình hình cụ thể tôi vẫn phải đề
nghị Ủy ban nhân dân huyện và huyện ủy Hà Phổ tiến hành điều tra thêm sau đó mới
xử lý…
Nghe Cao Dương nói như vậy, sắc mặt của Từ Phúc Lâm càng tái
nhợt, thân thể run lẩy bẩy muốn nói gì đó, nhưng một chữ cũng không nói ra được,
ngã lăn xuống đất.
Nhân viên đi theo vội vàng đỡ Từ Phúc Lâm dậy, thấy gã hai mắt
nhắm nghiền, tay che ngực, dường như bị bệnh tim phát tác, lúc này vội vàng gọi
xe đưa gã đến bệnh viện huyện cấp cứu… Thẩm Hoài lạnh lùng nhìn tất cả, cầm lấy
di động nắm chặt, cũng không muốn nói với Trần Bảo Tề nữa, chỉ nói với Cát Vĩnh
Thu:
- - Chủ tịch huyện Cát, chuyện này là Ủy ban nhân dân huyện
ra mặt điều tra, hay là tôi báo cáo với Bí thư Đào…
Nhìn Từ Phúc Lâm bệnh tim tái phát, bị nhét vào trong xe, lại
nhìn Tần Bính Khuê đang giận run cả người, trong lòng nghi hoặc, Tần Bính Khuê
hẳn là không phối hợp với Thẩm Hoài hạ bọn họ, nhưng Thẩm Hoài sao lại đúng lúc
xuất hiện ở đây?
Cát Vĩnh Thu lại liếc nhìn Đới Ảnh đứng ở bên cạnh, nghĩ thầm
rằng chẳng lẽ vấn đề lại ở cô ta, là cô ta tiết lộ với Thẩm Hoài hành tung của
bọn họ?
Trong lòng gã thương tiếc, nữ sắc thật là hỏng việc, nếu
không phải Cao Dương buổi chiều gặp cô ta ở đài truyền hình, buổi tối tìm mọi
cách ám chỉ muốn cô ta đi cùng, nào ngờ làm việc không cẩn thận, để Thẩm Hoài bắt
được chỗ yếu của mình?
Bạn cần đăng nhập để bình luận